Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Anh Trân rút ngón út cuối cùng còn đang quấn lấy anh ra, vừa định nhanh chân chạy trốn thì lại bị anh mắt tinh tay nhanh tóm chặt lấy.
Lồng ngực anh phập phồng, bật ra tiếng cười trầm đục; giữa lúc mọi người cùng đau buồn thế này thì thật là quái gở. Bà Diêu khẽ nói một câu, Anh Trân không nghe rõ, nhưng lời Diêu Khiêm thì lọt thẳng vào tai: “Thế này mà cũng gọi là bi thương à? Tôi lại thấy vui.”
Anh có thể không vui sao? Anh đang trắng trợn trêu ghẹo cô. Mà cô thì chẳng làm gì được anh; đã không thể như nữ hiệp mà tát cho anh một bạt tai thật mạnh, thì đành ngoan ngoãn thuận theo, nhận rõ hiện thực trước mắt.
Khi trong lòng đã xuôi bớt, cảm giác nơi đầu ngón tay lại bị phóng đại đến cực hạn. Những năm này ở nhà họ Nhiếp, dù sao cô cũng là thiếu phu nhân, mười đầu ngón tay thon thả không dính nước việc nặng, được chăm đến từng đốt xương mềm mại nhẵn mịn. Còn bụng ngón tay anh lại có lớp chai cứng rắn. Nếu anh chỉ nắm tay cô mà đứng yên thì cũng thôi, đằng này còn không yên phận mà cứ cọ qua chà lại, làm cô đau nhói. Cô cắn chặt môi dưới, nghiến răng túm mạnh lớp da trên mu bàn tay anh, chẳng hề nương tay, ác đến mức không chịu nổi.
Diêu Khiêm khựng lại, bỗng năm ngón tay luồn vào kẽ tay cô, đan chặt rồi siết lấy, da thịt kề sát, thân mật mà mập mờ.
Trên màn bạc, khung hình tràn ngập sắc đen trắng; trên gương mặt nhân vật, sự xảo trá hiểm độc và nỗi bi thảm đau đớn thay nhau luân phiên.
Nhưng Anh Trân lại nhớ tới một vệt rực rỡ huy hoàng thuở thiếu thời. Cô ngước mắt, thấy màn sa thêu màu đỏ bạc, rèm cửa tua rủ vàng nhạt theo tiếng giường kẽo kẹt mà lắc dữ dội. Chăn mỏng xanh đậu một nửa trượt xuống dưới giường, một nửa bị vò nhàu, bị mũi chân cô giẫm giữ. Anh dùng sức ấn tay cô xuống mặt gối màu tím tro rắc hoa, rồi mười ngón tay đan chặt hơn nữa, càng lúc càng hung hãn vô chương mà xâm chiếm. Cô đỏ bừng mặt, hai chân kẹp chặt lấy eo anh, vừa tê mỏi vừa đau tức; lại còn có một thứ hoan tình khoái ý như muôn ngàn kiến cắn gặm xương thịt, cần chính anh đến cứu cô thoát ra.
Đó là một buổi trưa nắng rực rỡ mùa xuân, một cành đào phấn thắm nghiêng qua cửa sổ tròn, tiếng oanh vàng cũng chẳng hay bằng tiếng rên của cô.
Mười ngón tay đan chặt đến phát đau, Anh Trân giật mình hoàn hồn, ngón tay bị anh siết như sắp gãy…… vừa định lên tiếng phản đối thì Diêu Khiêm bỗng thả tay cô ra, đứng dậy rồi tự mình rời đi.
…
Diêu Khiêm lên xe hơi, tài xế cung kính hỏi: “Đi luôn ạ?”
Anh bảo đợi một lát, lấy từ hộp thuốc ra một điếu, châm lửa, rít một hơi. Trong xe tối mờ, một cụm lửa đỏ co lại rồi nở ra, vòng khói chầm chậm che mờ gương mặt. Ngoài cửa sổ, đèn neon chớp tắt bất định, soi bầu trời đêm xanh pha đỏ. Cửa kính Đại Thế Giới mở rồi đóng, đóng rồi mở; trong kia cảnh sa hoa trụy lạc tràn cả ra, chảy thành một phố lấp lánh ánh sáng. Ô tô “bíp bíp” bấm còi, xe điện leng keng vào bến, xe kéo tranh nhau vượt đèn đỏ; tuần bổ A Tam quật ngay một gậy. Náo nhiệt là thế, chỉ có những ả kỹ nữ đã chẳng còn sắc để bán, đứng chờ trong góc tối vách âm; thình lình thò ra một cánh tay tái nhợt kéo lấy người đàn ông đi qua. Người đàn ông giật mình, chửi rủa um lên, khạc một bãi rồi bỏ đi.
Diêu Khiêm nheo mắt nhìn, tay còn lại được rảnh rỗi đưa xuống giữa háng, nơi đó đang bứt rứt không yên. Mà khéo thay, chính bàn tay này vừa mới thân mật với tay Anh Trân, thế nên cứ như thể những đốt ngón tay trắng nõn trơn mềm của cô đang nắm lấy anh. Bỗng có người “bồm bộp bộp” gõ cửa kính, là một bé gái bán hoa: “Ngài ơi, mua một cành hoa hồng đi ạ!” Anh chẳng thèm để ý. Lại có một bà lão “bồm bộp bộp” gõ cửa kính: “Ngài ơi, hạt dưa, đậu ngũ vị, kẹo lê cao có mua không ạ!”
Anh quay sang nói với tài xế: “Cậu đi đuổi đi!” Giọng anh khàn đục, hơi thở không vững.
Tài xế vội vàng xuống xe đứng canh, mãi đến khi Diêu Khiêm hạ nửa cửa kính, lạnh nhạt nói với anh ta: “Đi thôi!”
Trên màn bạc hiện chữ hết phim, đèn bật sáng trưng. Ai nấy hốc mắt đều đỏ hoe, mặt mày khóc như đưa đám, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, trong lòng là một nỗi buồn và sự đồng cảm khó mà nói thành lời. Đi theo dòng người xuống dưới lầu, chiếc khăn tay trong tay bà Diêu như bị chính chị ta vò đến sắp vắt ra nước. Chị ta hơi ngạc nhiên hỏi: “Bà Nhiếp, cô không xúc động sao?”
Anh Trân cười mà nói dối: “Tôi xem qua một lượt rồi, đây là lượt thứ hai. Trong lòng vẫn buồn, nhưng không tài nào khóc nổi nữa.”
Bà Diêu không đồng tình: “Nếu tôi xem lại một lần, nhất định vẫn sẽ rơi nước mắt. Nhưng tôi không xem nữa đâu, tim tôi mềm quá, chịu không nổi cái này!”
Anh Trân không đáp lời, trong lòng lại sinh ra chút khinh bạc. Đến cả Mỹ Quyên chị còn coi thường, nếu Diêu Tô Niệm mà cưới một cô đào hát hay một người ở kỹ viện, cái màn gậy đánh uyên ương này, e là bà Diêu còn quá hơn cả trong phim.
Hai người bước ra khỏi rạp chiếu bóng, tiếng ồn ào xô thẳng vào mặt, ánh neon lòe loẹt từng mảng từng mảng khiến người ta hoa cả mắt. Bà Diêu nhìn quanh bốn phía, có một người đàn ông đi tới, là thư ký của Diêu Khiêm. Anh ta cười rất thân thiện, giọng nói cũng đặc biệt thành khẩn: “Ngài Diêu có xã giao nên đi trước một bước, vinh hạnh để tôi đưa các phu nhân về.”
Bà Diêu như nhớ ra điều gì, quay sang cười với Anh Trân: “Tôi muốn sang nhà bà Mã đánh mạt chược, cô cũng đi cùng không?” Miệng thì mời, nhưng vẻ mặt lại hời hợt qua loa.
Nhà bà Mã ở gần chùa Ngọc Phật, hoàn toàn trái hướng với đường về của Anh Trân. Cô bình thản nói: “Hôm nay thật không khéo, Bà Lớn mời ni cô đến nhà tụng kinh giảng quyển, chúng tôi là con dâu phải ngồi nghe cùng, không thì lại bị nói ra nói vào.”
Bà Diêu lắc đầu: “Nhà đại gia quy củ lắm.” Rồi chị ta lại nói thêm đôi ba câu xã giao coi như cho nhau thể diện. Thư ký mở cửa xe, hầu bà Diêu vào trong.
Anh Trân quay người đi được mấy bước, thư ký kia lại chạy tới chặn cô, chỉ về phía một chiếc xe kéo ven đường, mỉm cười nói: “Chỗ này thuê xe thật sự khó khăn lắm, phu nhân ngồi chiếc này đi, tiền xe tôi đã trả đủ rồi.”
Anh Trân vội vàng nói lời cảm ơn, đứng lại nhìn chiếc ô tô màu đen chạy xa dần. Nghĩ tới việc khỏi phải trả tiền xe, cô bèn mua luôn một gói hạt dẻ rang đường. Hơi nóng xuyên qua túi giấy làm lòng bàn tay nóng rẫy, cũng tiện thể sưởi ấm buổi tối thu hơi se lạnh này.
Minh Phượng đợi ở cổng lớn, vừa thấy cô liền vội nói: “Mợ Năm mau lên ạ, Bà Lớn nổi trận lôi đình rồi, các phu nhân phòng khác đều tới hết rồi.”
Anh Trân đành phải chạy vội tới viện của Bà Lớn, vừa đi vừa cau mày hỏi: “Bà lại làm sao nữa?”
Minh Phượng đáp: “Không rõ ạ, hình như mất đồ.”
Trong lòng Anh Trân khẽ thót một cái, bước chân chậm lại: “Xảy ra từ lúc nào?”
Minh Phượng lắc đầu, có vẻ uất ức: “Em cũng không biết. Họ túm tụm thì thào, thấy em đến là tản ra ngay, gió thổi vào tai chỉ nghe được đúng một câu ấy.”
Anh Trân luôn thấy con nha đầu này đần độn không lanh lợi. Trước kia còn cho là vì tuổi nhỏ, giờ tuổi đã lớn, cũng chẳng thấy khôn ra chút nào, vẫn nên thả ra ngoài sớm thì hơn. Cô nghĩ vậy, đã đi tới trước cửa phòng Bà Lớn. Cách một lớp rèm, đúng lúc nghe thấy tam phu nhân hừ hừ một câu: “Trong phủ này mấy chục năm chẳng bị trộm nhòm ngó, sao vừa lúc anh chị nó tới thì lại mất cắp!”
Anh Trân chỉ thấy một luồng máu xông thẳng lên mặt, tức đến nghiến răng ken két. Nha đầu vén rèm bẩm báo: “Mợ Năm tới rồi ạ.”
Cô lúc này mới bước vào phòng. Quả nhiên người đã tới đông đủ, ngay cả Cậu Cả cũng ở đó. Ông ta che miệng, ung dung xỉa răng; mắt thấy cô bước vào liền dính chặt trên người cô, chẳng chịu rời đi. Mợ Cả sơ ý làm đổ chén trà bên tay, nước trà hắt ướt cả một bên quần ông ta.