Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Tôi tới đón anh này, người nổi tiếng của tôi." Một câu này từ miệng mỹ nhân tóc vàng cất lên nghe cứ như tán tỉnh.
Nếu đổi lại là người khác thì có lẽ đã bị giọng điệu mập mờ đó chọc đến rung rinh, nhưng tiếc thay đối tượng cô trêu lại là một kẻ chẳng hiểu phong tình.
Người đàn ông tóc bạc ném cho cô một ánh mắt lạnh lùng: "Lại giở trò gì nữa đây Vermouth?"
"Người giở trò cũng chẳng phải tôi." Vermouth vén lọn tóc vàng ra sau gáy, đánh mắt nhìn người qua đường đang lén lút chụp ảnh phía xa rồi nhếch môi: "Tôi khuyên anh mau lên xe đi, không thì cảnh sát kéo tới ngay giờ đấy."
Gin liếc quanh một vòng, dứt khoát mở cửa ghế phụ ra ngồi xuống, Vodka và Chianti cũng cuống cuồng trèo lên theo.
Cửa xe Vodka còn chưa kịp đóng, Vermouth đã đạp lút ga phóng đi, dọa cho tên to con giật bắn mình.
Vermouth thành thạo lái xe rời khỏi sân bay, nhanh chóng chuyển làn để cắt đuôi đám xe có vẻ là của cánh săn ảnh đang bám theo sau.
Nhạy bén như Gin sao có thể không nhận ra, gã thu lại tầm mắt qua gương chiếu hậu rồi cau mày nhìn Vermouth.
"Không thèm hóa trang lại còn lái xe thẳng đến sân bay, là để cố tình lôi đám ruồi bọ truyền thông đến cho tôi xem à? Vermouth, cô làm nhiệm vụ thất bại nên phát khùng phát điên, vứt luôn nguyên tắc kín đáo của Tổ chức đi rồi?" Gin nói mỉa, "Hay là cô thấy cái danh minh tinh của mình chưa đủ nổi, nên phải bày trò thế này để câu fame?"
"Ha~" Nghe Gin châm chọc, Vermouth bật cười thành tiếng: "Giữ mồm giữ miệng chút đi chứ, lần này người dụ đám kền kền đó tới đâu phải tôi."
Vermouth bẻ tay lái, cho xe chạy lên cây cầu vượt nối liền sân bay và trung tâm thành phố, cả một biển đèn neon rực rỡ cùng những tòa nhà chọc trời phủ đầy biển quảng cáo lập tức ập vào trong mắt.
Nhưng nổi bật hơn tất cả chính là màn hình điện tử khổng lồ của khu trung tâm thương mại bên trái cầu vượt, lúc này đang phát một bản tin thời sự.
Khi lái xe đến đúng vị trí có view đẹp nhất, Vermouth nhấn nút hạ toàn bộ cửa kính xuống, màn hình lớn tức khắc chiếm trọn tầm nhìn cả bọn.
Vì ở quá xa nên không ai nghe được phát thanh viên nói gì, nhưng bức ảnh truy nã được ghim bên cạnh thì lại thấy rõ mồn một.
Cho dù đôi mắt đã bị vạch đen che mất, nhưng mái tóc bạc cùng bộ đồ quen thuộc kia thì sao mà lẫn đi đâu được, Vodka chỉ cần ngó một cái đã nhận ra ngay, hoảng hốt bám chặt vào thành cửa sổ hô lên:
"Đ-đại ca! Anh lên bản tin rồi!"
Chianti ngồi bên cạnh nghe vậy liền vươn tay ấn đầu hắn xuống rướn người ra xem.
Đến lúc nhìn rõ bức chân dung nghi phạm rồi, cô ả không kìm được mà hét toáng lên: "Đệt! Gin, anh lên TV thật kìa.... Khoan, để xem nó viết cái gì.... 'Nghi phạm chính trong vụ án giết người hàng loạt'.... Vãi! Lúc anh giết người bị chụp ảnh lại hả?!
Rồi giờ sao?! Cả cái Nhật Bản này biết mặt chúng ta rồi! Chết mẹ! Có khi nào boss cũng đang xem TV không? Lão mà điên lên là toi đời cả lũ đấy!"
Thị lực của một tay bắn tỉa như Chianti thì còn gì phải bàn, thừa sức đọc rõ từng chữ trên màn hình kia!
Sốc óc quá, hình như cô ả vừa được chứng kiến kỳ quan thứ mười của thế giới.
Nếu hỏi ai là người cẩn thận nhất trong Tổ chức, Gin mà tự nhận số hai thì thằng nào dám tranh số một. Bao nhiêu năm làm nhiệm vụ, ngoài con nhỏ Sherry trốn thoát khỏi phòng khí độc ra (mà nghe đồn đã bị Vermouth với Bourbon xử gọn rồi) thì còn ai sống sót được dưới tay Gin đâu!
Thế mà bây giờ Gin lại bị truy nã trên thời sự, như vậy có nghĩa là gì? Nghĩa là hắn lật xe rồi chứ sao! Có người sống sót được dưới tay Gin, lại còn chạy đi báo cảnh sát!
Quá nhục! Nhục đéo biết giấu mặt vào đâu cho hết—!!
"Không thể tin được! Gin, mọi ngày anh cứ mở mồm ra là chửi tôi ngu với chả đoảng! Giờ anh nhìn lại cái mặt mình đi! Lên hẳn thời sự rồi đấy! Lại còn là tin nóng nữa!" Chianti sốc quá rồi, sốc đến mức không kiểm soát nổi cái miệng của mình nữa, cứ thế oang oang tuôn một tràng.
"Xem nó viết gì kìa.... 'Kêu gọi đối tượng nhận rõ tình hình, sớm ra đầu thú để được hưởng khoan hồng'.... Há há, tự giác cái bíp! Bọn này là tội phạm quốc tế đấy!
Lại còn mất mặt đến độ này, tôi đây cũng nhục giùm anh luô—"
Còn chưa kịp nói hết câu, một họng súng đen ngòm đã dí thẳng vào trán cô ả, Chianti tức khắc xìu xuống.
Cô ả ngước mắt nhìn biểu cảm lạnh tanh vô cảm của Gin, ánh đèn neon rực rỡ trên cầu vượt hắt lên mặt gã, có điều tông màu ấm áp đó cũng chẳng thể khiến nó tăng thêm chút nhiệt độ nào.
Một luồng sát khí đặc quánh dần lan ra khắp xe, Chianti nuốt nước bọt: "X-xin lỗi.... À thì, ý tôi không phải là bảo anh mất mặt đâu.... Chỉ là, ờm, ngựa hay cũng có lúc vấp....C-cứ từ từ tìm cách giải quyết là được ấy mà...."
Chianti rụt cổ lại, chỉ muốn tát cho cái miệng lanh chanh của mình vài phát!
Cũng tại nghe tin Korn mất tích nên tâm trạng cô ả mới bất ổn như vậy, lỡ không kiểm soát một tí đã bon mồm nói thật luôn.... Quả này chọc Gin điên lên là cái chắc rồi, hắn sẽ không vì thế mà tiễn mình đi luôn đấy chứ?
Đúng thế, tay súng điên khùng của Tổ chức — Chianti giờ phút này cảm thấy Gin thật sự quá mất mặt.
Hễ là dân trong giới giang hồ, ngoại trừ đám nằm vùng và một số ít ngoại lệ ra, kẻ nào dấn thân vào con đường này mà chẳng phải vì tiền quyền gái gú, nếu không thì cũng là một lũ nghiện máu me bạo lực. Nhưng bất kể có thuộc loại nào đi chăng nữa, người nào người nấy cũng đều hết sức tôn sùng kẻ mạnh, một tay bắn tỉa như Chianti thì lại càng như thế.
Đó là lý do tại sao xưa giờ dù có bị Gin chửi như chó cô ả vẫn cắn răng mà nhịn, sống theo phương châm nắm đấm thằng nào to thì thằng đó là bố. Hơn nữa cô ả cũng khoái nhất cái kiểu lạnh lùng tàn độc kia của Gin, vì vậy mới chịu đi theo dưới trướng gã.
Đã là tội phạm có tổ chức, Chianti vốn chuẩn bị sẵn tinh thần một ngày nào đó mình sẽ bị truy nã rồi. Nào ngờ cô ả còn chưa kịp lên sóng đâu, Gin thế mà lại lật xe trước?
Gin thế mà lại lật xe trước cô ả!
Cái này không phải sụp đổ hình tượng thì còn là cái gì nữa!
Chianti cúi đầu không dám nhìn Gin thêm, con tim fangirl vỡ tan thành trăm mảnh. Chẳng còn gì thảm hơn việc đồng đội mình vừa mất tích đã phải chứng kiến idol ngã ngựa, nếu có thì chính là việc mình sắp bị cựu thần tượng bắn chết vì cái tội vạ mồm.
Nhưng chắc là vì còn đang ở trên xe, hoặc là định để dành sau này tính sổ, cuối cùng Gin vẫn không nổ súng.
"Chianti, liệu mà ngậm cái mồm lại, không thì tao sẽ khiến mày không bao giờ phải dùng đến nó nữa." Gin lạnh lùng cất súng, đoạn lại bồi thêm một câu: "Kẻ đó không phải tao."
Chianti nghiêng đầu về phía màn hình đang xa dần, liếc bóng người đồ đen tóc bạc vẫn còn chình ình trên đó rồi lại quay sang nhìn Gin, im lặng bày tỏ suy nghĩ của mình.
"...." Gin siết chặt khẩu Beretta.
Ngay lúc gã còn đang cân nhắc có nên kệ hết mà xử luôn con ả não tàn này không thì Vodka đã mở miệng.
Hắn ta siết chặt nắm đấm, giọng cũng vì kích động mà cao vút lên: "Tôi tin đại ca! Đại ca tuyệt đối sẽ không mắc phải cái sai lầm sơ đẳng để mục tiêu chạy thoát như vậy! Đại ca chỉ có giết nhầm thôi chứ không bao giờ bỏ sót! Tôi theo đại ca bao năm nay, biết anh ấy tàn nhẫn thô bạo, máu lạnh đáng sợ đến mức nào! Đến cả con chuột chạy qua anh ấy cũng không tha, nói gì đến để lại người sống!
Đây chắc chắn là âm mưu của bọn cớm! Phải rồi, chẳng phải trong Tổ chức có nội gián à? Chắc chắn là do nó làm! Nó đoán đại ca sẽ được giao cho chuyện bắt gián điệp nên mới cố tình tung ảnh anh ấy lên! Nó muốn cho cả Tổ chức biết đại ca thất thủ, để đại ca bị boss trừng phạt, như vậy nó mới có cơ hội thoát thân!"
Gì hả, ban nãy vẫn còn chắc nịch người trên bản tin không phải Gin mà? Sao giờ lại nói nội gián tung ảnh hắn lên rồi? Vậy tức là anh cũng tin cái mặt trên lệnh truy nã kia là Gin chứ gì....
Chianti âm thầm phỉ nhổ trong bụng, cũng phải thôi, trời nóng thế kia mà lại khoác áo dày cộp đội mũ phớt, còn thêm quả tóc bạc dài thượt kia thì trên đời có mấy người....
Nghe màn bày tỏ tình cảm đầy cảm xúc của Vodka, còn chưa đợi Gin kịp nói gì, Vermouth đã bật cười thành tiếng.
Bắt gặp ánh mắt đầy hung ác của Gin, Vermouth ra vẻ chấm giọt nước mắt không hề tồn tại ở khóe mi.
"Xin lỗi xin lỗi, chuyện này thú vị quá, tôi không nhịn được." Vermouth cũng chẳng thèm che giấu suy nghĩ của mình chút nào: "Đích thân tới đón anh đúng là quyết định sáng suốt đó Gin à."
Mặt Gin đanh lại: "Vermouth, đừng nói cô chạy đến tận sân bay chỉ để xem trò cười của tôi."
Nếu cô mà dám nói phải, gã chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô mất.
Thế là Vermouth thu lại nụ cười: "Boss đã biết chuyện rồi, ông ấy nói anh xử lý cho xong vụ gián điệp lẫn vụ này rồi hẵng đến gặp ông ấy."
Gin nhíu mày, chỉ đơn giản như vậy?
Với một tổ chức luôn lấy kín đáo làm quy tắc mà nói, chuyện thành viên bị đưa lên thời sự rõ ràng là chuyện trọng đại. Cho dù người đó tin tưởng gã tới đâu thì cũng không thể nào lại bỏ qua dễ dàng như vậy.
Vermouth gác tay lên cửa sổ cười với Gin: "Lần này anh phải cảm ơn Bourbon rồi, là hắn đã báo cho tôi chuyện cảnh sát sẽ phát lệnh truy nã một nghi phạm giống hệt anh nên tôi mới kịp đánh tiếng với boss trước. Chứ nếu để ông ấy biết tin qua thời sự hôm nay thì chắc anh cũng không được yên thân đâu."
Gin nheo mắt: "Bourbon? Thằng đấy thì liên quan gì? Nghi phạm trông giống tôi lại là chuyện gì nữa?"
Vermouth đưa cho Gin một tập tài liệu: "Ý trên mặt chữ thôi."
Bên trong là thông tin về nghi phạm, được tuồn ra bởi nội gián trong Sở Cảnh sát.
Cô tiếp tục nói: "Một tuần trước có con trai của một tay đại gia nào đó mất tích, qua mấy ngày thì người ta tìm thấy xác hắn trong rừng ở ngoại ô Tokyo. Hiện trường còn được bày biện rất lố nên phía truyền thông được dịp làm rùm beng lên, kéo được cả đống chú ý của dư luận.
Sau đó thì có kẻ tố cáo đã gặp một gã tóc bạc lái xe của nạn nhân đúng vào ngày hắn mất tích nên mới được liệt vào diện tình nghi. Cảnh sát muốn bắt hung thủ nhanh nên đã phác họa chân dung theo lời khai rồi phát lệnh truy nã toàn thành phố....
Nói tóm lại thì chuyện này chẳng liên quan gì đến anh, anh chỉ tình cờ giống gã nghi phạm nào đó nên mới bị truy nã thôi.... Đây là tai vạ gió bay nên boss cũng không nói gì. Có điều trong nội bộ Tổ chức chắc loạn hết cả lên rồi đấy, anh liệu mà chuẩn bị tinh thần đi."
Vermouth nói đến đây thì có chút buồn cười: "Không ngờ có một ngày người như anh lại vì chuyện trùng hợp thế này mà được lên thời sự, đúng là chuyện lạ trăm năm có một."
Bàn tay đang lật hồ sơ của Gin khựng lại, gã ngước mắt lên nhìn Vermouth: "Tôi không nghĩ đây là trùng hợp."
"Cái gì?" Vermouth không hiểu.
"Tôi nói đây không phải trùng hợp, mà là có kẻ cố tình giật dây." Gin giơ tài liệu trên tay lên, ánh mắt sắc lẹm.