Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"A! Chết rồi! Hết sạch nguyên liệu làm mì Ý rồi!" Enomoto Azusa nhìn chiếc hộp rỗng, hoảng hốt la lên, cô cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay: "Thôi xong, chỉ còn hơn một tiếng nữa là tới giờ cao điểm tan tầm!"
Amuro Tooru đang chuẩn bị nguyên liệu cho bữa tối nghe vậy liền đi tới, anh nhìn cái hộp rỗng trên tay cô rồi hỏi: "Hôm qua cô Azusa không kiểm tra kho hàng trước khi tan làm sao?"
Nhân viên trực ca mỗi ngày đều phải kiểm tra lại kho nguyên liệu trước khi tan làm, nếu thiếu thứ gì sẽ đi mua bổ sung ngay hôm đó. Theo lý mà nói thì chuyện hết sạch gia vị như thế này gần như không bao giờ xảy ra.
Enomoto Azusa vẻ mặt đau khổ ôm đầu: "Tối hôm qua tôi có kiểm tra rồi, lúc đó thấy trong hộp vẫn còn một ít nên định sáng nay đi làm ghé siêu thị mua luôn.... Thế mà lại quên mất."
Amuro Tooru ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường: "Vậy à.... Giờ vẫn còn chút thời gian, để tôi đi mua cho.
Enomoto Azusa nghe vậy thì vội xua tay: "Không cần đâu không cần đâu, để tôi đi là được rồi! Dù gì cũng là do tôi sơ suất mà.... Anh Amuro trông quán giúp nhé."
Nói rồi cô cởi tạp dề ra, vớ lấy ví tiền rồi hấp tấp chạy ra ngoài. Amuro Tooru thậm chí còn không kịp gọi cô lại.
Cô Azusa đúng là nóng vội thật, Amuro Tooru lắc đầu.
Nhưng vì Enomoto Azusa đã ra ngoài mua đồ, lúc này trong quán cũng không có khách, Amuro Tooru đành tiếp tục công việc đang dang dở của mình. Mặc dù đã vào tháng 8 nhưng trời vẫn cực kỳ oi bức, cà phê đá hôm nay cũng bán gần hết rồi, chắc là chuẩn bị thêm một ít nữa vậy.
Nghĩ vậy, anh liền mang máy xay cà phê ra chuẩn bị xay bột, đúng lúc này chuông gió ở cửa vang lên – có khách đến.
Amuro Tooru ngẩng đầu lên nở một nụ cười: "Xin chào quý khách!"
"Cười niềm nở thật đấy." Người đàn ông vừa đẩy cửa bước vào trêu chọc: "Rực rỡ quá, đến nỗi lần nào nhìn cũng thấy không quen."
Amuro Tooru nhíu mày trước lời chọc ghẹo của đối phương: "Sao cậu lại đến đây?"
Giờ này chẳng phải Sở Cảnh sát vẫn còn đang làm việc sao?
Matsuda Jinpei không trả lời câu hỏi ấy ngay, anh đi tới kéo chiếc ghế cao ở quầy bar ra, chống một chân dài lên rồi ngồi xuống.
Matsuda Jinpei tháo kính râm cài vào trước ngực áo, sau đó ngước mắt liếc qua menu đồ uống: "Hôm nay nóng thật.... Cho một ly cà phê đá đi!"
"...." Amuro Tooru nhìn người bạn thân của mình, không đoán ra được tên này lại tính làm gì, nhưng vẫn quay người lại bắt đầu pha đồ uống cho vị khách không mời mà đến này.
Khi cà phê đá đã được pha xong, anh đẩy cốc tới trước mặt đối phương: "Sữa với đường tự thêm."
"Phục vụ mà chẳng chu đáo gì cả." Matsuda Jinpei vừa nói vừa xúc hai muỗng đường từ trong cái hũ bên cạnh, sau đó cầm thìa khuấy đều.
Tiện thể nói luôn, Matsuda Jinpei thuộc hội không thêm sữa.
Amuro Tooru nhìn liếc ra ngoài cửa quán cafe Poirot, Enomoto Azusa vẫn chưa về. Anh hạ giọng hỏi: "Rốt cuộc cậu đến đây làm gì? Có chuyện gì xảy ra à?"
"Không có chuyện gì thì không thể đến thăm cậu sao?" Thấy vẻ mặt không đồng tình của Amuro Tooru, Matsuda Jinpei giơ tay lên: "Đùa thôi, nhưng cậu cũng đừng căng thẳng thế. Dù gì thì cậu cũng là học trò cưng của thám tử Mori, thường xuyên tiếp xúc với các vụ án mạng, có quan hệ tốt với cảnh sát hình sự của Đội 1 cũng đâu phải chuyện lạ, hơn nữa chỗ này vốn là một trong những căng-tin của Sở Cảnh sát mà."
"Chuyện đó thì tôi biết." Amuro Tooru bắt đầu rửa dụng cụ pha chế, "Nhưng cậu sẽ không vô duyên vô cớ đến tìm tôi."
Matsuda Jinpei nhướng mày, uống một ngụm cà phê rồi khen ngon: "Tay nghề của cậu giờ khá thật đấy, xem ra học được không ít từ cậu ta (Morofushi Hiromitsu) nhỉ.... Tối qua chưa kịp hỏi, tên đó vẫn ổn chứ?"
Động tác của Amuro Tooru khựng lại một nhịp, rồi nhanh chóng tiếp tục công việc lau dọn: "Cậu ấy vẫn ổn, chỉ là tạm thời không thể xuất hiện được.... Rồi sao, rốt cuộc cậu đến đây để làm gì?"
"Cậu đúng là nóng tính thật." Matsuda Jinpei đặt tách cà phê xuống, thò tay vào túi mò mẫm một hồi rồi đặt trên mặt quầy.
"Này, trả cậu đấy." Anh nhấc tay ra, thả một chồng đĩa tròn nhỏ màu đen quen thuộc lên mặt bàn, tạo thành sự tương phản rõ rệt với màu trắng của quầy.
Lông mày Amuro Tooru khẽ giật: "Cái gì đây?"
Matsuda Jinpei duỗi tay lần lượt gạt từng cái một: "1, 2, 3, 4, 5, 6.... Vừa đúng 6 cái máy nghe trộm, tôi tưởng cậu phải có ấn tượng chứ."
"...." Amuro Tooru im lặng.
Anh đã từng gài rất nhiều máy nghe lén, nhưng bị Matsuda Jinpei mang đến trả tận nơi, lại còn tròn 6 cái, anh chỉ nghĩ đến một người.
Matsuda Jinpei nhìn Amuro Tooru im lặng thì cười một tiếng: "Xem ra cậu nhớ rồi."
Amuro Tooru dùng tay gom đống máy nghe lén lại. Tối hôm qua anh đã tận tai nghe thấy chúng bị bóp nát từng cái một nên sớm đã đoán được kết cục cho chúng, nhưng anh không ngờ mình lại còn được diện kiến chúng lần nữa.
"Cô ấy đưa cho cậu à?" Amuro Tooru hỏi.
Anh cảm thấy có chút bất ngờ, nhưng lại thấy cũng không quá kinh ngạc.
Không bất ngờ là vì khi một cảnh sát phát hiện nhà mình bị đột nhập còn bị gài máy nghe trộm, việc đầu tiên là báo cho đồng nghiệp để tìm sự giúp đỡ, chuyện này âu cũng là hợp tình hợp lý.
Còn kinh ngạc là vì Hanada Saharuna vốn không phải là một cảnh sát đơn thuần. Một người có bí mật như cô, gặp phải tình huống này thì thường sẽ tự mình điều tra mới đúng.
"Cô ấy có nói gì không?" Amuro Tooru lại hỏi, nhìn Matsuda Jinpei: "Sao cậu đoán được là tôi làm?"
"Tôi không đoán. Là cô ấy nói với tôi." Matsuda Jinpei trả lời.
Amuro Tooru trợn tròn mắt.
Nhìn bộ dạng sững sờ của bạn thân, Matsuda Jinpei cười nhạo một tiếng: "Ừ, đúng như cậu nghĩ đấy. Hôm nay tôi vừa mới đến sở đã bị cô ấy lôi ra ngoài, cô ấy nói thẳng ra hai chúng ta là bạn bè, rồi ném đống máy nghe trộm này xuống đất, nói với tôi bảo cậu mau chóng đến xin lỗi cô ấy đi.... Đừng có làm cái mặt đó, lúc ấy tôi cũng sốc y như cậu."
"Sao cô ấy lại biết...."
"Biết là cậu gài máy nghe lén, hay biết tôi với cậu là bạn?" Matsuda Jinpei cắt lời Amuro Tooru, "Vế trước thì tôi không biết cậu đã để lộ sơ hở gì, nhưng nếu là vế sau.... Hanada vốn dĩ rất nhạy bén mà."
Matsuda Jinpei chống tay lên quầy bar nở nụ cười nửa miệng: "Con nhóc đó là người được chính tôi công nhận là số một Nhật Bản đấy, cậu có phải đã coi thường ngôi sao mới nổi của phòng chúng tôi quá rồi không?"
"Tôi không coi thường cô ấy." Amuro Tooru mím môi.
Nói đúng hơn là chính vì thừa nhận thực lực của đối phương, nên mới phải cẩn trọng đến thế.
Một người tài giỏi như vậy, nếu đứng về phe mình, đương nhiên sẽ là nhân tài hiếm có, là hậu bối cần được bồi dưỡng và bảo vệ. Nhưng nếu đứng ở phe đối địch, thì lại là một kẻ thù đáng sợ phải dốc toàn lực đối phó, phải b*p ch*t ngay từ trong trứng nước.
Amuro Tooru: "Tôi chắc chắn mình không để lại bất kỳ dấu vết nào, theo lý thì cô ấy không thể biết là tôi làm được."
"Tôi không nghi ngờ gì sự cẩn thận và năng lực của cậu, nhưng Hanada vốn dĩ không thể suy đoán bằng logic thông thường được." Matsuda Jinpei nói: "Biết đâu là trong quá trình cậu tiếp cận, cô ấy đã phát hiện ra manh mối gì đó...."
Matsuda Jinpei ngước mắt nhìn Amuro Tooru: "Hoặc cũng có thể là vì ngoài cậu ra thì chẳng có ai điều tra cô ấy cả, cho nên cô ấy mới ngay lập tức khoanh vùng được cậu." Anh đổi giọng, đi thẳng vào chủ đề: "Tại sao cậu lại điều tra Hanada?"
Amuro Tooru vẫn đang còn suy nghĩ về giả thuyết 'Vì chẳng có ai khác điều tra nên cô mới ngay lập tức khoanh vùng được cậu' của Matsuda Jinpei, nghe vậy liền quay người đi: "Xin lỗi, đây là công việc."
Matsuda Jinpei nhìn bóng lưng anh, lần đầu tiên nhíu mày kể từ khi bước vào: "Tôi biết công việc của cậu cần phải bảo mật, nhưng tôi không nghĩ Hanada có gì đáng để cậu phải điều tra cả.
Con nhóc đó chính là một chậu nước trong, chỉ cần nhìn một cái là thấy đáy. Cô ấy đúng là thông minh hơn người khác một chút, tò mò hơn một chút, đôi khi thì hơi lười biếng và nóng tính hơn một chút.... Được rồi, là đặc biệt lười và nóng tính.
Nhưng tâm tư cô ấy rất đơn thuần, làm người ngay thẳng, có tinh thần chính nghĩa, cũng có ý thức sẵn sàng hy sinh để bảo vệ người dân. Một người như vậy, có cần cậu phải dùng đến cả máy nghe lén để điều tra không?"
Amuro Tooru quay người lại: "Cậu đánh giá Hanada Saharuna cao thật đấy. Nhưng nước trong đến mức nhìn thấy đáy cũng có thể là đại dương sâu hàng chục mét. Nếu để mắt quá gần một vật gì đó, chẳng phải sẽ càng khó nhìn rõ toàn bộ nó sao?"
"Rốt cuộc là ai không nhìn rõ hả?!" Matsuda Jinpei lôi điếu thuốc ra, có chút bực bội châm lửa. "Tên khốn nhà cậu từ xưa đến giờ vẫn cố chấp y như vậy, một khi đã nhận định chuyện gì thì ngoài cậu ta (Morofushi Hiromitsu) ra chẳng ai khuyên nổi cậu."
"Ở đây cấm hút thuốc." Amuro Tooru nói.
"Hôm nay là ngoại lệ!" Matsuda Jinpei bực bội đáp, rít một hơi thuốc thật sâu rồi phả ra làn khói dày đặc: "Bây giờ cậu không chỉ coi thường Hanada, mà còn đang coi thường cả tôi. Về khoản quan sát thì tôi đúng là không bằng được tên Kenji kia, nhưng ít ra cũng một chín một mười với cậu. Đừng tưởng chỉ có mình cậu là biết nhìn người!
Hanada vào Đội 1 cùng lúc với tôi, ngày nào cũng ở cùng tôi, Sato với Takagi, cô ấy là người thế nào mà tôi còn không rõ bằng cậu sao? Tôi hiểu nỗi lo của cậu, nhưng một người dù có ngụy trang giỏi đến đâu, khi đứng trước ranh giới sống chết cũng vẫn sẽ để lộ bản chất thật thôi.
Cái vụ đánh bom lần đó, sự sợ hãi và tức giận mà cô ấy thể hiện ra không thể nào là diễn được. Còn lần ở tòa nhà Suzuki, chứng sợ độ cao của cô ấy cũng là thật. Cho dù biết có thể mình sẽ chết, nhưng cô ấy vẫn kiên quyết để cho người khác đi trước.
Con nhóc đó chỉ là một đứa ngốc hết mình thôi! Cho dù có giấu vài bí mật nhỏ thì cũng tuyệt đối sẽ không gây hại cho người dân hay đất nước. Chẳng lẽ như vậy vẫn chưa đủ để chứng minh sự trong sạch của cô ấy sao?"
Amuro Tooru không nói gì, nhưng lúc này trong lòng lại khẽ dao động.
Matsuda Jinpei dụi tắt điếu thuốc: "Hanada đã sớm nhìn ra chúng ta quen nhau rồi, chỉ là trước giờ không nói toạc ra thôi. Cô ấy nói 'Giữ không gian cho nhau và tôn trọng lẫn nhau' là nguyên tắc kết bạn của mình, cho nên mới giả vờ như không biết.
Hơn nữa, lúc phát hiện cậu gài máy nghe trộm trong nhà, cô ấy đã chọn đến tìm tôi nói thẳng. Tôi không nghĩ một người thẳng thắn như vậy lại là 'biển sâu không thấy đáy' đâu."
Matsuda Jinpei dường như cảm thấy hơi buồn cười, anh nói: "Nếu tất cả những gì cô ấy thể hiện ra đều là diễn kịch, nếu thật sự có thể đạt đến cái trình đáng sợ như vậy, thì cứ coi như tôi chịu thua."
"Nhưng đó là điều không thể." Matsuda Jinpei nhìn thẳng vào Amuro Tooru: "Cậu biết rõ mà, dù có là người dày dặn kinh nghiệm đến đâu, khi làm chuyện trái với lương tâm cũng không thể nào không chút dao động, Hanada vẫn chỉ là một đứa nhóc 23 tuổi, không làm nổi đâu."
Đương nhiên là Amuro Tooru biết điều này. Dù cho đến tận hôm nay, dù đã là 'Bourbon' nằm vùng trong Tổ chức Áo đen 7 năm, nhưng mỗi lần phải xử lý người vô tội vì nhiệm vụ của Tổ chức, trong lòng anh vẫn không ngăn được bị giày vò. Nếu không có những người bạn đã khuất và niềm tin kiên định chống đỡ, thì có lẽ anh đã sớm sụp đổ rồi.
Cũng chính vì phải sống để tiêu diệt tổ chức, không để cho những người bạn và đồng đội đã khuất phải hy sinh vô ích, anh bắt buộc phải cẩn trọng, cẩn trọng hơn, và cẩn trọng hơn nữa, phải luôn để lý trí đi trước để dẫn đường. Vậy nên cho dù tình cảm có nghiêng về phía tin tưởng Hanada Saharuna, nhưng những điểm mờ ám của cô lại khiến anh không thể không nghi ngờ.
Kết quả của sự mâu thuẫn đó là anh đã chọn điều tra đối phương thật nhanh chóng rõ ràng, theo một cách ít ảnh hưởng đến sự nghiệp của cô nhất. Chỉ cần rửa sạch được những mối nghi ngờ của Hanada Saharuna, anh mới có thể thu nhận người hậu bối này về dưới trướng mình.
"Hanada không giỏi nói dối, con nhóc đó thẳng tính lắm. Nếu cậu có nghi ngờ gì thì tại sao không đi hỏi thẳng ấy?" Matsuda Jinpei lấy từ trong túi ra một mẩu giấy vo tròn ném cho Amuro Tooru: "Truyền đạt lại nguyên văn lời của siêu sao giới cảnh sát – 'Anh liệu mà bảo hắn mau chóng đến xin lỗi tôi đi!'."
Amuro Tooru bắt lấy, mở tờ giấy ra, thấy bên trên viết một địa chỉ và thời gian.
Matsuda Jinpei uống cạn cốc cà phê, rút một tờ tiền trong ví ra đặt dưới đĩa lót: "Lúc cô ấy nói chuyện với tôi xong, tôi quay lại chỗ ngồi thì thấy cái này, chắc chắn là để lại cho cậu đấy.... Tôi tra địa điểm rồi, là một nhà kho bỏ hoang ở vịnh Tokyo. Chậc chậc chậc, đây rõ ràng là hẹn đánh nhau công khai mà.
Tôi đã nói rồi, con nhóc đó thẳng tính lắm, xem đi, có thể dùng đấm thì tuyệt đối không dùng miệng, y hệt như chúng ta (ở trường cảnh sát) hồi đó."
Matsuda Jinpei đứng dậy: "Nói trước nhé, Hanada đã tập luyện với tôi hơn hai tháng, kỹ năng chiến đấu tiến bộ vượt bậc luôn. Đặc biệt là con nhóc đó còn có sức mạnh trời sinh, đấm đau thì thôi rồi, lại còn cực kỳ thích nhắm vào mặt người ta mà đấm, gọi là 'đánh người chuyên đánh mặt' ấy."
Anh nở một nụ cười hả hê, "Tôi khuyên cậu tốt nhất là xin lỗi cô ấy ngay và luôn đi, may ra thì cái mặt đẹp trai này còn giữ được.... À mà, nửa đêm lẻn vào nhà con gái người ta gài máy nghe trộm, chuyện đuối lý rành rành như vậy, cậu bị cho ăn mấy đấm cũng đáng đời phải không?"
Ý là bảo Amuro Tooru ngoan ngoãn chịu trận đi, tốt nhất là để Hanada đấm cho một trận ra trò, hoàn toàn không nể nang tình bạn gì cả.
"...." Amuro Tooru.
Mục đích đến đây hôm nay đã đạt được, Matsuda Jinpei vươn vai một cái: "Thế nhé, những gì cần nói tôi cũng nói hết rồi, chuyện còn lại cậu tự lo liệu đi." Anh quay lưng lại đối diện với Amuro Tooru: "Tôi không biết những năm qua cậu đã trải qua những gì, nhưng có thể biến cậu thành bộ dạng như bây giờ chắc chắn không phải là chuyện gì tốt.
Có điều vào những lúc hoàn toàn lý trí, thỉnh thoảng tin vào trực giác của mình cũng không tệ đâu."
Nói rồi anh vẫy tay, dứt khoát rời đi, để lại Amuro Tooru một mình đứng trong quán cà phê.
Một lát sau, chuông gió của quán cà phê lại vang lên, lần này người bước vào là Enomoto Azusa vừa đi mua đồ về.
Enomoto Azusa hai tay ôm túi mua sắm dùng vai đẩy cửa vào, vừa đi vừa nói: "Lúc nãy tôi đang mua nguyên liệu mì thì lại sực nhớ ra sốt mayonnaise với tương cà cũng sắp hết, nên tiện thể mua luôn một ít về. À, trứng gà cũng đang giảm giá, tôi còn mua thêm một ít trứng nữa. Anh Amuro xem có thể làm món gì đó không nhé.... Anh Amuro?"
"A! Cô Azusa nói gì thế?" Amuro Tooru hoàn hồn lại, có chút ngượng ngùng nói, "Xin lỗi, vừa rồi tôi mải suy nghĩ quá."
"Tôi nói tôi mua trứng gà, hỏi anh Amuro có thể làm món gì đó không.... Ơ? Lúc nãy có khách đến sao?" Enomoto Azusa nhìn thấy tách cà phê và tiền trên quầy, tò mò hỏi.
"Đúng vậy, là một người bạn." Amuro Tooru nở một nụ cười nhàn nhạt.