Hôm Nay Vẫn Ổn - Chiết Châu

Chương 57

Trước Tiếp

Triển lãm tranh tiếp theo của An Thụy Vân được tổ chức trên du thuyền Hoàn Tinh.

Trong vở hài kịch của nhà họ An lần này, người bị ảnh hưởng ít nhất chính là An Thụy Vân - người chưa từng tham dự vào bất kỳ kế hoạch nào. Cô chỉ chuyên tâm với sự nghiệp nghệ thuật của mình, thờ ơ với mọi chuyện khác. Tuy từng dùng qua LSD-29, nhưng do liều lượng quá nhỏ, sau khi ngừng thuốc cũng không xuất hiện phản ứng gì khác, điều dưỡng một thời gian thì sức khỏe đã ổn định trở lại.

Chỉ là sau sự việc đó, chưa đợi nhà họ Văn lên tiếng, cô đã chủ động đề nghị hủy hôn với Văn Tự. Văn Tự thuận nước đẩy thuyền, còn khách sáo nói rằng xét đến tình cảnh hiện giờ của nhà họ An, nếu sau này cô gặp khó khăn, anh có thể tài trợ cho các buổi triển lãm của cô khi cần thiết.

Dù sao cũng là buổi triển lãm do chính mình đầu tư, nên dù công việc bận rộn, Văn Tự và Lý Vũ Du vẫn tranh thủ thời gian lên du thuyền.

Thật ra Lý Vũ Du chẳng hứng thú gì với mấy chuyện này, nhưng cậu cảm thấy bản thân không thể hoàn toàn đứng ngoài tất cả những gì có liên quan đến Văn Tự, nên vẫn xin nghỉ phép để đi cùng anh.

Ban đầu cậu có hơi lúng túng, những nơi sang trọng và các buổi dạ tiệc kiểu này đều rất xa lạ với cậu. Nhưng khi bước vào trong, cậu phát hiện mọi thứ hoàn toàn khác với tưởng tượng.

Rất nhiều người chủ động đến mời rượu, dù ly rượu trong tay cậu đã bị Văn Tự đổi thành nước lọc.

Từ ánh mắt đầy kính trọng của từng người, cùng với câu xưng hô "ngài Du" được thốt lên bằng giọng điệu hết sức tôn trọng, Lý Vũ Du nhận ra, câu chuyện mà Văn Tự từng bịa ra khi trước có vẻ đã lan truyền rộng rãi hơn cậu tưởng.

Căn phòng lần này xa hoa, tinh tế hơn nhiều so với căn phòng tạm bợ mà họ từng trốn chạy khi trước.

Trên chăn thoang thoảng mùi nước giặt dịu nhẹ, Lý Vũ Du vùi đầu vào gối, cảm thấy cực kỳ thoải mái, tóc bị cọ rối cũng chẳng buồn để ý.

Sau vài nhịp hít thở thư thái, cậu cảm nhận được Văn Tự dùng tay chọt nhẹ vào sau gáy mình.

Lý Vũ Du như cá chép bật khỏi nước, theo phản xạ lập tức quay người, dùng tấm chăn thơm phức dựng lên một bức tường thành quanh mình: "Không được, không được đâu, bác sĩ nói hai ngày nay em làm việc liên tục nên bị căng cơ thắt lưng, theo chỉ định của bác sĩ phải nghỉ ngơi hợp lý, tuyệt đối không được vận động mạnh."

Văn Tự nhìn xuống cậu: "Bác sĩ nào chẩn đoán?"

Lý Vũ Du đáp với vẻ mặt đầy chính nghĩa: "Một vị bác sĩ họ Lý vô danh tiểu tốt."

Từ lần trước trở đi, Lý Vũ Du đã hoàn toàn nhận thức được rằng, Văn Tự thật sự có "bệnh kín".

Dĩ nhiên không phải là "không được", mà là vì tinh lực của anh quá dồi dào, thể lực quá sung mãn, ý chí lại kiên định đến đáng sợ. Thường khi bản thân cậu đã gần như sụp đổ, anh vẫn có thể mặt không đổi sắc mà tiếp tục dùng lời lẽ vừa trêu chọc vừa k*ch th*ch cậu, khiến cậu hoàn toàn mất hết sức phản kháng, chỉ có thể mặc cho anh muốn làm gì thì làm, buông vũ khí đầu hàng.

Cậu đã sớm nhận ra, khi Văn Tự gỡ bỏ mọi lớp mặt nạ, bản chất sâu bên trong anh là một người tàn nhẫn, không chấp nhận bị chống đối, mang theo bản năng chiếm hữu mạnh mẽ. Chỉ là đến tận lúc này, cậu mới hoàn toàn thấm thía được điều đó bằng cả cơ thể mình.

Ngày hôm sau, Lý Vũ Du đau eo mỏi chân, ngồi thẫn thờ trong phòng thí nghiệm suốt nửa buổi, chẳng làm nổi việc gì. Trong đầu cậu chỉ còn một ý nghĩ - làm sao để nghiên cứu ra một loại thuốc có thể khiến người ta từ "quá được" trở nên "không được".

Nhưng hiện tại loại thuốc đó vẫn chưa được phát minh, nên tạm thời cậu chỉ có thể dựa vào các biện pháp khác để trốn tránh.

Mặc dù Lý Vũ Du đã dùng hết bài, mười lần chỉ trốn thành công một lần.

May mắn thay, hôm nay chính là lần đó. Văn Tự không làm khó cậu quá mức, chỉ mời: "Bọn họ đang dự vũ hội, boong tầng trên không có ai, muốn lên đó xem tranh không?"

Tuy Lý Vũ Du chẳng hiểu biết cũng chẳng hứng thú gì với các tác phẩm nghệ thuật như tranh sơn dầu, nhưng để tránh việc phải ở trong phòng kín với Văn Tự quá lâu, cậu dứt khoát nhận lời.

Triển lãm trên du thuyền được bày trí khéo léo hơn nhiều so với triển lãm thông thường, những tác phẩm rực rỡ sắc màu tạo thành một dải phong cảnh nghệ thuật, hướng ra biển khơi, chậm rãi trôi đi theo con sóng.

Lý Vũ Du đi dạo một vòng, coi như đã no mắt, nhưng trong đầu vẫn chẳng thu được chút cảm hứng hay suy nghĩ gì mới mẻ.

Khi chuẩn bị rời đi, chỉ có bức tranh treo ngoài cùng thu hút ánh nhìn của cậu.

Đó là hình hai người đang ôm nhau, không vẽ mặt, chỉ có phần ngực. Một trong hai người đeo sợi dây chuyền, mặt dây là một chiếc chìa khóa khảm đầy kim cương, ánh sáng phản chiếu lấp lánh trong tranh.

"Cái này chẳng phải là mặt dây chuyền anh đấu giá được sao?" Lý Vũ Du kinh ngạc hỏi.

"Đúng vậy," Văn Tự thừa nhận, "Thực ra dù có khảm kín kim cương, nó cũng chẳng đáng cái giá ấy. Chỉ là đúng lúc bức tranh này ra mắt, bị thổi giá lên thôi. Giờ danh tiếng của họa sĩ kia đã qua rồi, nên mặt dây chuyền ấy cũng chẳng bán được giá như trước nữa."

Lý Vũ Du giúp anh tổng kết: "Tức là anh mua lỗ."

"Không lỗ đâu," Văn Tự nói, "Tôi vốn không mua để đầu tư, tôi chỉ muốn có được nó."

"Nhưng em chưa từng thấy anh đeo trang sức mà."

Văn Tự không trả lời.

Lý Vũ Du chăm chú quan sát mặt dây chuyền trong tranh, cuối cùng cũng nhận ra cảm giác quen thuộc từ đâu mà đến - nó khác với những chiếc chìa khóa thông thường, ở mỗi góc đều có một đường cong hơi nhô ra.

Trông rất giống với chiếc chìa khóa mà cậu từng trộm được ở vùng hẻo lánh năm đó. Có lẽ họa sĩ bức tranh này cũng từng nhìn thấy thiết kế cùng loại, rồi lấy đó làm nguồn cảm hứng sáng tác.

Đã lâu rồi, Lý Vũ Du mới lại thấy mình nói năng lộn xộn như thế: "Anh sẽ không phải là... vì cái này mà..."

Văn Tự trả lời rất nhanh: "Chính là vì cái này."

Từ trước đến nay, họ hiếm khi nhắc đến quãng thời gian Lý Vũ Du bị rối loạn ký ức.

Có lẽ vì không nỡ, cũng có lẽ vì thấy chẳng cần thiết - dù sao quá khứ đã qua, mà hiện tại mới là con đường dẫn tới tương lai.

Nhưng có lẽ, khoảnh khắc này chính là một ngoại lệ.

Lý Vũ Du bỗng thấy bức tranh trước mắt dần nhòe đi, hẳn là vì trong hốc mắt đã dâng lên những giọt lệ không đúng lúc. Nhưng cậu không để chúng rơi xuống.

Gió biển mang vị mặn lùa qua gò má, Lý Vũ Du khẽ hỏi: "Lúc đó anh thấy thế nào?"

"Lúc đó" là một từ rất rộng, Lý Vũ Du không chỉ rõ, nhưng giữa họ chẳng cần phải chỉ rõ.

Văn Tự không suy nghĩ lâu, trả lời cậu: "Thực ra cũng không tệ."

Bởi vì bản thân Văn Tự vốn không phải người đặt quá nhiều kỳ vọng vào thế giới này.

Những lời anh nói với Lý Vũ Du từ thuở ban đầu đều không phải dối trá, anh thật sự cảm thấy mọi chuyện trên đời đều vô vị, sống cũng được, rời đi cũng chẳng sao. Khi tiếp xúc với hầu hết mọi người, anh gần như không cần tốn quá nhiều lời đã đoán được mục đích của đối phương, mà mối quan hệ giữa người với người cũng chỉ nhờ những mục đích đan xen ấy mà tiếp tục tồn tại và phát triển.

Ngày đầu tiên gặp Tiểu Du, Văn Tự chẳng cần nghĩ nhiều cũng nhận ra đây là một người nhút nhát, rụt rè, dễ sợ hãi hơn bất kỳ ai anh từng biết. Nhưng chính cậu lại là người cứu anh.

Vì đó là điều nằm ngoài dự tính của Văn Tự, nên trong mắt anh, Lý Vũ Du trở nên thú vị.

Mà khi trên thế gian này đã xuất hiện điều thú vị, thì tất cả những thứ vô vị khác cũng chẳng còn đến mức khó chịu nữa.

Hôm ấy trên đỉnh núi, khi họ cùng ngắm hoàng hôn, lần đầu tiên trong đời Văn Tự cảm thấy tim mình nhói lên một nỗi đau khó tả. Anh vốn không phải người nhạy cảm với đau đớn, vậy mà cơn đau ấy lại khiến anh gần như không chịu nổi. Cũng là lần đầu tiên, anh hiểu ra vì sao có nhiều người phải dùng đến những câu chữ rối rắm, khó hiểu đến thế để diễn tả cảm giác "cầu mà chẳng được". Thì ra lần này, anh chính là kẻ không được chọn.

Nhưng Văn Tự nhanh chóng chấp nhận điều đó, anh vốn chưa từng kỳ vọng quá nhiều vào thế giới này.

Tuy nhiên, anh là người sinh ra đã may mắn, thế giới không nỡ bạc đãi anh. Lý Vũ Du lại một lần nữa trở thành điều ngoài dự tính của anh.

Nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm khá lớn, buổi tối Lý Vũ Du và Văn Tự đều ở trong phòng, không ra ngoài.

Lý Vũ Du nằm ngửa trên giường, toàn thân thả lỏng, chỉ có bàn tay là nắm chặt lấy tay Văn Tự không buông.

So với ôm, hôn hay những hành động thân mật hơn, cậu lại càng thích nắm tay hơn - như thể cậu và Văn Tự là hai cánh diều, mà mỗi người đều giữ lấy sợi dây của đối phương, cậu có thể hấp thu được từ Văn Tự một nguồn dũng khí bất tận.

Cậu bỗng quay đầu sang nhìn Văn Tự, vẫn không buông tay: "Sau khi anh nhận ra em ở siêu thị, sao anh không nói thẳng với em?"

"Tôi không chắc là em thật sự quên, hay chỉ là không muốn nhận lại tôi." Văn Tự đáp.

Lý Vũ Du hiểu ra: "Cho nên anh muốn thử thăm dò em."

"Sau khi có được câu trả lời xác định, tôi định trả đũa em một chút," Văn Tự nói với cậu, "Nhưng không ngờ em đã thảm như vậy rồi."

Lý Vũ Du không biết mình có nên cười hay không.

Thân thuyền lắc lư chao đảo, đưa họ quay lại những ngày tháng mà cả hai vẫn còn giấu giếm tâm tư.

Lần này, đến lượt Văn Tự hỏi Lý Vũ Du: "Vậy, trước khi em nhớ lại tất cả, em có từng rung động với tôi chưa?"

Đó là quãng thời gian cảm xúc của Lý Vũ Du lên xuống dữ dội nhất trong suốt hai mươi mấy năm ngắn ngủi của đời mình.

Mỗi ngày đều sống trong nỗi sợ hãi, hoảng loạn, nghi hoặc và đau buồn khác nhau.

Nhưng nếu đủ thành thật, cậu vẫn có thể tìm thấy câu trả lời mà Văn Tự muốn biết từ những mảnh vụn cảm xúc ấy.

Lý Vũ Du nói: "Có."

Cậu nghe thấy Văn Tự bật cười, rồi một bàn tay xoa nhẹ lên tóc mình.

"Em xem, dù em quên tôi một lần, thì vẫn sẽ thích tôi lần nữa," Văn Tự cười nói, "Kiếp này em đã định sẵn là phải thích tôi rồi."

Lý Vũ Du không đáp, chỉ từ từ khép đôi mắt lại.

Cậu biết ngày mai khi thức dậy, mình lại có thể cùng Văn Tự ngắm hoàng hôn trên biển thêm một lần nữa.

Tác giả có lời muốn nói:

Chân thành cảm ơn từng độc giả đã theo dõi đến tận đây, nếu trong truyện có chỗ nào viết chưa tốt, mong mọi người rộng lòng bỏ qua.

Đặc biệt đặc biệt cảm ơn những người bạn vẫn luôn tặng thưởng cho tôi *cúi đầu*.

Ban đầu ý tưởng rất đơn giản, quá trình viết cũng khá vội vàng, sau này khi có thời gian tôi sẽ sửa lại những lỗi đánh máy.

Chúc mọi người có một cuộc sống vui vẻ!

Editor: Cám ơn mọi người đã theo dõi và ủng hộ truyện, còn 3 chương ngoại truyện nữa mình sẽ đăng dần nhé◝(ᵔᵕᵔ)◜Luv u all ♡

Trước Tiếp