Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 59: Sơ Tự

Trước Tiếp

Trên bàn ăn, chiếc bánh kem vô tội chẳng hiểu sao lại bị chê bai, khiến Sơ Vũ nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thẩm Trạc, bây giờ anh mắng người cũng cao tay thật đấy."

Không có tí văn hóa nào nghe không ra đâu. Chẳng phải là đang mắng cô vừa đần vừa cứng đầu, lại còn vòng vo bóng gió cơ đấy.

Thẩm Trạc cúi người nhặt cái nĩa rơi xuống đất lên, vừa định đi vào bếp rửa thì bị Sơ Vũ chặn ngay trước cửa.

"Chặn lại làm gì?" Thẩm Trạc cụp mắt nhìn cô.

Sơ Vũ hoảng hốt, ai mà ngờ anh về đúng lúc như thế, đến hiện trường trong bếp cô còn chưa kịp thu dọn đâu.

Cô hơi chột dạ, dụi mấy ngón tay lại với nhau, lén lút ngẩng mắt nhìn anh: "Thì... chắc hơi bừa chút."

"Chế tạo thuốc nổ mà không bừa à? Không có ai chết đã là may lắm rồi." Thẩm Trạc nhàn nhạt nói, chỉ nhìn cái mặt dính đầy bột mì của cô thôi là anh đã tưởng tượng ra được thảm trạng trong bếp rồi.

Sơ Vũ còn đang lưỡng lự không biết có nên cho anh vào hay không thì chuông điện thoại trong túi cô đã kêu lên trước. Cô nhìn thấy dòng tên hiện lên, lập tức lau lau tay rồi chạy ra phòng khách nghe máy.

Thoáng một cái, Thẩm Trạc còn chưa nhìn rõ là ai gọi, cô đã biến mất.

Anh bước vào bếp, rồi khựng lại.

Đây là hiện trường vụ án giết người phân xác đấy à?

Mứt dâu đỏ be bét khắp nơi, nhìn phát giật mình luôn. Bột mì, trứng gà cũng vứt loạn cả lên.

Thùng rác đầy nhóc, anh cũng không lấy làm lạ khi thấy cả bộ bát đũa mình mới mua mấy hôm trước bị quẳng thẳng vào đó.

Vừa bước đến bồn rửa tính rửa cái nĩa, anh lại nhìn thấy cái đĩa bị giấu sau một đống đồ, bên trong là một khối đen sì sì không rõ hình dạng.

Thẩm Trạc dùng nĩa chọc thử một miếng.

Không trách sao lại phải mua bánh sẵn, chứ cái đống này đúng là không thể ăn nổi thật.

"Miễn cưỡng ăn một chút cũng được." Thẩm Trạc tự nói với mình. Dù gì cũng là cô tự tay làm, anh vừa đưa vào miệng, không dám nếm kỹ.

Lúc nuốt còn thấy xước cả cổ họng.

Dạng xin lỗi kiểu này thôi khỏi cũng được.

Thẩm Trạc ráng uống mấy ngụm nước cứu vớt vị giác vừa bị tổn thương của mình, thì nghe tiếng cửa đóng cái rầm ngoài phòng khách.

Giờ này rồi còn ra ngoài, chẳng lẽ lại đi mua bánh nữa?

Anh đang ngẩn người thì liếc thấy tờ giấy ăn trong thùng rác. Trên đó lấm tấm màu đỏ tươi, khác hẳn màu mứt dâu trong bếp, nhìn giống như là máu.

-

Dưới lầu, mùa thu đã chớm đến, gió đêm ở Bắc Kinh phả theo từng cơn se lạnh. Khi Sơ Vũ đi đến cổng khu chung cư thì thấy một người đàn ông đang đứng cạnh xe.

"Anh ơi!" Cô vẫy tay, chạy về phía ấy.

"Sao anh lại ở Bắc Kinh?" Khi nhận được cuộc gọi của anh trai, Sơ Vũ còn tưởng mình nghe nhầm. Từ trước tới nay, Sơ Tự vẫn luôn làm việc ở Giang thị, rất hiếm khi đến đây.

"Đi công tác qua đây." Sơ Tự nhìn quần áo mỏng tang trên người cô, cởi áo khoác ngoài của mình ra khoác lên vai cô, "Chịu lạnh để đẹp à?"

"Nhận được điện thoại của anh vui quá mà." Sơ Vũ có chút chột dạ, Sơ Tự vẫn chưa biết chuyện cô đã dọn ra khỏi ký túc xá, chắc lần này là ba mẹ không giấu nổi nữa mới gọi cho anh ấy.

"Không mời anh lên nhà ngồi chút à?" Sơ Tự nhướng mày, cái con gà con này bây giờ giỏi rồi, dám giấu người nhà một mình dọn ra ngoài sống cơ đấy.

Sơ Vũ biết thế nào anh ấy cũng nhắc chuyện này, vội vàng giải thích: "Giờ này muộn rồi, Ôn Lê tẩy trang tắm rửa xong rồi, anh lên chắc chắn cô ấy ngại."

Sơ Tự từng đưa cô đến ký túc hồi năm nhất, đương nhiên biết Ôn Lê là ai.

"Em làm sao mà tay lại bị thương thế này?" Sơ Tự thấy tay cô chỉ quấn sơ bằng giấy ăn, máu vẫn đang rịn ra ngoài.

"À... em với Ôn Lê làm đồ ăn đêm mà, không sao đâu."

Sơ Tự mở cửa xe, lấy ra một miếng băng cá nhân, cẩn thận dán lên cho cô, miệng không nương tình: "Đồ ăn đêm hay bữa ăn cuối đời thế? Cẩn thận hại chết bạn cùng phòng đấy."

Sơ Vũ mặt mày u ám. Vừa tiễn xong một Thẩm Trạc độc miệng, lại nhận được một ông anh ruột cùng hệ. Đời này cô định không thoát khỏi loại người miệng có độc à?

"Cảm ơn anh nha!" Sơ Vũ vẫn đang nghĩ về chuyện Thẩm Trạc vào bếp, liền nhào vào lòng anh trai ôm một cái, "Khuya rồi, anh cũng về khách sạn nghỉ đi."

Sơ Tự đưa tay xoa đầu cô, "Ừ."

Sơ Vũ vùi mặt vào áo khoác của anh trai, trong lòng xác nhận một chuyện: Anh trai bây giờ chẳng còn chút công dụng chữa lành nào nữa.

-

Dưới ánh đèn đường, cô gái mặc đồ ở nhà, khoác chiếc áo khoác vest của đàn ông, hai người ôm nhau, nhìn vô cùng thân thiết.

Thẩm Trạc đứng trong bóng tối, lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mặt.

Người đàn ông kia cao ngang ngửa anh, khí chất cứng cỏi từng trải, hoàn toàn khác với Sơ Vũ. Gương mặt dịu dàng, tay còn đặt l*n đ*nh đầu cô.

Tâm trạng Thẩm Trạc như rơi thẳng xuống đáy cốc.

Anh vốn đã chắc chắn Sơ Vũ không còn thích Giang Ký Bạch nữa, lại cho rằng từ lúc cô dọn đến sống cùng, cô đã thích anh rồi.

Sao có thể thích người khác?

Thế mà hôm nay, mọi suy nghĩ tự cho là đúng của anh đều bị đánh đổ.

Thực ra anh chẳng biết gì về cô ngoài cái bệnh "khát da", đến cô thích kiểu người thế nào anh cũng không rõ.

-

Sơ Vũ xách đồ anh trai mua cho về đến nhà, thấy đèn phòng khách vẫn sáng nhưng trong nhà lại không có ai.

"Thẩm Trạc?" Cô gọi mấy tiếng, không có ai đáp.

Cô đi vào bếp, nơi đó đã được dọn dẹp gần hết, chỉ còn cái bánh kem trên bàn ăn. Trên bàn trà phòng khách là một hộp thuốc y tế.

Ngoài ra, mọi thứ đều giống như khi cô rời đi.

"Bỏ nhà đi bụi rồi?"

Sơ Vũ nghĩ vậy, nhìn chiếc bánh cô tự tay làm bị cắn một miếng trong bếp, cô thậm chí còn hoài nghi Thẩm Trạc ăn xong rồi đi viện rửa ruột?

Cô đang phân vân không biết có nên gọi điện hỏi thì chuông cửa vang lên.

"Anb về rồi à..." Sơ Vũ mở cửa, thấy Ôn Lê đứng ngoài, "Ủa, sao cậu lại tới đây?"

"Đừng đoán nữa, Thẩm Trạc đi sang nhà Thịnh Diễm rồi, bảo tớ qua ngủ với cậu. Hai người các cậu giữa đêm còn làm gì hả?" Ôn Lê buồn ngủ gần chết, còn bị kéo dậy tới đây.

Sơ Vũ kể cho cô nghe chuyện xảy ra trong tối nay, "Đúng lúc anh trai tớ đang công tác ở Bắc Kinh mấy hôm, đừng để lộ ra đấy, ở lại đây vài ngày với tớ nha."

Ôn Lê gật đầu đồng ý, lại nghĩ đến chuyện Thẩm Trạc, nghi hoặc đầy mặt: "Thẩm Trạc mà giận cậu vì chuyện nổ tung cái bếp á? Cậu có nổ tung cả Đại học Kinh Đô, anh ta cũng chẳng giận đâu."

"Đại học Kinh Đô có phải của anh ấy đâu mà giận?"

Hai người ngồi trên giường trong phòng Sơ Vũ, Ôn Lê cảm thấy nói chuyện với đầu gỗ này thật không dễ, "Bây giờ cậu kể lại từ sáng tới giờ xem nào."

Sơ Vũ ngoan ngoãn kể lại một lượt, Ôn Lê liền bắt được trọng điểm ngay: "Vậy cậu rốt cuộc có thích Thẩm Trạc không?"

"Hôm nay tớ cũng nghĩ về chuyện này suốt." Sơ Vũ nghiêm túc suy nghĩ: "Nếu như cứ sống chung với Thẩm Trạc thế này, tiếp tục sống tiếp, tớ rất vui."

Ôn Lê hỏi tiếp: "Nếu cậu không còn chứng khát da nữa thì sao? Không cần anh ta nữa, cậu vẫn muốn sống với anh ta không?"

Sơ Vũ thử tưởng tượng viễn cảnh như vậy, không còn là những cái chạm bắt buộc vì bệnh tật nữa, mà là những đụng chạm theo bản năng.

"Muốn."

Trước Tiếp