Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 202

Trước Tiếp

"Anh Amuro là đồ lừa đảo!"

Hanada Saharuna vừa mới đánh răng xong đã nghe thấy giọng điệu tức tối của Edogawa Conan, thế là cô tò mò bước ra phòng khách.

Chỉ thấy trong bếp, Edogawa Conan đang mặt mày hậm hực nhìn Amuro Tooru.

Amuro Tooru đang làm bữa sáng, nghe thế cũng chỉ mỉm cười lật trứng: "Anh chỉ nói là muộn rồi phải đi ngủ sớm thôi, chứ có hứa sẽ kể cho em đâu?"

Chính vì thế nên Edogawa Conan mới đang đứng đây tức anh ách như vậy. Lúc nào cũng giở trò bẫy chữ này, anh Amuro đúng là đồ gian xảo!

Sato Miwako đi sau Hanada Saharuna tò mò ló đầu ra hỏi: "Anh Amuro lừa Conan chuyện gì à?"

Mặt Edogawa Conan cứng đờ. Sao hai người này dậy sớm thế?

Amuro Tooru vẫn bình tĩnh như không, quay đầu lại cười tủm tỉm: "Không có gì, chỉ là Conan-kun nói không ăn rau mà tôi lại cho thêm súp lơ xanh vào. Cho nên thằng bé mới đang dỗi đấy."

"Đ-đúng rồi ạ. Anh Amuro quá đáng lắm!" Edogawa Conan vội vàng hùa theo.

Hừm.... Hanada Saharuna nhướng mày nhìn cậu. Nói dối gì mà qua quýt thế, chỉ có thể lừa được người không biết chuyện như Sato Miwako với Takagi Wataru thôi.

Tối hôm qua lúc Amuro Tooru ra ngoài, trông Edogawa Conan có vẻ đã đoán được là chuyện liên quan đến Tổ chức rồi. Bây giờ anh ta về thì tất nhiên phải bám cứng để hỏi cho bằng được chứ sao. Nhưng tên Amuro Tooru này miệng còn kín hơn cả Akai Shuichi, xem ra không có ý định nói cho Edogawa Conan biết chuyện Tổ chức Áo đen có thêm một tổ chức đối địch.

Có điều Amuro Tooru cũng quá xem thường hào quang nhân vật chính của Edogawa Conan rồi. Cho dù không nói thì dòng chảy thế giới cũng sẽ tự tìm cách cho cậu ta biết thôi.

Nghĩ vậy, Hanada Saharuna bước lại gần, cúi xuống cuời trêu Edogawa Conan: "Thật không thế, Conan-kun đã 7 tuổi rồi mà vẫn còn kén ăn à? Cẩn thận không cao nổi 1m75 đấy nhé?"

Edogawa Conan ngẩng đầu cạn lời nhìn cô. Rõ ràng chị cũng chỉ cao 1m65!

Bên này, Takagi Wataru thấy Sato Miwako thì vội vàng báo cáo: "Thanh tra Sato, đồng nghiệp trực đêm dưới sảnh báo lại, tối qua không có kẻ khả nghi nào tiếp cận. Bên phía văn phòng thám tử Mori cũng không có người lạ đến gần."

Sato Miwako nghiêm túc gật đầu: "Mấy ngày tới cũng phải tiếp tục cảnh giác. Hôm qua chúng ta đã phát tin tức, hung thủ có thể kích động mà ra tay bất cứ lúc nào."

Takagi Wataru vội một đáp tiếng, sau đó hơi đỏ mặt hỏi cô: "Thanh tra Sato tối qua ngủ ngon chứ?"

Sato Miwako mặt mày phơi phới nói: "Tôi ngủ say lắm, đến cả mơ cũng không luôn. Tinh dầu ngủ của Hanada hiệu quả thật đấy."

Takagi Wataru hít mũi mấy cái: "Là loại mùi trà và chanh đó sao? Lần trước tôi có nghe Yumi nhắc đến thì phải. Nhưng mà không phải hai người cũng mua rồi à?"

Anh nhớ là đã đừng ngửi thấy mùi tương tự trên người Sato Miwako.

Chủ đề này lập tức thu hút sự chú ý của Edogawa Conan, cậu đưa mắt nhìn về phía họ.

"Đúng là có mua rồi, nhưng của bọn tôi không giống nhau." Sato Miwako giải thích: "Tinh dầu ngủ này có thể mua loại pha sẵn của cửa hàng hoặc mua nguyên liệu về tự pha theo ý thích. Của Hanada là tự pha đấy."

Nói rồi cô đi tới khoác vai Hanada Saharuna cười hì hì: "Hanada, cho chị xin công thức đi, chị cũng muốn mua về tự pha."

"À, trà và chanh tỷ lệ 4.3 : 5.7 ạ!" Hanada Saharuna đáp.

Sato Miwako hơi tròn mắt: "Chi tiết thế cơ à?"

Hanada Saharuna chống nạnh: "Tất nhiên rồi, em phải thử đi thử lại mới ra được mùi ưng ý đấy.... Conan, em dí sát vào thế làm gì?

Hanada Saharuna vừa cúi xuống đã thấy Edogawa Conan đứng bên cạnh mình, mặt mày còn rất nghiêm túc mà hít hít ngửi ngửi.

"??" Hanada Saharuna đầu đầy chấm hỏi: "Em cũng thích cái này à? Trẻ con mà cũng mất ngủ á?"

Không phải cứ đặt lưng xuống là ngủ tít sao?

"Không ạ không ạ!" Edogawa Conan vội xua tay lùi lại: "Em chỉ nghe mọi người nói chuyện nên thấy hơi tò mò loại tinh dầu của thanh tra Hanada thôi!"

"Hửm?" Hanada Saharuna nhướng mày, nhưng không nhìn ra được gì nên thôi.

"Bữa sáng xong rồi, mọi người qua ăn thôi." Trong lúc bọn họ trò chuyện, Amuro Tooru đã rán xong trứng, anh đặt đĩa cuối cùng xuống rồi mời mọi người vào bàn.

Sato Miwako và Takagi Wataru vội xin lỗi.

"Ngại quá, cả bữa tối lẫn bữa sáng đều để anh Amuro làm. Bữa tối nay cứ để tôi nhé." Takagi Wataru nói.

"Không sao, tôi thích nấu ăn mà." Amuro Tooru mỉm cười: "Với lại đồ bếp và gia vị nhà thanh tra Hanada có đầy đủ cả, còn toàn là thương hiệu nổi tiếng nữa, làm tôi có hơi phấn khích chút."

Edogawa Conan quay sang nhìn Hanada Saharuna, ánh mắt khó nói nên lời.

Hanada Saharuna chỉ mất một giây để hiểu ý cậu, nghiến răng: "Nhìn gì hả! Chị đây nấu ăn dở thì sao, liên quan gì đến việc chị thích dùng đồ xịn không? Chưa nghe câu dốt hay nói chữ, học dốt thì lắm đồ dùng học tập à?"

Ừm, về điểm này thì thanh tra Hanada vẫn còn rất biết mình biết ta. Edogawa Conan nghĩ thầm.

Bữa sáng hôm nay là kiểu Tây, có thịt xông khói, bánh mì nướng, trứng ốp la và sữa, cực kỳ thịnh soạn.

Hanada Saharuna cắn miếng trứng ốp lòng đào núng nính, sung sướng đến mức đầu sắp mọc cả ra hoa. Ở thế giới này lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên bữa sáng của cô không phải đồ ăn vặt hay mì gói!

Trong lúc cô đang cúi đầu ăn chăm chú, Sato Miwako bên cạnh bắt đầu nói về lịch trình hôm nay.

"Tối hôm qua sau khi bản tin phát sóng, có người dân gọi điện báo là đã nhìn thấy một gã khả nghi trông giống hung thủ ở sân bay Haneda. Hôm nay tôi định dẫn Takagi qua đó thử, xem có tìm được manh mối nào không."

Không, người ở sân bay là Gin, không phải hung thủ vụ này. Amuro Tooru tay cắt thịt xông khói, đầu cũng không ngẩng lên.

Phụt, cô biết ngay mà, chỉ cần tin tức lên sóng thôi, Gin vừa ló mặt ra đường cái là bị tố giác liền. Hanada Saharuna nhai miếng trứng, khoé miệng khẽ nhếch lên.

Sato Miwako không hề hay biết hai người nghĩ gì, vẫn tiếp tục nói: "Mặc dù là nhân chứng quan trọng, nhưng cũng không thể để Hanada với Conan ở nhà mãi được. Lát nữa Matsuda sẽ lái xe tới đón, mọi người cứ cùng nhau đến hiện trường điều tra đi."

Hai mắt Edogawa Conan và Hanada Saharuna đồng loạt sáng rỡ, thế này chẳng phải cầu được ước thấy sao!

Cô vẫn còn đang đau đầu nghĩ xem phải dùng cớ gì để dắt Edogawa Conan đi điều tra, đúng là buồn ngủ gặp được chiếu manh mà!

Hanada Saharuna hí hửng nghĩ thầm.

==========

Số 3 sắp khóc đến nơi rồi.

Là khóc thật đấy.

Sáng sớm hôm nay, sau khi người đẹp tóc vàng này đặt giao bánh ngọt xong thì cứ ngồi trên sofa ôm mặt bất động, trông không khác gì một bức tượng điêu khắc tuyệt mỹ, có tên là 'Người suy tư đau khổ'.

Mà nguyên nhân cho cái bộ dạng chết trôi này, chủ yếu là vì chuyện tối qua.

Chỉ tại màn vẽ kịch bản của Gin mà lớp trưởng sửa lại kế hoạch, khiến Số 3 vốn chỉ cần diễn cùng bạn học nhà mình giờ lại phải tiếp xúc với Đội thám tử nhí. Đã vậy còn không được hoá trang thành Gin mà phải dùng mặt thật để tiếp đón bọn trẻ.

Chuyện này với Số 3 mà nói thì chẳng khác nào sét đánh ngang tai — Bảo một đứa sợ xã hội nặng đi tiếp một đám nít quỷ, có khác gì bảo cậu đi chết không?!

Số 3 vốn đã nhát người lạ lại thêm diễn xuất không tốt, nếu không đóng giả thành Gin thì thậm chí còn chẳng nhập vai nổi.

Vậy mà giờ lớp trưởng lại vung cái vuốt nhỏ lên, bắt cậu dùng mặt thật để diễn một màn kịch phức tạp như vậy, Số 3 nghĩ thôi đã thấy khó thở.

Nhưng bài kiểm tra lần này rất quan trọng, không diễn cũng không được.

Bình thường làm cục tạ kéo chân sau thì thôi, nhưng lần này mọi người vì để thử nghiệm cơ chế cày điểm mà bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, cậu không thể chỉ vì sợ mà làm hỏng việc được. Nếu không thì dù các bạn không trách, chính cậu cũng không thể tha thứ cho bản thân mình.

Vì vậy, để chuẩn bị tiếp đãi Đội thám tử nhí, Số 3 đã mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt và quần dài trắng trông rất thân thiện, còn đặt sẵn trước cả bánh kem.

Theo kịch bản thì lát nữa khi ra nhận hàng, cậu phải cố tình làm rơi chiếc vòng tay đá quý ngoài cửa, dùng nó để dụ Đội thám tử nhí đến.

Như đã nói lúc trước, Số 3 chỉ thích ru rú ở trong nhà, thú vui lớn nhất chính là trốn sau rèm cửa quan sát đường phố. Nhà tiến sĩ Agasa lại ngay phía đối diện, cho nên cậu biết rất rõ thời điểm Đội thám tử nhí hay ghé chơi.

Nếu không có gì thay đổi thì chỉ khoảng mười mấy phút nữa, bọn trẻ sẽ đi ngang qua nhà cậu để đến nhà tiến sĩ.

Cứ nghĩ đến cảnh sắp phải tiếp xúc với Đội thám tử nhí là Số 3 lại căng thẳng như muốn ngất đi. Nếu có thể thì cậu cũng muốn đeo khẩu trang với choàng khăn kín mít lắm. Nhưng mà bộ dạng đó đáng nghi quá, chắc chắn không dụ nổi bọn trẻ vào nhà đâu.

A, chết tiệt, tất cả là tại Gin! Sao tự dưng hắn lại đổi kịch bản cơ chứ! Số 3 cắn ngón tay, đột nhiên rất muốn lao thẳng lên phòng cho khách chọc nát poster của Gin.

"Kính coong—!" Tiếng chuông ngoài cửa vang lên, chắc là người giao hàng tới rồi!

Số 3 lập tức bật dậy, nhưng vừa đi được hai bước đã quay lại sofa, vơ lấy khăn choàng quấn kín người mình.

Đợi Đội thám tử nhí tới rồi cởi sau cũng được, còn bây giờ chỉ là shipper, không sao hết, không sao hết.

Số 3 vừa tự trấn an mình vừa mở cửa, bên ngoài quả nhiên là người giao hàng.

"Cảm ơn anh Makino đã đặt bánh của tiệm chúng tôi! Anh đã đặt bánh baumkuchen, bánh chiffon, black forest và pudding trứng... Xin hãy xác nhận lại đơn hàng, nếu không có vấn đề gì thì phiền anh ký nhận ạ." Anh chàng shipper tươi cười đưa hộp bánh khổng lồ qua, thái độ vô cùng chuyên nghiệp, dù thấy bộ dạng kỳ quặc của Số 3 cũng không hề ngạc nhiên.

"Cảm ơn...." Giọng nói yếu ớt vọng ra từ dưới chiếc khăn trùm đầu, Số 3 nhận lấy phiếu rồi đóng con dấu lên đó.

Người giao hàng nhận lại hoá đơn, cúi đầu chào cậu rồi lái xe rời đi.

Đợi anh ta đi xa rồi, Số 3 mới buông lỏng tay trái, chiếc vòng đá quý vẫn luôn nắm chặt 'cạch' một tiếng rơi xuống nền xi măng.

Chiếc vòng xa xỉ được tạo từ 13 viên đá sapphire cỡ đầu ngón út, xung quanh còn nạm đầy kim cương, dưới ánh nắng lấp lánh đến chói mắt.

Chỉ cần mắt của Đội thám tử nhí không có vấn đề thì chắc chắn sẽ nhìn thấy vòng mà cậu làm rơi!

Nghĩ vậy, Số 3 ôm hộp bánh bước nhanh vào nhà. Cậu phải cất mấy cái bánh này vào tủ lạnh trước đã, đợi tụi nhóc đến rồi lại lấy ra tiếp đãi sau!

Số 3 sờ trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, căng thẳng muốn chết vì màn kịch sắp tới.

Trước Tiếp