Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bà Triệu đi ra phía sau bà Diêu, nhận lấy cái lược, mỉm cười nói: “Để tôi làm cho! Hồi còn con gái, tôi hay cắt mái, tết bím giúp mấy cô tiểu thư nhà hàng xóm. Tóc chị ấy đen nhánh dày rậm, muốn chải cho bóng mượt gọn ghẽ cũng chẳng dễ. Lần nào cũng phải bôi dầu hoa quế trước, làm ẩm thấm rồi mới nắm được, chải một lượt là cả tay dính nhờn.”
Bà Diêu tóc vốn mềm mảnh, liền ngưỡng mộ những người tóc nhiều. Nghe vậy vừa thích vừa ghen, thở dài nói: “Khó lắm mới nghe cô nhắc tới chuyện trước kia.”
“Có gì mà kể. Toàn là những trải nghiệm không vui.”
Bà Diêu an ủi: “Đời người ấy, ông trời đã sắp đặt sẵn. Cô tiểu thư đó sinh ra đã là số hưởng phúc, cô nghĩ thông điểm này là được.”
“Cũng chưa chắc.” Bà Triệu cười: “Giờ chị ấy đáng thương lắm, hôn nhân chẳng thuận, phải đem của hồi môn đi cầm bán mà dè sẻn sống qua ngày. Cách đây ít hôm còn cầu tôi giúp chồng chị ấy cầu một việc làm nữa kia!”
“Cô lấy đâu ra bản lĩnh ấy! Ông Triệu lại càng tuyệt đối không giúp cô.”
Trong lòng bà Triệu như bị kim châm một cái, bàn tay đang nắm tóc bỗng siết mạnh. Bà Diêu hít hà “xì xì” một hơi: “Nhẹ thôi, kéo đau da đầu quá.” Rồi chị ta nhớ ra điều gì, hỏi: “Cô ấy cũng ở Thượng Hải à?”
“Ai mà biết, chỉ trò chuyện qua điện thoại vài câu, nhiều hơn cũng nhất quyết không nói.” Bà Triệu cuộn tóc thành một búi hoa cúc, lại lấy trâm vàng đỏ cài vào cố định.
Bà Diêu ngó trái ngó phải, nhíu mày cười: “Cô chải chặt quá, tóc tôi vốn mỏng, áp sát da đầu rồi, cô làm cho bồng thêm chút.”
Bà Triệu dùng răng lược cẩn thận gẩy cho tóc trên đỉnh đầu chị ta lỏng ra, vừa nói: “Tóc chị thưa đi rồi, chi bằng đi uốn xoăn, trông vừa dày tóc lại vừa thời thượng.”
“Anh nhà tôi cũng nói thế, còn bảo tóc xoăn của bà Nhiếp trông không tệ.”
Tay bà Triệu run lên, răng lược quệt qua trán chị ta. Bà Diêu “á” một tiếng kêu đau, ghé sát gương nhìn, trên trán có mấy vệt đỏ chi chít, sắc mặt hơi khó chịu: “Cô làm sao vậy? Như bị lạc hồn ấy.”
Chị ta đẩy ghế đứng dậy, đi lấy túi xách tay, lại nói với bà Triệu: “Nhân lúc họ đều không có ở nhà, tôi muốn ra tiệm cắt tóc Nhân Dân ngoài đường Đại Mã, cô đi cùng không?”
Bà Triệu hơi ngẩn ngơ. Ánh nắng xuyên qua cửa kính, hắt thành từng cột sáng lay động, soi ra vô số hạt bụi như muỗi mòng nhỏ đang ngọ nguậy. Thế nhưng tấm gương lòng mình lại trong vắt, sạch không tì vết.
Bà Triệu gật đầu cười.
–
Ngoài Diêu Tô Niệm, Triệu Trúc Quân, hai người Nhiếp Mỹ Quyên ra, còn hẹn thêm Chu Phác Sinh và cô cháu gái nhà bà Mã là Betty.
Chu Phác Sinh tuy tướng mạo quá đỗi nghiêm cứng, nhưng tính tình lại vô cùng khéo miệng, trơn tuột và nhiệt tình, cực giỏi nhìn sắc đoán ý. Chỉ dăm ba câu đã cân nhắc ra Triệu Trúc Quân không thể động vào, Betty cũng không đụng được, thế là quay sang lấy lòng Nhiếp Mỹ Quyên, chỉ Quế Xảo cười hỏi: “Trong phủ nhà cô là ổ mỹ nhân hay sao, đến cả một cô nha hoàn cũng xinh mơn mởn thế này.”
Diêu Tô Niệm hai bên trái phải đều bị Triệu Trúc Quân và Betty chiếm mất, Mỹ Quyên theo sau bọn họ, trong lòng tức tối vì bị người ta tính kế. Ai nấy đều không mang tùy tùng, lại càng khiến cô ta trông như đặc biệt kiệu khí vậy.
Diêu Tô Niệm nhìn cô ta cũng có phần lạnh nhạt. Anh ta từng đi du học, đầy một bụng tư tưởng mới, đối với kiểu tiểu thư khuê các cũ rích hay làm nũng làm dáng thì xin miễn.
Đúng lúc nghe Chu Phác Sinh hỏi, Mỹ Quyên liền khoác lấy vai Quế Xảo, cười hì hì nói to: “Nha hoàn gì chứ, đây là em họ tôi, ở Tô Châu. Tôi dẫn nó đến đây đi chơi cùng, Quế Xảo, đúng không?”
Quế Xảo gật đầu: “Ừ nhỉ, em theo chị họ đến đi chơi.” Giọng Ngô mềm mại nghe thật hay, Diêu Tô Niệm ngoái đầu liếc nhìn một cái.
Chu Phác Sinh nhiệt tình hỏi cô ta ở Tô Châu chỗ nào. Quế Xảo lén nhìn sắc mặt Mỹ Quyên, rồi mới dám đáp: “Ở trấn Phượng Kiều, Tô Châu.”
Chu Phác Sinh lập tức nói: “Chúng ta có duyên đấy! Tôi thích nhất ăn sườn kho tương chỗ các cô, nổi danh lắm, ngon!”
Quế Xảo ngơ ngác nhìn anh ta, cô chưa từng nghe nói tới, do dự: “Thật ạ?!”
Diêu Tô Niệm bỗng khựng bước, cười rồi quay đầu lại: “Lại bịa chuyện hồ dán rồi. Cô ấy ở trấn Phượng Kiều Tô Châu, còn sườn kho tương anh nói là ở Tam Phượng Kiều Vô Tích. Phượng Kiều này không phải Phượng Kiều kia. Anh cố tình kéo gần quan hệ, tâm địa khó lường!” Rồi anh ta lại nói với Quế Xảo: “Phòng anh ta chút, đừng để bị lừa.”
Chu Phác Sinh nhảy dựng lên, thò tay dài vòng qua cổ anh ta, la oang oang: “Đồ quỷ, chỉ cho phép anh ôm trái ấp phải, không cho tôi ôm mỹ nhân vào lòng à?!”
Cả đám đều cười rộ. Mỹ Quyên nhân thế chen lên bên trái Diêu Tô Niệm. Trúc Quân bụng âm ỉ đau, nhíu mày lười chấp cô ta, liền lùi ra phía sau.
Miếu Thành Hoàng cũng chẳng khác mấy so với các ngôi chùa khác. Đi đi dừng dừng, mấy người chỉ vào điện Thần Tài thắp hương quỳ lạy, rất nhanh đã dạo xong một vòng rồi ra ngoài, cùng lên cầu Cửu Khúc. Betty móc từ túi ra một miếng bánh bông lan trứng, bứt vụn rắc xuống mặt nước, lập tức dẫn tới một đàn cá chép đỏ mập bơi tới, chen chúc lật sóng tranh ăn. Bọn họ đứng đó ngắm rất lâu.
Nắng đứng bóng, mọi người bắt đầu bàn xem đi đâu ăn trưa. Diêu Tô Niệm và Chu Phác Sinh đã ra nước ngoài từ sớm, Triệu Trúc Quân lại sống lâu ở Nam Kinh, chỉ có Mỹ Quyên lúc này mới đúng kiểu người Thượng Hải chính gốc. Cô ta nghĩ nghĩ rồi cười nói: “Để tôi mời mọi người tới quán trà Lạc Phố Lang nhé. Ở đó có món tam ti mày giòn với cá quế hình sóc, chỗ khác không có cái vị ấy đâu.”
Mọi người cũng không ý kiến gì, theo cô ta đến Lạc Phố Lang. Trước cửa có một người thợ đang nướng bánh hải đường, hương ngọt thơm lừng. Mỹ Quyên hào phóng mua cho mỗi người một cái nếm thử.
–
Diêu Khiêm dặn tài xế: “Tới công quán đường Hải Cách.” Tài xế bẻ lái rẽ vào đại lộ Pháp.
Anh Trân thầm đoán dụng ý của anh, nhưng cũng không tiện hỏi, kẻo thành tự mình đa tình, bèn quay sang ghế trước hỏi Thư ký Phạm: “Đôi giày cao gót đó đáng bao nhiêu tiền?”
Thư ký Phạm khẽ cười một tiếng: “Chị hỏi Bộ trưởng Diêu ấy. Giày là ngài ấy chọn, tiền cũng là ngài ấy trả.”
Anh Trân buộc phải nhìn sang Diêu Khiêm, mím môi: “Tôi cảm ơn ngài Diêu, anh nói giá đi, tôi trả lại tiền cho anh.”
“Một đôi giày thôi mà.” Diêu Khiêm xoa xoa vẻ mỏi mệt giữa hàng mày, mắt khép hờ nói: “Với tôi chẳng đáng là gì.”
“Không công thì không nhận lộc!” Giọng cô vẫn cực kỳ khách sáo: “Tôi và ngài Diêu chỉ là gặp nhau nơi đất khách, chẳng quen biết gì, chuyện này thực sự nên tính cho rõ ràng.”
“Gặp nhau nơi đất khách?” Diêu Khiêm bỗng mở mắt, nhìn cô như cười như không: “Thật sự chẳng quen biết sao?”
Ánh mắt Anh Trân chạm thẳng vào anh, rồi cô cứng rắn chuyển sang nhìn ra cửa sổ: “Thật sự!”
Bọn họ bây giờ chính là người xa lạ, không thể nghi ngờ!
Diêu Khiêm nhìn chằm chằm nghiêng mặt cô, xinh xắn mềm yếu, nhưng lại cứng cỏi bướng bỉnh. Một lọn tóc xoăn nghịch ngợm rơi nơi mai tóc, anh muốn đưa tay vuốt nó ra sau tai cho cô, nhưng rồi lại thôi. Một lát sau anh mới nói: “Không cần em trả tôi tiền. Đi ăn trưa với tôi đi, coi như trả món ân tình này!”
Anh Trân do dự một lúc, cuối cùng không nói gì, coi như ngầm đồng ý.
Chim vì ăn mà chết, người vì tiền mà vong, cô biết, nếu cô kiên quyết tới cùng thì Diêu Khiêm cũng sẽ nhận tiền thôi. Anh không phải kiểu người ép buộc.
Cô đã tới công ty Sincere kiểm tra giá đôi giày cao gót này. Cũng không biết anh có cố ý hay không, giá đắt đến mức khiến người ta tặc lưỡi. Muốn trả lại đổi tiền, nhân viên lấy cớ cô đã mang rồi mà khéo léo từ chối.
Nếu là Thư ký Phạm mua, cô có nghiến nát răng nuốt máu cũng sẽ trả lại. Nhưng Diêu Khiêm thì khác, đề nghị của anh thực sự quá hấp dẫn.
Cô không chống nổi.