Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Saharuna." Thanh niên tuấn tú mặc áo blouse trắng tươi cười bước tới chỗ Hanada Saharuna, màn chào hỏi nhiệt tình này ngay lập tức thu hút sự chú ý của không ít người xung quanh, mà phần lớn là nữ giới.
Cảm nhận được những ánh mắt không bình thường của đám đông, Hanada Saharuna hơi nhíu mày.
【 Hanada Saharuna [1]: Sao mọi người lại nhìn chằm chằm chúng ta vậy?
Bác sĩ Haido [17]: Chắc vì tôi là nam thần của cái bệnh viện này ấy mà.
Hanada Saharuna [1]:.... 】
Hanada Saharuna nhịn lắm mới không trợn trắng mắt, cười giả lả đáp lại đối phương: "Bác sĩ Ayumu, trùng hợp quá. Cậu cũng đến ăn sáng à?"
"Không phải trùng hợp đâu, tôi cố tình đến đây đợi các cậu mà." Ayumu Shijin cười tủm tỉm.
Mori Ran có vẻ tò mò, quay sang hỏi Hanada Saharuna: "Thanh tra Hanada, hai người quen nhau ạ?"
Hanada Saharuna chỉ tay về phía thanh niên áo blouse trắng: "Đây là Ayumu Shijin, bác sĩ phẫu thuật ngoại khoa Bệnh viện Trung ương Haido, bạn của chị."
Sau đó cô lại đưa tay qua Mori Ran giới thiệu: "Còn đây là con gái của Kogoro ngủ gật lừng danh Mori Ran, cũng là bạn của tôi."
Mori Ran ngại ngùng chào Ayumu Shijin.
Ayumu Shijin gật đầu đáp lễ, sau đó quay sang Hanada Saharuna: "Thật ra tôi đến tìm cậu là để nói về chuyện tối qua. Sáng nay tôi vừa nghe được một vài tin từ đồng nghiệp, chắc là sẽ có ích cho các cậu.... À mà, ông Mori với anh cảnh sát kia đâu rồi?"
Còn cả tên Amuro Tooru đó nữa.
Cứ nghĩ đến chuyện tối qua chỉ vì lưỡng lự hai giây mà bỏ lỡ cơ hội chụp cảnh Amuro Tooru bế công chúa là Ayumu Shijin lại tiếc hùi hụi. Nếu lúc đó cậu nhanh tay chụp được rồi gửi vào nhóm chat thì chẳng phải sẽ chấn động nổ tung sao?! Chỉ hai tháng sau khi bọn họ từ bỏ việc làm bà mối, Hanada với Amuro Tooru thế mà lại tiến triển tới mức bế công chúa!
"Bọn họ đi rửa mặt rồi, lát nữa sẽ qua." Hanada Saharuna giải thích.
"Ồ, vậy được. Tôi dẫn các cậu đi tìm chỗ trước nhé, đợi bọn họ tới thì nói luôn một thể." Ayumu Shijin nói rồi bước lại gần Hanada Saharuna, ghé sát tai cô thì thầm: "Hanada tôi nói bà nghe, dù là ở nước nào đi nữa thì đồ ăn trong bệnh viện cũng dở tệ! Tuyệt đối đừng ăn bún xào với bánh bao ở đây, thảm họa vị giác đấy!"
Hanada Saharuna khẽ biến sắc, cũng hạ giọng thì thầm theo: "Không phải chứ, thế thì còn món gì mới ăn được?"
"Chắc chỉ có cháo trắng với trứng luộc là tàm tạm thôi...." Ayumu Shijin bày ra vẻ mặt rất chi khó tả: "Nói thật nhé, nếu không phải hôm nay có chuyện muốn nói cho mấy người thì tôi đã không ở lại đây ăn sáng rồi."
Hôm nay cậu làm ca chiều, đáng ra có thể nghỉ đến tận trưa mới phải.
Nhờ vào thân phận Trưởng khoa Ngoại của Ayumu Shijin, rất nhanh đã có người sắp xếp cho bọn họ một góc khuất yên tĩnh. Ba người vừa xếp hàng mua bữa sáng cho mọi người xong thì nhóm của Edogawa Conan cũng tới nơi.
"Ba ơi, bên này~" Mori Ran vẫy tay gọi Mori Kogoro ở cửa.
Mori Kogoro dẫn Edogawa Conan và Matsuda Jinpei đi tới, để ý thấy Ayumu Shijin đang ngồi đó, trên mặt ông lộ vẻ ngạc nhiên.
"Đây không phải là cậu bác sĩ hôm qua sao, sao cậu lại ở đây?" Mori Kogoro ngồi xuống bên cạnh Mori Ran.
"Bác sĩ Ayumu nói cậu ấy có manh mối về kẻ giả thần giả quỷ tối qua, nên đặc biệt đến đây nói cho chúng ta biết." Hanada Saharuna giải thích.
Matsuda Jinpei kéo ghế ra cho Edogawa Conan vào trong rồi mới ngồi xuống.
Anh nhìn sang Ayumu Shijin hỏi: "Vậy bác sĩ Ayumu đã phát hiện ra manh mối gì rồi?"
"Các vị cảnh sát hẳn còn bận việc, mọi người cứ ăn trước đi đã, vừa ăn tôi vừa kể cho mọi người nghe." Thanh niên mặc áo blouse trắng vô cùng chu đáo nói.
Hanada Saharuna không hề khách sáo, đối phương vừa dứt lời là cô đã bắt đầu bóc vỏ trứng, vừa bóc vừa thúc giục: "Thế thì cậu nói nhanh đi."
Edogawa Conan liếc qua một cái, thanh tra Hanada với vị bác sĩ này có vẻ thân thiết quá nhỉ?
Ayumu Shijin cũng không úp mở, cậu còn phải về ngủ nữa.
"Chuyện là thế này, tối qua lúc tôi đi tuần về thì tình cờ gặp một bác sĩ nội khoa trực chung. Tôi nhớ Akimoto Daisuke trước đây từng thực tập dưới trướng ông ấy nên tiện thể hỏi chuyện luôn. Nào ngờ lại phát hiện cái chết của Akimoto Daisuke không hề đơn giản."
Matsuda Jinpei nhíu mày: "Bác sĩ, hôm qua anh nói mình đã tham dự lễ truy điệu của Akimoto Daisuke, còn là người chủ trì buổi lễ mà, lẽ ra phải biết rất rõ đối phương chết thế nào mới đúng. Tại sao bây giờ mới phát hiện cái chết của cậu ta không đơn giản?"
"Bởi vì lúc Akimoto Daisuke mất tôi đang tham gia hội thảo giao lưu ở Osaka." Ayumu Shijin rất nhã nhặn giải thích, "Đến lúc tôi về thì thi thể của cậu ấy đã được đưa đi xử lý rồi. Bệnh viện vì bảo vệ danh tiếng nên cấm mọi người bàn tán lung tung, tôi cũng không phải là người hiếu kỳ nên mới không hỏi kỹ. Được chọn làm người chủ trì cũng là vì trong số các bác sĩ cùng cấp bậc tôi là người trẻ nhất, chuyện này cũng không tiện để các bác sĩ lớn tuổi phải vất vả."
Hiểu rồi, cái trò bắt nạt tiền bối hậu bối ở Nhật Bản chứ gì.
Hanada Saharuna nhìn bạn học nhà mình bằng ánh mắt thương cảm, đúng là nhiều khi tuổi trẻ tài cao quá cũng không hay.
"Vậy cái chết không đơn giản của Akimoto Daisuke mà bác sĩ Ayumu nói là thế gì ạ?" Edogawa Conan hỏi.
Ayumu Shijin hơi ngập ngừng: "Chuyện này liên quan đến danh tiếng của bệnh viện, hy vọng mọi người có thể giữ bí mật những gì tôi sắp nói."
Sau khi được mọi người đảm bảo, vẻ mặt Ayumu Shijin liền nghiêm trọng hẳn: "Akimoto Daisuke là bị chết cóng, bên trong tủ chứa thi thể của nhà xác!"
"Cái gì?!" Mori Kogoro đập bàn đứng dậy, trong phút chốc ánh mắt của cả căng tin đều đổ dồn về phía bọn họ.
Vẻ mặt Mori Kogoro cứng đờ, đưa tay gãi gáy rồi từ từ ngồi xuống: "....Haha, gì chứ, lại quên mua sữa đậu nành rồi, đúng là đãng trí quá...."
Cái gì, chỉ có thế thôi à? Đúng là ông chú thích làm quá! Các khách hàng trong căng tin lần lượt quay đi, Mori Kogoro thở phào nhẹ nhõm.
Ông quay đầu lại nhìn Ayumu Shijin: "Thực tập sinh của bệnh viện mà lại chết cóng trong tủ đựng xác? Sao có thể chứ?!"
Matsuda Jinpei cũng nhíu mày.
Ayumu Shijin thở dài một hơi: "Mọi người đều biết rồi mà, làm bác sĩ thì không thể tránh khỏi việc tiếp xúc với thi thể và đủ loại bệnh trạng thảm thương. Để rèn luyện can đảm cho các thực tập sinh, bệnh viện chúng tôi có quy định các thực tập sinh phải thay phiên nhau trực ở nhà xác.
Hôm đó vừa hay đến lượt Akimoto Daisuke, cậu ấy không biết là nổi hứng bất chợt hay là nghịch ngợm mà lại trèo vào trong ngăn đông chứa thi thể.
Bên ngoài tủ đựng xác của bệnh viện có một cái chốt ngang, phải gạt cái chốt đó xuống mới có thể khóa kín cửa tủ lại, nếu không thì cửa sẽ bị hở làm đá tan khiến khay thi thể trượt ra ngoài. Nói cách khác, nếu cái chốt đó không bị khóa từ bên ngoài thì người ở trong vẫn hoàn toàn có thể mở ra bình thường.
Nhưng chắc là do lúc Akimoto Daisuke trèo vào đóng tủ hơi mạnh tay quá khiến thanh chốt ở bên ngoài rơi xuống, thế là ngăn tủ liền bị khóa cứng lại.
Nhà xác hôm đó chỉ có một mình cậu ấy trực, buổi tối cũng không có ai đi qua. Cậu ấy không mở được tủ ra từ bên trong, cứ như vậy bị nhốt trong đó suốt cả một đêm.
Ngày hôm sau mọi người không thấy Akimoto Daisuke đâu còn tưởng là cậu ấy đã về nhà nghỉ ngơi rồi. Mãi đến chiều hôm đó khi có thi thể mới được chuyển vào nhà xác, người trực ban kiểm tra thì thấy có một ngăn tủ được đánh dấu là trống lại đang bị khóa, kéo ra xem mới phát hiện Akimoto Daisuke ở bên trong.... Lúc đó cậu ấy đã chết rồi."
Sắc mặt Hanada Saharuna tái mét: "Anh ta bị chết cóng à?"
Ayumu Shijin khựng lại một chút rồi bổ sung: "Không, là chết ngạt. Ngăn đông thi thể khi đóng lại sẽ trở thành một không gian kín, Akimoto Daisuke đã chết vì cạn kiệt oxy. Đồng nghiệp phụ trách thu xác khi ấy kể bên trong ngăn tủ đó có rất nhiều dấu tay máu, đều là vết cào cấu giãy giụa khi cậu ấy còn sống để lại."
Mori Ran siết chặt tay Edogawa Conan, mặt mày trắng bệch vì sợ hãi.
Sắc mặt Mori Kogoro và Edogawa Conan cũng chẳng khá hơn là bao, cái chết này đúng là quá thảm khốc rồi.
"Nếu là bình thường thì khi tai nạn kiểu này xảy ra, thân nhân của người chết chắc chắn đã làm ầm lên rồi. Nhưng Akimoto Daisuke lại là trẻ mồ côi không có một người thân nào cả, hậu sự của cậu ấy cũng là do bệnh viện xử lý.
Cảnh sát sau khi điều tra cũng đã xác định đây là một vụ tai nạn, bệnh viện chẳng bị bên nào gây áp lực nên dễ dàng phong tỏa tin tức, vì vậy chuyện này mới không bị truyền ra ngoài." Ayumu Shijin thở dài một hơi: "Tôi đã từng gặp Akimoto Daisuke vài lần, là một cậu trai trẻ rất chăm chỉ nỗ lực. Nếu không phải vì ham vui nhất thời thì có lẽ đã không xảy ra chuyện như vậy rồi."
【 Hanada Saharuna [1]: Ông đang nói nhảm cái gì thế? Chuyện có thể thu hút sự chú ý của thám tử thế này thì 100% không phải tai nạn! Chắc chắn là có kẻ đứng sau giật dây!
Bác sĩ Haido [17]: Đương nhiên là tôi biết rồi, nhưng với tư cách là một 'bác sĩ qua đường bình thường' thì tôi đâu nên biết chứ! NPC như tôi chỉ cần phụ trách cung cấp thông tin cho thám tử thôi! 】
Ayumu Shijin nói rất có lý, Hanada Saharuna nhìn cậu rồi hỏi tiếp: "Vậy còn cái vòng tay nhận dạng mà tối qua tôi giật được thì sao? Đừng nói với tôi là lúc đó vòng tay trên thi thể đã biến mất đấy!"
Ayumu Shijin vội vàng xua tay: "Cái đó thì không đâu. Hậu sự của Akimoto Daisuke được xử lý rất suôn sẻ, tôi đã hỏi rồi, cái vòng tay lúc đó đã được hỏa táng cùng với thi thể của cậu ấy.
Nhưng mà loại vòng tay đó trong nhà xác có rất nhiều, nếu có người cố tình giả thần giả quỷ thì hoàn toàn có thể trộm một cái rồi viết tên lên."
Mori Ran nghe đến đây thì cảm thấy có gì đó không ổn, chần chừ quay sang hỏi Edogawa Conan: "Conan, cái vòng tay nhận dạng mà thanh tra Hanada giật tối qua là sao vậy?"
Edogawa Conan vội vàng lắc đầu: "Không có gì đâu ạ! Chị Ran không cần để tâm đâu!"
Ran sợ ma như gì ấy, tuyệt đối không thể nói cho cậu ấy biết được!
"Thật ra thì ngoài chuyện này, tôi còn muốn nói cho mọi người biết một lời đồn nữa." Ayumu Shijin liếc Mori Ran: "Hy vọng mọi người có thể chuẩn bị tinh thần trước."
"Còn có chuyện đáng sợ hơn cả chuyện vừa nghe sao?" Hanada Saharuna mặt mày tái mét.
Có thật đấy.
Ayumu Shijin nhìn Hanada Saharuna bằng vẻ đầy thương cảm: "Lúc tôi đi hỏi chuyện của Akimoto Daisuke, mấy cô cậu thực tập sinh đã kể cho tôi nghe một lời đồn trong bệnh viện.
Nghe nói nhiều năm trước trong một đêm mưa bão, có một thai phụ trẻ cả người đầy máu đến bệnh viện chúng tôi cầu cứu, nhưng vì ngôi thai bị ngược nên cô gái đó đã bị băng huyết nặng trong lúc sinh. Cô ấy tử vong ngay tại chỗ, bởi vì trên người không có giấy tờ tùy thân nào nên bệnh viện đành phải đặt tạm cô ấy vào trong tủ nhà xác.
Nào ngờ cô gái đó không chết hẳn mà chỉ ngất đi thôi. Sau khi tỉnh lại cô ấy đã ra sức gào thét trong tủ đông, nhưng bác sĩ trực ban khi đó đã rời đi rồi. Đến ngày hôm sau mọi người mới phát hiện ra chuyện này, lúc đó bên trong tủ đựng xác đã đầy những vết cào máu."
"V–vậy chẳng phải là giống hệt cái chết của Akimoto Daisuke sao?!" Mori Kogoro run rẩy cất tiếng.
Vẻ mặt Ayumu Shijin có chút kỳ lạ: "Cho nên mọi người đều nói, cái chết của Akimoto Daisuke là do nữ quỷ tác quái."
"Nghe đồn câu chuyện này rất thịnh hành trong giới thực tập sinh."