Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Sao anh không nói gì thế hả anh Amuro? Anh đã làm thế thật sao? Anh làm thật rồi à?!"
Nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Edogawa Conan, trong đầu Amuro Tooru bỗng hiện lên một cảnh tượng.
Phòng thẩm vấn lờ mờ tối tăm, trên một chiếc bàn vuông và hai chiếc ghế, có một ngọn đèn nhỏ sáng vàng vọt. Anh ngồi ở vị trí của nghi phạm, còn Edogawa Conan thì chễm chệ ngay trên mặt bàn. Giống như vô số lần thẩm vấn tội phạm trước đây, Edogawa Conan xoay đèn bàn về phía anh, ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào mặt khiến anh không thể mở mắt.
Còn Edogawa Conan trong bộ cảnh phục thì nghiêm mặt đập xuống bàn cái rầm: "Đừng có già mồm nữa! Mẹ anh đang khóc ở nhà đấy, mau biết điều nhận tội đi!"
.....
Thiệt tình, anh đang nghĩ cái quái gì vậy chứ?
Amuro Tooru lắc mạnh đầu xua tan cảnh tượng kỳ quặc kia. Chắc là do đêm qua ngủ không ngon nên bị chập rồi.
Nhưng khi đối diện với ánh mắt nghiêm túc của Edogawa Conan, Amuro Tooru lại nhất thời không biết trả lời sao cho phải.
Anh và Hanada Saharuna không hề hẹn hò, nhưng đúng là anh đã ngủ lại ở nhà cô ấy.
A, chết dở.... Cảm giác chỉ cần nói ra câu này thôi là sẽ bị thằng bé nhìn như một tên cặn bã vậy.
Mặc dù anh đã qua đêm ở nhà Hanada Saharuna, nhưng tuyệt đối không xảy ra chuyện như Edogawa Conan tưởng tượng. Đơn giản chỉ là do lúc làm nhiệm vụ gặp sự cố nên anh được Hanada Saharuna cứu về nhà, sau đó thì ngủ trên sofa của cô một đêm mà thôi....
Còn cái câu 'Lừa tình thanh tra Hanada để lấy thông tin nhưng bị lộ tẩy, cho nên cô mới giận như vậy' kia, nghe lên cứ sai sai thế nào ấy.
Nếu bảo anh không hề lợi dụng thiện cảm của Hanada Saharuna để moi thông tin thì đương nhiên là nói dối. Anh quả thật đã tranh thủ sự yêu thích của Hanada Saharuna dành cho ngoại hình của mình để đánh lạc hướng cô, đã vin vào ơn cứu mạng để khiến cô lơi lỏng cảnh giác, từ đó mới có cơ hội vào phòng sao chép trộm dữ liệu.
Nhưng đó không phải tình ý nam nữ, mà giống với sự quý mến dành cho bạn bè thân thiết như Mori Kogoro hơn.... Còn chút hảo cảm ít ỏi kia, có lẽ cũng đã bay biến sạch sau những lần lợi dụng của anh rồi.
À.... Cũng không hẳn. Trước đó thì đúng là lợi dụng thiện cảm bạn bè thật.... Nhưng khi anh hôn cô ở bãi đỗ xe thì rõ ràng là có ý đồ quyến rũ cô.
Lúc ấy anh cứ tưởng Hanada Saharuna là dạng quỷ yêu giống Vermouth, đang cố tình giả say để đùa giỡn anh nên mới....
Amuro Tooru day day thái dương, dù da mặt anh có dày đến mấy cũng không thể thốt ra câu 'Tuy anh vừa hôn vừa cố tình thả thính người ta, nhưng anh chỉ đang lợi dụng tình bạn thôi' được.
....Bạn bè quái gì mà hết hôn lại sờ.... Mặc dù người sờ không phải anh, nhưng người chủ động hôn rõ ràng là anh mà!
Vả lại chuyện lừa tình xong khiến Hanada Saharuna tức giận vẫn là sự thật.
Giờ phải giải thích thế nào mới được đây?
Đúng là anh đã lừa tình thanh tra Hanada để lấy tin tức, hơn nữa cũng bị phát hiện để rồi khiến cô ấy tức giận đến bây giờ. Nhưng thật ra không phải như em nghĩ đâu. Anh bán sắc xong thậm chí còn hôn cô ấy, có điều đó không phải tình cảm nam nữ, chỉ là tình đồng chí thôi?
Nghe khốn nạn quá đi mất.
Đừng nói là thuyết phục được Edogawa Conan, ngay cả chính anh nói ra cũng tự thấy xấu hổ nữa là.
Chưa hết, trong câu hỏi của Edogawa Conan vẫn còn cả đống vấn đề cần phải giải thích.
Ví dụ như chuyện anh lơ là cảnh giác với Hanada Saharuna chẳng hạn.
Anh không lơ là cảnh giác bởi vì đang hẹn hò với cô, những nguyên nhân trong đó phức tạp hơn rất nhiều. Là bởi vì cô đã cứu Matsuda Jinpei, bởi vì cô có một lòng chính nghĩa rực cháy, có tinh thần hy sinh dũng cảm, có những nỗ lực âm thầm và cả sự kiên cường lẫn yếu đuối....
Những thứ này quá khó để giải thích rõ chỉ bằng một hai câu, hơn nữa có một vài chuyện anh vẫn chưa thể nói cho Edogawa Conan biết.
Còn về 'Kinh nghiệm tình cảm bằng không'....
'Souma Nakata, Sakurai Senko và 3 người khác mà anh biết, không phải là tình nhân của tôi, mà là đồng đội của tôi' – đây là lời cô đã thừa nhận với anh trong kho hàng, cho nên trên thực tế Hanada Saharuna không phải loại hải vương bắt cá nhiều tay.
Nhưng những động tác v* v*n dưới tầng hầm khách sạn của cô lại quá thành thục, vì vậy cô chắc hẳn từng có kinh nghiệm qua lại với người khác....
Không, chuyện này anh cũng chẳng giải thích cho Edogawa Conan được. Phía sau Hanada Saharuna còn liên quan đến một thế lực khác nữa. Trước khi điều tra rõ ràng thì anh tuyệt đối không thể tiết lộ cho cậu.
....Không xong rồi, hoàn toàn không biết phải giải thích ra sao, thậm chí đến cả phản bác từ đâu cũng không biết.
Trong 29 năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên Amuro Tooru cảm thấy bất lực đến thế. Ngay cả lúc bị Gin nghi ngờ là nội gián anh cũng chưa từng khó xử thế này.
"Anh Amuro? Anh trả lời đi chứ?" Edogawa Conan vẫn đưa mắt nhìn chằm chằm.
Amuro Tooru nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu, bỗng dưng nhớ lại lời mình từng nói với Matsuda Jinpei — Anh cảm thấy Hanada Saharuna giống như một cơn lốc xoáy cuốn phăng tất cả, khiến người ta chẳng thể nhìn rõ được phương hướng.
....Giờ thì đúng là anh mất phương hướng theo đủ mọi nghĩa luôn rồi, còn sắp bị cái cơn lốc đó xoáy cho xây xẩm mặt mày nữa.
"Anh...."
"Còn ngồi chồm hổm ở đó làm gì thế?"
Bên cạnh vang lên giọng của Matsuda Jinpei, Amuro Tooru và Edogawa Conan quay đầu lại, thấy anh và Hanada Saharuna đang đẩy cửa bước vào.
Matsuda Jinpei liếc Amuro Tooru một cái: "Làm thần giữ cửa đấy à? Có chuyện gì sao không đợi lát rồi nói, vào sớm thế mà không biết đường gọi món trước, bị ngốc hả?"
"...." Mồm mép độc địa thật.
Hanada Saharuna cạn lời nhìn Matsuda Jinpei.
Biết là hai người thân nhau rồi, nhưng dù không thèm giả vờ nữa thì cũng đừng lộ nguyên cái bản chất bạn xấu chí cốt ra thế chứ?
"Xin lỗi, hơi mải nói chuyện với Conan." Amuro Tooru mỉm cười đứng thẳng dậy: "Mọi người muốn ăn gì? Để tôi đi gọi món cho."
Anh thầm thở phào một hơi, may quá, thế là không phải trả lời câu hỏi của Edogawa Conan nữa rồi.
Tuy biết cậu không phải đứa trẻ dễ dàng bỏ cuộc, nhưng trốn được lúc nào thì hay lúc đó vậy....
Mà không, vừa nãy chỉ là do bất ngờ quá nên anh mới chưa kịp phản ứng thôi. Vì Edogawa Conan hỏi quá đột ngột, lại còn dồn ép liên tục nên anh mới vô thức bị cuốn theo dòng suy nghĩ của cậu rồi tự làm mình rối trí. Lần sau thằng bé có hỏi lại thì anh cứ lảng đi không trả lời là được!
Dường như nhận ra Amuro Tooru đang nghĩ gì, Edogawa Conan liền dùng ánh mắt phóng dao về phía anh.
Cho dù tâm lý Amuro Tooru có vững đến đâu thì giờ phút này cũng không khỏi cảm thấy chột dạ.
Là nhân vật trung tâm của câu chuyện, Hanada Saharuna lại chẳng hề hay biết gì.
Cô ngẩng đầu chăm chú nhìn menu gọi món: "Tôi muốn một phần bít tết và mì Ý, nhưng trà đá trong set có thể đổi thành nước cam được không? Buổi tối uống trà sợ mất ngủ...."
"Cô lắm yêu cầu quá." Matsuda Jinpei đổi giọng: "Cho tôi một mì Ý hải sản, thêm một phần Oden, đồ uống thì lấy cà phê nhé."
"Ừ." Amuro Tooru cúi đầu nhìn Edogawa Conan: "Conan muốn ăn gì nào?"
Edogawa Conan nhìn anh chằm chằm một lúc rồi mới chậm rãi nói: "Em cũng lấy mì Ý hải sản với coca ạ.... Cảm ơn anh Amuro."
"Được, vậy mọi người vào ngồi trước đi, tôi sẽ quay lại ngay." Amuro Tooru làm lơ ánh mắt kỳ lạ của Edogawa Conan, cứ như vậy bình thản rời đi.
Cả nhóm tìm đại một bàn bốn người gần cửa sổ ngồi xuống. Matsuda Jinpei ngồi đối diện Hanada Saharuna, còn Edogawa Conan ngồi ngay cạnh cô, thỉnh thoảng lại quay sang liếc cô một cái.
Chẳng mấy chốc nhân viên phục vụ đã mang nước lên. Hanada Saharuna uống một ngụm xong thì không nhịn được quay sang hỏi: "Conan, em nhìn gì thế?"
Đừng nói thằng nhóc này vẫn còn dỗi cô vụ đổ vạ lúc nãy nhá?
Rõ ràng là cậu ta thông đồng với Amuro Tooru lừa cô trước mà! Cô chỉ trả đũa có tí thôi! Cùng lắm gọi là trêu một câu chứ mấy?
Như cô đã là rộng lượng lắm rồi đấy, trên đời này làm gì có ai dễ tính bằng cô đâu!
"Không có gì ạ! Em chỉ nhìn vu vơ thôi!" Edogawa Conan đáp bằng giọng con nít, sau đó cậu quay đầu đi, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hẳn.
Cậu đang thầm tính toán xem rốt cuộc Amuro Tooru đã lừa Hanada Saharuna bao nhiêu chuyện.
Đã qua đêm ở nhà người ta thì chắc chắn phải 'ngủ' rồi chứ nhỉ? Ít nhất bán sắc bán thân là cái chắc rồi, vấn đề là ở chỗ lừa lấy thông tin.
Sự việc ở văn phòng luật Souma đã khiến Amuro Tooru nghi ngờ Hanada Saharuna có liên quan đến Tổ chức. Anh lừa gạt tình cảm của cô có lẽ cũng là để xác định lập trường của đối phương.
Nhưng qua hai ngày vừa rồi, đặc biệt là ngày hôm nay, thái độ của Amuro Tooru với Hanada Saharuna rõ ràng đã thay đổi. Ngay cả thanh tra Matsuda cũng nhìn ra sự áy náy và nhún nhường của anh, điều này chứng tỏ Amuro Tooru đã xác nhận xong lập trường của Hanada Saharuna, hơn nữa còn biết cô hoàn toàn trong sạch.....
Thế thì chẳng phải càng nghiêm trọng hơn rồi sao—?!
Edogawa Conan nghiến răng. Nếu lừa gạt kẻ xấu thì còn có thể châm chước, đằng này anh Amuro lại lừa luôn cả người phe mình! Còn lừa người ta tới tận giường nữa!
Thảo nào cậu cứ cảm thấy anh Amuro đang lấy lòng thanh tra Hanada, hoá ra là vậy! Hoá ra là như vậy!!!
Không phải chứ? Trên đời này thật sự có người nghĩ lừa tình phụ nữ xong rồi dùng cách đó là có thể bù đắp ư?
Anh Amuro mặc dù là công an tốt, nhưng tư cách đàn ông thì lại vứt đi như thế à?
Vô liêm sỉ quá! Ít nhất cũng phải điều tra cho đàng hoàng trước đã chứ! Rõ ràng còn cả đống cách để lấy thông tin mà, tại sao cứ phải dùng mỹ nam kế ngủ với đồng nghiệp khi chưa xác định được lập trường của người ta hả?! Mà đối tượng lại còn là thanh tra Hanada! Anh điên rồi sao anh Amuro?! Sao lại tự chọc đến người một nhà như vậy!
Thật không thể tin nổi! Kể cả có ở trong Tổ chức lâu, quen dùng thủ đoạn bẩn thỉu rồi đi nữa thì làm vậy cũng không thể chấp nhận được!
Tuy anh Akai cũng từng dùng cách tương tự để trà trộn vào Tổ chức, nhưng ít ra khi đó anh ấy đã biết Miyano Akemi là người của phe địch.... Mặc dù Edogawa Conan không tán thành việc lợi dụng tình cảm người khác như thế, nhưng chuyện này về lý vẫn có thể hiểu được. Còn anh Amuro là sao? Chưa xác nhận được thân phận của thanh tra Hanada đã trực tiếp động thủ? Bắt nạt người ta cũng vừa phải thôi chứ!
....Không, bình tĩnh lại Kudo Shinichi. Trước khi đưa ra bất kỳ suy đoán nào cũng phải thu thập đủ thông tin đã. Anh Amuro còn chưa giải thích mà, không thể vội vã kết luận được.
Edogawa Conan nhắm mắt cố ổn định tâm trạng, sau khi mở ra đã bình tĩnh trở lại.
Dù thế nào đi nữa thì cậu cũng phải hỏi anh Amuro cho ra lẽ! Tuyệt đối không thể để cho anh ấy thoát!
......
Amuro Tooru sau khi gọi món xong thì quay trở lại, đồ ăn cũng rất nhanh được mang lên.
Cả nhóm chỉ mất một lúc đã dùng xong bữa tối, sau đó Matsuda Jinpei lái xe đưa ba người về căn hộ của Hanada Saharuna.
"8 rưỡi sáng mai tôi tới đón mọi người." Matsuda Jinpei ngồi bên trong gác tay lên cửa sổ: "Đừng có xuống muộn đấy."
Tiễn Matsuda Jinpei đi xong, ba người liền đi về phía thang máy, lúc ngang qua sảnh còn chào hỏi đồng nghiệp đứng trực ở gần.
Vừa về đến nhà thì thấy Sato Miwako và Takagi Wataru đang cùng nhau ngồi ăn cơm.
Hanada Saharuna nhìn mâm cơm trên bàn, chớp chớp mắt hỏi: "Cơm tiền bối Takagi nấu phải không ạ?"
Takagi Wataru gãi gãi gáy: "Ừ, lúc về bọn anh có tiện đường ghé siêu thị mua đồ. Thanh tra Sato nói là mọi người ăn bên ngoài rồi nên anh chỉ nấu đủ hai người ăn thôi.... Mọi người có muốn ăn gì thêm không để anh đi làm?"
"Thôi ạ, em no rồi. Em đi tắm trước đây." Hanada Saharuna nói: "Lát nữa báo cáo manh mối tìm được cho hai tiền bối sau ạ."
Sato Miwako gật đầu: "Ừ, chị cũng muốn trao đổi với mọi người chút."
Takagi Wataru nhìn Amuro Tooru và Edogawa Conan đứng phía sau: "Anh Amuro với Conan chắc cũng mệt rồi nhỉ, hay hai người đi tắm trước đi?"
Amuro Tooru vừa định đáp lời thì đã bị Edogawa Conan một tay túm lấy, nhanh nhảu cắt ngang: "Không ạ, em có chuyện cần nói với anh Amuro nên bọn em phải lên sân thượng một lát đã."
Amuro Tooru: "...."
"Sao thế? Phải lên tận sân thượng á? Không thể nói ở đây à?" Takagi Wataru thắc mắc hỏi.
Nếu ngại bị nghe thấy thì cứ vào trong phòng đóng cửa lại là được rồi mà.
"Không, phải lên sân thượng ạ." Edogawa Conan lắc đầu: "Vì chuyện rất quan trọng nên phải lên sân thượng."
"??" Rốt cuộc chuyện quan trọng cỡ nào mà phải lôi nhau lên sân thượng giờ này chứ?
Takagi Wataru tuy vẫn không hiểu nhưng cũng chẳng hỏi thêm, chỉ dặn dò: "Vậy hai người nhớ chú ý an toàn nhé rồi về sớm nhé, vẫn chưa bắt được hung thủ đâu."
"Dạ!" Edogawa Conan gật đầu rồi quay sang Amuro Tooru. "Đi thôi anh Amuro, chúng ta lên sân thượng nào. Nhiều chuyện lắm, cứ lề mề mãi thì không biết mấy giờ mới xuống được đâu."
"....." Không, nhưng mà giọng của em nghe cứ như đang chuẩn bị kéo anh ra pháp trường ấy.
Đầu Amuro Tooru bắt đầu đau đau.
==========
Hai mươi phút sau, Hanada Saharuna vừa lau tóc vừa bước ra phòng khách, nhìn thấy bên ngoài chỉ có Takagi Wataru đang rửa bát và Sato Miwako ngồi trên ghế xem TV.
"Ủa? Conan với anh Amuro đâu rồi ạ? Bọn họ về phòng rồi à?"
Sato Miwako nghe vậy thì quay đầu: "Conan bảo có chuyện muốn nói với anh Amuro nên lên sân thượng rồi."
"Hả? Tâm sự cái gì mà phải leo lên tận sân thượng? Đêm hôm khuya khoắt bị dở người à." Hanada Saharuna trợn mắt.
Chẳng hiểu nổi mấy tên thám tử này, lúc nào cũng ra vẻ bí hiểm.