Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngôi nhà cũ vẫn chưa bán đi, tang sự của Nhiếp Vân Phiên vẫn còn có thể lo liệu. Lại nghe nói Bộ trưởng Bộ Tài chính Diêu Khiêm cũng sẽ đích thân đến viếng, ấy quả là chuyện không tầm thường.
Lời cảnh quan Lý nói không sai, quả nhiên có người chuyên trách đến dựng rạp trang trí, lập danh sách phát thiệp, tìm thợ may gấp tang phục, chọn ban nhạc tấu lễ nhạc, đầu bếp lo tiệc tùng…… trăm việc ngàn thứ, việc nào việc nấy đều chu toàn tỉ mỉ, sắp xếp đâu ra đấy, ngược lại chẳng cần đến Anh Trân làm gì.
Ngày ấy vào canh tư, ngoài cửa sổ vẫn tối đen như mực, quản sự đã tới thăm hỏi. Anh Trân thức dậy, Minh Phượng bưng nước nóng tới hầu cô rửa mặt chải đầu. Dùng cơm xong, cô thay tang phục rồi ra khỏi phòng. Đi trong vườn đã lờ mờ nghe tiếng nhạc lễ, trăng trắng nơi chân trời chưa lặn, mặt trời đỏ chưa lên, bầu trời dài nhuốm xanh nhạt, lại khiến người ta cảm thấy một luồng xơ xác tiêu điều u ám. Anh Trân thầm nghĩ, căn nhà này dù Ông cả có muốn bán, e cũng chẳng dễ dàng gì, liên tiếp chết hai người, dù sao cũng là điềm xui.
Cô tới đại sảnh, nơi đây đã sáng đèn rực rỡ, bày biện trang trọng. Mỹ Quyên và ba bà lẻ cũng có mặt, vì khách viếng còn chưa đến nên cùng ngồi quanh bàn uống trà ăn điểm tâm. Thấy cô vào, họ liền nhường chỗ mời ngồi.
Sau màn trướng đỏ vàng đặt một cỗ quan tài bề thế, làm bằng gỗ kim ti nam mộc quý nhất. Những đường vân màu vàng uốn lượn trên mặt gỗ, trông như từng con rắn nhỏ thon dài đang chậm rãi bò đi. Anh Trân nhìn mà bỗng dưng buồn nôn, cau mày nâng chén trà uống mấy ngụm. Mỹ Quyên và các dì mỗi người đều mang tâm sự riêng, chẳng ai để ý đến sự khác thường của cô.
Giấy cửa sổ dần dần trắng lên, trời đã sáng.
Các phòng lão gia, phu nhân mặc tang phục là những người đến đầu tiên. Thấy ngoài cửa có người lạ cùng phóng viên chờ sẵn, để tỏ ra huynh đệ thúc tẩu hòa thuận, ai nấy cũng thật sự đau buồn, khóc lóc một phen.
Khách viếng lần lượt kéo đến không ít, đủ cả giới chính trị lẫn thương trường. Quản sự sẽ giới thiệu cho Anh Trân biết họ là ai, giữ chức gì, xuất thân từ đâu, còn họ thì mang vẻ quan tâm an ủi cô. Anh Trân ngấn lệ nơi đáy mắt, gương mặt ướt đẫm, chỉ cảm thấy chua chát. Nhiếp Vân Phiên nơi chín suối hẳn có thể mỉm cười nhắm mắt, những nhân vật lớn mà lúc sinh thời anh ta muốn nịnh bợ đến cùng đường cũng không được, nay đều cúi đầu bái lạy trước linh đường của hắn, cũng coi như một phen phong quang vô hạn.
Gần đến giờ ngọ, Bộ trưởng Diêu và Thư ký Phạm tới. Anh Trân mặt không biểu cảm, đoán không ra rốt cuộc anh làm vậy là có dụng ý gì. Anh đứng trước linh đường, tự tay đốt một chậu tiền giấy, rồi thong thả không vội vàng bước đến trước mặt cô.
Mỹ Quyên và các bà lẻ đang thút thít khóc. Trong lòng Anh Trân rối bời, cô cúi đầu không nhìn anh, chỉ dùng chiếc khăn tay ướt sũng lau má, khiến vệt nước mắt loang ra bóng nhẫy. Diêu Khiêm trầm giọng hỏi: “Bà Nhiếp mất chồng, trông có vẻ rất đau lòng nhỉ?”
Thư ký Phạm đứng bên cạnh, ánh mắt khẽ lóe lên.
Đây là lời nói hỗn xược gì vậy! Không đau lòng lẽ nào lại vui mừng sao? Dẫu rằng nỗi đau lòng của cô quả thật cũng nông cạn thấy đáy…… Anh Trân không tiện nổi giận, cô mím môi nói: “Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, huống chi chúng tôi đã làm vợ chồng hai mươi năm! Đau lòng dĩ nhiên khó tránh!”
Diêu Khiêm nhàn nhạt đáp: “Bà Nhiếp đã tình nghĩa vợ chồng sâu nặng như vậy, mong cô nén đau thương mà giữ gìn.” Phóng viên lách tách bấm máy liên hồi. Ông cả cùng mấy ông khác tiến tới mời anh vào nội đường nói chuyện. Anh Trân tưởng anh sẽ từ chối, nào ngờ anh lại xoay người theo họ đi, khiến cô không khỏi sững sờ, chẳng biết rốt cuộc trong hồ lô anh bán thuốc gì.
“Bà Nhiếp, xin nén đau thương!” Thư ký Phạm cười như không cười, một lát sau vẫn nói thêm: “Bộ trưởng Diêu tâm trạng không tốt, mong chị thông cảm.”
Anh Trân định hỏi vì sao, nhưng nghĩ lại thì can hệ gì tới mình. Đúng lúc ấy có một phóng viên chen vào hỏi: “Bà Nhiếp trước kia có quen biết Bộ trưởng Diêu không?”
Cô lạnh nhạt lắc đầu: “Không quen.”
Quản sự sang mời mọi người ra tiền đường dùng tiệc, chẳng mấy chốc đã đi gần hết. Anh Trân bảo Mỹ Quyên và các dì đi trước, Minh Phượng ở lại trông linh đường, còn cô thì quay về phòng rửa mặt một lát.
Men theo hành lang băng qua sân viện, mùa xuân rốt cuộc cũng đã đến. Cành liễu, ngọn cây đâm chồi non, đào lê nghênh xuân căng phồng nụ hoa, dăm ba con én đen lớn xéo cánh bay về làm tổ. Nơi này đã lâu không được chăm nom, một vũng nước phủ đầy bèo xanh rờn, nhìn vào chỉ thấy thê lương. Suốt dọc đường không gặp người hầu nào, vốn dĩ cũng chẳng có mấy người, lại đều ra phía trước giúp việc, bốn bề lặng ngắt. Cô chợt thấy sau lưng như có người, ngoái đầu lại thì chỉ thấy một con mèo mướp to chạy vụt đi, con mèo Bà lớn nuôi trong phòng, nay đã không còn ai trông nom.
Khi sắp tới phòng ngủ, cô bỗng trông thấy Diêu Khiêm. Hôm nay anh không mặc âu phục mà là một thân trường bào mã quái dày dặn, để hợp với lễ nghi cổ của nhà họ Nhiếp. Trông như vậy, khí thế không giận mà uy thường ngày bớt đi nhiều, ngược lại càng thêm ôn hòa nho nhã. Anh không nói gì, chỉ bước thẳng về phía cô, mỉm cười nhàn nhạt nhìn cô. Anh Trân không muốn để ý đến anh, đẩy cửa phòng bước vào, đang định đóng lại thì bàn tay anh thuận thế chống lên khung cửa. Cô xoay người đi chỗ khác, anh bước theo vào rồi khép cửa lại.
Anh Trân vẫn mặc kệ anh, tự mình ra chậu rửa mặt rửa qua một lần, rồi ngồi xuống trước bàn trang điểm, cầm lược chậm rãi chải mái tóc uốn. Diêu Khiêm đứng phía sau cô; người ta thường nói, phụ nữ muốn xinh, chỉ cần mặc tang, quả nhiên chẳng sai. Cô vận đồ tang trắng, bên tai cài một đóa hoa trắng nhỏ, hai gò má ẩm ướt, mày mắt mờ sương, khiến anh thần hồn điên đảo.
Anh đặt tay lên vai cô, cúi người hạ đầu vừa chạm tới vành tai cô thì cô đã nghiêng mặt đi, môi chạm môi, rất khó tách ra. Bàn tay lớn ấm nóng của anh siết lấy chiếc cổ trắng ngần của cô, rồi trượt dần xuống, ve vuốt khiến các đốt ngón tay dính đầy mềm mịn. Trước ngực chỉ có một khuy nút thắt, gẩy nhẹ đã bung ra, bên trong còn lớp áo khác; anh tỏ ra rất quen tay…… nhưng rốt cuộc họ cũng chỉ hôn nhau mà thôi, ngày như thế này quả thật không thích hợp cho chuyện h**n ** nam nữ.
Anh Trân thở gấp, cài lại chiếc khuy vừa bị mở, rồi nhặt chiếc hoa tai phải rơi trên mặt bàn trang điểm, nghiêng đầu cẩn thận đeo vào. Nhìn Diêu Khiêm trong gương, cô bỗng hỏi: “Thư ký Phạm nói anh tâm trạng không tốt, ai chọc anh vậy?”
Diêu Khiêm đứng quay lưng về phía cửa sổ, gương mặt ẩn trong bóng tối: “Em nói xem?” Anh Trân liền lười hỏi nữa, lại nghe anh tiếp lời: “A Trân, nếu tôi chết, em có mặc cả thân đồ tang, trông linh đường, đau lòng rơi lệ vì tôi không?”
Tay Anh Trân khẽ khựng lại, cười cười: “Anh đừng nói đùa! Dù có thế đi nữa, cũng chẳng đến lượt tôi khóc tang cho anh!” Diêu Khiêm trầm mặc một lát, không nói thêm gì, sau đó xoay người rời đi.
Anh Trân nghe tiếng bước chân xa dần, nụ cười trên mặt cô cũng chậm rãi tan biến.
Bà Diêu mỗi ngày đều ngủ trưa. Hôm ấy chị ta vừa nằm xuống còn chưa tỉnh hẳn cơn ngái ngủ, mẹ Lưu vào bẩm: “Bà Triệu tới rồi.”
Chị ta vừa dặn: “Bảo cô ta lát nữa hãy…” thì lời còn chưa dứt, Bà Triệu đã tự tiện bước thẳng vào, cầm tờ báo vừa đi vừa kêu: “Chồng của bà Nhiếp chết rồi.” Bà Diêu ghét bà Triệu tự ý xông vào phòng, nhưng càng kinh ngạc trước tin này, vội hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Nhận lấy tờ báo, bật đèn đọc kỹ một lượt, rồi thở dài nói: “Bà Nhiếp cũng là người đáng thương, chồng ngày thường ăn chơi cờ bạc rượu chè, vừa mới kiếm được một chức việc đứng đắn thì lại không có phúc hưởng, còn mất luôn cả mạng.”
Bà Triệu cười nói: “Dù sao cũng từng ngồi đánh mấy ván bài với nhau, thấy tình cảnh của chị ấy như vậy, trong lòng tôi cũng khó chịu. Hay là nhân lúc chị ấy đang lo tang sự, chúng ta qua thăm một chuyến, an ủi đôi câu cũng tốt.”
Bà Diêu nghĩ ngợi một chút: “Cô gọi điện cho bà Lý, bà Tiết và bà Mã hỏi xem họ có đi không, nếu đi thì cùng đi!”
Bà Triệu đứng dậy ra ngoài, sắp tới cửa thì giọng bà Diêu từ phía sau vọng tới: “Lần sau muốn vào phòng tôi, phải thông báo xin phép trước đã, bà Triệu, không được tự tiện xông vào nữa!”