Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chớp mắt đã sắp tới năm hết tết đến, lần này bệnh của Bà lớn phát tác dữ dội, mà bà xưa nay vốn không tin Tây y, chỉ cho mời thái y họ Vương của tiền triều tới khám chữa. Vương thái y tuổi đã cao, toa thuốc kê ra đều theo tiêu chuẩn hầu hạ Lão Phật Gia trong cung, bọn tiểu nhị hiệu thuốc nhìn nhân sâm trăm năm, hà thủ ô nghìn năm mà trợn tròn mắt, chẳng nói là không có, dẫu có thì với tình cảnh sa sút ngày một của phủ họ Nhiếp hiện giờ cũng chẳng kham nổi. Quản sự lại sợ tay không quay về bị quở trách, liền bảo tiểu nhị dùng dược liệu có dược tính tương đương mà giá rẻ để thay thế, dù sao ninh ra cũng là một bát đen sì, khó mà nhận ra.
Đến tháng Chạp, Bà lớn rốt cuộc không chống đỡ nổi, được đưa vào bệnh viện Đại Hoa nằm điều trị.
Trong phủ tự nhiên cũng chẳng còn tâm trạng ăn tết, mỗi phòng tự lo việc của mình. Anh Trân nhân dịp đó cho thôi việc bà vú mẹ Hạ, coi như gõ hồi chuông cảnh tỉnh cho đám người hầu khác, quét dọn phòng ốc, phủi bụi lau tro, sắm sửa đồ tết, ai nấy đều tất bật.
Đêm giao thừa hôm ấy, ở gian chính bày một mâm rượu, ngoài Nhiếp Vân Phiên, Anh Trân và Mỹ Quyên ra, ba bà vợ lẻ cũng được mời tới sum họp gia đình.
Nhiếp Vân Phiên nhìn mâm cỗ chỉ thấy đạm bạc, may mà Mợ ba mang tới một chai vang nho thượng hạng, Minh Phượng rót đầy chén cho mọi người, hắn ăn một miếng, sắc mặt mới dịu đi đôi chút, thở dài nói: “Cũng chỉ chỗ của em, còn có chút đồ thật hàng thật.”
Anh Trân không lên tiếng, cô gắp miếng cá phi kho mẻ, cơn buồn nôn bất chợt dâng lên cổ họng, cô hơi nhíu mày cố nén xuống. Mợ ba hỏi: “Nghe nói lão gia kiếm được công việc ở Đông Tam Tỉnh, sang xuân là phải đi rồi, có thật không?”
Nhiếp Vân Phiên bèn kể lại sai sự ấy khó khăn thế nào mới giành được, hắn nhìn đủ sắc mặt, nếm đủ lạnh ấm, tốn không ít bạc mới được lời hứa miệng, còn văn bản phê chuẩn phải đợi tới cuối tháng Hai mới có manh mối.
Mợ hai nói: “Xem ra vẫn chưa chắc chắn, đừng mừng sớm quá, kẻo đêm dài lắm mộng.”
Nhiếp Vân Phiên nghe thế lại không vui, bắt đầu khoe khoang rằng thực ra đã ngầm dò hỏi rồi, vị quan ấy một tay che trời, ngài ta không có ý kiến thì mười phần nắm chắc, huống chi sai sự này còn do chính ngài ta tiến cử.
Mợ ba hỏi: “Vị quan ấy là ai vậy?”
“Tôi nói cho các người biết, bước ra khỏi cửa này là quên sạch! Không được đi đâu nói bừa!” Nhiếp Vân Phiên hạ thấp giọng: “Là Bộ trưởng Tài chính Diêu Khiêm, ngài Diêu!”
Tim Anh Trân khẽ đập thình thịch, trước mắt như có một màn sương mù, chỉ cần khẽ gạt là sẽ thấy rõ, nhưng lại nghe Mỹ Quyên lẩm bẩm: “Ba chỉ biết vui cho mình, chẳng lo tính cho con gì cả!”
Mợ tư hỏi: “Lo tính cho con chuyện gì?”
Mỹ Quyên vì sĩ diện nên không nói, Nhiếp Vân Phiên bèn đáp: “Ba đã nói bóng gió rồi… chân trời đâu thiếu cỏ thơm, qua năm để mẹ con chọn cho con một người tốt hơn.”
Mỹ Quyên vừa tủi vừa tức: “Còn ai tốt hơn anh ấy nữa! Mọi người chẳng ai nghĩ cho con cả… con có phải do mọi người sinh ra không!” Nghĩ tới sự lạnh nhạt và né tránh của Diêu Tô Niệm, cô ta lại càng bực bội không chịu nổi.
Nhiếp Vân Phiên quát khẽ: “Nói hươu nói vượn!”
Mợ tư lại chen vào: “Con gái lớn rồi không giữ được, giữ tới giữ lui giữ thành oán, quả nhiên chẳng sai.”
“Liên quan gì đến dì mà ở đó nói mát!” Mỹ Quyên thúc khuỷu tay một cái, hất đổ bát của Mợ tư, canh gà lách tách chảy dọc theo mép bàn xuống dưới.
Nhiếp Vân Phiên lười quản, rút một cây tăm che miệng, chăm chú xỉa răng.
Anh Trân sai Minh Phượng lau bàn, rồi lấy thêm bát đũa, Mợ ba ra mặt giảng hòa, nâng chén rượu lần lượt mời từng người.
Bữa cơm ăn chẳng mặn chẳng nhạt, sắp tàn thì A Xuân vén rèm vào bẩm có điện thoại của lão gia. Nhiếp Vân Phiên ra ngoài nghe máy rồi quay vào, vào trong thay áo dài mã quái, nói có cuộc tiếp khách, vội vã rời đi.
Anh Trân đem những phong bao đỏ đã gói sẵn chia cho các bà lẻ và kẻ hầu. Theo lệ, các bả lẻ không thể lập tức rời đi, đành gượng gạo trò chuyện dăm câu, chẳng bao lâu không khí nguội hẳn, ai nấy ngồi đó mà lòng dạ bất an. Không biết phòng nào đang đốt pháo hoa, ánh sáng ngũ sắc hắt sáng cả song cửa. Anh Trân nói mệt muốn nghỉ ngơi, các bà lúc ấy mới thở phào nhẹ nhõm, như được đại xá, lặng lẽ rút ra khỏi phòng.
Cô rửa mặt chải đầu xong, vặn tắt đèn, nằm trên giường trằn trọc mãi không sao chợp mắt, dứt khoát khoác áo đi xuống, tới bên cửa sổ ngắm pháo hoa, nhưng chưa xem được bao lâu thì đã bắn hết. Tường viện đã lâu không được tu sửa, từng mảng mốc lớn loang lổ trên nền tường trắng phấn, trông lại như bức sơn thủy họa trời sinh. Đèn lồng ngoài hành lang trước chiếu sáng những cây cột trước bậc thềm, lớp sơn đỏ bong tróc, một luồng khí tiêu điều rách nát lan khắp bốn phía. Mưa rơi rồi, từng sợi từng sợi bay bay, nhìn kỹ, không phải mưa, là tuyết.
Anh Trân nghe thấy gian chính có tiếng chuông điện thoại reo, rất lâu cũng chẳng ai nhấc máy, vậy mà nó vẫn cố chấp reo mãi.
Minh Phượng bọn họ không biết trốn đi đâu chơi rồi, Anh Trân bước ra ngoài phòng nhấc máy: “Ai đấy ạ?”
Đầu dây bên kia có giọng đào hát ê a hát tuồng, nhưng không ai lên tiếng, cô tưởng là tìm Nhiếp Vân Phiên: “Lão gia ra ngoài rồi, tôi cũng không tìm được anh ấy!”
Cô lại nghe thấy giọng nói quen thuộc trầm thấp: “Em thấy tuyết rơi chưa?”
Là Diêu Khiêm.
“Chỉ cần Thượng Hải có tuyết, Tô Châu cũng sẽ có!”
Không hiểu sao, nơi đáy mắt Anh Trân dâng lên một tầng lệ mỏng, anh luôn cố gợi lại những ký ức xưa cũ, lại không biết rằng điều đó đối với cô quá đỗi tàn nhẫn.
“Thượng Hải bây giờ năm nào cũng có tuyết, chẳng còn là chuyện hiếm lạ.” Cô nhìn hình chim khách đậu cành dán trên tấm kính, những bông tuyết mờ mịt nhào lên trên.
Diêu Khiêm khẽ “ừ” một tiếng, chậm rãi nói: “Em xem chúng ta đã bỏ lỡ bao nhiêu rồi! Em còn yêu tôi không?”
Anh Trân nghĩ người kín đáo mà kiêu ngạo như anh, sao có thể hỏi ra câu như vậy, hẳn là uống say, mới gọi điện tới làm loạn vì rượu. Cô không trả lời, chỉ lấy sợi dây điện thoại mảnh quấn từng vòng quanh ngón tay, quấn càng lúc càng chặt, siết đến đau rát, rồi lại từng vòng từng vòng nới ra, nhìn những vết hằn đỏ au mà thất thần. Diêu Khiêm cũng không nói thêm lời nào. Cô nghe thấy tiếng bước chân xột xoạt, còn có tiếng cười thì thầm, là Minh Phượng bọn họ từ xa tới gần, lúc này cô mới cất tiếng: “Người làm về rồi……”
Cô nghe thấy một tiếng “cạch” khẽ, điện thoại nhẹ nhàng bị gác xuống.
Mùng Hai Tết, trong vườn có một cây mai già nở gần nửa tán hoa, Anh Trân cùng Minh Phượng đang bẻ cành thì A Xuân tới nói: “Bà Chu đang đợi ở gian chính ạ.”
Bà Chu chính là Quế Xảo.
Anh Trân cũng không vội, vẫn tiếp tục chọn cành hoa của mình, đợi đủ dùng rồi mới quay về phòng, rửa sạch tay xong mới đi gặp cô ta.
Hai người nói tới chuyện tang sự của anh chị cô, Anh Trân nhấp một ngụm trà hỏi: “Quế San bây giờ theo ai sống vậy?”
Quế Xảo đáp: “Ở chung với anh rể cả và chị cả, em ấy giúp trông nom con cái, chị cả tìm được một việc vặt trong xưởng, anh rể cũng không nói gì.” Ngừng một chút, cô ta nhíu mày liễu: “Vụ trộm đột nhập ở Tô Châu bên đó mãi vẫn chưa có manh mối!”
Anh Trân nghe cô ta từng nhắc tới việc bị trộm mất hai rương lớn tiền bạc, chồng của Quế Châu nghĩ tới là tim lại nhỏ máu, theo lời anh ta nói, khi cha vợ còn sống vốn định để lại rương đó cho anh ta.
“Những vụ án kiểu này rất khó làm, báo chí nói có một băng nhóm đi tới đâu trộm tới đó, được một mẻ là chạy sang thành phố khác, đến không bóng đi không dấu, cảnh sát cũng đành bó tay. Huống chi Tô Châu là nơi nhỏ như vậy……”
“Nhưng vụ tai nạn xe cộ của ba mẹ cũng bị kéo dài tới giờ, trước kia tới hỏi họ còn nói thêm vài câu, bây giờ hễ thấy tôi là như thấy ôn thần, viên cảnh sát họ Quách phụ trách vụ án thì làm qua loa cho xong chuyện.”
Quế Xảo nhìn Anh Trân nói: “Hôm nay tới ngoài việc chúc Tết, con cũng muốn nhờ mẹ nói với ba một tiếng, con muốn gặp ông ấy. Không hiểu sao, con gọi điện ông ấy cũng không nghe, tìm vị thư ký họ Phạm kia, chỉ nói là đang bận, mãi chẳng rảnh.”