Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bên kia, Thịnh Diễm đã bị Thẩm Trạc lôi chơi game suốt hai tiếng đồng hồ, trông chẳng khác gì cái xác không hồn.
"Cậu đi ngủ giùm cái đi được không?" Thịnh Diễm mắt díu cả lại, lầm bầm. Ai nói phụ nữ thất tình đáng sợ? Rõ ràng đàn ông thất tình mới kinh hoàng hơn.
Thẩm Trạc vứt máy chơi game xuống, quay về phòng đi ngủ, rồi rất chính xác phát hiện một vết nứt trên trần nhà. Không lành chút nào.
Thịnh Diễm đang lim dim thì bị gõ cửa, lết ra mở, thấy Thẩm Trạc đứng ngoài cửa, mặt mũi u sầu như đưa đám.
"Này anh trai ơi, cậu còn muốn sống nữa không đấy?" Thịnh Diễm yếu ớt hỏi.
"Nhà cậu có vết nứt trên trần." Thẩm Trạc nói tỉnh bơ.
"Ờ, rồi sao nữa?" Thịnh Diễm nhìn anh như nhìn kẻ thần kinh, vừa thấy Thẩm Trạc định mở miệng tiếp thì lập tức chặn lại: "Đừng có hỏi nữa, chuyện 'Sơ Vũ thế mà lại không thích tôi' tối nay anh đã hỏi 18 lần rồi."
"Không, là 19 lần." Thẩm Trạc chỉnh rất nghiêm túc.
"Cậu đừng dằn vặt nữa, đi ngủ đi. Mai cậu tự đi mà hỏi cô ấy." Thịnh Diễm dứt khoát đóng sập cửa lại, nhưng giấc ngủ thì coi như tiêu tan.
Anh ta thực sự ghét mấy người não yêu đương. Thần kinh.
-
Sáng hôm sau, Thẩm Trạc dậy rất sớm, mang theo bữa sáng gõ cửa phòng Thịnh Diễm, người trong phòng vẫn còn ngái ngủ.
"Đi học."
Thịnh Diễm thấy Thẩm Trạc như tới để hành mình, mới chợp mắt được vài tiếng, "Tôi không đi, hôm nay tôi trốn tiết."
Lên đại học không trốn tiết thì chờ trốn rừng rú à?
Mười phút sau, Thịnh Diễm vẫn đang ngáp ngắn ngáp dài bị nhét vào xe, nhìn hướng di chuyển liền thắc mắc: "Gì vậy? Còn định đón cả Sơ Vũ với Ôn Lê đi học nữa hả? Nhỡ người ta hôm nay không có tiết thì sao?"
"Không có chuyện đó." Thẩm Trạc nói tỉnh queo, lịch học của Sơ Vũ anh còn nhớ kỹ hơn cả cô.
Quả nhiên, xe vừa dừng ở con đường trước cổng khu chung cư, đã thấy Sơ Vũ và Ôn Lê từ cổng đi ra, vẻ mặt y chang Thịnh Diễm, ngái ngủ, mệt rũ.
"Để tôi gọi họ." Thịnh Diễm vừa định hạ cửa kính, đã thấy hai cô gái rẽ hướng, đi thẳng đến chiếc xe phía trước.
Từ xe bước xuống là một người đàn ông ăn mặc vest chỉnh tề thẳng nếp, đang trò chuyện với hai người họ.
"Ơ... ai thế kia?" Thịnh Diễm vỗ vỗ vai Thẩm Trạc.
Thẩm Trạc cũng không ngờ có người đến sớm hơn mình. Vẫn là người đàn ông tối qua, đưa bữa sáng cho Sơ Vũ, còn thuận tay nhéo má cô một cái.
-
Thịnh Diễm im bặt luôn. Cái này sát thương cao hơn Giang Ký Bạch nhiều.
"Này, lát nữa mình lái xe chậm chút, hoặc là đi bộ luôn đi?" Thịnh Diễm rón rén đề nghị, sợ Thẩm Trạc lại nổi điên rồi lôi anh ta xả giận như tối qua.
-
"Cảm ơn anh đưa bọn em đi học." Ôn Lê ngồi ghế sau, nhai bánh sandwich.
"Anh ấy sợ tụi mình trốn học đấy." Sơ Vũ ngồi bên cạnh cười, giải thích.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, sáng nay khi thấy họ cùng đi ra, cuối cùng Sơ Tự cũng tạm yên tâm. Bình thường toàn là Ôn Lê đến đây, rồi Sơ Vũ kéo cô nàng gọi video về nhà để giả vờ.
Nghĩ đến đây, Sơ Vũ lại thấy nên cảm ơn Thẩm Trạc đã đưa Ôn Lê tới tối qua. Tuy cô vẫn không hiểu rốt cuộc anh đang nghĩ gì.
Ôn Lê thì hiểu, mà cũng không nói ra. Còn gì ngoài việc lo Sơ Vũ ở một mình không an toàn nên mới làm vậy?
Sau cuộc trò chuyện đêm qua, cô nàng còn không hiểu nữa thì đúng là mù.
Chỉ là cái mối quan hệ "nửa vời không đau không ngứa" thế này, không có chút k*ch th*ch, thì bao giờ mới có tiến triển?
Đang nghĩ thì xe bỗng phanh gấp một cái, hai người phía sau lảo đảo.
Sơ Vũ ngó ra ngoài, xe đã đến cổng Đại học Kinh Đô, người bị cú phanh này dọa sợ không chỉ có họ, còn có Giang Ký Bạch và Cảnh Vân đang định vào cổng trường.
"Vãi... hai người họ đi từ ngoài về à?" Ôn Lê chửi thầm. Giang Ký Bạch cũng là người Giang thị, không như Thịnh Diễm ở ký túc xá.
Sơ Vũ chẳng mấy quan tâm. Tối qua cô đã xác định rõ là mình thích Thẩm Trạc, thì không còn chia tâm trí cho ai nữa.
Sơ Tự nhìn khoảng cách gần sát trước mặt, mở cửa xe không thèm để ý ai, kéo cửa sau xe ra.
Xe ngoài không vào được cổng trường, Sơ Vũ vừa định bước vào thì bị Sơ Tự kéo cổ áo lại, rồi xoa đầu cô mấy cái: "Đi học ngoan."
Sơ Vũ vẫn còn ngái ngủ, gật đầu đần thối, rồi cùng Ôn Lê vào trường.
Sơ Tự lườm người phía trước một cái đầy khiêu khích, lại quay vào xe, thấy người đứng chắn đầu xe vẫn chưa chịu nhúc nhích thì không nể nang gì, nổ máy thẳng tiến.
Khi suýt nữa sượt qua chân, Giang Ký Bạch mới lảo đảo lùi một bước.
"Anh quen à?" Cảnh Vân hỏi.
Giang Ký Bạch lắc đầu. Anh ta chưa từng thấy có người như thế bên cạnh Sơ Vũ. Khí thế không thua gì Thẩm Trạc.
Sơ Tự lái xe đi mất hút. Hồi cấp ba anh ấy từng đi họp phụ huynh cho Sơ Vũ, chuyện cô thích thầm Giang Ký Bạch, chỉ có cô tưởng là anh ấy không biết.
Một kẻ có tiếng trăng hoa từ thời cấp ba, thì có gì tốt đẹp. Không ngờ lên đại học còn học cùng trường. Anh ấy không khó đoán là chuyện gì đã xảy ra.
Hù dọa chút thôi.
-
"Ôi náo nhiệt ghê..." Thịnh Diễm đứng bên cạnh Thẩm Trạc, từ cái vụ ông anh kia xoa đầu Sơ Vũ, đến vụ suýt đụng Giang Ký Bạch, anh ta và Thẩm Trạc đều nhìn thấy hết.
Cô nhìn anh ta, anh ta nhìn cậu kia, cậu kia lại nhìn hai người.
Tuồng máu chó ba người, muốn đi hỏi ngay Ôn Lê xem đây là tình huống gì.
Thẩm Trạc đứng phía sau, sắc mặt lạnh băng, tâm trạng tệ vô cùng. Anh ngẩng mắt lên, vừa đúng lúc chạm mắt với Giang Ký Bạch.
Hai người lướt qua nhau, Giang Ký Bạch nhớ lại câu nói của Thẩm Trạc ở Hoa Đình lần trước, lại nghĩ đến cái tên tối nay chảnh chó chẳng thèm để mắt tới mình, một cục nghẹn bốc lên mà không có chỗ phát tiết.
Lý trí bay biến.
"Xem ra, cô ấy cũng chẳng chọn cậu." Giọng Giang Ký Bạch hạ thấp.
Ánh mắt Thẩm Trạc lạnh đi, cau mày nhìn anh ta. Anh biết Giang Ký Bạch đang nghĩ gì, nếu không cũng không dám khiêu khích giữa ban ngày thế này.
Vừa hay, anh cũng đang rất cần xả giận.
"Bốp." Nắm đấm của anh nhắm thẳng mặt Giang Ký Bạch mà quất tới, chẳng màng đang đứng trước cổng trường có bao nhiêu người.
Giọng anh lạnh lẽo: "Muốn chết thì khỏi cần quanh co."
Thẩm Trạc là kiểu người rất ít nổi nóng, đi học ngủ gật còn nhiều hơn đánh nhau. Anh bị bệnh sạch sẽ, không thích đụng người khác. Nên khi ra tay, Thịnh Diễm đứng bên cạnh cũng sốc tới ngẩn người.
Giang Ký Bạch cũng không ngờ anh lại động thủ thật. Vừa định phản kháng thì phát hiện Thẩm Trạc từng học qua võ cận chiến, bản thân lại hoàn toàn không đỡ nổi.
Đầu óc Thẩm Trạc tỉnh táo, nên xuống tay cũng nặng
Suy cho cùng, sớm biết thế đã lái xe vào, lấy xe đe người còn ngầu hơn, sạch sẽ hơn đánh nhau nhiều.
Lại thua nữa rồi.