Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ta trèo ra ngoài, thấy mình đang ở trong một thung lũng. Trong thung lũng có khe suối, có hoa cỏ, lại có mấy gian nhà tranh.
Một ông lão đang ngồi câu cá bên khe suối, thấy ta thì ngẩn người một chút.
“Cô nương, cô nương từ đâu tới?”
“Lão bá, ta…” Ta do dự một chút, “Ta từ bên kia núi tới. Có người đang đuổi theo ta, lão bá có thể cho ta lánh tạm một chút không?”
Ông lão đánh giá ta một hồi rồi gật đầu: “Vào đi.”
Trong nhà tranh rất đơn sơ nhưng sạch sẽ. Ông lão rót cho ta bát nước: “Cô nương chính là Lâm cô nương đào kênh đó phải không?”
Ta kinh ngạc: “Lão bá biết ta sao?”
“Có nghe nói rồi.” Ông lão bảo, “Dân các làng quanh đây đều đang kể chuyện về cô nương đó. Bảo rằng một nữ nhi mà lại dẫn dắt mọi người đào kênh dẫn nước, cứu mạng bao nhiêu người.”
Ta cười khổ: “Nhưng hiện giờ kênh đã bị niêm phong rồi, Thẩm đại nhân cũng bị bắt rồi.”
“Tên quan chó Lưu Dung đó!” Ông lão nhổ một bãi, “Hắn chỉ giỏi ức h**p dân lành, việc chính sự thì chẳng làm được tích sự gì.”
“Lão bá, lão có thể giúp ta một việc không?” Ta nói, “Ta phải lên kinh thành đưa thư nhưng phía sau có quân truy đuổi. Lão có biết đường mòn nào có thể tránh được bọn họ không?”
Ông lão suy nghĩ một hồi: “Có một con đường mòn mà thợ hái thuốc hay đi, có thể thông đến huyện lân cận. Từ đó có thể ngồi thuyền lên kinh thành. Có điều đường đó rất hiểm trở, phải vượt qua ba ngọn núi.”
“Ta không sợ hiểm trở.”
“Vậy thì đêm nay cô nương cứ ở lại đây một đêm, ngày mai ta đưa cô nương đi.”
“Cảm ơn lão bá.”
Tối hôm đó, ta nghỉ lại nhà tranh. Ông lão họ Chu, vốn là một lang trung đã quy ẩn, một mình sống ở đây hái thuốc mưu sinh.
Lão làm cho ta một bữa cơm, rất giản đơn nhưng rất thơm. Đã lâu lắm rồi ta mới được ăn một bữa cơm bình yên đến thế.
Sau bữa cơm, ta lấy tờ giấy rập vách đá ra xem.
Chu lão bá nhìn thấy liền hỏi: “Cái gì đây?”
“Là do cha ta để lại.” Ta nói, “Ông ấy đã tìm thấy nguồn của sông Thanh Hà nhưng chưa kịp dẫn nước ra khỏi núi.”
Chu lão bá đón lấy tờ giấy rập, xem hồi lâu rồi chợt hỏi: “Có phải cha cô nương tên là Thẩm Thanh Sơn không?”
Ta sững sờ: “Lão bá quen cha ta sao?”
“Đâu chỉ là quen.” Chu lão bá mỉm cười, “Ba mươi năm trước, ta và cha cô nương đã cùng nhau đi khảo sát hệ thống sông Thanh Hà. Mấy chữ trên vách đá này còn là do ta giúp ông ấy khắc lên đấy.”
Ta kinh ngạc đến ngây người.
“Lão... lão là bạn của cha ta sao?”
“Cũng coi là vậy đi.” Ánh mắt Chu lão bá xa xăm, “Hồi đó bọn ta đều còn trẻ, muốn trị thủy cứu quốc. Nhưng cha cô nương bảo thời cơ chưa tới, phải đợi. Một lần đợi này chính là ba mươi năm.”
Lão nhìn ta: “Hiện giờ, thời cơ đã tới chưa?”
Ta gật đầu thật mạnh: “Tới rồi ạ.”
“Được.” Chu lão bá đứng dậy, “Vậy ta sẽ giao lại những thứ cha cô nương để lại cho cô nương.”
Lão đi vào gian trong, khiêng một chiếc rương gỗ ra. Mở ra, bên trong toàn là bản đồ bản vẽ.
Bản đồ địa hình toàn lưu vực sông Thanh Hà, bản đồ phân bố sông ngầm, bản vẽ thiết kế công trình dẫn nước... mỗi một tấm đều được vẽ vô cùng tinh xảo.
“Đây là những thứ cha cô nương đã mất mười năm để vẽ.” Chu lão bá nói, “Ông ấy bảo chắc chắn sẽ có một ngày có người dùng tới những thứ này.”
Ta v**t v* những bản vẽ đó, nước mắt lại trào ra.
Cha ơi, thứ cha để lại không chỉ là ghi chép mà là hy vọng.
Là hy vọng cứu lấy Giang Nam.
“Lão bá, những bản vẽ này cháu có thể mang đi không?”
“Vốn dĩ là của cô nương mà.” Chu lão bá bảo, “Cha cô nương từng nói, nếu ông ấy không đợi được đến ngày đó thì hãy giao những thứ này cho con cháu của ông ấy. Hiện giờ, ta đã đợi được cô nương rồi.”
Ta trịnh trọng cất bản vẽ.
Sáng sớm hôm sau, Chu lão bá dẫn ta đi đường mòn.
Đường đúng là hiểm trở, có chỗ chỉ rộng bằng một bàn chân, ngay bên cạnh là vực thẳm. Nhưng ta nghiến răng theo sát, không chậm một bước.
Ba ngày sau, bọn ta tới được huyện lân cận.
Chu lão bá tiễn ta ra bến tàu: “Từ đây ngồi thuyền xuôi dòng, mười ngày là tới kinh thành. Trên đường cẩn thận.”
“Cảm ơn lão bá.” Ta vái sâu một cái, “Đợi cháu cứu được Thẩm đại nhân, trị xong nạn nước ở Giang Nam, nhất định sẽ quay về thăm ngài.”
“Được, ta đợi cô nương.”
Ta lên thuyền.
Thuyền rời bến, Chu lão bá đứng trên bờ vẫy tay chào ta.
Ta nhìn bóng dáng lão ngày một nhỏ dần, trong lòng thầm nhủ:
Cha, Chu lão bá, Thẩm Tịch...
Mọi người hãy đợi đấy.
Con nhất định sẽ trở về.
Mang theo nước, mang theo hy vọng.
Thuyền đi trên sông đào mất mười ngày.
Mười ngày này ta cải trang thành nam nhi, mặt bôi nhọ, mặc áo vải thô, ngủ ở sạp chung tầng thấp nhất. Người cùng thuyền chỉ coi ta là một gã trai nghèo, không ai chú ý.
Ngày thứ mười một, thuyền tới kinh thành.
Kinh thành thật lớn quá. Tường thành cao ngất không thấy đỉnh, trên phố người xe như nước, cửa tiệm san sát, phồn hoa đến mức khiến người ta hoa cả mắt.
Nhưng ta không có thời gian để xem.
Ta theo địa chỉ Thẩm Tịch đã dặn, tìm tới phủ Từ.
Phủ Từ nằm ở phía Nam thành, cửa đỏ tường cao, khí phái phi phàm. Trước cửa có hai tên gia đinh đứng gác, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.
Ta tiến lên: “Xin hỏi, Từ đại nhân có nhà không ạ?”
Gia đinh đánh giá ta từ trên xuống dưới, cười khẩy: “Ở đâu ra tên ăn mày thế này? Từ đại nhân mà hạng người như ngươi muốn gặp là gặp sao? Cút đi!”
Ta lấy lệnh bài ra: “Là Thẩm Tịch Thẩm đại nhân sai ta tới, có thư tín quan trọng cần giao cho Từ đại nhân.”
Thấy lệnh bài, sắc mặt gia đinh thay đổi.
“Ngươi đợi chút.”
Hắn vào trong thông báo. Một lát sau, có một người trung niên dáng vẻ quản gia đi ra.
“Ngươi chính là sứ giả đưa tin của Thẩm đại nhân?”
“Vâng ạ.”
“Đi theo ta.”
Ta theo quản gia vào phủ. Trong phủ rất rộng, đình đài lầu các, cầu nhỏ nước chảy, so với nha môn Tuần phủ thì còn khí phái hơn nhiều.
Từ Giai đang đợi ta ở thư phòng.
Ông trông tầm ngoài sáu mươi tuổi, người gầy nhưng ánh mắt sắc bén, không giận mà uy.
“Thẩm Tịch bảo ngươi tới?” Ông đi thẳng vào vấn đề.
“Vâng ạ.” Ta lấy bức thư ra, hai tay dâng lên, “Thẩm đại nhân dặn nhất định phải đích thân giao bức thư này tận tay ngài.”
Từ Giai mở thư ra xem hồi lâu.
Xem xong, ông ngẩng đầu nhìn ta: “Ngươi chính là Lâm cô nương đào kênh đó sao?”
Ta ngẩn người: “Sao ngài biết ạ?”
“Thẩm Tịch đã nói trong thư rồi.”Từ Giai bảo, “Nó bảo ngươi am hiểu thủy lợi, có bản lĩnh, là kỳ tài trị thủy.”
Mặt ta hơi nóng lên: “Thẩm đại nhân quá khen rồi ạ.”
“Không quá khen đâu.” Từ Giai đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, “Giang Nam đại hạn, không phải triều đình không biết. Nhưng quốc khố trống rỗng, quan lại đùn đẩy, mãi vẫn không đưa ra được biện pháp hữu hiệu. Thẩm Tịch đề xuất đào kênh dẫn nước, ta vốn ủng hộ. Nhưng đám người Lưu Dung phản đối, bảo nó hao người tốn của.”
Ông quay lại nhìn ta: “Hiện giờ kênh đào tới đâu rồi?”
“Ba con kênh nhánh đều đã thông, nước đã dẫn được vào ruộng.” Ta nói, “Nhưng Lưu Dung đã niêm phong công trình, bắt giam Thẩm đại nhân. Lão ta bảo Thẩm đại nhân kháng chỉ bất tuân, muốn trị tội ngài ấy.”
“Kháng chỉ?” Từ Giai cười lạnh, “Thánh chỉ là do ta soạn, Hoàng thượng phê. Ý chỉ là 'tùy cơ ứng biến', lấy đâu ra kháng chỉ? Rõ ràng là Lưu Dung giả truyền thánh chỉ!”
Trong lòng ta vui mừng khôn xiết: “Vậy Thẩm đại nhân…”
“Ngươi yên tâm, Thẩm Tịch không sao đâu.」 Từ Giai nói, 「Lưu Dung không dám thực sự động vào nó đâu, chỉ là đang giam giữ chờ ta bày tỏ thái độ thôi. Hiện giờ, ta đã bày tỏ thái độ rồi.”
Ông đi tới bàn viết, cầm bút viết một thủ lệnh.
“Ngươi mang cái này tới đại lao bộ Hình, đón Thẩm Tịch ra ngoài.”
Ta nhận lấy thủ lệnh, xúc động đến mức tay run bần bật: “Cảm ơn Từ đại nhân!”
“Không cần cảm ơn ta.” Từ Giai nhìn ta, “Muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn chính bản thân ngươi. Là ngươi và Thẩm Tịch đã cứu dân chúng Giang Nam.”
Ông dừng lại một chút: “Ngoài ra, trong thư Thẩm Tịch còn nói một chuyện nữa.”
“Chuyện gì ạ?"
“Nó nói, muốn cưới ngươi làm vợ.”
Cả người ta sững sờ tại chỗ.
“Nó bảo ta hỏi ý ngươi thế nào.” Trong mắt Từ Giai mang theo ý cười, “Nếu ngươi đồng ý, đợi nó ra ngoài, ta sẽ đứng ra làm chủ cho hai đứa, lo liệu hôn sự này.”
Mặt ta nóng bừng, cúi gầm đầu, không biết nên nói gì.
“Ngươi không cần trả lời ngay lúc này.” Từ Giai nói, “Đi đón nó trước đã. Nó ở trong đại lao bộ Hình chắc cũng đã chịu không ít khổ sở rồi.”
Ta gật đầu, chạy biến đi như trốn chạy.
Trong lòng rối như tơ vò.
Thẩm Tịch... muốn cưới ta?
Từ lúc nào chứ? Tại sao?
Suốt dọc đường suy nghĩ mông lung, cuối cùng cũng tới đại lao bộ Hình.
Có thủ lệnh của Từ Giai, cai ngục rất khách khí, trực tiếp dẫn ta đi gặp Thẩm Tịch.
Chàng vẫn mặc bộ áo tù, nhưng vẻ mặt đã tốt hơn nhiều so với lúc ở tỉnh thành. Nhìn thấy ta, mắt chàng sáng lên.
“Nàng tới rồi.”
“Ừm.” Ta đưa thủ lệnh cho chàng, “Từ đại nhân bảo ngài có thể ra ngoài rồi.”
Thẩm Tịch nhận lấy thủ lệnh, xem xong rồi mỉm cười: “Thầy vẫn luôn hướng về ta.”
Chàng đứng dậy, đi theo ta ra ngoài.
Bước ra khỏi đại lao, nắng ấm chan hòa.
Thẩm Tịch hít một hơi thật sâu: “Mùi vị của tự do.”
Ta nhìn chàng, đột nhiên nhớ tới lời của Từ Giai, mặt lại đỏ bừng.
“Nàng sao vậy?” Thẩm Tịch chú ý tới vẻ khác lạ của ta, “Sao mặt lại đỏ thế kia?”
“Không... không có gì.” Ta vội vàng chuyển chủ đề, “Từ đại nhân nói Lưu Dung giả truyền thánh chỉ, ngài sẽ không sao đâu.”
“Ta biết.” Thẩm Tịch nói, “Thầy sẽ không bỏ mặc ta đâu.”
“Vậy giờ tính sao?” Ta hỏi, “Quay về Giang Nam chứ?”
“Về.” Ánh mắt Thẩm Tịch kiên định, “Công trình không thể dừng, Lưu Dung cũng phải bị trừng trị.”
“Nhưng Lưu Dung là Bố chính sứ, chức quan lớn hơn ngài…”
“Bây giờ thì chưa chắc đâu.” Thẩm Tịch cười, “Thầy vừa sai người truyền tin, Hoàng thượng hạ chỉ thăng ta làm Tổng đốc Giang Nam, thống lĩnh quân chính toàn vùng. Còn Lưu Dung... sắp bị tra xét trị tội rồi.”
Ta kinh ngạc đến ngây người.
Tổng đốc? Đó là chức quan cai quản cả một phương!
“Tại sao…”
“Bởi vì nàng.” Thẩm Tịch nhìn ta, “Những bản vẽ nàng gửi tới, cùng với sổ tay của cha nàng, thầy đều đã xem qua. Thầy nói đó là kế hay để cứu lấy Giang Nam, nhất định phải ủng hộ. Thế nên, ông ấy đã tấu lên Hoàng thượng cử ta đảm đương trọng trách này.”
Ta lặng người.
Những bản vẽ của cha ta... đã cứu ta, cũng cứu cả Thẩm Tịch.
“Thế nên,” Thẩm Tịch bước tới trước mặt ta, nhìn ta vô cùng nghiêm túc, “Nàng có bằng lòng không?”
“Bằng lòng chuyện gì?
“Gả cho ta.”
Tim ta hẫng đi một nhịp.
“Tại sao…” Giọng ta run rẩy, “Tại sao lại là ta? Ta chỉ là một cô gái thôn quê, không hiểu quy củ, không biết xã giao…”
“Những thứ đó đều không quan trọng.” Thẩm Tịch nói, “Quan trọng là nàng là Lâm Vãn Hòa. Là người con gái dám đào giếng giữa năm tai ương, dám trị thủy giữa đám đàn ông, dám vượt ngàn dặm đưa thư.”
Chàng nắm lấy tay ta: “Ta thích nàng, không phải vì nàng là thôn nữ hay thiên kim tiểu thư, mà vì nàng là chính nàng. Là một Lâm Vãn Hòa trong mắt có ánh sáng, trong lòng có lửa hồng.”
Nước mắt ta rơi lã chã.
“Nhưng... ta khắc người thân…”
“Ta không tin mấy thứ đó.” Thẩm Tịch lau nước mắt cho ta, “Nếu thực sự có thuyết mệnh cứng thì mệnh ta còn cứng hơn. Ta đã khắc chết cha mẹ và cả nhà ta rồi, hai chúng ta vừa vặn xứng thành một đôi.”
Chàng nói lời nhẹ nhàng, nhưng ta nghe ra được sự đắng cay trong đó.
Hóa ra, chàng cũng là trẻ mồ côi.
“Vậy nên,” Chàng nhìn ta, ánh mắt mang theo mong chờ lẫn cả căng thẳng, “Nàng có bằng lòng không? Bằng lòng cùng ta trị thủy, trị người, trị cả vùng Giang Nam này?”
Ta nhìn chàng, nhìn người đàn ông đã vì ta mà đỡ đao, vì ta mà kháng chỉ, vì ta mà dốc hết gia tài.
Hồi lâu sau, ta gật đầu.
“Ta bằng lòng.”
Thẩm Tịch cười, nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ.
Chàng ôm ta vào lòng.
Trên đường trở về Giang Nam, Thẩm Tịch kể cho ta nghe một bí mật.
“Thực ra, ta đã biết nàng từ lâu.”
Ta ngẩn người: “Từ bao giờ?”
“Mười năm trước.” Thẩm Tịch nói, “Hồi đó ta còn là một thư sinh nghèo đi du học ở Giang Nam. Đi ngang qua bờ sông Thanh Hà, bắt gặp một cô bé đang ngồi xổm trên bãi sông vẽ bản đồ. Vẽ sơ đồ dòng chảy của lòng sông, tuy còn non nớt nhưng rất có quy tắc.”
Ta nhớ ra rồi.
Năm đó ta sáu tuổi, cha dẫn ta đi tuần sông. Ta chơi trên bãi sông, dùng cành cây vẽ nghịch.
“Đó chính là chàng sao?” Ta không dám tin.
“Là ta.” Thẩm Tịch cười, “Ta đứng xem rất lâu, hỏi nàng đang vẽ gì. Nàng bảo nàng đang tìm mạch nước. Ta hỏi nàng tìm thế nào, nàng nói nhìn thế cỏ mọc, nhìn độ ẩm của đất, nhìn độ nhẵn của đá.”
Chàng nhìn ta: “Lúc đó ta đã nghĩ, cô bé này thật đặc biệt. Sau này dò hỏi mới biết cha nàng là một quan nhỏ coi sông, từ nhỏ nàng đã theo ông ấy trị thủy.”
“Cho nên khi gặp ta ở trong thôn, chàng đã nhận ra ta rồi?”
“Ban đầu thì không nhận ra.” Thẩm Tịch lắc đầu, “Mười năm trôi qua, nàng đã khôn lớn, diện mạo cũng khác xưa. Nhưng khi ta nhìn thấy cuốn "Thủy Kinh Dị Chú" trong giỏ của nàng, nhìn thấy ánh sáng trong mắt nàng, ta liền cảm thấy rất quen thuộc. Sau đó điều tra thân thế của nàng mới chắc chắn chính là nàng.”
Sống mũi ta cay cay.
Hóa ra duyên phận của bọn ta đã bắt đầu từ mười năm trước rồi.
“Vậy chàng... thích ta từ bao giờ?” Ta hỏi khẽ.
Thẩm Tịch ngẫm nghĩ: “Cũng không rõ nữa. Có lẽ là khi thấy nàng chỉ huy quyết đoán trên công trường, có lẽ là khi thấy nàng thức đêm vẽ bản đồ, cũng có lẽ là khi thấy nàng vì bách tính mà tranh luận phải trái với Lưu Dung.”
Chàng nắm lấy tay ta: “Thích một người không phải vì một khoảnh khắc nào cả, mà là rất nhiều khoảnh khắc cộng dồn lại, cuối cùng nhận ra đã không thể rời xa được nữa rồi.”
Ta tựa đầu vào vai chàng, trong lòng ngập tràn hạnh phúc.
Trở lại Giang Nam, Lưu Dung đã bị bắt.
Từ Giai hành động rất nhanh, đã tra ra bằng chứng Lưu Dung tham ô hối lộ, coi rẻ mạng người. Hoàng thượng hạ chỉ cách chức tra xét, tịch thu gia sản.
Công trình bắt đầu khởi công trở lại.
Lần này không còn ai dám ngăn cản nữa.
Với thân phận Tổng đốc, Thẩm Tịch đã điều động tài nguyên toàn tỉnh để ủng hộ công trình đào kênh. Nhân lực, lương thực, công cụ, cần gì có nấy.
Tiến độ nhanh như gió thổi mây bay.
Một tháng sau, con kênh chính đã thông suốt.
Ngày mở đập tháo nước, bách tính khắp vùng Giang Nam đều kéo đến.
Người đông như kiến, nhìn không thấy bến bờ.
Thẩm Tịch và ta đứng trước cửa đập, tay nắm chặt tay.
“Chuẩn bị sẵn sàng chưa?” Chàng hỏi.
Ta gật đầu.
“Mở đập!”
Cửa đập từ từ nâng lên.
Nước từ sông ngầm tích tụ sức mạnh suốt trăm năm tuôn trào ra ngoài. Như một con rồng khổng lồ thức tỉnh, lao thẳng vào lòng sông khô cạn, chảy về phía ruộng đồng, chảy về phía làng mạc, chảy tới từng ngõ ngách đang khao khát nguồn nước.
Bách tính reo hò, khóc lóc, quỳ lạy.
“Nước tới rồi! Thực sự tới rồi!”
“Giang Nam được cứu rồi!”
“Thẩm đại nhân vạn tuế! Lâm cô nương vạn tuế!”
Tiếng reo hò vang động cả tầng không.
Thẩm Tịch ôm ta vào lòng, nói khẽ bên tai: “Nàng nghe thấy không? Họ đang cảm ơn nàng đấy.”
“Là đang cảm ơn chàng mới đúng.” Ta bảo, “Không có chàng thì công trình đã sớm dừng lại rồi.”
“Là chúng ta.” Thẩm Tịch đính chính, “Là chúng ta cùng nhau làm.”
Phải, là chúng ta cùng nhau làm.