Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Viên đạn bất ngờ bay tới xuyên thủng lòng bàn tay Korn, máu tươi phụt ra bắn tung tóe lên thân súng bắn tỉa, thổi vang hồi còi khai màn trò 'bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình phía sau'.
"!!" Quá nhanh, nhanh đến mức còn chưa kịp cảm nhận được đau đớn, gã đàn ông gầy gò lăn một vòng trên đất, nhanh như chớp rút khẩu súng lục từ trong áo ra bắn trả hai phát về phía viên đạn vừa bay tới.
Viên đạn găm thẳng vào bức tường loang lổ màu xám trắng, bắn tung bụi đá và mảnh vụn.
Chàng trai cao lớn nấp sau tường nghe tiếng súng vang lên từ phía bên kia, không khỏi mở miệng cảm thán: "Đúng là dân chuyên có kinh nghiệm, phản ứng nhanh thật."
"Đừng có lảm nhảm, không biết phản diện chết vì nói nhiều à?" Thanh niên đội mũ lưỡi trai đối diện cậu nhíu mày: "Rõ ràng đã nã trúng tay thuận rồi, thế mà vẫn có thể bắn trả."
Đúng vậy, Số 23 đã gửi thông tin cá nhân của Korn cho họ từ lâu, bao gồm cả việc hắn thuận tay trái và giỏi dùng súng tay trái. Cho nên bọn họ mới chọn cách phế tay trái của hắn trước.
"Chúng ta mà là phản diện cái gì, rõ ràng là tổ chức ánh sáng diệt trừ thế lực đen tối." Takayama Takeo cẩn thận lắng nghe động tĩnh trong phòng để xác định hướng di chuyển của đối phương: "Bắt sống đã khó sẵn rồi, nếu được bắn thẳng vào đầu thì cũng chẳng cần phiền phức thế này.
Nhưng thuốc mê trên đạn sẽ sớm có tác dụng thôi, hắn không trụ được lâu nữa đâu.... Dù sao thì chẳng phải ai cũng giống như Gin."
Nói đến đây lại không thể không nhắc đến lần đầu tiên Vermouth xuất hiện, cảnh kinh điển Haibara Ai bị Gin dồn vào chân tường trên nóc khách sạn, suýt chút nữa thì bị g**t ch*t. Lúc đó Conan đã dùng kim gây mê bắn trúng Gin, vậy mà tên đó lại tự bắn vào mình một phát để dùng cơn đau át đi tác dụng của thuốc.
Phải biết rằng thuốc mê của Edogawa Conan chỉ cần vài giây là có thể hạ gục Mori Kogoro.... Chậc chậc chậc, đúng là một kẻ tàn nhẫn.
==========
Bên trong phòng, gã đàn ông gầy gò vừa cảnh giác nhìn ra cửa, vừa dùng khăn băng bó vết thương trên lòng bàn tay.
Để ám sát Kato Ichiro, Korn đã chọn một tòa office building bỏ hoang làm nơi bắn tỉa. Nhưng vì đã cũ, nhiều cơ sở vật chất trong tòa nhà đã xuống cấp nên bị chính phủ đưa vào dự án tái thiết đô thị. Cửa sổ và cửa ra vào bên trong đã bị tháo dỡ từ lâu, chỉ còn lại những bức tường và gian phòng trống trơ trọi.
Địa điểm bắn tỉa mà Korn chọn vừa hay là bệ cửa sổ của một văn phòng rộng hơn trăm mét vuông. Căn phòng trống trải hoàn toàn không có gì che chắn, đối với Korn bây giờ mà nói là vô cùng bất lợi.
Lúc này hồn vía hắn vẫn chưa về lại xác, hoàn toàn không biết tại sao mình lại bị tấn công.
Lẽ nào hành động lần này đã bị cảnh sát đánh hơi được?! Đồng tử Korn co rút. Bảo sao mục tiêu lại né được phát bắn của mình, hóa ra là đã có chuẩn bị từ trước!
Chó má! Rốt cuộc là ai đã bán đứng bọn họ! Chẳng lẽ trong Tổ chức có nội gián sao?!
Không kịp suy nghĩ nhiều, Korn dùng lòng bàn tay dính máu ấn vào tai nghe, gấp gáp gọi đồng bọn: "Vermouth! Tôi bị tập kích rồi! Ở đây có cớm!"
Takayama Takeo đứng ngoài nghe thấy liền nháy mắt với thanh niên đội mũ lưỡi trai: "Hắn đoán cũng không sai lắm nhỉ~"
Nói xong, sắc mặt cậu lạnh đi, nhanh như cắt ló người ra khỏi tường bắn hai phát về phía Korn.
Korn vốn đang nấp trong góc chết vội bổ nhào xuống né đạn, sau đó lập tức bắn trả một phát về phía Takayama Takeo, nhân lúc đối phương thụt vào liền nhanh chóng đổi vị trí.
Tuy nhiên hành động kịch liệt này lại khiến thuốc mê trong cơ thể hắn càng có tác dụng nhanh hơn. Chẳng mấy chốc Korn đã cảm thấy có điều bất thường, tay hắn bắt đầu mất sức, tầm nhìn cũng dần dần mờ đi.
Takayama Takeo sau khi nấp lại về tường thì quay sang hỏi thanh niên đội mũ lưỡi trai: "Học uỷ, thuốc mê còn bao lâu nữa thì mới ngấm? Sao tên đó vẫn chưa ngã vậy?"
Rõ ràng trên hướng dẫn sử dụng nói là gục ngay lập tức mà, chẳng lẽ mua phải thuốc dởm rồi?!
"Đây là hàng xịn Ayumu Shijin lấy từ bệnh viện ra, tuyệt đối không có vấn đề gì. Dù sao thì Tổ chức Áo đen cũng là ổ tội phạm chuyên sản xuất thuốc, rất có thể bọn chúng đã được huấn luyện để kháng thuốc rồi, phản ứng với thuốc mê lì hơn hẳn người thường, ngấm thuốc chậm hơn mà tỉnh lại cũng nhanh hơn." Học uỷ nhíu mày.
Một lát sau cậu dứt khoát ra lệnh: "Tên kia đã thông báo cho đồng bọn rồi, phải đưa hắn đi trước khi những kẻ khác kéo tới! Ông bắn thêm vài phát nữa cho hắn chạy đi, vận động làm thúc đẩy tuần hoàn máu, thuốc cũng sẽ ngấm nhanh hơn."
"Không hổ là học uỷ! Kiến thức quá là uyên thâm ~ Vậy tôi lên đây!" Takayama Takeo ra dấu OK, hít một hơi thật sâu rồi không chút do dự xông ra ngoài.
"Không, đợi đã!" Tôi bảo ông bắn hắn hai phát, chứ có bảo ông lao lên solo với hắn đâu! Thanh niên đội mũ lưỡi trai đưa tay ra muốn cản lại nhưng không kịp.
Trong phòng vang lên tiếng súng dữ dội, sau một lát thì yên tĩnh trở lại. Ngay lúc thanh niên đội mũ đang do dự có nên thò đầu ra xem không thì nghe thấy tiếng gọi của đồng đội.
"Tôi hạ được người rồi! Mau vào đây!" Giọng của Takayama Takeo vang lên, thanh niên đội mũ lưỡi trai lập tức bước vào phòng.
Ở góc trái căn phòng, thanh niên cao lớn đang ngồi xổm trước mặt gã đàn ông gầy gò, đối phương nằm bất động trên đất, rõ ràng đã mất ý thức.
Thấy thanh niên mũ lưỡi trai bước tới, Takayama Takeo nhếch miệng cười: "Học...."
Thanh niên đội mũ vội đưa tay bịt miệng cậu lại, nhanh như chớp gỡ tai nghe của Korn ra rồi ném xuống đất giẫm nát!
"!" Takayama Takeo trợn tròn mắt, lúc này mới nhận ra thiết bị liên lạc của thành viên Tổ chức vẫn còn đang bật.
So với Takayama Takeo, thanh niên đội mũ lưỡi trai cẩn thận hơn nhiều.
Cậu nhanh chóng lục soát khắp người gã đàn ông gầy gò, ném hết điện thoại, bao thuốc lá và đồ dùng cá nhân khác xuống đất. Thậm chí còn tháo cả dây chuyền trên cổ, l*t s*ch giày và quần áo, chỉ chừa lại cho đối phương một cái quần xì, sau đó mới lấy dây thừng ở thắt lưng ra trói chặt tay chân hắn lại.
【 Lính mới công an [18]: Học ủy, ông cũng cẩn thận quá rồi đấy? Nhưng mà không ngờ thành viên Tổ chức lại biết chơi bời kín đáo ghê, còn mặc hẳn quần lọt khe đen, làm tôi hết hồn luôn đó~
Uỷ viên học tập [13]: Đừng có nói nhảm nữa, mau đưa hắn đi! 】
Nói rồi thanh niên đội mũ lưỡi trai đen lấy ra một cái túi nilon đen to, trùm thẳng lên đầu gã đàn ông gầy gò....
==========
Vừa mới thông báo cho Korn rút lui, chưa đầy hai phút sau đã nhận được tin hắn bị tập kích, tâm trạng Vermouth vô cùng tồi tệ.
Cô đứng phắt dậy, mặt lạnh tanh vơ lấy khẩu súng trên bàn rồi bước ra ngoài: "Sauza, thu dọn đồ đạc, lập tức rút lui! Tôi nghi ngờ nhiệm vụ của chúng ta đã bị lộ!"
Việc Edogawa Conan xuất hiện giúp Kato Ichiro né được phát súng bắn tỉa còn có thể nói là ngoài ý muốn. Thế nhưng việc Korn bị tấn công rõ ràng đã có mưu đồ từ trước.
Nếu không phải cảnh sát biết trước địa điểm bắn tỉa thì sao có thể tìm thấy vị trí của Korn chỉ trong chưa đầy hai phút sau khi xảy ra chuyện? Chỉ riêng việc leo lên tòa nhà bỏ hoang đó thôi cũng đã tốn nhiều hơn hai phút rồi!
Vermouth nghiến răng. Hèn gì nhiệm vụ này lại cứ không suôn sẻ như vậy, hoá ra là đã bị lộ ngay từ đầu! Lúc đó Gin tập hợp các thành viên Tổ chức ở nhà kho để phân công nhiệm vụ, tất cả những người có mặt khi ấy đều biết họ sẽ ra tay tại buổi bầu cử hôm nay.
Trong số những người này chắc chắn có kẻ đã tuồn thông tin nhiệm vụ cho cảnh sát! Không chỉ giúp Kato Ichiro chuẩn bị tâm lý từ trước mà còn để cảnh sát có thể mai phục sẵn ở địa điểm bắn tỉa để bắt Korn!
Nếu cảnh sát đã điều tra được rõ như vậy thì khách sạn mà bọn họ đang ở bây giờ cũng không an toàn nữa! Vermouth lập tức thông báo cho Kir thay đổi địa điểm tập hợp.
Sauza nhanh chóng nhét máy tính vào túi xách rồi đi theo Vermouth.
Vermouth lúc này đang đứng quan sát tình tình hành lang qua mắt mèo, sau khi chắc chắn bên ngoài không có ai mới nhanh chóng kéo cửa ra rồi cúi đầu đi về phía cầu thang thoát hiểm.
Sauza vừa bám theo sau cô vừa than thở: "Bảo sao nhiệm vụ hôm nay lại cứ trục trặc thế, hóa ra là bị lộ thông tin. Cho nên tôi mới nói Gin phải siêng năng một chút rồi mà, Tổ chức nhiều nội gián như vậy thì ai mà yên tâm làm việc được chứ?
Mất công chuẩn bị bao nhiêu lâu, bị tố cáo một cái là đổ sông đổ bể hết cả. Môi trường làm việc kiểu này đúng là chán chả buồn nói, mất hết cả động lực cống hiến của mọi người...."
Gân xanh trên trán Vermouth giật giật, cô siết chặt nắm tay, cố kìm nén lắm mới không quay lại đấm cho cái tên đang lảm nhảm sau lưng một phát vào mặt: "Cậu câm miệng đi được chưa?!"
Đang trong lúc phải chạy trốn lại cứ có một con ruồi vo ve bên tai, làm cái cảm giác căng thẳng khi bị cảnh sát truy đuổi cũng bay biến hết sạch! Vermouth vốn là một người phụ nữ bí ẩn tao nhã thích tận hưởng nguy hiểm, nhưng cứ chỉ cần đi làm nhiệm vụ với Sauza là cô lại cảm thấy mình biến thành nữ chính trong một bộ phim thương mại dở tệ!
Mất hết phong độ! Tuột sạch khí chất!
Tiếng giày cao gót gõ lộp cộp trên cầu thang, Vermouth cố gắng kìm cơn giận của mình xuống. Không thể chịu nổi nữa, đều tại lão Rum kia cứ bắt Bourbon phải trông nom Sauza!
Cô với Bourbon vốn dĩ đang hợp tác rất tốt. Tên Bourbon đó tuy là người theo chủ nghĩa bí ẩn, thỉnh thoảng còn chạm tới giới hạn của cô, nhưng hắn đẹp trai, đối xử với phụ nữ cũng rất lịch thiệp, miệng ngọt lại còn biết cách cư xử. Đi làm nhiệm vụ cùng hắn cô hoàn toàn không phải bận tâm gì nhiều, lúc nào cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo.
Nhưng từ sau khi Rum xin boss điều Sauza đến Nhật Bản, những ngày tháng tốt đẹp của cô đã chấm dứt.
Không chỉ người cộng sự ăn ý bị cướp mất, mà chính cô cũng phải dắt theo Sauza làm nhiệm vụ! Lần nào cũng tức đến nỗi Vermouth nghi ngờ thuốc bất lão hết tác dụng rồi, bản thân đã sớm bước vào thời kỳ mãn kinh!
Sauza ở phía sau vẫn tiếp tục lải nhải: "Tôi nói có sai đâu, nếu không phải nằm vùng thì ai lại tuồn thông tin nhiệm vụ của chúng ta cho cảnh sát chứ? Lúc ấy ở nhà kho có tổng cộng 10 người. Tôi, Gin, Vodka, cô, Kir, Chianti, Bourbon, Morgan với Camus. Trong số đó chắc chắn là có nằm vùng...."
Vermouth nhắm mắt lại, bình thường Sauza đã suốt ngày nhai đi nhai lại chuyện 'nằm vùng nằm vùng', bây giờ nhiệm vụ bị lộ càng chứng minh cho nghi ngờ của hắn, từ nay về sau chắc chắn tên này sẽ càng phát rồ hơn.
Vừa nghĩ đến câu 'Cô là nằm vùng sao?' như ma âm xuyên tai của đối phương, Vermouth chỉ muốn ngay lập tức tìm ra tên nội gián kia rồi cho một phát súng bắn chết kẻ đó!
"Chuyện này tôi sẽ báo cáo với cấp trên, bây giờ quan trọng nhất là đi tiếp ứng Korn...." Vermouth đang nói thì đột nhiên ngừng lại.
"Sao thế?" Sauza hỏi.
"Thiết bị liên lạc của Korn bị dẫm nát rồi." Vermouth quay đầu lại, đôi mắt xanh lục lạnh đi: "Hắn bị bắt rồi."
Sauza chớp chớp mắt: "Vậy chúng ta còn đến nữa không? Có lẽ cảnh sát vẫn đang ở đó ôm cây đợi thỏ."
"Không, chúng ta đi gặp Kir." Vermouth lấy điện thoại ra, "Còn tình hình bên đó cứ để cho tay trong của chúng ta qua xem xét đi. Nếu Korn thật sự bị cảnh sát bắt, vậy thì đành phải dùng đến tai mắt của Tổ chức trong Sở Cảnh sát Tokyo thôi."
Tổ chức đã đầu tư vào những người đó nhiều như vậy, đã đến lúc để họ báo đáp Tổ chức rồi. Nếu cần thiết, cho dù có phải g**t ch*t Korn cũng tuyệt đối không được để hắn tiết lộ bất kỳ bí mật nào của Tổ chức! Vermouth nghĩ thầm.
Thanh niên nghe vậy thì hai mắt sáng lên, phấn khích giơ tay hô hào: "Ú hú ~ Cái ác lộng hành dưới ánh sáng ~ Quá đẳng cấp! Tôi yêu Tổ chức vĩ đại!"
==========
Nhờ có cây dù che nắng khổng lồ của Hanada Saharuna, các vệ sĩ cuối cùng cũng thành công đưa Kato Ichiro lên xe.
Trước khi xe lăn bánh, Edogawa Conan bám vào cửa xe nhìn Kato Ichiro đang dựa vào ghế sau, lớn tiếng hỏi: "Ông Kato, ông có biết tại sao lại có người tấn công ông không?!"
Kato Ichiro nghiêng đầu nhìn cậu một cái: "Tôi cũng đoán được phần nào, nhưng đây là chuyện của người lớn, tôi không thể nói cho cháu biết được."
Đoàn xe của Kato Ichiro rời đi, Edogawa Conan không cam lòng nắm chặt tay.
Đúng lúc này, một chiếc Ferrari quen thuộc dừng lại trước mặt cậu, Hanada Saharuna ló đầu ra khỏi cửa sổ xe: "Conan, lên xe đi! Vừa rồi chị nhận được thông báo của thanh tra Megure, vụ tấn công Kato Ichiro đã được giao cho Đội 1 bọn chị rồi! Em có đi không?"
Hai mắt Edogawa Conan sáng lên, ngay lập tức nhảy vào xe trèo lên ghế phụ: "Em muốn đi!"
Hanada Saharuna híp mắt cười vui vẻ.
Tốt quá, phải mau mau dẫn thằng nhóc này đi mới được, lỡ chẳng may để Edogawa Conan đụng phải nhóm học ủy thì nguy to.