Khi Biến Thái Gặp Biến Thái

Chương 4: Sự xuất hiện không đúng lúc

Trước Tiếp

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi không lừa Đỗ Nhược Thanh. Quan Hiên quả thực đối xử tốt với tôi đến mức bất thường.

 

Tôi muốn vào đội kịch là vì Đỗ Nhược Thanh, nhưng có thể vào được hoàn toàn là do Quan Hiên phá lệ. Ngày phỏng vấn, tôi còn chưa kịp mở miệng thì hắn đã cười híp mắt tuyên bố tôi trúng tuyển. Lý do đưa ra là tôi đẹp. Và nhờ cái lý do này, hắn thậm chí còn cho tôi không ít đặc quyền.

 

Khi tôi đến phòng sinh hoạt, Quan Hiên đã chờ sẵn ở đó. Vừa thấy tôi, hắn lập tức bưng ly trà sữa tới, còn có một hộp pudding trà xanh tôi thích. Hắn cười rạng rỡ vô cùng, làm tôi chợt nghĩ đến một chú chó lớn cứ thấy chủ nhân là vui mừng nhào tới.

 

Chỉ là tôi không ngờ hắn lại thật sự nhào tới như một chú chó. Tôi không kịp phòng bị đã bị hắn ôm chầm lấy, ép sát vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Hắn nhìn chằm chằm tôi, trong mắt như có ngọn lửa đang cuộn trào, dường như đang hạ một quyết tâm quan trọng nào đó.

 

Tôi nhướng mày, không giãy giụa mà lặng lẽ chờ đợi. Tôi cũng muốn xem hắn sẽ nói ra những lời khác biệt gì. Tôi biết Quan Hiên thích mình. Người thích tôi quá nhiều, ánh mắt bọn họ đều lộ liễu như nhau. Cầm thứ tình cảm đơn phương ấy đến trước mặt tôi rồi cẩn trọng nói ra những lời tỏ tình cũ rích, nhàm chán. Tôi nghe đến phát chán rồi.

 

Nhưng tôi sẵn lòng dành cho Quan Hiên chút kiên nhẫn. Dù sao hắn cũng rất đẹp trai, một kiểu đẹp trai khác hẳn với Đỗ Nhược Thanh.

 

Đỗ Nhược Thanh giống như một vị hoàng tử cao ngạo u tối, bẩm sinh đã mang lại cảm giác xa cách. Mọi người sẽ phục tùng nhan sắc đó nhưng không ai dám tới gần mơ tưởng. Còn Quan Hiên lại giống như đóa hướng dương tràn ngập ánh mặt trời, hoạt bát rộng rãi, nhiệt tình chân thành. Bất cứ ai ở cùng hắn ba phút cũng sẽ nảy sinh thiện cảm. Người như vậy dường như sinh ra đã đứng dưới ánh đèn sân khấu. Nhưng với tôi mà nói, quá mức trong sáng thì sẽ không thú vị.

 

Tôi thích những kẻ b**n th** giống mình. Tôi còn khá thích việc để những người như Quan Hiên biết được sự b**n th** của tôi nữa kìa. Cho nên tôi kiên nhẫn chờ hắn tỏ tình, rồi sau đó sẽ chậm rãi thiết kế một trò chơi mới.

 

Nhưng khi Quan Hiên ấp ủ nửa ngày, cuối cùng cũng lấy đủ dũng khí mở miệng thì cửa phòng sinh hoạt bị tông mạnh ra.


Đỗ Nhược Thanh sa sầm mặt mày bước vào.

 

Anh vừa bước vào, tôi lập tức trưng ra bộ dạng bất lực, giả vờ làm một chú thỏ trắng nhỏ đáng thương, ngoan ngoãn chờ được anh giải cứu. Thế nhưng Quan Hiên lại đột nhiên phát lực, ôm tôi chặt hơn.

 

Hắn đề phòng nhìn chằm chằm Đỗ Nhược Thanh. Ánh mắt ấy không giống như đang trách bạn mình quấy rầy, mà giống như dã thú gặp phải kình địch đến cướp thức ăn vậy.

 

Đỗ Nhược Thanh cũng không cam chịu yếu thế. Một tay giữ chặt lấy tôi, tay kia bấu chặt vào bàn tay Quan Hiên đang đặt trên eo tôi. Tôi không biết anh đã dùng bao nhiêu lực, nhưng tôi có thể thấy gân xanh trên mu bàn tay anh đột ngột nổi lên, mạch lạc rõ ràng.

 

Những sợi gân đó lẽ ra chỉ nên xuất hiện khi anh bóp eo tôi thôi chứ, sao có thể vì người khác mà nổi lên như vậy? Tôi khẽ hừ một tiếng, lộ ra vẻ đau đớn.

 

Quan Hiên lập tức buông tay. Tôi thuận thế ngã vào lòng Đỗ Nhược Thanh, được anh nghiêng người che chắn. Hai người họ nhìn nhau một hồi lâu, Quan Hiên mới giơ tay đấm nhẹ vào vai Đỗ Nhược Thanh một cái, rồi lại nở nụ cười rạng rỡ như thường lệ.

 

“Làm gì vậy hả? Tớ đang đùa với Tiểu Li chút thôi mà, cậu làm gì mà như lâm đại địch thế?”

 

Đỗ Nhược Thanh không thèm để ý đến hắn, sắc mặt vẫn trầm xuống. Quan Hiên đột nhiên nắm lấy cằm anh, ghé sát vào trêu chọc đầy vẻ tinh quái: “Không phải là ghen vì tôi đây bỏ rơi cậu để đi chơi với người khác đấy chứ?”

 

Hắn vừa nói vừa định quàng vai Đỗ Nhược Thanh để tách anh ra khỏi tôi. Đỗ Nhược Thanh cuối cùng cũng bị chọc giận, thúc một khuỷu tay không chút nể tình vào bụng Quan Hiên, sau đó lại lần nữa che chắn trước mặt tôi, lạnh lùng cảnh cáo: “Có chuyện thì nói, đừng có động tay động chân.”

 

Quan Hiên ôm bụng, vẻ mặt thống khổ không nói nên lời, chỉ có thể giận dữ lườm anh một cái. Cú thúc đó xem ra không hề nhẹ. Nghe nói hai người họ là bạn nối khố, Quan Hiên ngày thường cũng chẳng thiếu lần trêu chọc anh trước mặt mọi người. Nhưng lần này, rõ ràng cả hai đều đang mang tư tâm riêng.

 

Kẻ đầu sỏ là tôi đây sau khi xem xong náo nhiệt, cuối cùng cũng đứng dậy, vẻ mặt lo lắng đi đến đỡ lấy Quan Hiên. Tôi hỏi han vài câu, rồi quay sang giải thích với Đỗ Nhược Thanh: “Đàn anh, anh hiểu lầm rồi. Chủ nhiệm không làm gì em cả, anh ấy chỉ có chuyện muốn nói với em thôi.”

 

Quan Hiên nghe vậy thì nhếch mép một cái, rồi ngoan ngoãn mượn bậc thang đi xuống: “Đúng vậy, chỉ là muốn nói với em một tiếng. Cuối tuần câu lạc bộ có buổi tụ tập đón tân sinh viên, nhớ để dành thời gian nhé.”

Trước Tiếp