Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Huynh cũng ăn đi.”
Hạ Châu gắp lại một miếng thịt đặt vào bát y, khoé miệng không giấu nổi nụ cười.
Cảnh tượng ấy giống hệt như một đôi tiểu phu thê mới thành thân.
Sắc mặt Triệu An tối sầm lại, cúi đầu lặng lẽ ăn cơm.
Trời dần chuyển tối, gần đây thời tiết cũng lạnh hơn nhiều, cả ngày nay Hạ Châu gần như suốt ngày ở bên ngoài, không hề vào trong phòng
Sau khi hắn vào phòng liền nhận ra ngay có gì đó không đúng – trong phòng đã bị ai đó động đến.
“Có người từng đến đây sao?”
Tạ Tầm Chi đang đứng cạnh án thư, thần sắc nghiêm trọng: “Chỗ nào cũng bị lục tung cả. Chắc là Triệu An.”
Hạ Châu cởi áo khoác, cầm lấy chiếc gối đầu ở mép giường: “Đã tìm được chưa?”
“Chưa có.”
Hắn đưa tay vào bên trong gối đầu, quả nhiên sờ thấy túi thuốc vẫn còn ở đó. Gối đầu bị hắn ném lại.
“Cũng may là chưa bị phát hiện,thuốc này không dễ tìm.”
Hắn mặc lại áo trong, ngồi xuống bên cửa sổ, tay cầm cây quạt nhưng hoàn toàn không quạt, chỉ nắm lấy đó như một thói quen.
Một mớ tâm sự đè nặng trong lòng, đến mức không thể tập trung suy nghĩ. Ngày mai phải tổ chức khảo thí, phải bắt được thổ phỉ, còn phải bảo đảm Trần lão gia cũng bị bắt.
Quan trọng hơn cả là phải khiến bọn họ ch·ết trong ngục! Ch·ết trước khi mở miệng nói ra bất cứ điều gì!
“Huynh nói xem……”
Lời Hạ Châu còn chưa dứt, bên ngoài đã vang lên tiếng xào xạc khe khẽ.
Hắn lập tức đẩy nhẹ cửa sổ, hé ra một khe hở nhỏ, chỉ thấy bên ngoài từng bước chân nối nhau vang lên, rất nhiều người tiến vào, thậm chí bếp lửa trong nhà bếp cũng đã được nhóm lên lại.
Trong sân ngoài hành lang, người đứng đông nghịt. Kẻ đi đầu liếc nhìn hắn một cái, rồi như thể chẳng có chuyện gì, quay đầu hướng về Từ Phong báo cáo.
Đáy lòng Hạ Châu run lên, vội vàng đóng cửa sổ lại. Hiện tại nếu để bị phát hiện, hậu quả đến đâu… hắn cũng không dám tưởng tượng.
“Tầm chi huynh… ngày mai có nên trốn trước không?”
Tạ Tầm Chi mở hé cửa sổ nhìn ra ngoài một chút: “Đều bị thấy mặt rồi, Diêm Vương đã định ta canh ba phải ch·ết, ai còn có thể giữ nổi ta đây……”
“Phi phi phi!”
Hạ Châu vội ngắt lời y, mấy lời như vậy thật sự quá xui xẻo, hiện giờ chẳng phải đang bình yên vô sự, chưa có chuyện gì xảy ra hay sao?
Tên Từ Phong kia còn chưa nhận ra gì cả, nói gì đến người mới tới kia.
Tạ Tầm Chi khẽ lắc đầu cười: “Yên tâm đi, cho dù thật sự có đại nhân vật nào tới bắt ta… thì đường này vốn đâu phải là từ kinh thành tới.”
“Ta biết.” Hạ Châu thở dài: “Tầm Chi ,họ đều nói, huynh là người của thiếu khanh đại nhân, huynh… hiện tại có nghĩ tới việc trở về không?”
Hắn cụp mắt xuống, trong giọng nói đầy do dự.
“Không có. Thật ra ngay từ đầu ta đã chẳng hề nghĩ tới chuyện quay về.” Tạ Tầm Chi dùng tay phải chùi đi chút mực dính trên tay, cẩn thận lau sạch từng chút một.
“Từ lần đầu tiên tỉnh lại, ta đã không còn cái h*m m**n gọi là ‘trở về’. Chỉ là thỉnh thoảng sẽ thấy tò mò, muốn biết chuyện lúc trước kia. Bây giờ nhớ lại những chuyện trước kia, chỉ cảm thấy mệt mỏi…”
Ánh mắt y khẽ dao động, rồi dừng lại: “Huynh muốn nghe luôn bây giờ không?”
“Không được, chờ sau này huynh kể cho ta nghe.” Hạ Châu tựa cằm vào bệ cửa sổ, ngáp dài một cái.
Tò mò là thật, nhưng lúc này quả thật không thích hợp. Ai biết tường có tai hay không, hiện tại đang là thời khắc đi dây trên cao, rơi xuống là mất đầu.
Mỗi lần đều như vậy, càng đến lúc căng thẳng, hắn lại càng làm ra vẻ không quan tâm. Dựa vào! Vạn nhất còn sống được, chẳng phải là lời to sao.
Hạ Châu trong lúc mơ mơ màng màng đã ngủ thiếp đi bên cửa sổ. Không lâu sau, hắn mơ hồ cảm thấy có ai đó ôm lấy mình.
Vừa mở mắt ra, liền nhìn thấy Tạ Tầm Chi ở ngay trước mặt, còn đang định bế hắn lên. Bên ngoài lúc này đã yên tĩnh trở lại.
“Sao vậy… đã bao lâu rồi…”
“Đã khuya rồi, bọn họ đều đã đi theo lộ tuyến. Ta định ôm huynh lên giường.”
Trong đầu Hạ Châu loé lên một suy nghĩ, mặt liền đỏ bừng: “Không sao đâu, ta tự mình lên giường được!”
Tay chân hắn lóng ngóng bò lên mép giường, ôm lấy Tạ Tầm Chi cùng nằm xuống.
Đầu lông xù xì của hắn gối lên ngực y, chăn chỉ đắp nửa người. Tạ Tầm Chi tựa hồ có chút động đậy, nhưng cũng chỉ một chốc lát, trông chẳng khác nào một con mèo nhỏ.
Chưa sáng hẳn, hai người đã dậy. Buổi sáng, không khí lúc nào cũng nặng nề, bên ngoài cũng không ngoại lệ.
Có người mừng, có người lo. Trường thi thì lại vắng lặng, rất ít người trò chuyện, ai nấy đều trầm mặc bước vào phòng thi.
Hạ Châu và Tạ Tầm Chi tách nhau ra, có giám thị đứng giữa. Hắn từ đầu đến cuối nhíu mày không thả lỏng, căng thẳng đến mức cắn móng tay.
“Làm sao vậy?” Tạ Tầm Chi vòng từ phía sau lên, nhỏ giọng hỏi.
“Huynh nói xem, Trần lão gia có khi nào vừa bị bắt liền khai luôn thân phận của huynh không?” Hắn thực sự khẩn trương đến không chịu nổi, mắt nhìn chằm chằm phía trước.
Ở gian phòng thi phía trước, người đang làm bài là một tiểu mập mạp. Bị ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm đến phát hoảng, mấy tầng mỡ cũng run lên, cẩn thận đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Tạ Tầm Chi dùng ngón tay thon nhỏ nhẹ nhàng cọ cọ tay hắn, mỉm cười trấn an: “Đừng lo, Trần lão gia nhất định vẫn còn đang ngồi trong phủ, chờ ngư ông đắc lợi…”
Y dừng lại một chút, giọng chùng xuống: “Nếu thực sự gặp chuyện… thì cũng là mệnh vậy. Nếu ta bị tố giác, huynh chỉ cần nói là không biết gì cả! Nói là ta dụ dỗ huynh… Huynh cứ tỏ vẻ khiếp sợ một chút là được……”
“Không cần!” Hạ Châu trở tay giữ chặt y, mạnh mẽ nắm lấy bàn tay vẫn đang cọ vào tay mình: “Nếu huynh bị tố giác, ta chỉ biết đứng chắn trước mặt huynh mà thôi.”
“Ít nói lời ngốc nghếch!” Tạ Tầm Chi cau mày, trong lòng không kìm được mà rung động.
Y biết Hạ Châu không nói dối, mà là nói ra điều có thể thực sự xảy ra.
Tạ Tầm Chi tránh tay hắn, đi về phía dãy phòng phía sau.
Hạ Châu nhìn chằm chằm vào bàn tay mình đang trống rỗng một hồi, rồi nghĩ – hắn thật sự không biết nói dối. Nếu chuyện bại lộ, hắn tuyệt đối sẽ chắn trước mặt Tạ Tầm Chi.
Hắn bực bội vung tay, giờ chỉ còn cách đặt hy vọng vào Xuân Quyển.
Toàn bộ trường thi này, chỉ có hắn và Tạ Tầm Chi, bên ngoài thì có vài người của Triệu An canh giữ.
Thời gian cứ thế trôi qua, bóng trên đồng hồ cát chỉ dần về chính giữa – sắp đến trưa, cũng là lúc thu bài.
Hạ Châu liếc nhìn ra bên ngoài trường thi, gần như không nghe thấy một âm thanh nào.
Hắn lau mồ hôi trên trán, trong lòng không ngừng thấp thỏm — sao lại thế này a!
Theo lý mà nói, nếu muốn bắt thổ phỉ, nhất định phải dụ bọn chúng ra hết, sao bây giờ lại chẳng có chút động tĩnh nào?
Điều đó thật không hợp lý, nỗi bất an trong lòng cũng theo đó mà phóng đại lên.
Tạ Tầm Chi đi đến phía trước, phất tay ra hiệu với hắn: “Thu bài!”
“Ừ.”
Hạ Châu lấy lại tinh thần, gọi người đứng gác ngoài cửa vào để thu bài.
Nhân thủ trong huyện vốn không đủ, nên giám thị là hắn, chấm bài cũng là bọn hắn, việc thu bài đương nhiên cũng do bọn hắn đảm nhiệm.
Chỉ là trong lòng hắn vẫn còn thấp thỏm, nên mới cố tình nhìn xem người ở cửa có biểu hiện gì khác lạ không.
Cửa vừa mở ra, bên ngoài không có ai đặc biệt, hai người kia cũng rất lanh lẹ bắt đầu thu bài.
Đến lúc kết thúc, tiểu béo bị hắn nhìn chằm chằm suốt cả buổi sáng, hai chân run rẩy bước ra khỏi phòng thi, vừa thấy Hạ Châu liền “Oa” một tiếng khóc òa lên.
“Chậc chậc chậc, đại nhân ngươi xem, ngươi dọa người ta thành cái dạng gì rồi.”
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, hắn quay đầu lại liền thấy gương mặt kiêu ngạo của Lý Ninh Thư.
Lý Ninh Thư dang tay ôm chầm lấy hắn: “Kinh hỉ không? Bất ngờ không? Ta chuồn ra khỏi nhà đó……”
Hắn vén một góc áo, để lộ ra hai mảnh râu giả dán trên bụng: “Ta ngụy trang giỏi lắm mà, lúc đăng ký cũng không ai nhận ra.”
Hạ Châu bật cười, hắn vừa rồi một lòng chỉ lo chú ý phía sau viện, còn đâu mà để ý mấy chuyện này.
Triệu An đã dẫn theo nhiều người đến như vậy, vốn không cần đề phòng Lý gia phản bội nữa.
“Thi thế nào rồi?”
“Cũng tạm.” Lý Ninh Thư đắc ý cười toe toét, khoanh tay bắt đầu khoe: “Cảm giác đúng là khác với khoa cử bình thường, lão hủ đánh lên đồng sinh!”
“Bộ đề này vốn dĩ là thi đồng sinh mà.”
Tạ Tầm Chi ôm chồng bài thi đi tới: “Lý công tử thông minh như vậy, mấy đề này làm sao làm khó được.”
“Đa tạ, đa tạ.” Khóe miệng Lý Ninh Thư cong đến tận sau tai, rồi nhanh chóng nháy mắt, hạ thấp giọng: “Các ngươi xử lý thế nào rồi?”
Hắn cố ý thò đầu ra ngoài nhìn, thấy người tụ tập đông nghịt ngoài cửa, mà dáng vẻ thì chẳng có vẻ là bị ảnh hưởng bởi chuyện gì cả.
“Thoạt nhìn… cũng ổn, xem như vượt qua được khảo nghiệm của ta rồi……” Lý Ninh Thư liếc qua một cái đã nhận ra, người đứng sau ba người kia chính là gia nhân trong phủ hắn.
Hắn vội vã vẫy tay: “Ta đi trước đây! Có rảnh lại đến tán gẫu!”
Dứt lời, Lý Ninh Thư như một luồng khói vọt đi mất. Hạ Châu còn chưa kịp hỏi câu nào, bóng người đã không thấy tăm hơi.
“Đừng nhìn nữa, sớm chạy xa rồi.” Tạ Tầm Chi ước lượng số bài thi trong tay, rồi đặt vào hộp, tự mình ôm lấy.
Hạ Châu cau mày, không khỏi nghi hoặc: “Sao lại chẳng thấy ai bàn chuyện thổ phỉ cả? Triệu An cũng không thấy tung tích……”
“Sao lại không, huynh xem…”
Tạ Tầm Chi chỉ tay về một hướng, Hạ Châu nhìn theo, chỉ thấy ngoài kia, sát mép tường có một người ôm đầu ngồi xổm, miệng lầm bầm không dứt — trông thế nào cũng giống một tên thổ phỉ thật.
Thật ra bên cạnh cũng còn một nhóm nhỏ khác, bộ dạng cũng giống y như vậy, chỉ là Hạ Châu lúc ấy quá khẩn trương nên hoàn toàn bỏ qua.
Hắn vừa thả lỏng được một chút, lại nghĩ tới Trần lão gia, trong lòng liền căng lên trở lại.
Hạ Châu ghé sát vào tai Tạ Tầm Chi, thì thầm: “Lát nữa huynh cầm bài thi trực tiếp đi vào nha môn, nếu có ai hỏi, ta sẽ nói huynh đang sửa bài thi.”
Tạ Tầm Chi gật đầu, giữ tay hắn lại, thấp giọng dặn dò: “Huynh cũng phải cẩn thận, có thể bớt nói thì bớt nói một chút……”
Y thở dài: “Nếu thực sự xảy ra chuyện, nhất định phải giao ta ra. Nếu huynh ch·ết trước ta, thì sau khi ta ch·ết cũng sẽ không cùng huynh gặp mặt đâu.”
Hạ Châu nhìn vào ánh mắt của Tạ Tầm Chi, ngây ra một lúc, sau đó khẽ cười: “Yên tâm đi, lòng ta tự biết mà.”
Hắn chớp mắt: “Đã đi đến bước này, không sống cho trọn thì chẳng phải quá vô vị sao?”
Đợi đến khi xung quanh tản bớt người, hai người mới quay lại nha môn. Đám nha dịch thì vẫn ở lại phía sau canh giữ phòng thi, còn dọc đường luôn có người lén lút liếc nhìn họ, không rõ là có ý gì.
Phía trước nha môn có vết máu loang lổ như vừa mới nhỏ xuống, từ bên nhà giam vọng ra từng trận kêu la thảm thiết. Xuân Quyển thì đang bưng một mâm điểm tâm đứng trước cửa, sắc mặt vẫn như thường.
Hạ Châu thở phào nhẹ nhõm, cầm một miếng điểm tâm lên, vừa định đưa vào miệng liền hỏi: “Có thể ăn được không?”
“Có thể, là chuẩn bị riêng cho đại nhân.” Xuân Quyển cụp mắt, bước lên vài bước: “Hôm nay Triệu đại nhân dẫn chúng ta vòng ra phía sau trường thi, bắt được hai mươi tên, gi·ết mấy tên ném vào hố, số còn lại mang về.”
Nàng liếc nhìn xung quanh một chút, rồi nâng mâm lên phía trước thêm chút nữa, thấp giọng nói: “Đại nhân, người Trần gia hiện giờ đã bị dẫn ra ngoài. Triệu đại nhân đang thẩm vấn… Còn tên đầu lĩnh thổ phỉ kia thì vẫn luôn gọi tên ngài…”
“Ta?” Hạ Châu liếc mắt nhìn sang Tạ Tầm Chi, lại hỏi lại một lần nữa cho chắc: “Ngươi xác định là đang gọi ta?”
Xuân Quyển gật đầu, nhỏ giọng bổ sung: “Khả năng là gọi Tạ phu tử… Nhưng hắn vẫn luôn miệng nói muốn gặp vị đại nhân trong huyện.”
“Tóm lại, cứ cẩn thận một chút.”
Hạ Châu gật gật đầu, chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được rốt cuộc hắn muốn tìm ai. Hắn đẩy Tạ Tầm Chi đi vào bên trong.
“Huynh vào phòng trước đi, ta sẽ…”
“Cẩn thận một chút, có chuyện gì thì gọi ta!” Tạ Tầm Chi dặn dò đầy bất an, y vẫn cảm thấy không yên lòng.
Nhưng hiện tại y trốn đi, mới là lựa chọn chính xác.
Hạ Châu chỉnh trang lại y phục, tay hơi run nhẹ.
Hắn tiện tay lấy một miếng điểm tâm, nhét đại vào miệng để lấy lại tinh thần.
“Ta đi đây.”
Câu này, chính hắn cũng không rõ là đang nói với ai — trong lòng nặng như đá ném vào nước, thình thịch một tiếng vang lên.
Càng tiến gần đến nhà giam, tiếng kêu khóc rền rĩ bên trong càng rõ, vang trời át đất.
Nhà giam vốn luôn lạnh lẽo vắng vẻ, đây là lần đầu tiên trở nên huyên náo đến vậy.
Hạ Châu vừa đi vừa cẩn trọng quan sát xung quanh. Trước cửa giam có hai tên canh giữ, bên trong cũng có hai tên khác.