Hôm Nay Vẫn Ổn - Chiết Châu

Chương 58

Trước Tiếp

1.

Mùa đông năm nay dường như lạnh hơn mọi năm.

Diêu Tức thử cử động chân trái, nhưng không nhúc nhích được. Cậu đưa tay phải lau mồ hôi trên mặt, cúi đầu nhìn mới thấy tay mình đỏ lòm, cậu cũng chẳng rõ đó là vết thương trên đầu hay trên tay.

Thiếu gia nhà cục trưởng đứng trước mặt cậu, đang cài lại chiếc thắt lưng da cao cấp tinh xảo của mình. Nghe thấy tiếng động, thấy Diêu Tức tỉnh lại, hắn ngậm điếu thuốc, phun ra mấy chữ: "Xin lỗi, hôm nay anh hơi mạnh tay."

Diêu Tức đảo mắt, lập tức chọn cho mình vẻ mặt đáng thương: "Nhưng tôi thực sự đau lắm đó."

"Không còn cách nào, hôm nay tâm trạng anh hơi phấn khích." Thiếu gia dập tắt điếu thuốc, liếc quanh một vòng, rồi nhặt chiếc áo khoác trên sàn, móc từ túi áo ra một tấm thẻ, ném qua cho cậu: "Lát nữa cưng đi ăn chút gì ngon ngon bồi bổ nhé."

Đợi hắn đi rồi, Diêu Tức chống người ngồi dậy, tr*n tr** đứng trước cửa sổ không rèm.

Đối phương đi không mang theo thuốc, Diêu Tức nhìn vỏ hộp - là hàng xịn, đắt tiền. Diêu Tức rút một điếu, châm lửa. Khi nicotine tràn vào lồng ngực, cậu mới bắt đầu cẩn thận quan sát bản thân. Nhìn quanh một lượt, cuối cùng phát hiện ra là vết thương ở cổ tay.

Cũng may, vết thương rất nông, sẽ không để lại sẹo. Cậu vẫn đều đặn mua loại thuốc mỡ đặc chế, để tránh sẹo.

Không còn cách nào khác, cậu phải sợ điều đó. Có sẹo, thân thể không còn hoàn hảo, mà thân thể không hoàn hảo thì làm sao kiếm được tiền? Người có thể thay thế cậu, ở cái thế giới này quá nhiều. Cậu phải tranh thủ lúc còn trẻ mà kiếm đủ tiền, vì thêm vài năm nữa, cậu sẽ không còn giá trị.

Tiếc là Diêu Tức chẳng moi được bao nhiêu từ tên thiếu gia nhà cục trưởng ấy. Vì không lâu sau, hắn đã lặng lẽ đính hôn, không nói với cậu một tiếng, thậm chí ngay trong đêm đính hôn còn mò đến tìm cậu.

Sáng hôm sau, Diêu Tức bị tiếng đập cửa dữ dội đánh thức. Ban đầu cậu còn tưởng là sấm sét, đến khi nhìn rõ mới nhận ra giờ là mùa đông, sao có thể có sấm.

Giây tiếp theo, cậu thấy mấy người xa lạ đứng trước mặt, dùng ánh mắt mà cậu quá quen thuộc quét từ đầu đến chân, rồi bắt đầu mắng chửi. Toàn là những lời cậu đã nghe đến thuộc lòng, nào là "đồ hại người", "không biết xấu hổ", "mất hết lễ nghĩa liêm sỉ".

Diêu Tức nghe mà thấy buồn ngủ, cậu vẫn chưa ngủ đủ. Nhưng thiếu gia nhà cục trưởng kia cũng đi cùng, co rúm nép một bên, chẳng nói câu nào.

Để sau này còn có thể vắt được thêm chút tiền chia tay, Diêu Tức cố nén cơn buồn ngủ, diễn cho đám khách trước mặt một màn nước mắt lưng tròng hoàn hảo.

Hôm nay đúng là lạnh thật, gió như dao cắt da cắt thịt.

Rời khỏi nhà tên thiếu gia, Diêu Tức tiện tay cuỗm theo một chiếc khăn len, quấn cùng chiếc áo khoác hàng hiệu duy nhất, run rẩy trong gió.

Cậu hắt hơi, trong lòng rủa thầm đám người hôm qua - chửi thì chửi, ai bảo cứ phải mở cửa mà chửi, khiến gió thổi vào làm cậu cảm lạnh luôn rồi.

2.

Diêu Tức cả đời ghét nhất là bị bệnh.

Bây giờ ghét, là vì khi bệnh sẽ không thể hầu hạ người khác, không hầu cho họ vui, họ sẽ không trả tiền; hồi nhỏ ghét, là vì mỗi lần bị bệnh, cậu đều tưởng mình sắp chết.

Thực ra trước đây cậu cũng không sợ chết lắm. Thậm chí đôi lúc còn thấy chết đi có khi lại tốt hơn, dù sao cũng chẳng ai quan tâm cậu còn sống hay không.

Cậu không biết ba mình là ai, còn mẹ thì đã sớm có đứa con khác, nhiều lần nhấn mạnh rằng cậu đừng bao giờ xuất hiện trước mặt bà.

Nhưng Diêu Tức không phải kẻ chịu nhục mà im lặng rút lui. Cậu nhặt được một con dao trên đường, men theo địa chỉ từng lén theo dõi mẹ, tìm đến khu chung cư.

Đáng tiếc là Diêu Tức không vào được. Bảo vệ chặn lại, nói rằng cậu chưa được chủ nhà cho phép.

Thì ra trên đời còn có những căn nhà, muốn bước vào thì phải có sự cho phép của chủ nhân.

Diêu Tức đứng ở cổng, lửa giận trong lòng bị gió đông thổi cho tê dại, vừa không thể tiến, cũng chẳng thể lùi. Dao mất lúc nào, rơi ở đâu, cậu cũng không hay.

Cậu cứ quanh quẩn đi một vòng rồi lại một vòng, cho đến khi đụng phải một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi.

Người đàn ông hỏi cậu có đói không, có lạnh không. Rồi hỏi cậu có muốn đi cùng mình không.

Diêu Tức không do dự lâu, cậu gật đầu. Bởi vì mùa đông năm đó cũng rất lạnh.

3.

Diêu Tức không hiểu tại sao mỗi khi người ta chửi cậu, lại cứ thích nhắc đến "lễ nghĩa liêm sỉ".

Ai mà chẳng biết cậu là loại người thế nào, cần gì phải chửi mấy từ hiển nhiên ấy.

Với người như cậu, những từ đó trôi ra từ miệng cậu, mới thật sự là vô lý.

Người dẫn cậu đi họ Viên, cụ thể là Viên gì, cậu chẳng rõ, chỉ biết mọi người đều gọi gã là Viên tổng.

Viên tổng không để cậu chịu lạnh chịu đói nữa, chỉ là thỉnh thoảng khiến cậu rất đau.

Sau này Diêu Tức mới hiểu, nỗi đau cũng phân cấp bậc. Càng đau, càng dễ khiến người khác thương hại, càng nhận được nhiều tiền hơn.

Vậy cũng coi như tốt lắm rồi, ít ra đau khổ còn được thương hại. Mấy đứa trẻ từng ở chung khu nhà ngang* với cậu, đã có hai đứa chết đói.

*筒子楼 (khu nhà ngang/khu nhà ống): là một kiểu ký túc xá hoặc nhà ở tập thể cũ, có hình dáng như một cái ống, các phòng nhỏ xếp dọc theo hành lang dài và hẹp, sử dụng chung nhà vệ sinh và bếp.

Diêu Tức thấy mình thuộc diện may mắn. Giờ mà còn nói đến "lễ nghĩa liêm sỉ" nữa thì đúng là không biết điều.

4.

Trong nhà Viên tổng có rất nhiều tác phẩm nhiếp ảnh và bích họa mà gã sưu tầm. Trung bình cứ ba tháng lại thay toàn bộ một lần.

Diêu Tức rất thích ngắm những thứ đó. Hóa ra thế giới này không chỉ có mảnh đất chật hẹp quanh mình, mà còn có những khung cảnh bao la, hùng vĩ đến thế, những nơi mà cậu chưa từng thấy qua.

Trong số đó, cậu thích nhất một bức - cậu cũng không biết là ảnh chụp hay tranh vẽ, trông rất chân thực. Phía dưới là tầng mây trắng xóa như ảo mộng, xuyên qua mây có thể thấy bóng dáng thành phố thu nhỏ. Một sợi dây thừng kéo dài từ góc trái dưới lên góc phải trên, treo lơ lửng một ngôi nhà nhỏ sáng rực màu vàng kim, có thể chở người bên trong. Chim chóc bay lượn quanh ngôi nhà, còn ngôi nhà ấy thì hướng về một nơi cao hơn, rực rỡ hơn.

Chiều hôm đó, Viên tổng treo tay Diêu Tức lên trần nhà. Cậu chỉ có thể gồng hết sức, kiễng đầu ngón chân mới tìm được điểm tựa. Mồ hôi từng dòng nối tiếp nhau chảy từ đỉnh đầu xuống tận lòng bàn chân, không cách nào ngăn lại. Cứ cách một lúc, Diêu Tức lại phải ra sức chớp mắt, ép mồ hôi ra khỏi hốc mắt, mới nhìn rõ được bức tranh kia.

Viên tổng treo cậu suốt năm tiếng, Diêu Tức cũng nhìn chằm chằm bức tranh ấy suốt năm tiếng.

Đêm đó, cậu mệt đến rã rời, gần như không còn sức để hít thở, từng khớp xương đều đau nhức, nhưng cậu lại quên mất phải làm nũng với Viên tổng. Cậu chỉ nhân lúc gã đang mặc quần áo mà hỏi, bức tranh kia vẽ gì vậy?

Cái đó à, Viên tổng quay đầu nhìn thoáng qua, là cáp treo Vân Tiêu.

Có thể ngồi được sao?

Đương nhiên, tôi từng ngồi rồi đấy, ngồi lên đó là có thể đến được nơi cao nhất, phong cảnh phía trên, cậu không tưởng tượng nổi đâu, Viên tổng đắc ý nói với cậu, không phải ai cũng có thể ngồi, phải bỏ ra một khoản tiền rất lớn mới có thể trở thành hội viên của câu lạc bộ Long Tiêu, cáp treo bốn năm mới mở một lần, một tấm vé có thể đổi được hai căn nhà.

5.

Sau đó, Diêu Tức tự mình tra cứu về cáp treo Vân Tiêu.

Cậu thấy một hình ảnh quảng cáo giống hệt như bức tranh kia, nhưng chẳng có bất kỳ thông tin nào về việc mua vé.

Quả nhiên, đó không phải thứ người bình thường có thể chạm tới. Phải cần rất nhiều, rất nhiều tiền.

6.

Diêu Tức trước đây sợ đau, sợ lạnh, sợ đói, nhưng không sợ chết. Vì cuộc đời cậu nhìn một cái là thấy tận cùng, kết thúc lúc nào cũng thế thôi.

Còn bây giờ, cậu vẫn sợ đau, sợ lạnh, sợ đói, nhưng thêm cả sợ chết.

Ít nhất phải đợi đến khi được ngồi một lần lên cáp treo Vân Tiêu, rồi chết cũng được.

7.

Sau khi chia tay thiếu gia nhà cục trưởng, Diêu Tức lại tìm được một kim chủ yếu đuối, nghe nói nhà mở tòa soạn báo.

Đáng tiếc là thời gian bên nhau không được bao lâu, mà tiền cũng chẳng kiếm được mấy - vì tờ báo đó chỉ nổi danh, chứ thực ra chẳng có lợi nhuận gì.

Đêm rời khỏi thiếu gia tòa soạn báo, Diêu Tức đi đến sàn nhảy. Khi rảnh rỗi cậu thường đến đây, vì quen thân với đám phục vụ nên không cần trả tiền. Trong tiếng bass nặng nề rung trời, giữa khói thuốc và mùi rượu đặc quánh, cậu có thể tạm ảo tưởng rằng mình đang lơ lửng trên mây xanh.

Diêu Tức ngồi trong sàn nhảy, tính lại xem còn thiếu bao nhiêu mới đủ tiền vào câu lạc bộ mà Viên tổng từng nhắc. Vẫn còn xa lắm.

Nhưng năm sau, cáp treo sẽ mở lại.

Lần tới, cậu phải tìm được một người thật giàu có.

Tốt nhất là người có chút hiểu biết và địa vị, bởi cậu từng hỏi cả thiếu gia nhà cục trưởng lẫn thiếu gia tòa soạn báo, mà họ đều chưa từng ngồi lên cáp treo Vân Tiêu.

8.

Diêu Tức nghe nói tối nay ở hoa viên Nhuệ Nguyệt sẽ tổ chức một buổi dạ tiệc từ thiện.

Dạ tiệc từ thiện - người xuất hiện đều giàu sang quyền quý, rất thích hợp để cậu chọn cho mình một kim chủ mới.

Nhưng với thân phận như cậu, làm sao có thể bước chân vào đó được? Huống hồ, trong cái giới này, danh tiếng của cậu cũng chẳng tốt đẹp gì.

Trời không tuyệt đường người, tối hôm đó ở sàn nhảy, Diêu Tức trông thấy một đồng nghiệp khoe ra tấm thiệp mời dự tiệc. Cậu giả vờ tỏ ra ngưỡng mộ, chen vào xem cùng họ, rồi lặng lẽ ghi nhớ kiểu dáng của tấm thiệp.

Diêu Tức thấy mình cũng có chút năng khiếu viết chữ vẽ vời, bèn về nhà vẽ lại, đem ra tiệm in một tấm y hệt.

Thế nhưng khi đến nơi, xếp hàng chờ kiểm tra, cậu mới nhận ra mình đã tính sai. Tấm thiệp mời ấy chỉ là hình thức, nhân viên phục vụ đội mũ lớn ở cổng đang đối chiếu tên từng người trong danh sách.

Nhưng đã đến tận đây rồi, quay lại thì buồn cười quá. Diêu Tức định đợi người ta bảo không có tên mình, rồi sẽ làm bộ trách họ nhầm lẫn, nói đi ra ngoài gọi điện, tỏ vẻ ngạo nghễ rời đi.

Nào ngờ nhân viên nhận tấm thiệp hơi lệch màu của cậu, kiểm tra lại danh sách, rồi nói: "Xin mời vào."

Diêu Tức mừng quýnh, không ngờ lại gặp đúng người cẩu thả như vậy.

9.

Trước khi đến, Diêu Tức đã điều tra qua danh sách khách mời. Tần thiếu và Lư thiếu đều không tệ - tuy một người xấu trai, một người ăn chơi, nhưng ít ra đều có tiền, lại chịu chi.

Cậu lần lượt tới bắt chuyện với cả hai, cười đến nỗi cứng cả mặt, cũng bị người ta s* s**ng không ít lần. Vừa đi vệ sinh quay lại, cậu phát hiện vũ hội đã bắt đầu, còn hai người mà nãy giờ cậu cúi đầu lấy lòng, giờ lại đang cúi đầu mời hai kẻ xinh đẹp khác nhảy cùng.

"Bỏ đi," một đồng nghiệp từng quen biết mấy năm trước đứng khoanh tay cạnh cậu nói, "Lứa mới đến rồi. Mày với tao đều già rồi, ai mà thèm xài đồ thừa nữa."

Diêu Tức đứng im, nhìn chằm chằm sàn nhảy. Cậu không nhận ra mình đang run rẩy.

Cậu rất sợ, nếu chẳng ai còn muốn cậu nữa, thì số tiền lớn kia biết kiếm ở đâu? Cậu chưa từng học hành, có làm thuê cả đời cũng chẳng dành dụm nổi từng ấy.

Một bàn tay vỗ nhẹ lên vai cậu.

Diêu Tức quay lại, phát hiện người bên cạnh là Thôi Minh Dã.

Ngay khi bước vào hoa viên Nhuệ Nguyệt, cậu đã thấy Văn Tự và Thôi Minh Dã đứng cạnh nhau - hai người sóng vai đứng đó, như hạc giữa bầy gà, bất kể là thân phận hay ngoại hình, đều khác hẳn với những người khác. Còn Diêu Tức - một kẻ nhỏ bé như con kiến - chỉ đủ sức bám vào lũ gà, nào dám mơ đến những con hạc biết bay lên cao.

Thế nhưng con hạc Thôi Minh Dã ấy, lại quay sang hỏi cậu: "Muốn khiêu vũ không?"

10.

Sau này Diêu Tức kể với Lý Vũ Du rằng, nếu không phải vì Thôi Minh Dã, hôm đó cậu đã có thể đi theo Tần thiếu rồi.

Cậu nói dối, thật ra, Thôi Minh Dã đã cứu cả đêm hôm ấy của cậu.

11.

Diêu Tức tự hỏi bản thân có tài đức gì mà được khiêu vũ với Thôi Minh Dã.

Lại có tài đức gì mà được đi theo Thôi Minh Dã.

Ngồi trong chiếc xe sang trọng mà cả đời chưa từng bước lên, cậu lén liếc nhìn người bên cạnh.

Thôi Minh Dã im lặng, mặt không biểu cảm.

Nhưng anh ta thật sự rất đẹp.

12.

Về sau, Diêu Tức cũng trộm nhìn Thôi Minh Dã rất nhiều lần.

Cậu giả vờ mệt đến mức không nhúc nhích nổi, rồi nhìn người bên cạnh đứng dậy. Từ đường nét khuôn mặt đến đường nét cơ bắp, tất cả trong mắt cậu đều đẹp nhất, chưa từng thấy ai hơn.

Diêu Tức lần đầu tiên cảm thấy tiếp xúc thân mật không phải là một chuyện đau khổ.

Bất kể Thôi Minh Dã làm gì với cậu, ngay cả những việc trước đây từng cho là quá đáng, bây giờ cậu đều cam tâm tình nguyện.

13.

Nhưng không bao gồm chuyện không trả tiền đâu nhé!

14.

Diêu Tức vô cùng tuyệt vọng.

Mỗi ngày cậu đều rình xem trong tay Thôi Minh Dã có bao nhiêu mối làm ăn, dù chỉ là một phần nhỏ trong đó thôi, cũng đủ để gom nốt số tiền cuối cùng mà cậu cần rồi.

Thế mà ngay cả một chiếc đồng hồ tầm trung, anh ta cũng chẳng chịu mua cho cậu!

Đúng là đồ keo kiệt bủn xỉn!

15.

Có lần Diêu Tức theo Thôi Minh Dã đến nhà đấu giá của anh ta, thấy Thôi Minh Dã chào một người trông vô cùng xinh đẹp. Diêu Tức rất thông minh, chỉ qua giọng điệu đã nhận ra hai người này chắc chắn có quan hệ không đơn giản.

Thế là Diêu Tức tìm cơ hội gặp riêng người kia trong nhà vệ sinh, đi thẳng vào vấn đề: làm sao để lấy lòng được Thôi Minh Dã, làm sao để khiến tên keo kiệt ấy chịu móc hầu bao nhiều hơn một chút. Đối phương tỏ ra rất ôn hòa: "Thôi tổng rất hào phóng mà! Anh ấy đã mua cho tôi hai chiếc xe!"

"Hai chiếc?" Mắt Diêu Tức trợn tròn như muốn rơi ra ngoài, "Cậu làm thế nào vậy?"

"Hả?" Người kia bị hỏi cho sững sờ, "Tôi, tôi chẳng làm gì cả, chỉ thỉnh thoảng cùng anh ấy dự tiệc, cực kỳ hiếm khi ngủ cùng, bình thường ở trong căn nhà anh ấy cho, đọc sách này nọ..."

Diêu Tức cảm thấy huyết áp sắp tăng vọt: "Thế sao cậu lại chia tay anh ta?"

"Là Thôi tổng đề nghị, tôi không rõ nguyên nhân. Tất nhiên là tôi không nỡ, nhưng nghe nói với người sau anh ấy cũng đối xử giống như tôi, đều khá tốt, có cảm giác tôn trọng lẫn nhau như khách."

Trước khi ngất xỉu, Diêu Tức hỏi câu cuối: "Cậu nói cực kỳ hiếm khi, là hiếm thế nào?"

"Khoảng một hai tháng gọi tôi một lần? Hơn nữa cũng rất dịu dàng."

Một hai tháng một lần.

Còn Diêu Tức, một ngày đã làm được nửa năm của người ta.

16.

Diêu Tức bỏ trốn.

Cậu lấy trộm thuốc mà Văn Tự đưa cho Thôi Minh Dã, rồi chạy.

Nếu tra ra được trong thuốc này có bí mật nào đó, cậu có thể dùng nó để tống tiền Thôi Minh Dã; còn nếu chẳng phát hiện ra gì, thì coi như bỏ trốn luôn.

Nếu chẳng ai thèm để mắt tới, cậu sẽ tìm người ít tiền hơn, xem có thể hầu hạ vài người cùng lúc được không; nếu vẫn không ổn, thì nhận mấy việc đau đớn cũng được, dù sao cả đời nhẫn nhục này cũng sắp xong rồi.

Cáp treo Vân Tiêu sang năm sẽ mở.

17.

Diêu Tức bị bắt.

Bị bắt ngay tại sàn nhảy.

Thôi Minh Dã ngồi ở ghế sau xe, Diêu Tức bị người ta áp giải ném vào trong.

Thật ra Diêu Tức có hơi sợ.

Khi mới theo Viên tổng, cậu cũng từng chạy trốn rất nhiều lần, mỗi lần bị bắt về đều rất thảm - Viên tổng dìm đầu cậu xuống nước rồi kéo lên, treo ngược cậu lên mấy tiếng đồng hồ, luôn có vô số cách trừng phạt không để lại dấu vết.

Nhưng Thôi Minh Dã chẳng dùng cách nào trong số đó.

Cậu theo Thôi Minh Dã về nhà, đón chờ cậu là bàn ăn đã dọn sẵn.

18.

Diêu Tức lại bỏ trốn.

Lần này bị bắt ở nhà ga.

Bị bắt về xong, cậu được ăn món chân vịt hầm.

Diêu Tức lại trốn nữa.

Lần này bị bắt ở trung tâm thương mại.

Bị bắt về xong, cậu được ăn mì hải sản.

19.

Lần thứ ba Diêu Tức trốn đi rất vội, ngay cả ví cũng quên mang, may mà tiền để dành đi cáp treo Vân Tiêu đều gửi trong ngân hàng.

Vội vã là vì cậu nhận ra, tối qua mình suýt nữa đã định hôn Thôi Minh Dã trên giường.

Dù cuối cùng cậu đã kìm lại được.

Nhất định, nhất định là do thứ hormone chết tiệt nào đó gây ra. Diêu Tức không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra với mình. Cậu chưa từng học hành, nên chẳng hiểu được đạo lý trong đó.

Nếu hỏi Lý Vũ Du, chắc cậu ta sẽ biết. Cậu ta khác cậu, là người có học thức.

Tại sao vậy? Rõ ràng trước giờ cậu chưa từng oán hận chuyện này.

Diêu Tức cảm thấy mình không bình thường rồi.

Đều tại Thôi Minh Dã cả.

Đêm qua, cậu thậm chí đã nghĩ - nếu có thể sống như vậy cả đời, thì không được ngồi cáp treo Vân Tiêu cũng chẳng sao.

Không thể nào. Tỉnh lại đi.

Diêu Tức tự tát mình một cái.

Làm sao Thôi Minh Dã có thể ở bên cậu cả đời được, hai người trước của anh ta còn chưa qua nổi hai năm. Rồi sau này anh ta cũng sẽ kết hôn, giống như thiếu gia nhà cục trưởng kia.

Vẫn là cáp treo Vân Tiêu tốt hơn.

Chỉ cần có tiền, nhất định sẽ được ngồi lên, đó là thứ nằm trong tầm tay cậu.

Ngồi xong chuyến cáp treo ấy, thì cũng chẳng còn gì để luyến tiếc nơi thế gian này nữa.

20.

Lần bỏ trốn này, Diêu Tức gặp được Lý Vũ Du.

Nhưng cậu còn chưa kịp hỏi cậu ta, rốt cuộc là chuyện quái gì đã khiến mình sinh ra những ý nghĩ kỳ lạ đó.

Lý Vũ Du đưa cho cậu một khoản tiền, Diêu Tức chợt thấy ngại ngùng, không nỡ tiêu.

21.

Sau khi bị bắt về lần này, Diêu Tức gọi cho Lý Vũ Du, nhưng cậu ta không nghe máy.

Diêu Tức nhắn tin, định hỏi cái thứ khiến cảm xúc mình rối loạn kia tên gọi khoa học là gì.

Nhưng rồi lại xóa từng chữ một, cuối cùng chỉ gửi đi mấy tin chửi Thôi Minh Dã linh tinh vô nghĩa.

22.

Khoảng cách giữa lần thứ ba và lần thứ tư khá lâu.

Ngày cáp treo Vân Tiêu mở cửa thật sự không còn xa nữa, Diêu Tức lần này hạ quyết tâm.

Cậu liên hệ với một người quen trong sàn nhảy, đối phương đang tìm người nhận "mối lớn" - chỉ cần chịu đựng vài đêm thôi, là có thể gom đủ tiền.

Câu nói đó quả nhiên không sai, có đau khổ mới có tiền.

Cậu chờ ở nơi đã hẹn, chờ mãi, rốt cuộc lại thấy chiếc xe của Thôi Minh Dã.

23.

Lần này Thôi Minh Dã hình như rất tức giận.

Diêu Tức tối hôm đó không được ăn cơm. Thôi Minh Dã ném cậu xuống đất, kiểm tra điện thoại của cậu, bên trong có đầy đủ thông tin liên lạc cụ thể giữa cậu và người khác. Thôi Minh Dã đọc rõ ràng từng mức giá cho mỗi đêm, rồi cười lạnh hỏi: "Giá của cậu chỉ rẻ mạt đến thế thôi sao?"

Chỉ rẻ mạt đến thế, mà anh cũng chưa từng trả cho tôi.

Diêu Tức biết giờ mình nên phản bác lại như vậy. Nhưng đột nhiên, cái đám hormone chết tiệt kia lại một lần nữa cản bước cậu. Cậu cảm nhận được một thứ cảm xúc vô cùng xa lạ - cậu rất muốn khóc.

Tôi có gì kém hai người trước của anh? Tôi chẳng cần xe sang nhà lớn, tôi chỉ cần một khoản tiền "rẻ mạt" đó thôi.

Nhưng đương nhiên, cậu không thể khóc được.

Cậu điều chỉnh bản thân, cũng chế nhạo lại: "Phải đấy, anh chê tôi rẻ tiền, nhưng có người lại không chê."

Đêm đó, Thôi Minh Dã vô cùng, vô cùng tàn nhẫn.

Diêu Tức cảm thấy rất đau.

Và trong cơn đau ấy, cậu chợt nhận ra - trải qua bao nhiêu lần, đây mới là lần đầu tiên Thôi Minh Dã khiến cậu thực sự cảm thấy đau đớn.

24.

Lần này, Thôi Minh Dã đã trả tiền cho cậu.

Đúng theo mức giá mỗi đêm mà cậu ghi trong tin nhắn.

25.

Sau đó, Thôi Minh Dã lại cho cậu rất nhiều tiền, nhiều đến mức vượt xa giá vé lên cáp treo Vân Tiêu.

Nhưng Diêu Tức đột nhiên chẳng muốn ngồi cáp treo Vân Tiêu nữa.

Cậu chỉ muốn chết đi cho rồi.

26.

Diêu Tức chọn địa điểm nhảy lầu là tòa nhà Thành Tiêu.

Dù sao thì, nó cũng dính một chữ "Tiêu".

Trước Tiếp