Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Diêu Khiêm gọi điện qua, đợi một lúc mới có người bắt máy, là giọng nữ đang ngáp ngắn ngáp dài: “Xin hỏi tìm ai ạ?”
Anh đáp: “Tìm Mợ Năm.” Giọng bên kia vẫn uể oải: “Thế ông là ai?”
Phải rồi, anh là ai đây! Diêu Khiêm nghĩ ngợi rồi trả lời: “Tôi là chưởng quỹ tiệm vàng Kim Hào Tường Hòa, lần trước Mợ Năm đến nấu lại vòng tay…” Anh cho rằng chỉ là người hầu kẻ hạ, không cần nói quá tường tận.
Bên kia quả nhiên cũng không hỏi thêm, chỉ bảo đợi một lát, rồi tiện tay đặt sang một bên, anh nghe tiếng sột soạt của bước chân đi xa, còn có tiếng mèo “meo” một tiếng, ngẩng mắt lên thấy trăng treo trên mái hiên cong của miếu Hồng, tượng cưỡi phượng tiên nhân như sắp cưỡi thẳng vào trong vầng trăng.
Anh Trân ngửi thấy trên vỏ gối có mùi dầu tóc, cô đi lấy chiếc vỏ gối màu xanh mực thêu cúc móng cua về thay, đang thay thì Minh Phượng khoác tạm áo bước vào nói: “Có điện thoại gọi tìm mợ ạ!”
“Ở đâu?” Cô chẳng ngẩng đầu.
“Họ nói là chưởng quỹ tiệm vàng Kim Hào Tường Hòa.” Minh Phượng cố nhớ lại: “Vì chuyện lần trước mợ đi nấu lại trang sức ấy ạ.”
Anh Trân nhìn bậu cửa sổ ngập ánh trăng, khuya thế này còn gọi điện tới, hẳn là việc rất gấp. Lần trước chẳng phải Diêu Khiêm đã trả tiền giúp cô rồi sao… Càng nghĩ càng thấy không yên, cô bảo Minh Phượng thay tiếp vỏ gối giúp, còn mình đứng dậy đi ra gian giữa.
Diêu Khiêm nghe ống nghe được nhấc lên, trước tiên là một tràng tạp âm, rất nhanh đã rõ ràng, nghe một giọng nữ trước tiên “A lô” một tiếng, rồi lại do dự hỏi: “Có ai đấy không?”
Anh có, vẫn luôn ở đây. Diêu Khiêm vô cớ chẳng nói gì, muốn nghe cô nói thêm đôi câu. Giọng cổ họng của phụ nữ Giang Nam ngấm sẵn một lồng mưa khói, nói năng nghe ẩm ướt là lạ.
“Chưởng quỹ, còn ở đó không?” Anh Trân hỏi thêm hai lần nữa, không ai đáp, cô tưởng chưởng quỹ đợi không nổi đã đi rồi, bèn nói: “Vậy thôi, tạm biệt nhé!” Đang định gác máy, lại nghe một giọng đàn ông trầm nặng nói: “A Trân, là tôi!”
Anh Trân sững người trước, đến khi kịp phản ứng, suýt nữa làm rơi cả ống nghe, hoảng hốt nhìn về phía cửa, một con mèo mướp vằn to như hổ rúc qua khe rèm lẻn vào, ngoài ra không có ai khác.
Cô hạ giọng, nghiêm khắc quở: “Anh gọi điện đến làm gì?”
Diêu Khiêm vốn ôm đầy vẻ bạo ngược, vậy mà thoắt cái tan như khói, cứ như lại trở về mười tám năm trước, một đêm gió xuân khiến người say. Khi ấy anh đứng ở đầu ngõ, trong một tiệm rượu kiêm thuốc lá nhỏ, gọi điện cho cô, miệng ngậm điếu thuốc, trên đầu chính là ô cửa sổ nhỏ nhà cô hắt ra ánh đèn vàng cam. Ở đây không có ô cửa sổ nhỏ, chỉ có cả đất trời một màu trăng vàng cam. Anh cười đáp: “Chẳng phải em muốn tìm tôi sao? Thư ký Phạm nói thế.”
Anh Trân bị cái giọng điệu nhàn nhã lười biếng ấy làm tức đến nghẹn họng. Anh ở ngay trong công quán của mình mà cưỡng ép cô, giờ lại cứ như kẻ chẳng có chuyện gì, chỉ có cô mỗi ngày hoang hoải không yên. Giọng cô càng thêm cứng ngắc: “Thư ký Phạm chắc đã nói rồi. Tôi muốn cái kẹp tóc của tôi.”
“Màu gì, kiểu dáng ra sao?”
“Chất men, kiểu đuôi công, màu xanh biếc, đính châu ngũ sắc.” Anh Trân thừa nhận: “Châu là đồ giả.”
Diêu Khiêm “ừ” khẽ một tiếng, im lặng chốc lát rồi nói: “Ồ! Ở chỗ tôi.”
Anh Trân rõ ràng thở phào: “Anh trả lại cho tôi!”
“Được!” Diêu Khiêm đáp rất sảng khoái: “Em chỉ thời gian địa điểm, tôi đến đón em.”
Anh Trân không hề muốn dính dáng gì với anh, càng không muốn gặp lại: “Anh đưa cho Thư ký Phạm, tôi liên hệ với cậu ấy.”
“Không được, Thư ký Phạm không đáng tin.” Diêu Khiêm thẳng thừng từ chối: “Ngày mai tôi bận, trưa ngày kia mười hai giờ, em đến đợi tôi ở Khải Tư Lệnh đường Hà Phi.”
Anh lập tức chuyển đề tài, không cho Anh Trân cơ hội do dự, cười, hạ giọng hỏi: “Không chỉ kẹp tóc đâu, em còn một cái… hôm đó em chưa mặc đã đi rồi à?”
Anh Trân mím môi: “Vô sỉ, súc sinh!”
Diêu Khiêm tâm trạng cực kỳ vui vẻ: “Trăng đẹp thế này, em ra đây, tôi mời em đi Quốc Thái đại hí viện xem phim.”
Anh Trân lạnh lùng: “Chồng tôi đang đợi tôi.”
“Vậy thì tiếc thật.” Giọng Diêu Khiêm đầy vẻ tiếc nuối kèm ý cười. Anh đúng lúc biết Nhiếp Vân Phiên tối nay sẽ ở đâu, nhưng không vạch trần cô.
“Rầm” một tiếng, điện thoại bị dập xuống, cứ như có thù hằn mấy kiếp. Diêu Khiêm lắc đầu rồi gác máy, anh bước ra khỏi bưu điện, đứng tạm dưới mái hiên một lát. Căn nhà kia anh chẳng muốn về, công quán lại xa xôi, anh nhớ gần đây có một nhà trọ nhỏ, bèn tiếp tục đi về phía trước. Con phố như một con rắn lớn xanh xám bò dài ra mãi, đèn đường trắng lạnh, lá rụng từng mảng từng mảng như da rắn lột, xe kéo tụ hết ngoài đường lớn chèo kéo khách, trong này lại vắng vẻ, hồi lâu chẳng thấy một bóng người. Anh đi qua miếu Hồng, mái cong đấu củng, xà cột chạm trổ, tường đỏ tím, cửa đỏ tím, trước cửa treo cao hai chiếc đèn lồng đỏ, soi sáng một chiếc đỉnh đồng xanh và mấy tấm bồ đoàn nửa mới nửa cũ. Trong đỉnh cắm thẳng hai bó nhang đang cháy, bồ đoàn thì lệch nghiêng.
Cách chừng mười bước có một gánh hàng bán hoành thánh củi, khói nóng nghi ngút hoà mùi thơm, anh vốn định ăn một bát làm bữa khuya, lại thấy ở đó ngồi hai cô kỹ nữ đang đợi hoành thánh, nghĩ ra bó nhang kia chắc cũng là của họ, đến cầu ước nên nói cười rất to.
Diêu Khiêm đã nhìn thấy bảng hiệu nhà trọ nhỏ, trước cửa đứng vài người đàn bà, do dự muốn lại bắt chuyện, anh sắc mặt lạnh nghiêm, mắt không liếc ngang, sải chân bước qua bậc cửa đi thẳng vào.
–
Bà Diêu trở mình mãi không ngủ được, ngón tay vô tình bóp phải một mảnh vải vụn, chính là vỏ gối chị ta đã cắt nát. Chị ta ném xuống ngoài giường, nghe tiếng mõ canh tư, mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, một lúc sau lại bỗng tỉnh dậy, trời đã sáng choang. Chị ta ngồi dậy mặc áo, mẹ Lưu và Tiểu Thuý nghe động tĩnh, bưng nước rửa mặt vào. Mẹ Lưu vắt khăn lau mặt cho chị ta, Tiểu Thuý chỉnh lại giường chiếu. Bà Diêu ngồi trước bàn trang điểm, nhìn hai quầng thâm xanh đen dưới mắt mình, da dẻ xỉn tối; tuy mặt tròn trịa trông có phúc hậu, nhưng rốt cuộc vẫn thiếu tinh thần. Chị ta tự phủ phấn lên má, khẽ chấm chút yên chi ướt, vừa làm vừa hỏi: “Ngài Diêu đâu?”
Mẹ Lưu đáp: “Ngài ấy trời sáng mới về, thay một bộ đồ rồi lại vội vã đi ngay, bữa sáng cũng chưa ăn.”
Tay Bà Diêu khựng lại, rồi tiếp tục dùng bông phấn ấn nhẹ hai cái nơi cánh mũi, lại hỏi: “Tô Niệm đâu?”
Mẹ Lưu nói: “Cậu cũng sáng sớm đã ra ngoài rồi, bữa sáng không ăn.”
“Chắc là bữa sáng bà chuẩn bị không ra gì nên họ mới chẳng thèm ăn!” Giọng bà Diêu khá nghiêm khắc: “Cứ thế này họ sẽ trách tôi dùng người không chu toàn. Mẹ Lưu, bà còn như vậy nữa thì tôi không giữ bà lại được!”
Mẹ Lưu oan lắm: “Bánh bao thịt, cháo gạo trắng, đồ muối đều có đủ, Tiểu Thuý còn đi mua bánh sinh tiễn với quẩy chiên, rồi pha cà phê nướng bánh mì, rán trứng với giăm bông cho cậu chủ.” Trong lòng không tiếng động mà lầm bầm: phu nhân chỉ giỏi bắt nạt người yếu, liên quan gì tới bà mà trút giận lên đầu bà.
Bà Diêu như chẳng nghe bà kể món, chắc cũng lười nghe. Trên đầu chị ta có một lọn tóc quăn vì ngắn nên cứ rủ xuống trước mắt, chị ta kéo ngăn kéo định tìm kẹp tóc, vừa mở ra đã nhìn thấy chiếc kẹp nhặt được kia, ngực bỗng như bị ai đấm mạnh một cú. “Rầm” một tiếng, chị ta sập ngăn kéo lại, tiếng động vang trời khiến mẹ Lưu và Tiểu Thuý giật mình. Chưa kịp hoàn hồn đã nghe phu nhân nói: “Đi hỏi bà Triệu với Trúc Quân, nếu còn chưa ăn sáng thì mời họ cùng qua đây!”