Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Anh Trân nói với bà Diêu: “Ngài Diêu đã giúp tôi thanh toán hết tiền làm món thiếp thủ công vàng nổ, tôi thật sự ngại quá! Tôi phải trả lại cho chị chứ ạ.” Vừa nói cô vừa thò tay vào túi xách lấy ví đựng vé.
Bà Diêu giữ lấy cổ tay mảnh của cô: “Anh ấy vốn cái kiểu ấy. Cô mà trả lại tức là làm anh ấy mất mặt. Có chút tiền đó thì tính là gì? Cô thua vài ván mạt chược, tôi kiếm lại ngay!”
Diêu Khiêm như vô tình hỏi: “Bà Nhiếp đánh mạt chược còn không thắng nổi em sao?”
Bà Diêu cười: “Đúng vậy! Cô ấy chẳng biết nhớ bài, không thua mới lạ!”
Diêu Khiêm không nói đúng sai, chỉ hừ khẽ một tiếng. Anh Trân hơi khó xử, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Bà Diêu lại hỏi: “Tối nay anh có về ăn cơm không? Có món cá đông anh thích ăn đấy, đều là cá diếc sông dài bằng một ngón tay hầm lên, tươi đến mức lông mày cũng muốn rớt xuống.”
Anh chỉ đáp gọn lỏn: “Anh có xã giao.”
Bà Diêu lẩm bẩm: “Vậy mai anh ăn vậy. Suýt nữa quên, Tô Niệm cũng không về, may mà còn có bà Triệu với Trúc Quân ở đây. Bộ vest của anh, tiệm giặt đã gửi tới, vết rượu tuy nhạt đi nhưng vẫn nhìn ra được…”
Diêu Khiêm dường như rất bực những câu chuyện đời thường kiểu bếp núc ấy, suốt dọc đường chẳng nói gì. Bà Diêu cũng cuối cùng im lặng. Lát sau bà Diêu quay sang hỏi Anh Trân: toà nhà màu vàng sữa nhạt ngoài kia dùng để làm gì? Trên đỉnh còn gắn chiếc đồng hồ lớn trang trí phù điêu Baroque.
Anh Trân cười: “Chắc là rạp chiếu phim ạ, chị nhìn kìa, bên đó còn dựng bảng quảng cáo phim nữa.”
Bà Diêu nheo mắt nhìn, chị ta bị cận: “Ái chà, ra ngoài quên mang kính… đó là phim gì vậy?”
Anh Trân đáp: “Dạ Bán Ca Thanh.”
Bà Diêu hỏi: “Hay không?”
Anh Trân cười lắc đầu: “Tôi cũng không biết nữa! Chắc là bi kịch. Bà Mã nói xem lần nào cũng khóc lần đó, khóc sưng cả mắt.”
Diêu Khiêm bèn lên tiếng: “Nãy ở tiệm, quản lý đưa cho tôi ba vé phim Đại Quang Minh. Hai người muốn xem thì bây giờ đi vẫn kịp.”
Bà Diêu mừng ra mặt, nhưng vẫn có chút lo: “Có làm trễ thời gian của anh không?”
Diêu Khiêm không trả lời, chỉ dặn tài xế: “Đi Đại Quang Minh!”
Không ai hỏi Anh Trân có muốn đi hay không, hình như ai cũng mặc định cô sẽ đồng ý, cần gì tốn lời!
Sau khi Anh Trân gả đến Thượng Hải, lúc ấy nhà họ Nhiếp vẫn còn hưng thịnh, cô từng theo Bà lớn đến Đại Quang Minh xem phim mấy lần, biết vé ở đây đắt, khách tới phần lớn là quan chức chính phủ hoặc danh lưu xã hội, cũng có rất nhiều gương mặt Tây.
Có thể ra vào Đại Quang Minh xem phim là chuyện vừa thể diện vừa đáng khoe khoang.
Nhưng nhà họ Nhiếp nhanh chóng sa sút, cô cũng không tới đó nữa. Vì vậy Bà lớn từ tận đáy lòng chẳng ưa cô, ngoài sáng trong tối chửi cô là sao xui xẻo, mà chẳng hề trách con trai mình ăn chơi đàng đ**m cờ bạc, làm bại sạch gia sản tổ tiên.
Hôm nay là thứ Bảy, theo lệ thì suất chiếu lúc chín giờ mười lăm tối mới là đông nhất. Không ngờ giờ này cũng chẳng vắng. Anh Trân nhìn qua cửa kính thấy mấy con đường gần đó đậu kín ô tô, từ trong bước ra đủ loại đàn ông đàn bà.
Tài xế cho xe dừng trước cửa Đại Quang Minh, xuống mở cửa. Diêu Khiêm bước ra trước, đứng trên vỉa hè lát gạch xanh, ánh mắt tối sầm liếc qua khi thấy Anh Trân đưa chân bước xuống trước.
Tà xẻ sườn của chiếc sườn xám mở đến ngang gối, vì kéo căng nên ôm sát, lộ ra một đoạn ngắn chân váy thêu hoa. Cô mang giày cao gót mũi tròn màu đen, trên mặt giày có hai ba nếp nhăn sâu cùng rất nhiều đường vân nhỏ li ti. Cô đi kèm đôi tất ngắn kiểu Tây màu trắng, miệng tất đã mất độ đàn hồi, lỏng lẻo rũ xuống.
Nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến vẻ đẹp của đôi chân thon dài cong mềm ấy. Nó không còn là cảm giác mềm non yểu điệu trong ký ức, mà khiến anh chợt nghĩ đến món bánh nếp canh anh từng ăn, trắng sứ nhưng phơn phớt xanh nhạt, mọng nước được nuôi dưỡng kỹ càng, nhìn thôi cũng đã thấy dai ngon, khơi gợi thèm muốn.
Anh Trân bước ra xong lại nắm lấy tay bà Diêu, bà Diêu mượn lực đứng vững, nhìn thấy Diêu Khiêm đã quay lưng đi về phía cửa rạp.
Rạp chiếu phim Đại Quang Minh không phải kiến trúc cổ điển, mà là phong cách hiện đại, bốn phía đều bằng kính trong suốt, bị vô số đèn pha chiếu sáng rực như ban ngày, cũng phản chiếu rõ dáng vẻ có phần nghèo nàn của Anh Trân. Cô khựng lại, cười với bà Diêu: “Hôm nay tôi ăn mặc đơn sơ quá, đứng giữa chỗ xa hoa lộng lẫy thế này thật không hợp. Tôi không vào nữa đâu, để hôm khác tôi mời chị đi xem phim sau nhé!”
Nói xong, cô định quay đi. Thật ra bà Diêu cũng nghĩ vậy, chỉ là không tiện nói ra. Thấy cô biết điều, chị ta bèn bảo: “Cô chào tạm biệt ngài Diêu một tiếng đã, kẻo anh ấy hiểu lầm tôi mất.”
Nói rồi, chị ta kéo lôi Anh Trân, đẩy cô tới trước mặt Diêu Khiêm. Một cậu bé mặc áo đỏ đội mũ đỏ chạy đến kéo cửa. Diêu Khiêm dừng bước, hơi nhướng mày, hỏi bằng giọng lạnh nhạt: “Sao vậy?”
Anh Trân đành phải lặp lại ý vừa rồi. Diêu Khiêm không đáp, chỉ tay về phía cô, hỏi cậu bé kéo cửa: “Vị phu nhân này không được vào à?”
Cậu bé cười lấy lòng: “Được vào chứ, được vào chứ ạ. Chỉ cần không ăn mặc lôi thôi thì ai cũng vào được.”
Diêu Khiêm lại nói gọn lọn với bà Diêu: “Em giữ cô ấy lại giúp anh.”
Rồi anh vào trước.
Bà Diêu vốn rất nghe lời chồng, lập tức thành khẩn nói: “Ôi chao, chẳng phải chỉ một buổi xem phim thôi sao! Có phải đi thi hoa hậu đâu. Đèn vừa tắt, màn trắng vừa sáng lên, ai còn để ý ai mặc gì nữa? Bà Nhiếp à, anh nhà tôi tính tình như thế, chuyến này cô nhất định phải nể mặt tôi…”
Nghe chị ta nói càng lúc càng khó xử, Anh Trân dứt khoát ngắt lời, mỉm cười: “Vậy tôi xin nghe theo!”
Phim còn chưa bắt đầu, một cô gái Nga trắng dẫn họ vào phòng nghỉ chờ. Vừa đến cửa đã có người nhận ra Diêu Khiêm, là ông Trần, bên thu mua của công ty than. Ông ta vội vàng bước tới cúi đầu bắt tay. Hai người đứng cạnh bức tường ốp đá cẩm thạch đen trò chuyện qua loa.
Còn Anh Trân thì cùng bà Diêu ngồi trên ghế sofa mềm mại. Cô nhìn quanh bốn phía, nghe nói hai năm trước nơi này đã được xây dựng lại, giờ nhìn quả đúng không sai. Có hai cô gái Tây trước ngực đeo mẹt mây, đang bán bắp rang caramel, socola, còn có cả nước cam.
Anh Trân nghĩ thầm kiểu gì hôm nay cũng phải tiêu một khoản, bèn cười hỏi: “Bà Diêu muốn dùng gì? Bắp rang, socola hay nước cam?”
Bà Diêu như có chút lơ đãng, im một lúc mới qua loa đáp: “Nước cam đi!”
Anh Trân hỏi giá xong thì giật mình, đắt hơn bên ngoài rất nhiều. Nhưng lời đã nói ra rồi, không thể nuốt lại.
Cô đưa nước cam cho bà Diêu. Bà Diêu nhận lấy, thuận miệng hỏi: “Cô không dùng à?”
Anh Trân hạ giọng giải thích: “Mấy hôm nay tôi không tiện dùng đồ lạnh.”
Bà Diêu cười khẽ một cái, ánh mắt thoáng lướt qua vẻ khinh bỉ nhàn nhạt, không nói thêm nữa, tin hay không cũng mặc, đại khái là chuyện đó thôi.
Anh Trân đành căng đầu kiếm chuyện nói: “Hôm trước ở nhà bà Lý, cậu Diêu nhảy múa giỏi thật. Cậu ấy dáng người thon dài, tango, jazz, cả waltz đều rất ra dáng.”
Giọng bà Diêu nhạt nhẽo: “Du học chẳng học được gì khác, chỉ học được nhảy múa.”
Anh Trân cười: “Chị khiêm tốn quá! Cậu ấy ôn hòa lịch thiệp, lời ăn tiếng nói cử chỉ đều khác người. Nói tiếng Anh với cháu gái bà Mã cũng rất trôi chảy.”
Bà Diêu bật cười khẩy, lẩm bẩm: “Đã đi du học rồi, có ai tiếng Anh không giỏi chứ!”
Anh Trân còn định nói tiếp, chị ta lại dứt khoát cắt ngang: “Tóc cô uốn mới trông đẹp đấy, làm ở đâu vậy?”