Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi tạm biệt nhóm Hanada Saharuna, Amuro Tooru lái xe trở về căn hộ của mình.
Vì trời vẫn còn khá sớm nên đường phố rất vắng, đủ để cho anh có thời gian suy nghĩ.
Hai hôm trước anh đã gửi tài liệu nhận được từ Sauza cho Gin. Gin xem xong cũng không nói gì nhiều, chỉ châm chọc mỉa mai vài câu rồi bảo anh dạo này nên an phận một chút.
Từ phản ứng của Gin, có thể thấy tài liệu mà Sauza đưa cho anh đúng là bản giao dịch giữa Tanaka Eiko và Tổ chức thật, bên Tổ chức chắc hẳn cũng đã hài lòng. Chuyện của Souma Nakata xem như tạm thời kết thúc.
Cho dù Sauza làm vậy là vì nổi hứng bất chợt hay là có âm mưu gì khác, thì kết quả cuối cùng vẫn đã giúp anh hết bị Tổ chức nghi ngờ....
"Reng reng—"
Tiếng chuông điện thoại của Tổ chức vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Amuro Tooru. Anh liếc nhìn tình hình giao thông rồi bấm nút nhận cuộc gọi.
"Vermouth, sao lại gọi tôi bất ngờ thế này, không phải cô đang bận làm nhiệm vụ sao?" Amuro Tooru cười khẽ.
"Bourbon, cậu đang đá đểu tôi?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng điệu khó chịu của Vermouth.
"Xin lỗi xin lỗi, tôi không có ý đó. Chỉ là cô đột nhiên gọi, làm tôi vừa mừng vừa lo thôi." Amuro Tooru cười nhạt hai tiếng rồi đổi giọng nghiêm túc: "Về chuyện cô bảo tôi điều tra, theo những gì tôi nghe ngóng được lúc đi cùng với Mori Kogoro hôm qua thì có vẻ cảnh sát Nhật Bản không biết gì về vụ tấn công Kato Ichiro cả.
Còn về nữ cảnh sát tên Hanada Saharuna mà cô nhắc đến, cô ta chỉ tình cờ làm tài xế cho bọn trẻ nên mới vô tình xuất hiện ở đó thôi. Mặc dù được truyền thông tung hô là ngôi sao mới nổi của ngành cảnh sát Nhật Bản, nhưng bản thân cô ta cũng chỉ có chút năng khiếu suy luận, không đủ để đe dọa được đến Tổ chức."
"Ồ, cậu có vẻ không coi trọng cô ta lắm nhỉ?" Vermouth nói đầy ẩn ý.
"Nên nói là coi trọng, hay là không coi trọng đây...." Amuro Tooru cười một tiếng: "Cô cảnh sát đó là một nhân tài có thể cãi nhau với trẻ con về việc 'tan làm rồi có nên bắt tội phạm không' đấy, thành thật mà nói thì tôi không muốn xếp cô ta vào phạm vi cần phải đề phòng cảnh giác chút nào."
Vermouth im lặng một lát rồi quyết định bỏ qua chủ đề này: "Hôm nay gọi cho cậu là muốn cậu hỗ trợ chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ ám sát Kato Ichiro."
Ngón tay đang đặt trên vô lăng của Amuro Tooru khựng lại, anh tiếp tục cười nói: "Cô muốn tôi hỗ trợ thế nào?"
"Ngày mai trong bệnh viện sẽ xảy ra một vụ án mạng, tôi muốn cậu dụ nhóm của Mori Kogoro đi, để sự chú ý của họ tập trung vào vụ án đó." Vermouth đi thẳng vào vấn đề.
"Cô muốn dùng kế điệu hổ ly sơn? Nhưng cho dù Mori Kogoro và những người khác rời đi thì cảnh sát vẫn sẽ canh gác bên ngoài phòng bệnh của Kato Ichiro thôi." Amuro Tooru nói.
"Bên phía cảnh sát thì không cần cậu lo, tôi và Kir sẽ giải quyết." Vermouth đáp.
"Chỉ cần dụ họ đi là được?" Amuro Tooru lặp lại.
Vermouth xác nhận.
"Được, tôi biết rồi." Amuro Tooru cúp máy.
Nửa tiếng sau, Amuro Tooru trở về căn hộ. Anh lấy hai bộ quần áo để thay, liên lạc với Kazami Yuya nhờ anh ta chăm sóc thú cưng giúp mấy hôm rồi quay trở lại bệnh viện.
============
"....Tóm lại thì đó là toàn bộ thông tin tôi biết được, hy vọng có thể giúp ích cho các vị cảnh sát." Ayumu Shijin chống tay lên bàn đứng dậy, mỉm cười với nhóm Hanada Saharuna: "Tôi còn có việc nên xin phép đi trước, nếu các vị cảnh sát còn có thắc mắc gì thì có thể liên lạc với tôi.... Saharuna biết số điện thoại của tôi đấy."
Nói rồi cậu nhanh chân rời đi.
Sau khi Ayumu Shijin đi, cả bàn ăn liền im phăng phắc, ai nấy cũng đang cố tiêu hoá những thông tin vừa rồi. Một lúc sau, Edogawa Conan đột nhiên lên tiếng: "Thanh tra Hanada, buổi sáng là ca trực của chị phải không ạ?"
Để đảm bảo luôn có người bảo vệ Kato Ichiro, hai người phụ trách chính là Hanada Saharuna và Matsuda Jinpei sẽ thay phiên nhau trực. Theo lịch phân công thì Hanada Saharuna phụ trách buổi sáng, Matsuda Jinpei trực buổi chiều, còn buổi tối thì hai người luân phiên trực đêm.
"Ừ." Hanada Saharuna ngập ngừng đáp: "Có chuyện gì sao?"
Edogawa Conan vừa định mở lời thì bỗng nhiên chú ý đến Mori Ran và Matsuda Jinpei ở bên cạnh, câu nói đến cổ họng rồi lại phải nuốt xuống.
Cậu nở một nụ cười đáng yêu: "Không có gì ạ, em chỉ hỏi vậy thôi! Chúng ta mau ăn đi, lát nữa thanh tra Hanada còn phải đi trực mà!"
Sao cứ phải nhắc đến nó chứ, vừa nghĩ đến chuyện trực buổi sáng xong còn phải trực đêm, Hanada Saharuna lại uể oải đau khổ cúi đầu.
Mori Kogoro đặt quả trứng trước mặt Mori Ran: "Ran, con ăn mau lên rồi về nhà sớm đi. Mấy ngày tới đừng đến bệnh viện nữa!"
Cho khỏi bị dọa thêm.
Sắc mặt Ran cũng không đẹp đẽ gì, chuyện mà bác sĩ Ayumu kể thật sự quá đáng sợ. Ba với Conan không ở nhà thì một mình cô chắc không ngủ nổi mất.... Hay là tối nay qua chỗ mẹ nhỉ?
Người bình tĩnh nhất cả bàn là Matsuda Jinpei thì lại có vẻ trầm tư, anh lấy điện thoại ra lạch lạch gõ một tràng dưới gầm bàn, sau đó tắt đi rồi thản nhiên ăn sáng tiếp.
......
"Conan, thật sự không được đâu! Chị không làm được chuyện đó thật mà!"
Hành lang tầng hầm B1 của bệnh viện, Hanada Saharuna ôm chặt lấy cột lắc đầu điên cuồng, sống chết không chịu tiến về phía trước.
Edogawa Conan kéo vạt áo cô, hết sức kiên nhẫn khuyên nhủ: "Thanh tra Hanada, chị có thể mà, chị cứ đi xem thử với em đi! Chỉ cần xác nhận xem có 'thứ đó' thật không thôi!"
Xác nhận cái rắm ấy! Chị đây làm sao biết được chứ!
Hanada Saharuna thật sự sắp khóc đến nơi rồi.
Lúc nãy sau khi kết thúc ca trực và ăn trưa xong, cô vừa định bụng vào phòng ngủ một giấc thật ngon để dưỡng sức cho ca trực đêm thì Edogawa Conan đột nhiên lén lút đi tới, dùng tay che miệng thì thầm nói có chuyện quan trọng muốn cô ra ngoài với mình.
Hanada Saharuna còn tưởng là cậu phát hiện có thành viên Tổ chức lẻn vào, đối phương lại giả dạng thành ai đó có thân phận đặc biệt (ví dụ như cảnh sát nào đó chẳng hạn) nên không tiện làm ầm lên, thế là cũng cảnh giác đi theo Conan ra ngoài.
Nào ngờ Edogawa Conan lại dẫn cô ra khỏi khu nội trú, đi thẳng về phía tòa nhà cấp cứu. Đến tòa nhà cấp cứu rồi cậu cũng không đi thang máy, mà lại kéo cô đi cầu thang bộ xuống tầng hầm B1.
Vừa đến tầng hầm B1, Hanada Saharuna đã bắt đầu cảm nhận được luồng khí lạnh càng lúc càng rõ. Ngay khi cô đang thắc mắc tại sao Edogawa Conan lại dẫn mình đến đây thì liền nhìn thấy tấm biển chỉ dẫn ở cuối hành lang — [Nhà xác].
"!!" Hanada Saharuna lập tức rén đến mức không dám nhích thêm một bước.
Lúc cô hỏi Edogawa Conan rốt cuộc muốn dẫn mình đi đâu, thì mới biết cậu muốn dẫn cô đến nhà xác xem rốt cuộc có ma thật không.
Đúng vậy, chính là cái dấu vết đặc trưng của các sự kiện tâm linh mà Hanada Saharuna đã bịa ra lúc trước.
Edogawa Conan nói thật ra cậu nghiêng về giả thuyết có người đang giả thần giả quỷ hơn, vì vậy muốn đến hiện trường vụ án để điều tra dấu vết để lại. Nhưng nếu Hanada Saharuna cũng ở đây rồi thì tiện thể nhờ cô xem có 'Phân tử siêu nhiên' nào đó không luôn.
Hanada Saharuna khổ hết chỗ nói, sớm biết chuyện mình bịa ra lúc trước sẽ để lại hậu quả thế này thì cô đã nói đó là quái vật biến dị do viện nghiên cứu tạo ra rồi, ít nhất cũng không bị lôi đi làm một cái máy dò quỷ như bây giờ.
Hồi tưởng kết thúc.
"Conan-kun, trên đời này thật sự không có ma đâu!" Hanada Saharuna ôm cột hét lên: "Em phải tin vào khoa học chứ! Đừng quan tâm đến mấy cái sự kiện có xác suất một phần tỷ đó!"
"Thanh tra Hanada, đương nhiên là em tin vào khoa học rồi." Edogawa Conan nhìn cô một cách kỳ lạ: "Nhưng cho dù không phải là hiện tượng siêu nhiên thì vẫn phải đi điều tra hiện trường vụ án chứ.
Tối qua chị giật được vòng tay nhận dạng của Akimoto Daisuke từ tay kẻ bí ẩn nào đó, đối phương mang theo nó rõ ràng là muốn nhắc mọi người nhớ lại vụ tử vong trong nhà xác. Bây giờ chúng ta đi điều tra biết đâu lại phát hiện ra manh mối gì đó thì sao.... Chẳng phải tối qua chị cũng nói với thanh tra Matsuda là có người cố tình giả thần giả quỷ à? Sao giờ chị lại phản kháng dữ dội vậy?"
Nói đến đây, cậu dường như nghĩ ra gì đó, mắt hơi mở to với vẻ không thể tin nổi: "Thanh tra Hanada.... không phải là chị sợ đấy chứ?"
Đối diện với ánh mắt nghi ngờ của Edogawa Conan, Hanada Saharuna chột dạ nuốt nước bọt.
Cô ưỡn ngực, lý sự cùn nói: "Đó là nhà xác đấy! Bên trong toàn là xác chết thôi, người bình thường ai mà chẳng sợ!"
"Nhưng thanh tra Hanada là người của đội trọng án mà, gần như ngày nào chị cũng nhìn thấy xác chết còn gì?" Edogawa Conan trưng ra mắt cá chết: "Chẳng lẽ chị.... sợ ma?"
"...." Hanada Saharuna lặng thinh.
Edogawa Conan sốc rồi, cậu buông vạt áo cô ra nói: "Chị là cảnh sát trừ tà mà lại sợ ma?! Lúc ở nhà trọ suối nước nóng rõ ràng chị còn tay không xé nát nữ quỷ rồi vo nó thành cục ném vào nồi áp suất mà! Bây giờ chị lại nói chị sợ ma?!"
"Còn lâu nhá! Sao chị lại có thể sợ ma được?! Chị đây trời không sợ đất cũng không sợ!" Hanada Saharuna kích động đến mức suýt thì nhảy dựng lên.
"Không, rõ ràng là chị đang sợ, nếu không thì chị vào trong cùng em đi!" Edogawa Conan hét lên.
"Đi thì đi!" Hanada buông tay đang ôm cột ra, sải bước đi về phía trước.
Nhà xác nằm ngay chỗ rẽ cuối hành lang, hai người đi chưa đầy một phút thì đã đến. Cửa nhà xác lúc này đang mở, bên trong đèn đuốc sáng trưng, họ nhìn thấy một thanh niên mặc áo blouse trắng đang đắp vải trắng lên một thi thể.
Ôi ôi! Có người!
Hanada Saharuna thở phào một hơi nhẹ nhõm, liếc Edogawa Conan một cái rồi ưỡn ngực đi thẳng vào trong.
Thanh niên mặc áo blouse trắng lúc này cũng đã thấy hai người, anh ta vội vàng đi tới cản lại: "Xin lỗi, ở đây cấm vào! Xin hãy đi nhanh cho!"
Hanada Saharuna quen tay móc thẻ cảnh sát trong túi ra: "Xin lỗi đã làm phiền, cảnh sát làm nhiệm vụ. Tôi có một vài chuyện muốn hỏi anh."
Nhìn tấm thẻ trên tay Hanada, thanh niên mặc áo blouse trắng thoáng sững người rồi vội vàng rụt tay lại: "Thì ra là cô cảnh sát, xin hỏi có chuyện gì vậy?"
Là nhân viên trong bệnh viện, thanh niên áo blouse trắng đương nhiên biết có một vị quan chức quan trọng đang nằm viện chữa trị, phía cảnh sát cũng cử rất nhiều người đến đây canh gác. Vì vậy sau khi biết Hanada Saharuna là cảnh sát, cả người anh ta liền lập tức thả lỏng.
"Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn hỏi về vụ tai nạn xảy ra ở đây hai tuần trước thôi." Hanada Saharuna thu lại thẻ cảnh sát, ngẩng đầu nhìn về phía dãy tủ đông được xếp thành một mảng tường phía sau lưng thanh niên: "Cái tủ đông mà Akimoto Daisuke chết cóng bên trong ấy, có thể mở ra cho tôi xem được không?"
Thanh niên mặc áo blouse trắng sửng sốt, buột miệng nói: "Cái chết của Daisuke quả nhiên không phải là tai nạn sao?!"
Hanada Saharuna nheo mắt lại: "Anh nói vậy là có ý gì?"
Wow, đây chính là đặc sản 'hỏi đại một người qua đường cũng là nhân vật quan trọng' của thế giới Conan sao?!
Chỉ trong giây lát, Hanada Saharuna đã quẳng cái con người ban nãy còn đang run bần bật ra sau đầu.