Hồng Bạch Song Hỉ

Chương 90: PN 6: Viễn Nhân Thư (Toàn văn hoàn)

Trước Tiếp

[ Viễn Nhân Thư ]

Chinatown New York nằm tại phía nam Manhattan là một trong những khu Phố Tàu lớn nhất nước Mỹ.

Tôi nghe má kể rằng năm xưa, bà ngoại một thân một mình vượt đại dương, gia tài mang theo chỉ có duy nhất một con dao phay hiệu "Hồ Thuận Hưng", vậy mà nhờ vào nghề bếp mặn, bà vẫn bám rễ được ở nơi này.

Sau này khi quân Nhật tuyên chiến, có tên lính Nhật bị đánh chết trên phố, bà lẳng lặng kéo xác vào trong tiệm. Đến khi cảnh sát tới hỏi, lục tung cả cửa hàng cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. Chờ đến khi quân Nhật bại trận, bà ngoại rửa tay gác kiếm, đóng cửa tiệm để lấy ông ngoại, từ đó về sau không bao giờ chạm vào việc bếp núc nữa.

Má kể rằng, năm xưa ông theo đuổi bà ráo riết lắm. Dù sổ sách bang hội khi ấy chẳng dư dả gì, ông vẫn nhất quyết sai anh em tới tiệm của bà mua đồ quay. Thấy cảnh sát sắp niêm phong cửa tiệm, họ lén nhét tiền vào, rồi từ cửa sau kéo ra cả một xe thịt quay đầy nhóc, dọc đường vừa đi vừa chia nhau ăn. Người Quảng Đông mà, ai chẳng thích làm một bữa thịt ra hồn. Khi má kể tôi nghe chuyện này, giọng bà chậm rãi, mang theo chút âm sắc quê hương: "Một bữa thịt chó đổi lấy chân tình, vụ làm ăn này hời to rồi."

Ông ngoại từng làm việc cho An Lương Đường, năm xưa cũng oanh liệt một thời. Dưới gối chỉ có một mụn con gái, ông vốn định chọn kỹ một chàng rể hợp ý, đặng sau này kế thừa cơ nghiệp và hương hỏa. Nào ngờ năm má mười sáu tuổi đã lén lấy con dao phay của bà ngoại, nhất quyết vào bang làm chị đại chấp hình. Suốt hơn mười năm, ngày nào cũng nghiêm túc làm việc, từng bước gạt hẳn ông già sang một bên. Đến khi chuyện hôn sự được đưa ra bàn bạc đàng hoàng, thì gia nghiệp đã sớm rơi vào tay má, mọi việc đều do bà tự quyết.

Năm tôi mười sáu tuổi, má đưa con dao của bà ngoại cho tôi, kèm theo lời dặn: "Lập nghiệp trước rồi hẵng thành gia, tốt nhất là đừng thành gia. Nhưng nhà mình cơ nghiệp lớn, nên cố gắng có lấy một đứa con, để 'nước béo không chảy ruộng ngoài'. Vậy nên chọn đàn ông phải mở to mắt mà nhìn, lấy thầy giáo là tốt nhất, hoặc sinh viên nghèo cũng được, đầu óc lanh lợi, thân thể không tệ, lại không quyền không thế, sau này có gì dễ bề sai khiến.

Tôi được truyền cảm hứng, bèn lật lại danh sách các thầy dạy kèm lẫn bạn học điển trai của mẹ ngày trước, không khỏi cảm khái số lượng và khẩu vị phong phú của bà, tìm cha tôi chẳng khác nào mò kim đáy bể, bèn thôi.

Có "ngọc sáng" đi trước dẫn lối, nên tôi kén chọn một khoảng khá lâu. Trai đẹp ở Phố Tàu không thiếu, tiếc là phần lớn đều nhát cáy, nhìn thôi đã thấy không nuốt nổi. Sau đó, mấy bà bảy dì tám quanh khu hay tin tôi đang tìm đối tượng, ai nấy như bị tiêm máu gà, đồng loạt xuất trận, ngày nào cũng tiến cử dăm ba ứng viên. Bàn mạt chược bỗng hóa sàn tuyển tú thời Võ Tắc Thiên, cả con phố từ lưng thon đến tóc mượt đều bị đem ra bình phẩm sạch sẽ một lượt. Cuối cùng, cô Bạch ở tiệm thuốc bắc bảo với tôi rằng bà biết một người rất được, đảm bảo áp đảo hết thảy.

Nghe nói đó là một sinh viên du học, nhìn cách ăn mặc và nói năng thì chắc gia cảnh cũng thuộc dạng khá giả, lại còn biết Đông y, hình như là nghề gia truyền. Nghe đâu cậu ta còn định sang Moskva, chắc sẽ không ở lại Mỹ lâu.

"Tôi biết cậu đó nè!" Chị gái ở tiệm cầm đồ cũng hào hứng góp chuyện: "Đẹp trai lắm, có điều ít nói, nhìn hiền lành thật thà."

Chị ấy bảo đối phương chắc không thiếu tiền. Sinh viên du học thường đến tiệm cầm đồ để cầm cố đồ đạc, nhưng cậu ta lại đến để săn đồ cũ, hầu như chưa từng mặc cả lần nào.

Gần đây cậu ấy đang tìm một cây bút Parker mẫu Vacuumatic, kiểu dáng rất thịnh hành vào những năm 30.

Tôi sực nhớ chỗ mẹ có một cây Parker vỏ ngọc vân đá, tối hôm đó liền sang thư phòng “thuận tay” mang đi. Sau đó giả vờ ra vào tiệm cầm đồ, lảng vảng mấy ngày liền, cuối cùng cũng đợi được anh du học sinh mà bọn họ nhắc tới.

Quả là đẹp trai thật, đúng hơn là cực kỳ tuấn tú. Theo lý mà nói, một thanh niên trưởng thành với gương mặt như thế hẳn phải mang chút nét thanh tú đến mức khó phân nam nữ. Nhưng khi đứng sau quầy quan sát anh ta hồi lâu, lòng tôi bỗng dâng lên sự đề phòng vô cớ. Tôi chợt nhớ có dạo việc làm ăn của đường khẩu căng thẳng, má lại đi xa, ông ngoại phải đứng ra chủ trì đại cuộc.

Khi đó, ông cụ mặc áo dài, thắp một nén hương trước Phật đường rồi bảo tôi: "Ba quỳ chín lạy, cầu không phải là phù hộ.

Mà là để chuyến này nhuốm máu, không ngoảnh đầu."

Chàng sinh viên này trông trẻ tuổi, nhưng ánh mắt lại đượm màu năm tháng. Trên người anh ta, tôi dường như nhìn thấy chút bóng dáng của ông ngoại khi dâng hương cúng Phật là để chuẩn bị đại khai sát giới.

Thôi bỏ đi.

Tôi dẹp ngay những ý nghĩ vớ vẩn đó. Người này nhìn qua là biết không phải hạng người có thể an phận nấu cơm rửa bát, khí chất lại có chút lạnh lẽo cô độc. Sau khi bà ngoại mất, ông ngoại ngày nào cũng treo cái mặt lạnh như tiền, chính là cái tướng mạo "vợ chết" này đây.

Dẫu vậy tôi cũng để tâm đôi chút, dò hỏi rõ kiểu dáng cây bút máy mà anh ta đang tìm. Một nhân vật như thế này chắc chắn thủ đoạn không tầm thường, nếu có thể khiến anh ta nợ một món ân tình không lớn không nhỏ thì cũng là vụ làm ăn có lãi.

Bút Parker cũ lưu thông trên thị trường rất nhiều, có những cây chế tác tinh xảo, đáng giá bộn tiền, nhưng thứ anh ta tìm lại không phải mẫu mã đắt đỏ, chỉ là trên thân bút có khắc tên. Tôi hỏi tên là gì, anh ta viết cho tôi xem.

Trên tờ giấy trắng, nét chữ thanh thoát mà cứng cỏi, chỉ ghi vỏn vẹn ba chữ:

Mộc Cát Sinh.

Tôi không hỏi nhiều, âm thầm dùng vài mối quan hệ, cuối cùng cũng tìm thấy ghi chép về cây bút này tại một tiệm cầm đồ sắp đóng cửa. Chủ tiệm là người nhập cư thế hệ thứ ba, nghe nói tình hình trong nước gần đây đã tốt hơn nhiều nên đang chuẩn bị trở về quê cũ.

Ông ta lật xấp sổ sách cũ nát, năm tháng đã xa, có trang đã bị mối mọt đục khoét. Tìm thấy một trang, ông chỉ vào dòng mã số Tô Châu, bên cạnh có một hàng chữ.

"Đây, chính là người mà cô đang tìm."

Ông chủ đeo kính lão vào, chậm rãi đọc: "Ngày hai mươi tám tháng hai, cầm một cây bút Parker, một huy hiệu mạ vàng..."

Người ký tên dường như là khách quen của tiệm cầm đồ, lúc cầm lúc chuộc, chuộc rồi lại cầm, rất giống hạng thiếu gia lông bông. Nét chữ ký tên cũng bay bổng, cuối nét còn uốn lượn như một gương mặt cười.

"Nếu cô tìm người khác, chưa chắc tôi đã có ấn tượng."

Ông chủ nói: "Duy chỉ có vị Mộc thiếu gia này, hồi đó ông nội tôi còn trông tiệm, tôi hay chơi trước cửa, lúc nào cũng gặp anh ấy.

Người đâu mà đẹp mã, miệng lưỡi lại ngọt, hiếm nhất là còn biết hát Côn khúc. Ông nội tôi cũng là người miền Nam, khoái món này lắm, thỉnh thoảng giữ anh ấy lại ăn sủi cảo, uống say rồi thì cùng nhau hát vài câu, nghe mà nước mắt cứ rơi..."

Tôi nhìn vào mốc thời gian cuối cùng ghi trên giấy: Năm 1935.

Đã là bốn mươi lăm năm về trước.

Ông chủ kể rằng tiệm từng bị trộm, cây bút đã không còn tìm thấy nữa. Suy nghĩ một lát, tôi quyết định mua lại cả cửa tiệm của ông, kèm theo tất cả sổ sách. Tôi lật tìm trong đó hồi lâu, chọn ra những trang có chữ ký của vị Mộc thiếu gia này, đóng thành một cuốn rồi đem đưa cho anh sinh viên kia.

Anh ta nhìn cuốn sổ, sững sờ hồi lâu, sau đó chậm rãi mở ra, nhìn thoáng đã khép lại ngay lập tức. Tốc độ nhanh đến mức như thể bên trong có một linh hồn chực chờ nhảy ra hôn mình vậy, trông anh có vẻ lúng túng lắm. Sau đó, anh ta trịnh trọng nhìn tôi, hỏi giá bao nhiêu thì bán.

Tôi đưa ra một cái giá phải chăng. Anh ta gửi lời cảm ơn, rồi lấy ra một tấm danh thiếp, trên đó ghi một địa chỉ.

Anh ta nói: "Sau này nếu cô nương gặp chuyện gì, có thể gửi thư đến địa chỉ này."

Rõ ràng là người hiểu chuyện, biết tôi tốn bao công sức ắt hẳn có điều mong cầu. Vì thế tôi càng chắc chắn người này tuyệt đối không phải là sinh viên bình thường. Nghĩ tới nghĩ lui, tôi hỏi một câu: “Xin hỏi tiên sinh xưng hô thế nào?”

"Tôi họ Sài." Đối phương lần đầu tiên không dùng tên tiếng Anh mà cho tôi biết họ gốc của mình. Anh ta mân mê cuốn sổ trong tay, bổ sung thêm: "Chữ 'Sài' trong củi gỗ."

Ngay khoảnh khắc ấy, trông anh có vẻ dịu dàng đến lạ.

Giây phút đó tôi mới hiểu tại sao chị gái ở tiệm cầm đồ lại muốn giới thiệu anh này cho mình. Phố Tàu kẻ đến người đi, những ai đủ sức chống đỡ một cửa tiệm đều là tay sỏi đời. Chị có lẽ đã nhìn ra lai lịch của anh sinh viên này không hề tầm thường.

Thế nhưng trong mắt anh lúc này lại mang vẻ từng trải nhưng thuần khiết, khiến người ta liên tưởng đến Phật đường. Chuyến lễ Phật này không còn để giết chóc, mà thực sự mang theo một tấm lòng từ bi, một thân nghĩa khí của bậc quân tử. Tôi nghĩ tới con dao phay của bà ngoại, trước khi dính máu người, nó cũng từng làm ra vô số món ngon tròn vị. Thế còn anh thì sao? Vì cớ gì lại quay đầu chèo lái con thuyền từ bi?

Phải một lúc sau tôi mới hoàn hồn, nghe thấy anh gọi: "Cô nương."

"Hả? Tiên sinh còn việc gì sao?"

Anh chỉ vào khóe miệng tôi, kiên nhẫn nói: "Lau đi."

Lúc này tôi mới nhận ra mình nhìn người ta đến chảy cả dãi.

Tôi thầm nghĩ hỏng rồi, Phố Tàu đủ hạng người qua lại, phải luôn cẩn trọng giữ kẽ, nếu là bình thường hẳn đã bị người ta nắm thóp làm trò cười. Tôi còn chưa tiếp quản hoàn toàn việc làm ăn của má, giờ là lúc phải thận trọng nhất. Nhưng tôi lại không sợ, trái lại còn thấy vui vui, giống như một ngày xuân dạo phố bỗng bắt gặp một thiếu niên ôm bó hoa trên tay, vội vã chạy đến buổi hẹn, khiến tôi không nhịn được, muốn trêu chọc vài câu. Tôi quẹt miệng, to gan lớn mật hỏi: "Chẳng lẽ vị Mộc thiếu gia này là cố nhân trong nhà ngài?"

Anh liếc tôi một cái, không nói gì. Biết mình lỡ lời, tôi liền bày ra bộ dạng khuê nữ rụt rè: "Tiên sinh đi thong thả."

Từ đó về sau tôi không bao giờ gặp lại vị Sài tiên sinh kia nữa. Khi ấy tôi còn trẻ, tương lai còn dài, rất nhanh đã quẳng cuộc gặp kia ra sau đầu. Nhiều năm trôi qua, trong lúc dọn dẹp chuyển nhà, tôi tìm thấy tấm danh thiếp cũ trong đống giấy tờ. Tổ tiên phù hộ, việc làm ăn của đường khẩu truyền từ tay ông ngoại qua tay tôi chưa từng xảy ra sai sót lớn nào. Lâu dần, tôi cũng quên mất ân tình mình đã gieo năm xưa. Nhìn tấm giấy đã ngả vàng, tôi bỗng nảy ra chút tâm tư thời trẻ dại, quyết định làm một việc không đâu. Tôi đã gửi thư đến địa chỉ đó, nói rằng: "Tôi muốn gặp lại má một lần."

Má tôi đã mất được vài năm, lúc lâm chung, bà có di nguyện muốn cùng ông bà ngoại trở về cố hương. Vì vậy tôi đã đưa linh cữu về nước, mua một mảnh đất mộ ở phương Nam. Khi gửi lá thư ấy, tôi cảm giác mình như quay lại tuổi trăng tròn. Có những chuyện thật sự có thể khiến con người ta trẻ lại. Thậm chí trong lòng tôi còn nảy sinh một ý nghĩ cực kỳ hoang đường, vị Sài tiên sinh năm xưa có ánh mắt như thế, biết đâu là một thân thể mục rữa từ lâu, chỉ vì vài điều vướng bận mà bị níu giữ tại nhân thế.

Tôi vạn lần không ngờ được rằng, chỉ là một lời hứa tình cờ từ nhiều năm trước, vậy mà vẫn nhận được hồi đáp.

Mặc dù cách thức hồi đáp hơi kỳ quái, may mà phố Tàu hội tụ đủ ngũ hành bách nghệ, bà đồng thầy pháp chưa bao giờ thiếu, nên khi vào đêm tế tổ, trông thấy một hình nhân giấy xách đèn lồng đứng ở ngã tư, tôi vẫn coi như bình tĩnh.

"Mày là người nhà ai tới đòi nợ vậy?” tôi hỏi.

Kẻ thù của đường khẩu quá nhiều, có thể sống bình an vô sự đến hôm nay, tôi đã thấy mãn nguyện rồi. Có thể mời được cả những thứ không phải người đến đòi nợ thì cái giá phải trả chắc không hề nhỏ, xem ra bà đây chẳng thiệt chỗ nào. Tôi đang phân vân không biết thứ này có hiểu tiếng người hay không, thì hình nhân giấy đã lên tiếng: "Vài tháng trước cô nương có gửi một bức thư, người nhận họ Sài."

Vãi thật!

Hình nhân giấy cầm đèn lồng dẫn đường nói: "Thiên thời địa mạch trong ngoài Hoa Hạ vốn khác biệt, yêu cầu của cô nương hơi cao, nên chỉ có thể thực hiện vào ngày mùng 3 tháng giêng này thôi, mong cô nương đừng trách."

Bước qua ngã tư đường, cảnh tượng trước mắt không còn là con phố quen thuộc nữa. Bốn bề sương mù giăng lối, hình nhân giấy đưa đèn lồng lên trước mặt tôi và nói: "Cô nương, phiền cô nhắm mắt lại."

Tôi nhắm mắt, cảm nhận được nó thổi tắt ngọn nến, rồi lại thắp lên.

Có thanh âm truyền đến, lần này là giọng nói mang ý cười của một thanh niên: "Đường xa gió bụi, để cô nương phải kinh sợ rồi."

Tôi mở mắt, thấy trước mặt là một chàng trai trẻ cầm tẩu thuốc, gương mặt tuấn tú như ngọc đang cười mỉm. Anh ta nghiêng người hành lễ với tôi: "Tôi là bạn cũ của anh Sài, nhận lời nhờ cậy của anh ấy, đa tạ cô nương vì ân tình năm xưa."

Anh ta trông trẻ hơn tôi nhiều, vậy mà xưng tôi là "cô nương", tôi xua tay không hỏi gì thêm. Cứ coi như đang gặp ảo giác, có lẽ tôi uống quá chén trong bữa tiệc tế tổ, lúc này đang mơ một giấc mộng cũ nồng nàn. Trong lúc lơ đãng, tôi dường như ngửi thấy mùi hoa thược dược. Năm ấy tôi đưa linh cữu về nước, nhưng không quay lại Quảng Đông, mà trở về quê cũ của bà ngoại. Má dặn tôi nhất định phải ghé Gầy Hồ.

Tháng sáu oi ẩm, ven hồ nở kín những nụ hoa lớn, hương hoa trộn lẫn mùi tanh của nước hồ, phảng phất vị cá sống. Hoá ra đến cả mùi hoa cũng có thể khiến người ta no bụng.

Thanh niên cầm tẩu thuốc, gạt lớp khói trước mắt, như vén một tấm rèm mỏng. Cảnh vật xung quanh bỗng đổi khác, tôi như đứng giữa một tòa thành lớn, xa xa đèn xanh nước chảy, bóng người lờ mờ.

"Cũng may cô nương vẫn luôn duy trì tế bái tổ tiên, nên Phong Đô vẫn còn ghi chép hương hỏa nhà cô." Anh ta mỉm cười với tôi, chỉ về phía đầu cầu không xa: "Người cô muốn gặp đang ở bên cầu, không cần qua cầu."

Tôi lờ đi cái tên mà anh ta vừa nhắc tới.

Phố Tàu vẫn lưu giữ những truyền thuyết cổ xưa, ví như Thái Sơn Phủ Quân, Đông Nhạc Đại Đế, mỗi đức tin đều có nơi chốn trở về của riêng mình. Ông ngoại năm xưa không cầu Phật tổ phù hộ, may mà trên trời đầy rẫy tiên ban, kiểu gì cũng có một vị hợp với ông.

Nhớ lời thanh niên dặn rằng không cần qua cầu, tôi đang định bước về phía đầu cầu thì thấy có người hát tuồng ở đó, xung quanh vây kín người xem. Tôi đã nhận ra một bóng dáng cực kỳ quen thuộc. Trước khi đi, tôi quay lại nhìn anh: “Tôi có một câu, anh có thể chuyển giúp tôi tới vị Sài tiên sinh kia không?”

Anh ngẩn ra, rồi lại bật cười: "Tất nhiên là được, cô nương muốn nói gì?"

Tôi hít một hơi thật sâu, dõng dạc nói: "Nhắn với anh ta rằng, ngần ấy tuổi đầu rồi còn giả làm sinh viên du học, không biết xấu hổ!"

Đối phương cười đến suýt ngã: "Được, được, được, tôi nhất định sẽ chuyển lời."

"Còn nữa..." Tôi nói tiếp: "Vị Sài tiên sinh đó và Mộc thiếu gia trong sổ sách rốt cuộc có quan hệ gì?"

"Chuyện này... tôi không tiện nói."

"Dào ôi!" Tôi giậm chân: "Đến tận Quỷ Môn Quan rồi, giao tình vào sinh ra tử thế này, còn gì mà không thể nói?"

Đối phương chớp mắt, có chút kinh ngạc nhưng cũng rất thản nhiên, cuối cùng anh mỉm cười, một nụ cười thật dịu dàng.

"Anh ấy đang đợi người đó."

Anh thanh niên trả lời như vậy.

Tôi nghe xong cũng cười, giống như một câu đố thời thiếu nữ cuối cùng cũng có lời giải. Tôi nghĩ, mình nên nhanh chân đi gặp má, để kể cho bà nghe về vụ kỳ án phong lưu xưa cũ này.
.

Đêm dài sắp tàn, Ô Tử Hư tiễn người phụ nữ rời Phong Đô. Khi quay trở lại, y thấy Sài Thúc Tân đang đứng bên cầu, tay cầm một chiếc đèn lồng.

"Lời cô nương lúc nãy anh nghe thấy cả rồi chứ?" Ô Tử Hư bước tới: "Người ta bảo anh cậy già giả non đấy."

Giọng Sài Thúc Tân nhàn nhạt: "Nếu là em ấy, phỏng chừng cũng sẽ nói thế."

Ô Tử Hư cười: "Phải, lão tứ không bao giờ thiếu trò trêu chọc người khác."

"Lần này khiến cậu phải bận tâm rồi, đa tạ."

"Có gì đâu, dẫn người sống vào Phong Đô tuy không phải chuyện nhỏ, nhưng từ xưa cũng chẳng thiếu tiền lệ. Huống hồ hai ta một Vô Thường một La Sát, chẳng ai dám nói ra nói vào." Ô Tử Hư nói xong thở dài, lại nhìn lên cầu: "Lão ngũ định ở đây hát đến bao giờ nữa? Cậu ta điên thì điên rồi đi, nhưng cứ dẫn dụ vong hồn tụ tập xem náo nhiệt thế này, trên cầu sắp không còn chỗ đứng nữa rồi."

"Cứ để cậu ta hát." Sài Thúc Tân nói.

"Hát đến chết cũng được, coi như vẹn cả đôi đường."

"Thôi thôi thôi, trong đám chúng ta, tôi là kẻ ít có tư cách lên tiếng về chuyện này nhất." Ô Tử Hư nghe xong, vén tay áo lên: "Tôi thấy vở tiếp theo lão ngũ định hát là Tây Sương, hay ta lên đệm cho cậu ấy một đoạn?"

"Cậu không cần." Sài Thúc Tân đưa đồ trong tay cho y: "Cầm giúp tôi, tôi đi là được."

"Được rồi, nhị vị 'vong nhân' dựng đài diễn kịch, tôi không nên chen vào."

"Không phải vong nhân."

"Hả?"

"Chỉ là người phương xa chưa về."

Sài Thúc Tân nói. "Em ấy sẽ trở về."

Ô Tử Hư nghe câu "người phương xa chưa về" mà ngẩn người. Lúc hoàn hồn, y đã thấy Sài Thúc Tân ở đầu cầu gảy lên tiếng đàn, hát vở Kinh Diễm.

Lâu sau y thở dài, rồi cười khẽ: "Hóa ra kẻ đứng ngoài như tôi mới u mê."

Y nhìn lại thứ trong tay mình, món đồ Sài Thúc Tân đưa cho ngoài chiếc đèn lồng còn có một bức thư.

Nét chữ trên thư vừa quen thuộc vừa xa xăm, dấu bưu điện đóng chi chít.

Tam Cửu thiên!

Viết thư cho anh tôi chẳng màng quy tắc gì đâu, tôi biết thể nào anh cũng lại giảng đạo, bày ra bộ dáng thánh hiền vô tư vô dục từ cổ chí kim, bảo lễ không thể phế, đại loại vậy. Ôi trời, làm ơn tha cho tôi lần này đi, dạo trước vừa viết xong luận văn, việc chỉnh định dạng suýt làm tôi nghẻo rồi. Sài đại công tử quân tử độ lượng, đừng chấp nhặt kiểu thư từ lộn xộn này với tôi. Tôi chả bao giờ hiểu nổi mấy thứ đó, thiếu một lời hỏi thăm cũng đâu có ăn bớt bát cơm nào, đúng không?

Đọc theo tôi này: Đúng!

Kể chút chuyện vui nhé, lần này tôi trút hết bầu tâm sự với lão tam rồi, chắc đọc xong y phải rụng sạch tóc mất, ha ha ha ha! Tôi để dành được quá trời chuyện hay ho kể cho anh đây. Dân dĩ thực vi thiên, việc đầu tiên đương nhiên là ăn.

Dạo trước tôi tìm được một chỗ ké cơm rất tuyệt, chính là cái tiệm cầm đồ mà tôi từng nhắc đấy, ông chủ là dân ghiền côn khúc, gói sủi cảo nhân chay cực kỳ đúng điệu. Phải rồi, lần trước lão nhị bảo lão ngũ thích ăn sủi cảo đường nâu, nhắc nhở nhóc con chú ý cái răng một chút. Hồi nhỏ khi tôi ở trong quân ngũ từng bị sâu răng, đau muốn chết, còn đau hơn cả bị đâm một lỗ trên bụng nữa. Ông già anh minh thần võ nhà tôi lấy sợi chỉ buộc vào cửa, bảo là "phương pháp nhổ răng" của bà cố mà tôi chưa từng gặp mặt truyền lại, nhổ xong tôi nói chuyện hở gió suốt ba tháng trời. Lúc đó tôi chưa vào thư trai, giá mà được gặp anh sớm hơn thì tốt rồi, Linh Xu Tử diệu thủ hồi xuân, chắc chắn sẽ trả lại cho tôi một hàm răng chắc khỏe.

Tôi trả lời thay anh luôn nhé, chắc chắn anh sẽ bày ra bộ mặt ông cụ non, thậm chí còn nhíu mày giáo huấn tôi: "Thầy thuốc không phải chữa được bách bệnh, vẫn là phải tự mình chăm sóc..."

Còn gì nữa nhỉ, đoạn sau quên mất rồi!

Lúc anh viết thư hồi âm nhớ chép lại nguyên văn câu ấy cho tôi nhé.

Tôi nhớ lão nhị, lão tam, lão ngũ, nhớ sư huynh và cả sư phụ nữa, cũng nhớ dì Triệu, nhớ chị em tại Quan Sơn Nguyệt, nhớ nhà tiểu Phong Tử, còn nhớ cả gánh hoành thánh phía đông thành. Hoành thánh chỗ đó nhân to vỏ mỏng, thơm thực sự.

Ha ha, tôi sẽ không nói nhớ anh đâu.

Lão tam bảo nhớ tôi mà có thể viết cả bài Trường Đình Tống Biệt vào trong thư, lão nhị dù sao cũng biết bóng gió nhắc một câu lão ngũ nói mớ gọi tên tôi, còn đến chỗ anh thì ngay cả một câu bóng gió cũng không có, thật làm người ta đau lòng.

Nói đi Tam Cửu Thiên, anh có nhớ tôi không? Hay là đang mắng tôi trong mơ?

Thôi, bỏ đi, cái mặt quân tử của anh, nào là nhân nghĩa lễ trí tín, chắc có kề dao vào cổ anh cũng chẳng nói ra được. Đợi anh đây về nước dạy anh dăm ba câu tình tứ, bằng không với kiểu người như anh, sau này chắc chắn chẳng cưới nổi vợ đâu.

Đừng tức quá mà xé thư đấy! Tôi không nói nữa.

Lan man rồi... Đúng ha, vốn dĩ định kể chuyện vui cho anh mà. Theo sắp xếp của ông già nhà tôi, tôi sẽ đi Liên Xô, đi ngay bây giờ. Tôi không xoay xở lộ phí kịp nên vứt một đống đồ đạc tại tiệm cầm đồ. Tôi vốn rất thích cây bút Parker đó, nhưng gần đây gieo một quẻ, quẻ bảo "vật mất đừng cưỡng cầu, có duyên ắt gặp lại". Bản lĩnh nhà Thiên Toán về tiền tài chưa bao giờ sai cả, cứ nghe theo quẻ vậy.

Lúc anh nhận được thư chắc tôi ở Saint Petersburg rồi, phí bưu điện đắt chết đi được. Lão nhị có thuật cơ quan cao siêu nào có thể vượt đại dương không nhỉ? Bổn đại gia đây đang thắt lưng buộc bụng, trình độ ghi chép sổ nợ tiến bộ vượt bậc, khi về nhất định phải so tài cao thấp với lão tam một phen. Hoặc bên Âm Dương Gia có phương pháp nào giúp gặp nhau trong mộng không? Dạo này tôi đột nhiên nhớ sư phụ, mấy hôm trước mơ thấy lão nhân gia năm đó treo lão nhị lên xà nhà bắt sám hối, lão tam đứng hóng chẳng ngại lớn chuyện, ở dưới gầm xà nhóm lửa nướng khoai lang, kết quả là cũng bị treo lên đầu bên kia luôn.

Anh thắc mắc tôi đang ở đâu ư? Anh em hoạn nạn có nhau, sao tôi có thể đứng ngoài được, tôi đang bị treo trên cây ngân hạnh đây này!

Tiếc là anh không có ở đó, không thì cũng bị treo lên luôn, chúng ta làm một đôi "chim liền cặp, cây liền cành".

Thêm cả lão ngũ nữa, thành "Chu Tước bay về Đông Nam".

Giấy thư sắp hết rồi, để tôi xem còn lời nào quan trọng không. Nhắc lại lần nữa, bảo lão ngũ ăn ít đường thôi, lão tam nghỉ ngơi nhiều vào đừng lo xa quá, nấu thêm ít chè mè đen cho y (nhắc y lần sau đừng dặn tôi "uống nhiều nước nóng" nữa, bạn học từ Pháp đến Mỹ của tôi đều tưởng y là mẹ tôi đấy!). Lão nhị à, lão nhị còn sống là được. Còn nữa, bảo sư phụ để mắt tới tôi một chút đi, lần sau viết thư nhớ nói với tôi vài câu, mắng tôi cũng được.

Đúng rồi, anh cứ nói với người rằng cây bút lông thỏ quý báu năm xưa là do tôi bẻ gãy đấy, người chắc chắn sẽ mắng tôi cho xem.

Cuối cùng là đến anh, Sài đại công tử.

Nghe nói Saint Petersburg có nhiều món đồ lạ lắm, anh có muốn món gì không?

Nào, gọi một tiếng "anh" tôi nghe thử xem, muốn gì cũng được hết.

Tôi đoán anh chắc chắn sẽ tức điên mà xé thư, nhưng ha ha! Tôi viết xong rồi! Muốn xé thì xé, lần sau tôi lại viết, viết thật nhiều luôn.

Nhưng nếu xé thư, anh sẽ không nhìn thấy câu cuối này đâu.

Tam Cửu Thiên, tôi nhớ anh rồi, Sài đại công tử có nhớ tôi không?

Chúc anh ăn ngon, ngủ kỹ, mau cao lớn.

Người Trung Quốc đẹp trai nhất Saint Petersburg - Mộc Cát Sinh.

---- TOÀN VĂN HOÀN ----

(Phiên ngoại 6 Aye mới cập nhật vào tháng 9 - 2025, về sau nếu Aye có ra thêm nữa mình sẽ làm tiếp, tạm thời hoàn ở đây.)

[ Edit by TeiDii ]
_____________

Theo hồ sơ trên Tấn Giang thì bộ này là bộ đầu tay của Aye, đầu tay mà viết chắc cỡ này, thêm phần Aye bí ẩn quá, mọi người hay đồn đây là clone của đại thần nào đó... Tớ sau khi hoàn bộ này đã bắt đầu tin lời đồn rồi.(⁠•⁠ ⁠▽⁠ ⁠•⁠;⁠)

Đùa thui... Cơ mà lại có thêm một tác giả yêu thích nữa:3

Cảm thấy kiến thức về tâm linh, Phật học, thiền lý của Aye thâm sâu quá trời. Nể thật!
.

Cuối cùng là cảm ơn mọi người đã đọc bản edit của mình. Lối edit của mình thiên về giữ nghĩa, cảm xúc, ý tứ hơn mặt chữ, nên nhiều khi phiêu quá nó bay hơi xa không thắng kịp, nếu mọi người cảm thấy chỗ nào bay quá thì mong bỏ qua cho.
(^⁠~⁠^⁠;⁠)⁠ゞ

Mình đã beta rồi, chắc cũng còn sót lỗi chính tả nhiều chỗ mà mình chưa thấy, mình sẽ xem lại để sửa thêm.

Yêu ~~~(⁠ ⁠˘⁠ ⁠³⁠˘⁠)⁠♥

Trước Tiếp