Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Trang Thảo.
Đỗ Nhược Thanh hừ lạnh một tiếng: “Loại chuyện này không biết thông báo trong nhóm sao? Cần gì phải mặt đối mặt dặn dò từng người?”
Gương mặt băng sơn của anh hiếm khi thấy dấu hiệu sắp sụp đổ. Tôi càng nhìn càng thấy đáng yêu, lại bồi thêm một câu: “Chủ nhiệm vốn là người nghiêm túc và có trách nhiệm như vậy mà.”
Quả nhiên, nghe xong câu đó, biểu cảm của Đỗ Nhược Thanh hoàn toàn nứt vỡ, nhìn tôi với ánh mắt rực lửa như bị phản bội. Anh siết chặt nắm tay, ném lại một câu “Được” lạnh lùng rồi quay người bỏ đi.
Mèo nhỏ bị chọc giận rồi. Tôi định nhanh chóng đuổi theo, nhưng Quan Hiên lại giữ tôi lại. Đôi mắt cún con nhìn tôi đầy mong chờ: “Tiểu Li, bụng anh đau quá.”
Chút tâm cơ này cũng mang phong thái của tôi đấy chứ. Nhưng mà, liên quan gì đến tôi đâu? Tôi dịu dàng cười nói: “Vâng thưa chủ nhiệm, để em đi gọi bác sĩ trường cho anh nhé.”
Dứt lời, tôi gạt tay hắn ra rồi bước nhanh rời đi. Trong lúc vội vã, tôi thoáng nghe thấy một tiếng động lớn vang lên từ phía sau, giống như có vật gì đó bị đập mạnh vào tường.
Đỗ Nhược Thanh căn bản không đi xa. Anh đứng tựa vào cửa cầu thang, cơ thể căng cứng trông càng thêm lạnh lẽo bức người. Tôi tiến lại gần, khẽ chạm vào lưng anh, nhưng anh không quay lại mà sải đôi chân dài bước đi tiếp.
Tôi ngoan ngoãn đi theo sau. Thấy anh đi được vài bước lại dừng lại, tôi cố ý đâm sầm vào, vờ như bị va đau. Anh lập tức cuống cuồng cúi đầu xuống xem mũi tôi, lông mi rung động như chiếc quạt nhỏ. Hơi thở hỗn loạn phả vào mặt tôi, nóng rực và dễ chịu.
Sau khi kiểm tra mũi xong, ngón tay anh v**t v* xuống môi tôi. Tôi cảm nhận được anh đang cố kìm chế lực đạo, nhưng vẫn không nhịn được mà tăng thêm vài phần sức mạnh. Anh x** n*n thật thoải mái. Đầu ngón tay khô ráo mang theo chút cảm giác thô ráp, suýt chút nữa tôi đã không nhịn được mà đưa đầu lưỡi ra.
Không khí có chút giằng co, rồi anh đột ngột thu tay lại.
Anh cau mày nhìn tôi, cuối cùng cũng kìm nén cơn giận mà chất vấn: “Không phải em nghi ngờ cậu ta là kẻ b**n th** sao? Sao còn dám gặp riêng cậu ta?”
Tất nhiên là để dẫn dụ kẻ b**n th** thật sự ra ngoài rồi. Không có k*ch th*ch, sao tôi thấy được cảnh anh vì tôi mà mất khống chế chứ.
Trong lòng tôi cười thầm, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ vô tội: “Anh ấy dù sao cũng là chủ nhiệm, em không dám đắc tội.”
Đỗ Nhược Thanh giận quá hóa cười:.“Vậy sao không gọi tôi đi cùng? Một mình em, lỡ như cậu ta làm gì đó với em...”
Anh dừng lại, như thể sợ làm tôi hoảng sợ.
“Làm gì cơ ạ?”
Trong lòng anh, anh muốn làm những chuyện quá đáng gì với tôi mà lại nghĩ người khác cũng có tâm tư tương tự chứ?
Đỗ Nhược Thanh không trả lời. Anh trầm mặc nhìn tôi, đưa ra mệnh lệnh không cho phép khước từ: “Sau này dù tình huống nào, em cũng phải gọi tôi đi cùng, đừng gặp riêng cậu một mình.”
Ngữ khí này của anh cứ như thể Quan Hiên thật sự là kẻ b**n th** vậy. Nên nói là anh nhập vai quá sâu, hay là lòng chiếm hữu mạnh đến mức muốn khống chế cả những giao tiếp bình thường của tôi đây?
Dù là loại nào, cũng đều khiến tôi lún sâu vào mê muội.
Đỗ Nhược Thanh lại lần nữa hộ tống tôi về ký túc xá, tin nhắn ẩn danh cũng theo sát sau đó mà đến.
[Bảo bảo, tôi thật muốn nhốt em lại, để em chỉ nhìn một mình tôi, chỉ nói chuyện với một mình tôi, chỉ thuộc về một mình tôi thôi.]
[Đừng nhìn người khác được không? Bảo bảo chẳng phải đã nói là chỉ nhìn một mình tôi sao? Em không hài lòng với tấm hình lần trước à? Em muốn đích thân xem tôi cho em xem có được không, tất cả đều cho em xem hết.]
[Tôi sắp điên rồi, bảo bảo, tôi sắp nhịn không nổi nữa rồi, tôi yêu em tôi yêu em tôi yêu em tôi yêu em tôi yêu em.]
Mấy tin nhắn liên tục oanh tạc. Sự ái dục điên cuồng phun trào như muốn đánh gục cả lý trí của tôi. Đỗ Nhược Thanh, rõ ràng giây trước còn diễn vai người thanh lịch tử tế, giây sau lại giống như kẻ điên vẫy đuôi lấy lòng. Nếu tôi hiện tại đứng trước mặt anh, có lẽ sẽ bị anh bóp nát xương cốt rồi nuốt chửng vào bụng mất thôi.
Sự chiếm hữu cực hạn chính là không kìm nén được ý muốn đem đối phương hòa vào máu thịt mình. Tôi cũng vậy. Nhưng trước khi chiếm hữu, chúng ta phải xé bỏ lớp da người của nhau ra đã.
[Anh yêu tôi? Anh có biết người anh yêu là loại người như thế nào không?]
Sau khi gửi đi, tin nhắn không thấy hồi âm nữa.
Tôi mỉm cười thu điện thoại lại, bò lên giường trùm chăn kín đầu, bắt đầu đếm xem ngày hôm nay mình đã nhận được bao nhiêu tình yêu, và tôi đã giẫm đạp chúng dưới lòng bàn chân như thế nào. Một ngày trôi qua thật nhàm chán. Ồ, hôm nay có thêm Quan Hiên, nhờ phúc của hắn mà tôi lại thấy được một mặt khác của Đỗ Nhược Thanh.
Đỗ Nhược Thanh, anh đặc biệt biết bao. Chỉ có anh mới khiến tôi cảm thấy có chút lạc thú. Càng nghĩ tôi lại càng nhớ anh, thế là lại lấy điện thoại ra, nhấn vào trang cá nhân mà tôi vẫn âm thầm theo dõi. Anh quả nhiên lại cập nhật trạng thái mới.