Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Gin giơ tập tài liệu trên tay lên, ánh mắt sắc lạnh: "Ngày mà tên nạn nhân kia mất tích trùng với ngày các cô ám sát Kato Ichiro thất bại, nơi mà hắn xuất hiện cũng ở ngay gần địa điểm mà Korn ẩn nấp.... Vermouth, cô không thấy chuyện này quá trùng hợp rồi à?"
Vermouth hơi ngập ngừng: "Đúng là trùng hợp thật, tôi cũng từng nghĩ đến khả năng cái chết của tên đó liên quan đến chuyện Korn mất tích. Nhưng tôi xem kỹ hồ sơ vụ án rồi, tên kia trước khi chết gần như bị bỏ đói, tay chân cũng có vết bị trói lại, cả vết thương chí mạng trên ngực cũng giống bị bắt cóc rồi thủ tiêu.... Tôi không nghĩ hắn là kẻ đã bắt cóc Korn."
Gin liếc Vermouth một cái: "Tôi không nghi ngờ thằng vô dụng đã chết kia, mà là con chuột nhắt giả dạng thành tôi."
Gã nhếch mép cười lạnh: "Nếu chính nó đã bắt cóc tên kia, nghĩa là nó cũng từng lảng vảng gần chỗ Korn phục kích. Tổ chức có nội gián, Korn mất tích, rồi lại thêm một kẻ ăn mặc giống hệt tôi xuất hiện.... Hừ, đúng là lũ chuột nhắt chỉ biết chơi trò bẩn thỉu!"
"Ý anh là, gã tóc bạc đó ngay từ đầu đã nhắm vào Korn rồi, còn vụ bắt cóc chỉ là tiện tay thôi?" Vermouth trầm ngâm một lát, hai mắt đột nhiên sáng lên: "Không, có lẽ không phải là tiện tay!
Sau khi bắt Korn đi, hắn đã cố tình chọn thêm một con mồi mới dọc đường, mục đích là để cho người khác nhìn thấy mặt hắn trong bộ dạng của anh, sau đó g**t ch*t gã xui xẻo kia rồi hợp tình hợp lý đẩy anh lên bảng truy nã!
Nếu là thành viên bình thường khác thì chỉ cần bị lộ mặt chắc chắn đã bị Tổ chức xử lý rồi.... Vậy ra đây là mục đích của hắn sao? Lợi dụng cảnh sát và truyền thông để mượn tay Tổ chức trừ khử anh?"
Chỉ đáng tiếc là địa vị của Gin trong Tổ chức còn cao hơn kẻ đó nghĩ, cho nên kế hoạch của hắn đã hoàn toàn vô dụng.
Gin cười khẩy một tiếng, xem như ngầm thừa nhận suy đoán này.
Vodka nghe vậy hít một hơi, quay sang nhìn Gin: "Đại ca, thằng đó khốn nạn quá!"
Dám giở trò bẩn thỉu này để hãm hại đại ca! Nếu hắn mà biết là ai thì thằng đó xong đời rồi!
"Đại ca, anh có đoán được là đứa nào làm không?" Vodka kích động hỏi.
Cái vẻ chỉ cần Gin hô một tiếng là hắn sẽ xách súng đi xử gọn đối phương đó khiến Gin rất hài lòng.
Với câu hỏi của Vodka, Vermouth lại có suy đoán của riêng mình.
Có thể bày ra được một kế hoạch như vậy, kẻ này chắc chắn phải nắm rõ phần nào cách làm việc của Tổ chức... Trong Tổ chức quả nhiên có nằm vùng thật. Nhưng đối phương lại đánh giá sai vị thế của Gin, xem ra tên nội gián tuồn tin cho hắn cũng chỉ là hạng tôm tép, còn không được tiếp xúc với Gin quá nhiều.
Vermouth nói suy nghĩ ấy cho Gin nghe: "....Lúc đó ở nhà kho có tổng cộng 10 người – tôi, anh, Vodka, Sauza, Kir, Korn, Chianti, Bourbon, Morgan và Camus.
Bourbon là nhân viên tình báo, nắm giữ nhiều thông tin, sẽ không mắc phải sai lầm ngớ ngẩn thế này.
Sauza thì vốn dĩ ngày nào cũng đã gào hét đòi bắt gián điệp, sau vụ Kato Ichiro thì lại càng phát rồ, dạo này chỉ mải mê chơi trò bắt nội gián.... Tạm thời loại, hắn cũng hiểu biết anh khá rõ nên khả năng không cao.
Còn Kir, nhiệm vụ Kato Ichiro thất bại thì cô ta cũng sẽ bị phạt, không có chuyện lại cố ý tự đào hố cho mình được.... nhưng cũng không loại trừ khả năng là khổ nhục kế."
Nói đến đây, Vermouth liếc qua Chianti ngồi phía sau: "Chianti thì.... Korn là đồng đội lâu năm của cô ta, tôi tin cô ta sẽ không bán đứng hắn."
Korn và Chianti đã gắn bó từ trước cả khi gia nhập Tổ chức, tuy không máu mủ nhưng tình như ruột thịt. Vì vậy lần này Korn gặp chuyện, Vermouth đã loại trừ Chianti đầu tiên.
Chianti nghe Vermouth nói vậy thì kích động hẳn lên, quẳng ngay nỗi sợ Gin ra sau đầu: "Đương nhiên rồi! Không đời nào tôi lại bán đứng Korn! Mà nói đi cũng phải nói lại, kể cả tôi có là nội gián đi nữa thì vụ Kato Ichiro cũng có Sauza! Nếu muốn bán ai thì tôi cũng phải bán thằng khốn đó trước!"
Vodka không khỏi thầm cảm thán, Chianti đúng là cay Sauza thật!
"Còn Vodka.... Đừng có nhìn tôi như thế, tôi biết hắn sẽ không bán đứng anh." Vermouth nói: "Vậy thì chỉ còn Morgan với Camus thôi. Một tên là đồ điên, một tên thì trông có vẻ thật thà, cả hai đều là người mới dưới trướng anh, cảm giác ai cũng có khả năng hết.... Gin, anh thấy sao?"
"Hừ, là ai thì chỉ cần hỏi một lần sẽ biết." Gin nở nụ cười dữ tợn: "Vodka, hai tiếng nữa lôi hết cả đám đến chỗ tập hợp cho tao, để tao nhìn xem đứa nào chột dạ không dám đến!"
"Rõ! Đại ca!" Vodka vội vàng đáp.
Ra lệnh xong, Gin vẫn chưa kết thúc chủ đề, tiếp tục lật giở tài liệu.
Gã rất nhanh đã phát hiện ra điểm bất thường.
Gin cúi đầu, lướt nhanh qua các trang giấy: "Vermouth, người báo án là ai?"
Mắt Vermouth khẽ động, cô đã sớm biết chuyện này sẽ không thể giấu được. Cho dù cô có muốn nói dối để bảo vệ Edogawa Conan đi nữa thì chỉ cần Gin điều tra một chút là sẽ lòi ngay. Dù sao thì chuyện Edogawa Conan phác hoạ chân dung ở Sở Cảnh sát cũng đã công khai rồi.
"Nhân chứng có ba người," Vermouth giả vờ thản nhiên nhún vai, "một cảnh sát của Đội điều tra, đứa nhóc họ hàng nhà Mori Kogoro và một cảnh sát giao thông."
Ngón tay đang lật tài liệu của Gin khựng lại, nhấc con mắt sắc lẹm lên nhìn cô: "Lại là Mori Kogoro?"
Tên thám tử này đã không ít lần chõ mũi vào chuyện Tổ chức. Để điều tra hắn, Tổ chức không những cử Bourbon đến, mà ngay cả phó trùm như Rum cũng phải đích thân ra tay.
Vodka nghe thế thì lập tức cảnh giác: "Đại ca! Chẳng lẽ là Mori Kogoro bắt tay với cảnh sát giở trò? Nói mới nhớ, tên nội gián kia giả mạo rồi đổ oan cho anh, nhưng nào có chuyện cảnh sát lại có mặt đúng lúc như thế được! Có khi chính bọn nó đã thông đồng với nhau ngay từ đầu rồi, làm vậy là để có lý do bắt anh!"
Gin không lên tiếng, nhưng thấy gã hơi nheo mắt lại, Vermouth biết ngay gã cũng nghĩ theo hướng đó.
Không được! Gin trước giờ đều thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Cô không thể trơ mắt nhìn Mori Ran và Edogawa Conan gặp nguy hiểm được!
Vermouth vờ buông một câu bâng quơ: "Tôi thì lại không nghĩ vụ này do Mori Kogoro và cảnh sát dàn dựng, vì một trong ba nhân chứng – cô cảnh sát giao thông ấy, bị giết rồi."
Chianti ngạc nhiên nhướng mày: "Cớm bị giết á? Ai giết? Cái thằng trông giống hệt Gin đấy à?"
Vermouth nhìn thẳng phía trước, gật đầu: "Đúng thế. Cho nên cảnh sát mới cuống cuồng lên bảo vệ hai nhân chứng còn lại. Vì người của mình bị giết nên bọn họ mới vội vàng phát lệnh truy nã để bắt được hắn càng sớm càng tốt.
Nói thật thì, bắt cóc rồi giết một người qua đường chỉ để biến Gin thành tội phạm truy nã.... Thủ đoạn này không giống tác phong của cảnh sát cho lắm, mà giống một tổ chức đối địch nào đó hơn. Gin, đừng điều tra sai hướng đấy."
Vodka ngẩn ra: "C–cũng đúng. Đám cớm đó quan trọng mấy cái này lắm.... Nhưng tôi vẫn không hiểu, nếu là phe khác làm thì sao lại để bị cớm nhìn thấy chứ?"
Vodka kém nhất chính là khoản động não.
"Hừ, xem ra tôi đã coi thường con chuột đó rồi. Còn biết bày ra một ván cờ lớn nữa!" Gin cười khẩy một tiếng rồi gấp tài liệu lại, đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
"Giả dạng thành tôi để bắt cóc Korn và một kẻ qua đường, lại cẩn thận chọn ra hai cảnh sát để làm nhân chứng. Sau khi giết kẻ qua đường để câu view xong thì lại giết thêm một cảnh sát để thêm dầu vào lửa, kích động cảnh sát phải phát lệnh truy nã để Tổ chức xử lý tôi.
Chừa lại một cảnh sát còn sống vừa có thể lôi kéo sự chú ý của Tổ chức, vừa có thể biến cảnh sát trở thành bom khói để nó an toàn rút lui.... Có vẻ lần này chúng ta gặp được một con chuột béo rồi."
Gin có chút hưng phấn, con mồi càng mạnh thì gã lại càng thấy có hứng thú. Gã nóng lòng muốn chạm mặt con chuột dám giả mạo thành mình kia lắm rồi đây!
"Nhưng Gin này, tôi phải nhắc anh một câu. Morgan và Camus là hai kẻ đáng ngờ nhất, nhưng bọn hắn không giống dạng có đầu óc như vậy." Vermouth dội cho gã một gáo nước lạnh: "Kẻ giật dây phía sau chắc chắn là một người khác."
Cho nên cũng chưa chắc có thể tìm ra ngay được.
"Không sao, đợi tôi lôi cổ được tên nội gián ra thì tự khắc sẽ biết kẻ đứng sau là ai thôi." Gin nở nụ cười dữ tợn: "Nó chắc chắn sẽ khai, chắc chắn đấy."
==========
"Cộc cộc." Tiếng gõ cửa biệt thự vang lên, bóng đen đang ngồi trong phòng khách hí hoáy ghi chép ngẩng đầu.
Cô đặt quyển sổ xuống, bước ra mở cửa.
Đứng bên ngoài là một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác đội mũ phớt đen. Gương mặt gầy gò kèm theo ánh mắt lạnh như băng, trông gần giống hệt với Gin trong trí nhớ!
"!!" Bóng đen giật thon thót. Nếu không phải trên đầu người kia có tấm thẻ thân phận quen thuộc thì cô chắc chắn đã hét toáng lên rồi.
"Ông làm cái gì thế hả Số 3?! Mặc đồ giống Gin còn chưa đủ à, giờ còn vẽ mặt giống hệt hắn nữa?!" Lớp phó phát bực: "Đêm hôm khuya khoắt ông định hù tôi chết khiếp chắc? Còn tưởng là hàng thật mò tới rồi chứ!"
Người đàn ông tóc bạc bước vào nhà, giọng khàn khàn lạnh tanh: "Hanada bảo tôi làm thế. Nhỏ muốn biến Gin thành tội phạm truy nã nên tôi càng phải giống hắn hơn nữa."
Lớp phó ló đầu ra ngoài nhìn trái ngó phải, chắc chắn không có ai theo dõi rồi mới đóng cửa lại.
"Chuyện đó thì tôi biết! Chính vì nhỏ đột nhiên muốn xử luôn cả Gin nên giờ bọn tôi lại phải sửa toàn bộ kế hoạch đây!" Lớp phó quay lại phòng khách ngồi phịch xuống sofa.
Cô bưng chén trà trên bàn lên, uống một ngụm rồi bắt đầu kể tội: "Đám người các ông thì giỏi rồi, ai cũng tự tiện thêm thắt tình tiết, làm kế hoạch ban đầu rối tung hết cả lên!
Lúc đầu thì là học uỷ. Vốn dĩ chỉ cần bắt Korn nhốt vào tầng hầm, bật cho nghe tư tưởng Mác–Lenin vài ngày, đợi Số 3 ông xử hết cả bọn rồi ném hắn cho cảnh sát là xong. Thế mà tên đó lại nhất quyết đòi mình phải chết có ích hơn, tự nhốt bản thân vào tầng hầm rồi dùng mạng mình để đổ tội cho thành viên Tổ chức khác là nội gián!
Sau thì lại đến lượt Số 21, nói cứ thế bị ông giết thì không đủ hoành tráng, thế là lén lút tìm Số 23 lấy một đống máy nghe lén về giấu trong nhà mà không thèm báo trước một tiếng! Có hoành tráng không thì tôi không biết, nhưng độ ly kỳ thì đủ viết truyện trinh thám rồi đấy!
Đến cả Hanada cũng bị hù cho một phen hú vía! Nếu không phải nhỏ hỏi trong nhóm chat thì tôi cũng chẳng biết Số 21 lại dám bắt tay với Số 23 để bày trò! Cũng may mà chưa chơi quá đà nên Hanada còn vớt vát lại được!
Nhưng mà quá đáng nhất lại chính là con nhỏ Hanada đó! Ngày thường thì luôn mồm bảo muốn làm cá mặn không muốn dính đến tuyến chính, thế mà vừa dính vào một cái đã nổ quả to nhất!
Hôm nay nhỏ đột nhiên nói muốn nhân cơ hội xử luôn cả Gin! Rồi ngay trong đêm đã đưa người ta lên bảng truy nã toàn quốc! Tốc độ còn nhanh hơn cả Amuro Tooru lúc đua xe nữa!!
Mấy người có biết là cứ tự biên tự diễn thế này làm tôi với lớp trưởng sắp hói hết cả đầu rồi không hả—?!"
Lớp phó càng nói càng kích động, cuối cùng tức đến nỗi dằn mạnh tách trà xuống mặt bàn: "Bình thường thì trông đáng tin cậy bao nhiêu, đến lúc mấu chốt thì chẳng có đứa nào ra hồn!"
Nói tới đây, bóng đen quay sang chộp lấy tay người đàn ông tóc bạc, mắt rơm rớm nước: "Số 3 à, tôi chỉ còn biết trông cậy vào ông thôi! Làm ơn hãy diễn cho tròn vai đi, tuyệt đối đừng học theo bọn họ tự ý thêm kịch bản đấy!
Đợi vài hôm nữa xem bên Tổ chức của Sauza phản ứng thế nào là chúng ta có thể tuỳ cơ ứng biến quyết định kết màn rồi! Chỉ cần diễn xong màn cuối này là mọi chuyện sẽ kết thúc thôi!"
Số 3 tháo bộ tóc giả trên đầu xuống, nở một nụ cười ngại ngùng: "Vậy thì tôi sẽ nghe theo Hanada, tạm thời không hóa trang nữa.... Lớp phó bà yên tâm đi, tôi nhát gan lắm, không dám tự ý diễn bừa đâu. Tôi sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ tin mọi người!"
Lớp phó cảm động rớt nước mắt. Số 3, ông đúng là một đứa trẻ ngoan!