Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vào một đêm se lạnh, phòng ngủ chính trong nha môn đèn đuốc sáng trưng , ánh lửa hắt lên khiến đôi mắt hạnh hoa của Tạ Tầm Chi dao động không ngừng, lóe lên vẻ hoài nghi.
“Sách!” – Hạ Châu giọng run lên, hắn có chút hối hận vì vừa rồi đã dọa Tạ Tầm Chi như vậy.
“Ta thề là không lừa huynh! Nếu trên đầu ta thật sự có ai chỉ đạo, thì trời đánh ta…”
Tạ Tầm Chi vội vàng đưa tay bịt miệng hắn: “Ta chỉ là hỏi một chút thôi, ta chỉ nghĩ nếu thật sự có chuyện gì, huynh cũng không cần giấu ta, dù sao thì hiện tại ta… cũng là người không nơi nương tựa.”
Hạ Châu lăn một vòng rồi bò dậy, ngồi vắt chéo chân: “Tầm chi, ta chẳng thà diễn cho trọn vai luôn. Hiện tại huynh chắc chắn không thể lộ hộ khẩu, ở Tề Lan không có thân phận trái lại còn bảo vệ được chúng ta. Ngày mai ta mang theo gia phả, thêm cả tên của huynh vào, bị tra ra thì cứ nói là đi đường dài lâu ngày nên chưa kịp đăng ký hộ khẩu là được.”
Hắn nhướng mày nhìn về phía Tạ Tầm Chi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.
“Cũng đúng…” – Tạ Tầm Chi nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt đầy hoang mang và do dự: “Nếu những gì huynh nói với ta đều là thật, vậy thì tiếp theo sẽ phiền toái lớn.”
“Ý huynh là gì?”
Tạ Tầm Chi liếc ra ngoài cửa sổ, sắc mặt trầm xuống: “Huynh nghĩ mà xem, trong Trần phủ ai có động cơ lấy trộm miếng ngọc bội này? Trần lão gia có thể không biết gì sao? Tam phu nhân là vì giữ thể diện cho tứ phu nhân nên mới luôn giả vờ như không quan tâm. Vậy nên lần này Trần lão gia ra mặt, chẳng qua là vừa để bảo vệ tứ phu nhân, vừa để thử huynh.”
“Ý huynh là ta chính là nước cờ cuối trong ván cờ của ông ta?” – Sau gáy Hạ Châu lạnh toát, hắn cố bắt kịp dòng suy nghĩ của Tạ Tầm Chi.
Hắn lại gần mép giường, đắp chăn lên người Tạ Tầm Chi, xoa bàn tay lạnh như băng của y. Thời tiết hôm nay u ám, trong phòng đầy mùi ẩm mốc, khiến người càng thêm khó chịu.
Tạ Tầm Chi thở dài: “Hơn nữa chuyện này không dễ bị qua mặt bởi mấy lời giải thích suông. Trần lão gia rất trọng mặt mũi, huynh gạt ta thì không sao cả, nhưng nếu thật sự không có cách xoay chuyển…”
Y nhìn Hạ Châu, trong mắt đầy lo lắng, lông mày cau chặt. Nếu bị bắt được, không biết sẽ bị dùng đến bao nhiêu thủ đoạn bỉ ổi, chỉ cần nghĩ đến cũng đủ khiến đầu óc đau nhức.
Trong lòng Hạ Châu cũng trào dâng cảm giác nặng nề, giọng nói trở nên u ám: “Nếu ta đã là người trong cuộc, thì đành phải nhận lấy.”
“Đi một bước tính một bước thôi, dù sao cũng phải ở lại đây. Ta muốn mượn danh của huynh, tạm thời làm tiên sinh mấy ngày cũng được. Huynh cùng ta đến lớp mấy hôm, học hỏi thêm chút, rồi sau đó dưỡng thương cho tốt, rồi mới đi xử lý vụ án, gây dựng chỗ đứng.” – Tạ Tầm Chi nhẹ nhàng thổi tắt nến, kéo màn giường buông xuống.
Dù vậy, vẫn có muỗi bay vào, vo ve bên tai Hạ Châu không ngừng.
Hắn chờ đúng thời cơ, vỗ một cái “bốp” chết ngay trên đùi, rồi búng xác muỗi ra ngoài giường.
“Ngày mai liền đi tư thục sao?”
Tạ Tầm Chi nghiêng người, dùng ngón tay chọc nhẹ lên mặt hắn: “Huynh có phải đang lo lắng điều gì không?”
Ánh mắt Hạ Châu tối lại: “Ta không hiểu sao luôn có cảm giác mình đang kéo chân huynh tụt lại phía sau. Nếu ta không phải là huyện lệnh, đã có thể cùng huynh tìm một nơi tốt để sống. Nhưng cố tình ta lại là… Hoàng cô nương, Tống lão, Triệu An bọn họ đều đang trông mong ta có thể thay đổi nơi này… Nhưng ta lại chẳng biết phải làm sao cả.”
Giọng hắn lộ ra sự hoang mang, con người trước giờ luôn mạnh mẽ không sợ trời không sợ đất, giờ đây lần đầu lộ ra vẻ yếu mềm, giống như một Hạ Châu đang lặng lẽ đứng đơn độc bên bờ vực thẳm.
“Huynh nghĩ nhiều rồi. Bọn họ đã trông mong huynh thay đổi nơi này, tức là huynh đã làm đủ tốt. Có chuyện gì, chúng ta cùng nhau gánh vác.” – Giọng Tạ Tầm Chi nhẹ nhàng.
“Huống hồ… hôm nay huynh còn cứu cả mạng ta, nếu không có huynh, ta đã thành một cái xác chết rồi.”
Hạ Châu khẽ đáp “Ừm” một tiếng.
Hắn nâng chân đang bị thương lên, nghiêng người ôm lấy Tạ Tầm Chi không rời, mùi hương nhàn nhạt trên người y phảng phất bên chóp mũi.
Sáng sớm, không biết bầy gà đã gáy bao nhiêu lượt, Hạ Châu với đôi mắt thâm quầng lặng lẽ rời giường.
Bên cạnh sớm đã không còn hơi ấm, hương muỗi lại được đốt lên lần nữa, mùi hương mát lạnh lan khắp phòng.
Hắn mặc áo trong đi ra ngoài, vừa đặt chân xuống đất liền cảm thấy cổ chân đau nhói. Trên bàn có sẵn một bát cháo và mấy món ăn sáng đơn giản, hắn tiện tay cầm một cái bánh bột thô rồi đi ra sân.
Bên ngoài, Xuân Quyển và Liên Hoa đang vây quanh hai con gà trống đen có chân trắng đang chạy vòng vòng.
“Gà từ đâu ra vậy?” – Hạ Châu nhíu mày, dùng ngón cái bẻ miếng bánh ném xuống đất.
“Hồi đại nhân,” – Xuân Quyển vội vàng đỡ hắn – “Là Ngô đại nương mang tới từ sáng sớm. Bà ấy tự nói mình hiểu quy củ, biết chỗ nha môn này không phải cứ có lý là được, mà phải có tiền mới yên chuyện, nên chỉ xin chúng ta nhận lấy chút lòng thành rồi lập tức bỏ đi. Tạ công tử không lay chuyển được bà, đành phải tự bỏ tiền ra mua, rồi bảo chúng ta kiếm cái lồng gà nhốt lại.”
Hạ Châu nghe xong cười lạnh thành tiếng: “Lại là lời đồn từ đâu ra đây? Đừng để ta tìm được cái tên đồn bậy chết tiệt kia! Tầm chi đâu rồi?”
“Buổi sáng Tạ đại nhân đi đến tư thục, nói mọi việc đã an bài ổn thỏa, buổi chiều sẽ trở lại gặp ngài. Đại nhân dùng bữa sáng trước đã.”
Xuân Quyển đỡ hắn ra ngồi xuống bàn đã dọn sẵn. Hạ Châu ăn xong thì tự mình bôi thuốc mỡ, sau đó vào bếp tìm một cây que cời lửa cao ngang người làm gậy chống, rồi bước chầm chậm quanh sân.
Cuối cùng, sau lần hỏi hướng đi tư thục thứ tám trăm của hắn, Tạ Tầm Chi cũng đã trở về. Trong tay y là một cái rổ tre, bên trong chất đầy đồ ăn, còn cầm thêm một nhánh trúc.
Hạ Châu chống gậy bước đến định đón lấy cái rổ, nhưng Tạ Tầm Chi tránh đi, đổi lại dùng tay đỡ lấy hắn, cúi đầu nhìn cổ chân: “Sao không chịu nghỉ ngơi? Thấy thế nào rồi?”
“Tốt rồi! Sáng nay sao không gọi ta dậy? Không phải nói muốn dẫn ta cùng đến tư thục sao?”
“Là muốn xem thử có phù hợp hay không trước.” – Tạ Tầm Chi đỡ Hạ Châu vào trong nhà, sau đó mới đem rổ đi vào bếp, nhóm bếp bằng lá khô, khói đặc dâng lên mù mịt.
Y nắm một nắm cỏ khô quăng vào miệng lửa, đợi cho khói bắt đầu bốc lên theo ống khói thì mùi khói cũng dần tản đi trong phòng. Ở một góc lò, có thêm một quả quýt bị vứt từ chỗ Hạ Châu.
Hạ Châu nghiêm túc nhìn bệ bếp: “Tầm chi, huynh nói quả quýt có thể để bên dưới nướng được không?”
Tạ Tầm Chi lập tức băt lấy quả quýt đang bay đến, đặt sang một bên nồi: “Ít ăn mấy thứ dễ bốc hoả lại. Huynh không phải nói muốn khai hoang ruộng đất sao? Dự định trồng gì?”
“Ta tính mở hai mảnh ruộng, một miếng trồng tiểu mạch, một miếng thì…” – Hạ Châu cúi đầu suy nghĩ một lúc – “Ta tính trồng rau hẹ thử xem, có rễ mầm thì càng tốt. Hạt giống thì đang cân nhắc đến khả năng sinh trưởng, có thêm loại khác nữa cũng ổn.”
Trong lúc nói, mắt hắn sáng rực lấp lánh: “Thế nào, Tầm chi có hứng thú đầu tư không?”
“Nghe cũng thú vị đấy, chúng ta cũng đúng là cần có cái gì đó thiết thực.” – Tạ Tầm Chi gật đầu, nhưng rồi lại thoáng ngập ngừng, thở dài – “Những chuyện khác còn dễ bàn, chỉ là hạt giống thì hơi khó. Kho lúa ở Tề Lan ta đã xem qua, trống rỗng. Lý do thì cũng rõ: nói là chưa có huyện lệnh, những năm trước mất mùa nên đã dùng hết, nghe cũng hợp lý.”
“Thật ra…” – Hạ Châu cười thần bí, vẫy tay ra hiệu cho y lại gần – “Ta đã nghĩ sẵn tìm được hạt giống từ đâu rồi.”
Tạ Tầm Chi nhìn chằm chằm vào bếp lửa, rồi nghiêng đầu tới gần: “Nói nghe thử?”
“Ngày hôm đó, cái người cùng ta khám xét, tên gia đinh kia, cữu cữu của hắn mở quán buôn bán mấy thứ này. Con trai của ông ta thì một lòng muốn vào con đường làm quan, nhưng thi mãi chẳng đỗ, mà tên gia đinh đó thì năm lần bảy lượt dò hỏi ta chuyện nhận người làm việc.” – Hạ Châu nhướng mày, duỗi chân đá nhẹ nhẹ vào người y, đổi lại là bị Tạ Tầm Chi gõ ngay một cái vào trán.
Hắn hơi đờ người ra: “Sao đánh ta?”
Tạ Tầm Chi không nói một lời, tiếp tục đảo rau trong chảo. Hơi nước bốc lên che khuất nét mặt y, chỉ thấy được khóe miệng mơ hồ đang mím chặt.
“Sao thế?” – Hạ Châu nhảy lò cò một chân đến trước mặt y, túm lấy tay áo, mặt đầy khó hiểu.
“Chỉ là… không có gì đâu. Chỉ là nếu huynh nhận người theo cách ngầm như vậy… thì ta sợ sau này sẽ lưu lại hậu họa.” – Vẻ mặt Tạ Tầm Chi có chút khó xử.
Từ đáy lòng, y không quá cam lòng phải giả vờ trong chuyện này, chỉ là…
“Chỉ có vậy thôi à?” – Hạ Châu lập tức thở phào, vỗ ngực – “Huynh làm ta sợ muốn nhảy dựng.”
Hắn liếc xéo Tạ Tầm Chi một cái, thấy y vẫn im lặng liền tiếp tục giải thích: “Huynh cứ yên tâm đi, không phải theo cái hướng đó đâu. Chẳng phải Trần lão gia có thương lượng với ta chuyện thu mua thực phẩm, rồi cả thông báo tuyển người sao? Ta dựa vào đó mà lần ra được nhà của cữu cữu tên gia đinh kia. Nhân tiện có thể bàn chuyện buôn bán với ông ta.”
“Buôn bán gì?”
“Ta thấy ngoài ruộng giờ phần lớn vẫn dùng mấy cái xe gieo hạt hai chân kiểu cũ. Ta muốn tự mình thiết kế xe gieo hạt bốn chân, mà bên này lại có nhiều gỗ sẵn… Nếu ông ta có thể làm được thì ta không bán mà cho thuê. Vừa có thể kiếm tiền, vừa có thể nhanh chóng đưa sản phẩm vào giới nông dân, hạt giống cũng bán dễ hơn. Ta cũng là đang tính làm vì huynh mà thôi… nghe thì… nghe cũng không tệ chứ, phải không?” – Hạ Châu nói chậm rãi, nhưng trong giọng vẫn hơi thiếu tự tin.
Hắn cẩn thận ngẫm lại, cứ cảm thấy như kế hoạch này có thể còn có kẽ hở nào đó, đôi tay đặt bên người cũng khẽ run lên một chút.
Tạ Tầm Chi bày đồ ăn ra, đặt lên bệ bếp: “Thật ra thì cũng không phải là không thể làm được, chỉ là nếu làm vậy thì xem như hoàn toàn đối đầu với Trần gia.”
“Ta cảm thấy sớm muộn gì cũng phải thế thôi… Huống hồ Triệu An còn đang chờ xem kết quả kìa.” – Hạ Châu cầm đôi đũa lên, xoa xoa đầu đũa cho sạch.
Hắn gắp một miếng cải trắng cho vào miệng, ngay lập tức bị cay đến mức kêu “oa oa” loạn cả lên, nước mắt chảy ròng ròng.
Tạ Tầm Chi vội vàng rót một chén nước đưa cho hắn: “Không sao chứ!”
Hạ Châu ngậm nước trong miệng, lắc đầu, rồi lò cò nhảy tới nhét quả quýt vào tay Tạ Tầm Chi, dáng vẻ chật vật nhìn y như cầu cứu.
“Ai bảo huynh nghịch.” – Tạ Tầm Chi liếc mắt nhìn bếp lửa, bóc quả quýt rồi nhét múi vào tay Hạ Châu – “Đi ngồi chờ ăn cơm đi! Lát nữa còn phải cùng ta đến tư thục nữa đấy.”
“Được.” – Hạ Châu chống gậy, nhảy trở về chỗ ngồi.
Không lâu sau, đồ ăn được bưng ra, Xuân Quyển và Liên Hoa vẫn có vẻ chưa quen, cứ lúng túng ngồi nép ở chỗ gần cửa.
Ăn xong, Hạ Châu ngồi trong sân hóng mát, chờ bọn họ đặt hai con gà con vào một vòng rào tre nhỏ, tiện tay cho ăn mấy thứ cơm, thức ăn thừa . Hai con gà con rúc vào nhau, không kêu lấy một tiếng, chỉ ngồi xổm bất động dưới đất.
“Hai con gà này bị dọa đến mất hồn rồi sao?”
Tạ Tầm Chi rửa tay trong bồn nước, nói: “Nuôi chắc cũng không được bao lâu đâu. Gà trống thì không đẻ trứng, vừa hay giữ lại để tẩm bổ cho ngươi.”
Hạ Châu bật cười, cõng túi vải bên trong đựng giấy bút, tung tăng nhảy theo sau Tạ Tầm Chi đi đến tư thục. Hắn còn cố tình cầm theo cả cây que cời lửa đi phía trước, nhưng mới đi được vài bước đã buông tay ném nó xuống đất.
Gậy gộc thì giúp gì được chứ, Tạ Tầm Chi đỡ vẫn là tốt nhất!
Tạ Tầm Chi cẩn thận đỡ lấy hắn, ánh mắt khẽ dao động, khi nhìn đi nơi khác thì lại vụt lóe lên một ánh nhìn lo lắng, môi khẽ động: “Sớm biết vậy thì chờ thêm một lúc, không để huynh phải tới vội như thế rồi.”
“Không sao đâu!” – Hạ Châu nghe vậy thì lập tức ngoan ngoãn hơn hẳn, chột dạ đưa tay gãi gãi cằm. Thật ra vết thương cũng chẳng nghiêm trọng gì, hôm qua đã tiêu sưng gần hết, chỉ là nhìn vào thì vẫn hơi bầm tím một chút.
Hắn nhìn thấy dáng vẻ Tạ Tầm Chi lo lắng đến mức không giấu được, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác ngứa ngáy khó tả, như thể có một luồng cảm xúc không tên trào dâng lên từ đáy tim, mang theo sự thỏa mãn khó hiểu, tựa như một cái giếng sâu không đáy khiến hắn chẳng mấy chốc đã muốn tự mình nhảy vào.
Nơi gọi là tư thục thật ra chỉ là một gian nhà tranh được dựng bằng rào tre, bên trong là những chiếc bàn thấp lùn giống hệt nhau, nhìn qua đã thấy dùng rất lâu, cũ nát và loang lổ.
Tạ Tầm Chi và hắn đi sớm, nên vừa đến là vào đầu tiên, lúc đó trong lớp chưa có ai.
Hạ Châu ngồi vào chiếc bàn trước bục giảng, dán sát người vào bên cạnh Tạ Tầm Chi, cùng nhau mài mực, vừa ngửa đầu vừa nhìn khắp nơi. Nơi này mùa hè còn được, chứ mùa đông chắc lạnh đến chết mất?
Còn chưa kịp mở miệng hỏi Tạ Tầm Chi định dạy ở đây bao lâu, thì ngay lập tức trong tay đã bị nhét cho một cây bút lông. Một bàn tay của Tạ Tầm Chi đè lên tay hắn, bàn tay còn lại chỉnh lại tư thế cầm bút cho đúng.
“Huynh luyện trước tư thế cầm bút cho quen đi. Lát nữa ta sắp xếp cho huynh ngồi bàn cao phía sau, lúc về thì nhớ mang theo giấy Tuyên Thành, đừng để rơi hay lộ ra ngoài.”