Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
【 Uỷ viên học tập [13]: Số 3, bên dưới có người không?
Xát thủ liên hoàn [3]: Không có, mau xuống đi. 】
Tầng trệt của tòa nhà bỏ hoang, thanh niên mũ lưỡi trai và Takayama Takeo trước sau nâng một bọc dài hình người được gói trong túi bóng đen. Nhận được hồi âm, cả hai nhanh chóng khiêng cái bọc lao ra ngoài.
Hai người vừa chạy ra khỏi tòa nhà thì đã thấy người đàn ông tóc bạc ở đó. Miệng gã ngậm một điếu thuốc, mặt mày thiếu kiên nhẫn đứng ở đuôi xe, cốp xe phía sau đã được mở sẵn.
Thấy hai người, gã rút điếu thuốc ra khỏi miệng: "Nhanh lên, nhét hắn vào!"
Học ủy giật giật khóe mắt, cái tên này diễn cũng sâu quá rồi đấy?
Mặc dù trong lòng đang chửi thầm, nhưng động tác trên tay cậu lại không hề chậm lại.
Cậu và Takayama Takeo nhét người vào cốp xe, sau đó xé túi nilon đang bọc mặt Korn ra để tránh cho hắn bị ngạt thở, lúc này mới đóng cốp lại.
Ngay khi cốp xe chuẩn bị đóng lại, một bàn chân đột nhiên thò ra từ bên cạnh cậu, đạp thẳng lên nắp cốp sau. Cốp xe dưới sức nặng 'rầm' một tiếng đóng sầm lại, nếu không phải thanh niên mũ lưỡi trai kịp rút tay về thì đã bị kẹp nát rồi.
"...." Học ủy im lặng quay đầu nhìn chủ nhân đôi chân.
Người đàn ông tóc bạc chú ý tới tầm mắt của cậu, cười khẩy một tiếng: "Chậm bỏ mẹ."
Nói xong gã xoay người đi về phía ghế phụ, kéo cửa xe ra ngồi xuống.
Thanh niên mũ lưỡi trai nhắm mắt lại hít sâu một hơi: "Đợi chuyện này xong xuôi, tôi nhất định sẽ tẩn hắn một trận, nhất định!"
Takayama Takeo đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ vội vàng an ủi: "Số 3 cũng không muốn thế đâu, chỉ là đang nhập vai thôi mà. Chẳng phải ông bảo hắn bắt chước Gin sao? Tôi thấy bắt chước cũng ra gì phết đấy chứ, hắn mà cứ giữ được trạng thái này thì lại có lợi cho chúng ta hoàn thành bài thi quá còn gì!"
Thanh niên mũ lưỡi trai giơ tay lên: "Không, người gợi ý Số 3 bắt chước Gin là Sauza, tôi chỉ mua đồ hóa trang cho hắn thôi."
Còn lâu cậu mới gánh cái nồi này.
"Hơn nữa người phải chịu đựng phiên bản Gin Số 3 này bây giờ là chúng ta, còn cái tên đầu sỏ Sauza kia thì lại đang tận hưởng cảnh hỗn loạn mà hắn quậy ra cho Tổ chức.... Tên chết bầm đó!" Thanh niên mũ lưỡi trai nghiến răng, nhưng dù sao cũng là người lý trí, rất nhanh cậu đã bình tĩnh lại được.
"Phù.... Thôi bỏ đi, tiếp tục thôi. Phải đưa người đi trước khi cảnh sát tới." Học uỷ ra hiệu cho Takayama Takeo: "Ông lái con Porsche của Số 3 đi, tôi với hắn sẽ về biệt thự nhỏ, lớp phó đang đợi chúng ta ở đó rồi."
"Được ~ Không thành vấn đề!" Takayama Takeo giơ thẳng tay chào.
Thanh niên mũ lưỡi trai gật đầu định rời đi, nhưng rồi lại đột nhiên dừng bước nhìn Takayama Takeo: "Thật ra tôi đã muốn hỏi từ lúc nãy rồi, có phải ông ra tay hơi nặng quá không? Chúng ta chỉ cần bắt sống chứ đâu phải giết người. Sao ông lại để máu của thành viên Tổ chức bắn khắp người vậy?"
"Đâu có, tôi chỉ bắn trúng hắn một phát thôi! Hai phát sau đều trượt mà hắn đã tự ngã xuống rồi!" Takayama Takeo ngơ ngác trả lời.
Thanh niên mũ lưỡi trai im lặng vài giây, từ từ nhấc ngón tay chỉ vào Số 18: "Nhưng mà áo của ông cứ nhỏ máu nãy giờ...."
Takayama Takeo theo tầm mắt của học uỷ cúi đầu nhìn xuống phần bụng ướt sũng của mình. Cậu nhanh nhẹn vén vạt áo lên, chỉ thấy trên vùng bụng săn chắc xuất hiện một lỗ máu rõ ràng. Takayama Takeo chậm rãi chớp mắt, sau đó ngẩng đầu lên nhe răng cười với thanh niên đội mũ lưỡi trai: "Hê hê, học ủy ơi, hình như tôi trúng đạn rồi...."
Cậu còn chưa nói hết câu thì đã giữ nguyên vẻ mặt đó mà 'bịch' một tiếng ngã xuống đất.
"Đệt!!" Thanh niên mũ lưỡi trai gào lên.
Cậu vội vàng đỡ Takayama Takeo dậy, thấy đỡ không nổi liền quay đầu lại hét lên với người đàn ông tóc bạc ở trong xe: "Chết tiệt! Số 3, mau giúp tôi khiêng hắn lên xe Porsche! Cái tên ngốc này trúng đạn rồi!"
Chàng trai tóc bạc lập tức chạy tới, nháy mắt vứt 'Gin' ra sau đầu.
......
Sau một hồi hỗn loạn, cuối cùng hai người cũng nâng được Takayama Takeo lên xe. Học uỷ sơ cứu đơn giản cho cậu rồi quay sang nói với chàng trai tóc bạc: "Tình hình có thay đổi, tôi phải đưa Takeo đến chỗ Ayumu Shijin để chữa thương trước. Số 3, ông cứ làm theo kế hoạch ban đầu chở người đến biệt thự nhỏ đi, lát nữa tôi sẽ qua đó gặp các ông!"
Nghĩ đến trạng thái bất ổn của Số 3 hiện tại, cậu dừng lại một chút rồi dặn dò: "Trên đường nhớ đừng có la cà, cứ lái thẳng một mạch tới đó là được. Nếu bị chặn lại tra hỏi thì cũng đừng hoảng, cứ trả lời như bình thường thôi.... Mà tôi nghĩ lái cái xe diêm dúa thế này chắc cũng chẳng ai thèm nghi ngờ đâu."
Sau đó cậu lại dặn dò thêm vài điều rồi mới lái xe đi.
Nhìn chiếc Porsche đi xa dần, người đàn ông tóc bạc cũng ngồi lên con xe màu hồng nhạt rời khỏi tòa nhà bỏ hoang.
==========
"Tiền bối Yumi~ Cấp trên đột nhiên bảo chúng ta phong tỏa khu vực này là vì có chuyện gì bất ngờ xảy ra hay sao ạ?" Nữ cảnh sát mặt tròn đan hai tay vào nhau, nhìn Miyamoto Yumi bằng vẻ tràn đầy mong đợi: "Có phải là cái 'biến' mà chị vừa mới kể cho em không?"
"À.... Ừ!" Miyamoto Yumi có chút xấu hổ gãi gãi mặt. Má ơi, sao mình lại thành miệng quạ đen thế này? Vừa mới chém gió với đàn em mấy vụ to to từng gặp xong thì đã vớ ngay phải một vụ, cái vận may gì đây hả trời!
Miyamoto Yumi vừa than thầm trong bụng vừa kể: "Vừa rồi có tin bên phía bầu cử của Cục Quản lý Dược phẩm xảy ra một vụ tấn công, ứng cử viên Kato Ichiro suýt chút nữa thì bị súng bắn tỉa ám sát. Đúng lúc đội mình đang điều tiết giao thông ở gần nên được điều động để phong tỏa tìm kiếm đối tượng khả nghi luôn."
Nữ cảnh sát mặt tròn rất khó hiểu: "Nhưng mà chuyện qua 20 phút rồi, hung thủ chắc đã chạy mất rồi chứ, bây giờ mới chặn đường tìm chẳng phải là thừa thãi quá sao? Với lại hung thủ cũng đâu nhất thiết sẽ lái xe, người ta có thể đi bộ mà!"
Miyamoto Yumi trưng đôi mắt cá chết: "Thì thế, lý lẽ ai cũng hiểu cả, nhưng ra vẻ thì vẫn phải làm thôi. Dù sao thì buổi bầu cử này cũng được phát sóng trực tiếp toàn quốc, giờ cả nước đều biết có kẻ mò vào tận nơi tấn công quan chức chính phủ rồi. Nếu cảnh sát mà không làm gì thì lại khó ăn nói với người dân...."
"Đúng là ở đâu cũng có mấy trò hình thức như vậy ha~" Nữ cảnh sát mặt tròn chép miệng mỉa một câu, rồi lại ngẩng đầu lên cười ngọt ngào: "Mà đây là lần đầu tiên em gặp được vụ lớn như vậy đó, hồi hộp quá đi à! Tiền bối Yumi nhất định phải chỉ bảo em nha~"
Nói rồi cô như chợt nhớ ra gì đó, vỗ tay một cái rồi xoay người lấy cái túi xinh xắn từ ghế sau ra: "À đúng rồi! Lúc nãy tiền bối Yumi đi nghe điện thoại, em có ghé qua tiệm bên cạnh mua cà phê này. Cũng không biết phải kiểm tra bao lâu mới xong, tiền bối Yumi uống chút cho tỉnh táo đi ạ!"
"Ôi ôi ~ Edako đúng là hiểu chuyện quá!" Miyamoto Yumi hai mắt sáng lên vui vẻ nhận lấy: "Í, cà phê quán này thấy bảo ngon lắm nè, lại còn đắt nữa! Em cũng tốn kém quá rồi đó?"
"Thời gian qua đều là tiền bối Yumi chiếu cố em mà, chuyện nên làm thôi ạ! Tiền bối mau uống thử đi!" Nữ cảnh sát mặt tròn cười rạng rỡ.
"Thế thì chị không khách sáo nữa nhé!" Miyamoto Yumi mở nắp ly cà phê uống ừng ực, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của nữ cảnh sát mặt tròn.
5 phút sau, Miyamoto Yumi ôm bụng mở cửa xe, mặt mày tái mét nói với nữ cảnh sát mặt tròn: "Xin lỗi nhé Edako, chị phải chạy vào nhà vệ sinh một lát.... Em lái xe tới ngã tư khu phố 4 dựng rào chặn đường trước được không, lát nữa chị sẽ qua ngay."
Nữ cảnh sát mặt tròn lo lắng nhìn Miyamoto Yumi: "Tiền bối Yumi chị không sao thật chứ? Trông chị xanh xao lắm! Có phải cà phê em mua có vấn đề không?"
Miyamoto Yumi liên tục xua tay: "Không không không, chắc tại trưa nay chị chưa ăn gì mà uống cà phê nên mới vậy thôi.... Em mau qua đó đi. Có gì không hiểu thì gọi cho chị, chị sẽ hướng dẫn từ xa cho em!"
"Vâng ạ! Em đi ngay đây.... À, nếu mà có nghiêm trọng quá thì chị nhất định phải gọi em đấy nhé!" Nữ cảnh sát mặt tròn dặn dò một câu cuối rồi mới mang vẻ mặt bất an lái xe đi.
"Con bé Edako này đúng là ngoan mà.... Ui oa! Tới nữa rồi!" Miyamoto Yumi biến sắc, vội vàng lao vào nhà vệ sinh của trung tâm thương mại.
Lính mới Bộ Giao thông — cô bé ngoan — Edako nhìn Miyamoto Yumi vội vã chạy đi qua gương chiếu hậu, khẽ nhếch miệng cười.
Ngón tay cô nàng nhịp nhàng gõ lên vô lăng: "Xin lỗi nhé tiền bối Yumi, chỉ là thuốc xổ bình thường thôi, chị cứ coi như thanh lọc đường ruột đi~"
Nói xong cô mở kênh chat lên.
【 Đường này không thông [21]: Cấp trên quả nhiên đã sắp xếp chặn đường lục soát rồi, ngã tư khu phố 4 bây giờ do tôi tiếp quản, mau đến đây tôi cho các ông qua!
Ủy viên học tập [13]: Làm tốt lắm. 】
......
10 phút sau, một chiếc Porsche đen và một chiếc xe màu hồng nối đuôi nhau xuất hiện ở ngã tư khu phố 4.
Nữ cảnh sát mặt tròn đã dựng sẵn rào chặn đường bước tới, nhìn thanh niên đội mũ lưỡi trai trên chiếc Porsche rồi giả vờ kiểm tra. Cô nàng vốn định đùa giỡn với bạn học nhà mình vài câu thì lại phát hiện Takayama Takeo đang nằm ngất trên ghế sau.
Để ý thấy sắc mặt không ổn của đối phương, nữ cảnh sát mặt tròn nhíu mày: "Sao thế?! Hắn bị thương à?!"
"Tên ngốc đó bị thành viên Tổ chức bắn trúng bụng.... Cái này nói sau đi, mau cho chúng tôi qua trước, tôi phải đưa hắn đến bệnh viện." Thanh niên đội mũ lưỡi trai lắc đầu.
"Được, các ông qua đi." Nữ cảnh sát mặt tròn kéo rào chặn lên cho chiếc Porsche đi qua.
Chiếc xe con màu hồng đằng sau cũng tiến lên phía trước, nữ cảnh sát mặt tròn vẫn làm bộ muốn kiểm tra, vừa nhìn thấy người đàn ông tóc bạc ở ghế lái thì giật nảy mình.
"....Vãi! Hết cả hồn! Còn tưởng là gặp phải hàng thật chứ!" Nhìn người đàn ông tóc bạc lạnh lùng lườm mình trong xe, nữ cảnh sát mặt tròn không nói nhiều, kéo thẳng rào chặn lên: "Rồi rồi, ông cũng không có vấn đề gì, đi được rồi đấy! Ra khỏi đây thì cứ chạy về phía đại lộ Chuo, bên đó không có chốt chặn."
Người đàn ông tóc bạc không nói gì, đạp mạnh chân ga phóng vút đi.
Nhìn theo chiếc xe dần đi xa, nữ cảnh sát mặt tròn lắc đầu, không ngờ diễn xuất của Số 3 tiến bộ ghê thiệt! Vừa nãy suýt chút nữa thì bị khí thế của hắn dọa sợ rồi, cũng ra dáng sát thủ hàng loạt quá!
"....Cô cảnh sát, cô có kiểm tra nữa không thế?" Tài xế xe phía sau ló đầu ra thúc giục.
Nữ cảnh sát mặt tròn không kiên nhẫn quay đầu: "Giục cái gì mà giục! Đang làm đây còn gì?!"
"...." Thái độ của cô với hai xe trước đâu có như vậy, cảnh sát giao thông thời buổi bây giờ cũng tiêu chuẩn kép thế sao? Tài xế ấm ức vô cùng.
"Nhìn cái gì mà nhìn! Mau lấy giấy phép lái xe ra! Không thấy xe phía sau đang đợi à?!"
==========
Chiếc Ferrari màu đỏ lao vun vút trên đường lớn, Hanada Saharuna vừa lái xe vừa nói: "Mấy người thanh tra Megure đã đến Bệnh viện Trung ương rồi. Chắc là nhận được tin Kato Ichiro đến đó phẫu thuật nên định chờ ông ấy mổ xong sẽ tiến hành thẩm vấn. Với tốc độ xe của chị thì chắc chắn sẽ đến kịp thôi, không để em bỏ lỡ tình tiết nào đâu!"
Edogawa Conan đang cúi đầu bấm điện thoại nghe vậy liền ngẩng lên: "Thanh tra Hanada đang nghỉ phép mà vẫn đi điều tra cùng em, thật sự cảm ơn chị nhiều lắm!"
"Không sao, ngày thường Conan-kun cũng giúp Đội 1 bọn chị không ít mà." Hanada Saharuna cười khà khà hai tiếng, nhưng thực chất trong lòng lại giậm chân bình bịch.
Hơn một nửa vụ án của Đội 1 đều là do nhóc và Mori Kogoro gây ra! Nếu hai người mà bớt ra ngoài một chút thì cô đã có thể ít tăng ca hơn rồi!
Edogawa Conan cảm động cực kỳ, nếu là người khác trong Đội 1 thì cậu đã coi như chuyện bình thường. Nhưng đây lại là thanh tra Hanada đó! Chúa tể cá mặn của Đội Điều tra số 1! Chị ấy lại vì cậu mà từ bỏ cả ngày nghỉ! Quả nhiên cái lý do 'tâm trạng không tốt tại anh Amuro' lúc nãy chỉ là lấy cớ để giúp mình thôi!
Thế là Edogawa Conan nói cho Hanada Saharuna tin tức vừa nhận được: "Thanh tra Hanada, bác Mori hình như cũng nhận được tin nên đã đến bệnh viện rồi, cả anh Amuro cũng đi cùng nữa đó!"
"BÍP—!!" Trên đường phố lại vang lên tiếng còi xe inh ỏi.
Edogawa Conan bịt tai lại. Toi rồi! Hóa ra không phải là lấy cớ sao?!