Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 212

Trước Tiếp

Một tiếng rưỡi sau, cả nhóm tập hợp lại trước cổng chợ hoa.

Lúc Hanada Saharuna và Amuro Tooru bước tới, Edogawa Conan và Matsuda Jinpei đã đứng đợi sẵn, một người dựa vào cột hút thuốc, người còn lại thì cắm cúi ghi chép gì đó vào sổ tay.

Nhìn thấy bọn họ, Edogawa Conan lên tiếng hỏi trước: "Thanh tra Hanada, các chị có hỏi được manh mối hữu ích nào không ạ?"

Hanada Saharuna lắc đầu: "Chẳng biết có tính là hữu ích không nữa."

Nói rồi cô quay sang nhìn Amuro Tooru.

Nhận thấy ánh mắt của cô, Amuro Tooru giải thích: "Chúng tôi đã hỏi hết các cửa hàng bên trái rồi, không ai biết vị khách nào lại có nhà kính tại gia lớn như vậy cả.

Nhưng một chủ tiệm nhìn ảnh hiện trường xong thì nhận ra trong số đó có một loài hoa rất hiếm, nói ở Tokyo chỉ có đúng ba chợ bán loại này. Vì hoa đó muốn ươm từ hạt thì rất khó nên người ta thường đến chợ mua cây giống về trồng. Nếu có người từng mua mà còn sở hữu một nhà kính lớn thì hẳn người bán sẽ có ấn tượng."

"Ồ, thu hoạch cũng khá đấy chứ." Matsuda Jinpei khen một câu, sau đó hất cằm với Edogawa Conan: "Nhưng mà bên này cũng không thua đâu. Nhóc, nói cho bọn họ nghe chúng ta điều tra được gì đi."

Edogawa Conan nhìn cuốn sổ nhỏ trong tay: "Có một bác lớn tuổi nói với bọn em là ông ấy có một vị khách quen sống ở Tokyo, hình như cũng sở hữu một nhà kính lớn. Chúng ta có thể đến đó thử xem sao."

"Ồ ồ! Chính xác thế cơ à? Nhà vị khách đó ở đâu thế?" Hanada Saharuna ra vẻ bình tĩnh hỏi.

Không lẽ nhanh như vậy đã tìm được Số 3 rồi? Vậy thì kế hoạch của bọn họ phải đẩy sớm lên sao?

"Ở khu Haido ạ." Edogawa Conan đáp.

À, thế thì không sao. Nhà Số 3 ở đối diện nhà nhóc cơ.

Hanada Saharuna trấn tĩnh lại, quay sang hỏi Matsuda Jinpei: "Vậy giờ chúng ta làm gì? Qua nhà đó trước hay đến chợ hoa trước?"

Matsuda Jinpei ngẫm nghĩ một lúc rồi ngẩng đầu: "Qua chợ hoa trước đi. Lọc hết những đối tượng khả nghi ra rồi điều tra một thể."

Làm vậy hiệu quả hơn nhiều.

Amuro Tooru và Edogawa Conan đều không có ý kiến, thế là cả nhóm lại lên đường tới khu chợ bán loài hoa hiếm kia.

......

Mãi đến 9 giờ tối, bọn họ mới đi hết cả ba chợ hoa.

May mắn là công sức bỏ ra cũng được đền đáp. Qua thông tin từ các chủ cửa hàng, bọn họ xác định được có ba người từng mua loài hoa hiếm này và đều sở hữu nhà kính tại gia lớn.

"Một là vị khách quen sống ở Haido đã nhắc đến lúc trước, hai là bà Tamagawa ở khu trung tâm Tokyo, còn lại là anh Makino sống ở khu 2 phố Beika."

Ngồi trên xe quay về, Edogawa Conan lật quyển sổ tay, lặp lại những thông tin mà họ điều tra được.

Lại là ba người nữa à, thế giới này đúng là chấp niệm với trò chọn một trong ba thật đấy. Hanada Saharuna nghĩ thầm.

Edogawa Conan nhíu mày nhìn chằm chằm dòng chữ 'Số nhà 19, khu 2 phố Beika' trong sổ. Chẳng phải đó là đối diện nhà cậu sao?....Khoan đã, đây là nhà của anh hàng xóm nhút nhát mà bác tiến sĩ kể mà? Trùng hợp quá vậy?!

Chưa đợi Edogawa Conan kịp mở miệng, Amuro Tooru ngồi ở ghế phụ đã nhớ ra trước.

"Số 19 khu 2 phố Beika....Có phải là ở ngay đối diện nhà tiến sĩ Agasa không?"

Vậy chẳng phải là hàng xóm của tên Akai Shuichi kia rồi sao? Tên đó nhạy bén như vậy, nếu có kẻ nào ăn mặc giống hệt Gin lảng vảng xung quanh thì phải phát hiện ra ngay rồi chứ?

"Hả? Trùng hợp thế à?" Hanada Saharuna ra vẻ ngạc nhiên, "Vậy giờ chúng ta có qua đó xem không?"

Chốt nhanh lên nào, nếu đi ngay giờ thì cô còn phải báo cho Takeo với Số 3 chuẩn bị nữa.

Matsuda Jinpei nhìn đồng hồ: "Để mai đi, ba nhà này nằm rải rác quá. Giờ này về đến phố Beika thì cũng đã hơn 10 giờ, có khi người ta đóng cửa đi ngủ cả rồi.

Mà nếu không có lệnh khám xét thì cũng chẳng xông vào điều tra được đâu, họ từ chối thì cũng bằng hoà."

Nói rồi anh liếc qua Edogawa Conan: "Với lại chúng ta điều tra đến giờ này vẫn còn chưa ăn tối, không thể để trẻ con nhịn đói mãi được."

Vì chợ hoa cuối cùng ở tít tận ngoại ô nên khi điều tra xong thì trời đã tối mịt. Từ đây về đến trung tâm cũng mất cả tiếng đồng hồ, nếu còn muốn sang Beika tiếp thì lại phải mất thêm nửa tiếng nữa.

Edogawa Conan vội xua tay: "Không sao đâu thanh tra Matsuda, em...."

"Ọt~~"

Tiếng bụng réo đột ngột vang lên, mọi người trong xe đều sững lại.

Amuro Tooru và Matsuda Jinpei ngoái đầu ra sau nhìn, Hanada Saharuna nhanh như chớp chụp lấy vai Edogawa Conan: "Trời ạ! Coi Conan-kun đói đến mức nào rồi kìa, đừng có cố cậy mạnh nữa! Matsuda, tấp đại vào quán ăn nào gần đây đi. Tôi sẽ báo tin cho tiền bối Sato biết, chúng ta ăn xong rồi hẵng về!"

Edogawa Conan trợn mắt nhìn cô bằng vẻ kinh hoàng. Thanh tra Hanada, sao chị có thể mặt dày vô sỉ như vậy chứ?! Cái tiếng bụng réo đó rõ ràng là của chị mà! Đổ vạ hết lên đầu trẻ con như thế chị không thấy cắn rứt lương tâm à?!

Sự thật chứng minh, Hanada Saharuna hoàn toàn không có thứ gọi là lương tâm.

Cô thậm chí còn tỏ vẻ xót xa xoa xoa má cậu: "Cũng tại chị hết, thấy Conan thông minh quá nên mới quên mất em vẫn chỉ là trẻ con, chỉ đói tí thôi là không chịu được rồi. Ngày mai chị sẽ chuẩn bị thật nhiều đồ ăn vặt cho em nhé!"

"Thanh tra Hanada đúng là chu đáo thật." Amuro Tooru cười nói.

Matsuda Jinpei nhướng mày.

Edogawa Conan nhìn Hanada Saharuna, đôi mắt cá chết đã biến thành mắt cá ươn.

"Thanh tra Hanada, chị vô liêm sỉ quá." Edogawa Conan thấp giọng thì thầm.

Hanada Saharuna cũng dùng tay che miệng đáp trả: "Thế lúc ở khách sạn Suzuki, em với Amuro Tooru hùa nhau lừa chị thì không vô liêm sỉ chắc?"

"!!" Edogawa Conan trợn tròn mắt, ngẩng phắt lên nhìn Amuro Tooru.

"Khỏi cần nhìn nữa, anh ta lộ tẩy từ đời nào rồi. Em tưởng tự nhiên mà chị giận anh ta hả?" Hanada Saharuna tiếp tục nhỏ giọng.

Edogawa Conan quay đầu, thấy cô đã ngồi thẳng lưng dậy, nghiêng mắt liếc cậu nửa cười nửa không, nhìn đến mức Edogawa Conan túa đầy mồ hôi lạnh.

Anh Amuro bị lộ lúc nào? Rõ ràng hôm bọn họ lấy được USB, thanh tra Hanada vẫn không hề hay biết gì mà. Tại sao về sau chị ấy lại phát hiện? Chẳng lẽ là anh Amuro lỡ miệng sao?

Không, không thể nào! Anh Amuro sẽ không mắc một cái lỗi ngớ ngẩn như vậy. Nếu không thì anh ấy đã chết cả trăm lần rồi!

Nhưng nếu không phải lỡ lời thì rốt cuộc tại sao thanh tra Hanada lại biết?!

Đầu óc Edogawa Conan rối tinh rối mù, mãi đến khi Hanada Saharuna gọi xuống xe mà vẫn chưa thể tỉnh lại.

"Conan, còn ngẩn ra đó làm gì thế, đến rồi kìa!" Hanada Saharuna đứng bên ngoài chống tay lên cửa, nhìn Edogawa Conan vẫn còn đang xoay vần trong biển suy nghĩ.

"A! Xin lỗi, để mọi người đợi rồi ạ!"

Cậu vội vàng nhảy xuống, ngay lập tức lách qua Hanada Saharuna rồi chạy thẳng về phía Amuro Tooru: "Anh Amuro đợi em với!"

Chết tiệt! Phải tranh thủ hỏi cho rõ ràng mới được!

"??" Hanada Saharuna nghiêng đầu. Không phải chứ, chị đây mới là người gọi nhóc mà? Sao lại chạy sang chỗ tên kia?!

"Xem ra thanh tra Hanada không được lòng trẻ con lắm nhỉ." Matsuda Jinpei khoá cửa xe rồi đi lướt qua cô.

"Tầm bậy, trẻ con thích tôi lắm đấy nhá!" Hanada Saharuna chân trước chân sau bước theo, "Có là đứa con nít khó chiều đến đâu nhìn thấy tôi cũng phải chị ơi chị à ngọt xớt!"

"Thế cơ à?" Matsuda Jinpei buông một câu lơ đễnh: "Vậy đợt tọa đàm an toàn mùa khai giảng tháng sau cô nhớ chủ động đăng ký đấy nhé. Để bọn tôi xem rốt cuộc cô được trẻ con thích đến mức nào."

"Tọa đàm an toàn? Là cái gì thế?" Hanada Saharuna ngẩn ra.

"Là đi phổ cập kiến thức an toàn cho người dân và trẻ nhỏ. Mấy cái lừa đảo chuyển tiền, móc túi cướp giật, quấy rối t*nh d*c các kiểu ấy." Matsuda Jinpei nói: "Bình thường chuyện này sẽ do Phòng An ninh Đời sống từng khu vực phụ trách. Nhưng mấy năm nay án hình sự ở Nhật tăng cao quá nên bắt đầu điều động cả cảnh sát hình sự đi tuyên truyền rồi."

Hơ, đâu chỉ tăng dần theo năm, rõ ràng là ngày nào trong năm cũng có án mạng mà. Hanada Saharuna đảo mắt.

Matsuda Jinpei nói tiếp: "Năm nay đến lượt Đội 1 chúng ta phụ trách. Takagi bảo tôi trước giờ đều là cậu ta với Chiba đi, nhưng đúng tuần khai giảng lại vướng lịch tập huấn nghiệp vụ nên phải đổi người. Mấy đồng nghiệp khác có vẻ không hợp rơ với trẻ con lắm nên cậu ta đang đau đầu không biết nên cử ai. Không ngờ cô lại xung phong nhiệt tình thế, Takagi chắc cảm động phát khóc mất thôi."

Nói đến câu cuối, anh còn cố tình cao giọng đầy trêu chọc.

Không đâu! Cô muốn hồi nào?!

Hanada Saharuna vừa định đổi ý thì đã thấy Matsuda Jinpei quay đầu lại, đẩy kính râm xuống liếc cô một lượt từ đầu đến chân: "Dù sao thì cũng là ngôi sao mới của Đội 1 mà, Hanada chắc không phải kiểu thùng rỗng kêu to chỉ biết chém gió đâu ha?"

"Tất nhiên là không rồi! Tôi chắc chắn sẽ đăng ký!" Hanada Saharuna lập tức đổi giọng, "Chỉ là diễn thuyết cho trẻ con thôi chứ gì? Cái này tôi giỏi!"

"Thế thì tốt quá, tôi báo tên cô cho Takagi rồi." Matsuda Jinpei nhếch miệng cười, lắc lắc điện thoại trên tay, "Cố lên nhé."

"!!" Hanada Saharuna trợn tròn mắt.

Matsuda Jinpei nhét điện thoại lại vào túi, hả hê bước vào quán ăn.

Dạo này Takagi cứ nhìn anh lấm lét, có vẻ như muốn nhờ vả lắm mà không được, mà anh thì lại chúa ghét đối phó với bọn con nít. Giờ thì đã có Hanada đi thay rồi.

Con nhóc này thỉnh thoảng cũng dễ lừa ghê.

.....

Amuro Tooru là người đầu tiên bước vào quán ăn. Anh liếc qua bố cục trong quán rồi chuẩn bị đi xếp hàng gọi món cho mọi người.

Edogawa Conan nhìn thoáng qua Matsuda Jinpei và Hanada Saharuna còn đang nói chuyện ngoài cửa, sau đó nhanh chân chạy theo túm lấy Amuro Tooru đi phía trước.

Bị cậu níu lại, Amuro Tooru thắc mắc cúi đầu: "Sao thế Conan?"

Edogawa Conan giật mạnh tay áo anh, ra hiệu cho anh ngồi xổm xuống.

Amuro Tooru cũng rất hợp tác khom người: "Có chuyện gì à?"

Edogawa Conan dùng tay che miệng gấp gáp thì thầm vào tai anh: "Anh Amuro, vừa nãy thanh tra Hanada nói với em chị ấy đã biết chuyện chúng ta lừa lấy USB rồi!

Chuyện này là sao? Sao chị ấy lại biết?! Rõ ràng hôm đó chị ấy chẳng có biểu hiện gì bất thường mà?!"

À....Ra là chuyện đó.

Lúc ấy đúng là chưa bị phát hiện thật, nhưng có lẽ Hanada Saharuna đã bắt đầu nghi ngờ khi anh thử thăm dò cô ở bãi đỗ xe ngày hôm sau.

Không, cô thậm chí có thể đã phát hiện anh có vấn đề từ sớm hơn nữa, chỉ là im lặng không nói ra mà thôi. Cho đến khi anh đột nhập vào nhà cô điều tra nên mới khiến cô tức giận chạy đến ngửa bài.

Nhưng suy cho cùng vẫn là do anh bất cẩn coi thường đối phương mà ra....

Amuro Tooru gãi má, giọng điệu có chút bất lực: "Lỡ không cẩn thận bị người ta nắm thóp rồi."

Edogawa Conan không thể tin nổi: "Không phải chứ? Anh cẩn thận như thế mà cũng để lộ sơ hở?!"

Chuyện này ngay cả bản thân Amuro Tooru cũng nghĩ mãi không ra, chỉ đành thở dài: "Hanada Saharuna còn thông minh nhạy bén hơn anh nghĩ. Là tại anh lơ là cảnh giác....hơn nữa cũng đánh giá thấp cô ấy."

Edogawa Conan vẫn cảm thấy khó tin, cậu nhìn chằm chằm Amuro Tooru một lúc rồi đột nhiên hỏi: "Anh lơ là cảnh giác với thanh tra Hanada là bởi vì hai người đang hẹn hò sao?"

"Hả?"

Amuro Tooru ngớ người, đôi mắt hoá thành hai hạt đậu.

Edogawa Conan bực bội lườm anh: "Còn hả cái gì? Anh định giấu em đến bao giờ nữa? Mùi tinh dầu trên người anh lần trước là do ngủ lại nhà thanh tra Hanada đúng không?

Khỏi cần chối, hôm qua thanh tra Hanada đã nói rồi, mùi tinh dầu đó là độc quyền do chị ấy tự pha chế, trên thế giới không có lọ thứ hai, em chắc chắn không ngửi nhầm đâu!"

"Nhưng nếu hai người không hẹn hò thì sao anh lại qua đêm ở nhà thanh tra Hanada?" Edogawa Conan nheo mắt nhìn anh chằm chằm: "Anh Amuro, đừng nói là anh đi lừa tình thanh tra Hanada để lấy thông tin nhưng bị lộ tẩy, cho nên chị ấy mới giận như vậy nhé?"

"Nếu là mục tiêu khả nghi khác thì không nói làm gì, nhưng anh nỡ dùng thủ đoạn đó với đồng nghiệp sao? Lại còn là thanh tra Hanada nữa? Thật luôn, với một cảnh sát thực tập mới vào nghề, dù thông minh nhanh nhạy nhưng kinh nghiệm tình cảm bằng không như chị ấy?

Sao anh không nói gì thế hả anh Amuro? Anh không làm thế thật rồi đấy chứ? Anh đã làm thế thật sao? Anh làm thật rồi à?!"

Edogawa Conan từng câu dồn dập, mắt nhìn Amuro Tooru càng lúc càng nặng nề.

Lần này đến lượt Amuro Tooru cứng họng không nói nên lời.

Trước Tiếp