Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 157

Trước Tiếp

10 giờ sáng, Số 3 đứng trong phòng khách tối tù mù, háo hức nhìn cái thùng trên mặt đất.

Đây là cái mô hình người mà cậu đặt trên mạng về để tập diễn, hôm nay cuối cùng cũng ship đến rồi! Để cho giống thật nhất có thể, cậu đã đặc biệt chọn hẳn loại đắt nhất sàn, còn dặn bên bán hàng nhất định phải làm giống y hệt người thật. Mục đích là để mô phỏng tội phạm tròn vai, giúp mình vượt ải bài kiểm tra một cách trót lọt!

Chủ shop cũng là người xởi lởi, nghe xong yêu cầu của cậu còn vỗ ngực đảm bảo hàng của bọn họ được nhập từ nước ngoài về, cảm giác sử dụng tuyệt đối chân thật, khách hàng dùng xong đều khen ngợi hết nấc. Sau đó còn nói gần đây có chương trình kỷ niệm, để cảm ơn cậu đã ủng hộ sẽ tặng thêm mấy bộ quần áo và vài món quà nhỏ, tất cả đều được đóng gói đi kèm cùng với kiện hàng.

Thùng hàng mô hình này thật sự rất to.

Nhìn cái thùng giấy cao hai mét, Số 3 đành phải nhờ nhân viên giao hàng bê vào nhà hộ. Trong lúc nhận hàng lại tình cờ chạm mặt người hàng xóm quen mắt kia, đối phương thậm chí còn chủ động chào hỏi cậu, làm cậu hoảng đến mức phải vội vàng nấp sau cửa.

Để tránh bị khó xử, cậu chỉ còn cách thúc giục shipper nhanh chóng khuân hàng vào. Sau khi bọn họ khiêng cái thùng to đùng nguyên đai nguyên kiện vào phòng khách, Số 3 lại cuống quít tiễn họ rời đi. Hai nhân viên giao hàng mặc dù khá nhanh nhẹn dễ bảo, nhưng cái anh chàng trẻ hơn kia thì lại cứ nhìn cậu chằm chằm, đã vậy luôn miệng bắt chuyện không ngớt, nhiệt tình đến mức làm da gà cậu nổi hết cả lên.

Số 3 chịu hết nổi, vừa giục được bọn họ ra cửa là đóng sầm lại ngay, thậm chí còn chẳng buồn tiễn ra đến cổng.

Sau khi đã đuổi hết người ngoài đi rồi, Số 3 tìm kéo chuẩn bị mở kiện hàng.

Cậu cầm kéo ngồi xổm xuống bên cạnh thùng giấy, hí hửng cắt dây buộc và băng dính niêm phong. Rạch được nửa chừng thì đột nhiên thấy trong nhà tối quá, cậu bèn đứng dậy kéo một bên rèm cửa sổ ra, ánh nắng rạng ngời lập tức tràn ngập cả căn phòng.

Xong xuôi đâu đấy, cậu quay lại tiếp tục công cuộc khui hàng. Loay hoay một hồi cuối cùng cũng mở được cái thùng ra, sau khi vứt lớp m*t xốp chống va đập phía trên đi, mô hình người bên trong cũng liền lộ diện.

Chỉ thấy bên trong thùng hàng là một người đàn ông tr*n tr**ng tóc ngắn màu lanh, ngũ quan tinh xảo đang nhắm mắt yên lặng nằm đó. Dưới ánh sáng tự nhiên, làn da của nó trông cực kỳ bóng bẩy, nhìn qua chẳng khác gì người thật!

"!!" Số 3 sợ đến mức giật nảy lên. Má ơi! Đừng nói cái sàn thương mại điện tử này ship nhầm người thật cho cậu nhé?

Trong đầu Số 3 lập tức hiện lên một loạt kịch bản đáng sợ, hết 'Án mạng mua sắm online''Xác chết trong thùng hàng' rồi lại đến 'Đường dây đen sản xuất búp bê người', v.v.... Nếu không phải lý trí kịp ghìm lại thì cậu đã gọi điện báo cảnh sát luôn rồi.

Nhớ lại lời cam kết 'Đảm bảo giống hệt người thật' của chủ shop, Số 3 mới miễn cưỡng lê chân lại gần. Cậu thò tay ra, thử dùng một ngón chọc chọc vào cánh tay của mô hình.

Ủa? Mặc dù có cảm giác đàn hồi, nhưng vẫn khác người thật một chút thì phải?

Số 3 lại chọc thêm cái nữa.

Ơ? Mềm mềm thế nào ấy, chắc là mô hình thôi nhỉ?

Số 3 bắt đầu can đảm hơn, chuyển từ đầu ngón tay sang dùng cả lòng bàn tay s* s**ng.

Ồồồ! Cái cảm giác trơn láng mát lạnh này, dưới lớp da còn hơi cứng cứng nữa, đúng là không phải người thật rồi!

"Gì vậy trời! Hoá ra chỉ là mô hình thật!" Số 3 thở phào nhẹ nhõm một hơi, "Sợ chết khiếp đi được! Sao mà làm giống thật thế không biết. Công nghệ sản xuất bây giờ đúng là ghê gớm!"

Cậu gạt hết mớ giấy vụn trắng phủ trên người mô hình ra, cuối cùng cũng yên tâm kiểm hàng.

Ngay sau đó, cả phòng khách rộ lên từng tiếng trầm trồ kinh ngạc.

"Wàooo, tóc này mát mát nè, giống tóc thật ghê. Ớ? Là tóc thật thiệt hả??"

"Shh.... Không những có cơ ngực mà còn có cả tám múi bụng nữa?!"

"Èo— Cái độ cong này, cái độ đàn hồi này, cảm giác vuốt từ trên xuống dưới này.... Còn ngon hơn cả người thật luôn?!"

"Gượm đã! Sao đến cả chỗ này cũng chi tiết quá vậy? Mô hình người thôi mà, có cần làm kỹ thế không?!"

"Ơ.... C-cái mông này trông cũng thật dữ.... Úi.... Sờ thử tí được không nhỉ...."

10 phút sau, Số 3 tay cầm túi đá chườm lên mặt, trên bàn vứt một cục giấy ăn thấm máu.

Đậu xanh.... Đây là cái thể loại mô hình gì đây, sao lại giống thứ đồ chơi người lớn nào đó thế?! Không biết cậu vẫn còn là một đứa trẻ, tính tò mò cao không chịu nổi k*ch th*ch kiểu này sao?!

Khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, Số 3 nhấc người dậy khui nốt cái thùng mà người bán tặng kèm. Bên trong là các thể loại quần áo nam được xếp rất gọn gàng ngay ngắn, từ áo trên, quần dưới, đến cả quần trong cũng đủ cả.... Cũng đâu cần phải đủ đến mức này chứ?

Số 3 nhón cái quần lọt khe màu đen lên, biểu cảm trên mặt rất ư là khó nói. Đợi cậu lôi thêm được tiếp một bộ đồ da bó chẽn, đồng phục FBI (đúng là hàng Mẽo, biết chơi ghê) rồi đến cả blouse trắng bác sĩ, thanh niên tóc vàng cuối cùng cũng lờ mờ nhận ra hình như mình mua nhầm hàng rồi.

Đến khi nhìn thấy món quà nhỏ dưới đáy hộp lúc nhấc hết đống quần áo lên, cậu càng chắc chắn thứ mình mua đâu phải là mô hình người giống đồ chơi người lớn nữa, mà chính xác là đồ chơi người lớn luôn rồi!

Số 3 không kìm được mở app mua sắm trong điện thoại, tìm lại cái shop mà mình đã đặt hàng.

Lúc ấy vì để theo đuổi chất lượng cao, nên khi tìm mua mô hình cậu đã thẳng tay lọc giá từ cao xuống thấp, rồi không thèm nhìn mà chọn ngay cửa hàng đắt nhất. Có lẽ là bởi vì đắt thật, nên trang chủ của cửa hàng này cũng xịn hơn hẳn mấy shop toàn trưng tên sản phẩm ngay ở đầu khác.

Giao diện của shop khi nhấp vào là một bức tường ảnh mô hình người chụp cực kỳ đẹp, tấm nào tấm nấy cũng lung la lung linh. Số 3 liếc qua thấy đúng là rất giống người thật, thế là bấm luôn vào mục liên hệ với người bán, trao đổi tổng cộng chưa đến chục câu đã chốt đơn xong xuôi.

Bây giờ nhận ra có gì đó sai sai, cậu mới giở lại phần mô tả ra xem kỹ, đập vào mắt là dòng chữ 'búp bê mô phỏng người thật' rõ rành rành.

Hèn gì bên bán cứ luôn miệng nói nào là 'tính năng siêu thật', nào là 'đáp ứng mọi nhu cầu từ trước ra sau từ trên xuống dưới của khách hàng'.... Cậu còn tưởng ý người ta là khớp xoay linh hoạt, tha hồ tạo dáng tuỳ thích, lại còn vui vẻ nghĩ bụng 'Ngon, thế thì luyện tập hiện trường càng dễ' nữa chứ....

Số 3 ôm mặt, cậu không còn trong sáng nữa rồi, thế mà cậu lại mua cái thứ đồ chơi này! Cậu là người lớn dơ bẩn!

......

15 phút sau, Số 3 đã thay quần áo xong xuôi cho mô hình.

Cậu lau mồ hôi, nhìn mô hình sống động như thật ngồi trên sofa, lại không kìm được một tiếng cảm thán, đúng là giống ghê cơ!

Phải, sau một hồi đấu tranh tư tưởng không mấy quyết liệt lắm, cuối cùng Số 3 vẫn quyết định dùng mô hình để luyện tập. Thôi thì cũng lỡ mua rồi, lại không thể vứt đi được, chi bằng cứ tiếp tục tận dụng đi.

Dù là mèo trắng hay mèo đen, miễn bắt được chuột thì đều là mèo tốt. Tương tự, dù có là loại mô hình gì đi nữa, chỉ cần dùng để luyện tập được thì đều là mô hình tốt!

Nghĩ như vậy, Số 3 liền bày đống dao phay dây thừng găng tay đã mua ra bàn, vừa định chuẩn bị thực hành thì sực nhớ tới tấm rèm cửa đã kéo ra khi nãy.

Giữa ban ngày ban mặt mà có một mô hình giống y như người thật bị cậu cầm dao đâm, lỡ có ai nhìn thấy lại tưởng cậu đang giết người thì toi. Thế là Số 3 đứng dậy kéo rèm cửa lại, sau đó quay đi bật đèn.

Cậu không hề nhận ra, bởi vì kéo quá nhanh nên có một phần rèm chưa đóng hết, vẫn để lại một khe hở.

Sau khi bật đèn lên, Số 3 dựng mô hình đứng dựa thẳng vào tường để cho nó không đổ, rồi cầm con dao phay lên chuẩn bị luyện tập diễn xuất.

Trong đầu tua lại mớ phim tội phạm đã cày cùng quyển tiểu thuyết Sauza đưa, Số 3 nắm chặt tay tự cổ vũ bản thân một chút, sau đó hắng giọng hai tiếng bắt đầu nhập vai.

"Khụ khụ! Giơ tay lên! Ừ, đúng rồi đấy! Đừng có nhúc nhích, dao của tao không có mắt đâu!" Số 3 quát vào mặt mô hình.

"...." Mô hình.

"Tốt! Coi như mày biết điều la hét om sòm! Tao đã điều tra cả nhà mày rồi, biết vợ con mày đang ở đâu! Nếu không nghe lời thì đừng trách tao ác đứa nào cũng không tha!" Số 3 tiếp tục gào lên.

"...." Mô hình.

Số 3 quay lưng lại đối diện với mô hình, rồi lại bất thình lình xoay người lớn tiếng quát: "Khốn khiếp! Mày dám cố tình làm tao lơ là, định thừa lúc tao quay đi để tấn công hả?! Nếu đã không chịu ngoan ngoãn như thế thì đừng trách tao!"

Nói rồi cậu cầm dao phay lao tới, nhưng khi dao sắp chém đến cổ mô hình thì Số 3 chợt khựng lại. Nhìn mô hình giống y như thật trước mắt, trên mặt Số 3 hiện lên vẻ rối rắm, không có cách nào vung tay xuống được.

Cậu ngập ngừng chuyển hướng dao xuống ngực mô hình, định đổi thành đâm vào tim, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể ra tay.

Không được không được, cái này nhìn trông thật quá, cứ như sắp chém người thật ấy, cậu không làm nổi!

Số 3 chán nản buông tay, đặt lại con dao xuống mặt bàn, lia mắt nhìn sang sợi dây thừng trên đó.... Quả nhiên vẫn nên chọn cách không đổ máu thì hơn. Học uỷ đã nói với cậu rồi, lúc diễn vai người chết hệ thống sẽ tiếp quản cơ thể nên mọi người sẽ không có cảm giác gì. Suy ra cho dù có chọn cách siết cổ đi nữa thì cũng không khó chịu đâu ha?

Nghĩ vậy, Số 3 cầm sợi dây thừng đi lại gần mô hình, vừa định vòng dây qua cổ nó thì đột nhiên nhận ra có gì đó sai sai.

Làm gì có hung thủ nào lại siết cổ người từ đằng trước chứ? Đáng lẽ phải từ phía sau mới đúng?

Số 3 nhìn mô hình đang dựa sát vào tường, vội vàng kéo nó ra một chút để tạo ít khoảng trống phía sau.

Đúng lúc này, Số 3 để ý có tia nắng hắt qua rèm rọi thẳng lên mặt mô hình, cậu quay đầu lại, nhìn thấy tấm rèm cửa đang hé một khe nhỏ.... Thôi kệ đi, mỗi một cái khe nhỏ xíu, trừ khi có người nào dùng ống nhòm rình thì mới thấy thôi, lười kéo lại quá.

Thế là cậu tiếp tục công việc đang dang dở.

Mãi đến khi Số 3 vòng ra sau lưng mô hình tròng dây qua cổ nó, cậu mới nhận ra con hàng này cao thật sự. Chẳng biết có phải là làm theo mẫu Tây không mà lại cao tận 1m9.

Số 3 đứng sát lưng mô hình cố siết chặt sợi dây lại, khổ nỗi mô hình cao hơn cậu nên thành ra lại phải với tay lên. Cậu nắm dây thừng nhón chân lên giật giật hai cái, cảm thấy chả có tí lực gì.

Rõ ràng đây không phải tư thế lý tưởng để gây án.

Thế là Số 3 đổi chiến thuật, đẩy lưng mô hình cho nó gập người xuống, rồi dùng đầu gối đè lên lưng nó để siết dây được chặt hơn. Nhưng chẳng mấy chốc cậu lại cảm thấy hơi cấn cấn.

"Sao cái tư thế này cứ kỳ kỳ ta.... Làm gì có nạn nhân nào lại cúi gập người chờ bị siết cổ chứ? Người bình thường thể nào cũng sẽ ngồi thụp xuống ngay, đâu ai lại dùng cổ để kéo co như vậy nhỉ?"

Số 3 lắc đầu buông dây thừng ra, đỡ eo mô hình để nó ngồi bệt xuống. Nhưng đúng lúc này, chắc là tại khi nãy dùng sức hơi quá, cái đầu mô hình đột nhiên lăn lông lốc xuống sàn.

Không phải chứ? Mới xài có một lúc mà đã hỏng rồi? Hàng họ kiểu này cũng lởm quá rồi đấy?! Số 3 vội vàng nhặt lên xem, phát hiện chỗ nối giữa đầu và cổ mô hình là loại khớp nối hình cầu. Cũng giống y như búp bê bình thường, chỉ cần ấn lỗ lõm trên đầu vào với cổ là xong.

Xem ra là để đáp ứng một vài sở thích đặc biệt của khách hàng, cho nên nhà sản xuất mới cố tình thiết kế các khớp tứ chi có thể tháo rời như vậy.... Đúng là trên đời này chuyện quái gì cũng có thể nghĩ ra được mà.

Số 3 vừa lẩm bẩm vừa cầm cái đầu định lắp lại. Cậu chĩa cái đầu vào cổ rồi ấn mạnh xuống, nhưng khổ nỗi khớp tròn trên cổ quá trơn, cái đầu gắn vào cứ trượt lên trượt xuống, mà người con mô hình lại không có điểm tựa nên cứ lắc tới lắc lui.

Loay hoay mấy lần vẫn không xong, Số 3 tức mình, kẹp luôn hai chân lên vai con mô hình, dùng đùi giữ chặt người nó rồi dồn sức ấn cái đầu xuống.

Sau cả chục lần hì hục như thế, cuối cùng cậu cũng gắn được cái đầu của mô hình vào lại chỗ cũ.

Số 3 quệt mồ hôi, đúng là vạn sự khởi đầu nan. Còn chưa đến khâu diễn thật mà cậu đã mệt bở ra rồi! Diễn xuất đúng là khó quá đi!

==========

Sau tấm rèm biệt thự nhà Kudo, Okiya Subaru buông ống nhòm xuống, hồi tưởng lại cảnh tượng mình vừa nhìn thấy mà chìm vào im lặng.

Ban nãy lúc nghe thấy tiếng chuông cửa nhà vị hàng xóm sát nhân dự bị kia vang lên, Okiya Subaru đã cố tình bước ra chào hỏi. Người kia nhìn thấy anh thì lập tức trốn vào trong, trông có vẻ cực kỳ sợ giao tiếp với người lạ.

Anh cũng chẳng để tâm lắm, dù sao thì tiến sĩ Agasa cũng đã từng nói cậu Makino này rất nhút nhát.

Sau đó, Okiya Subaru quay vào trong nhà tiếp tục quan sát. Chỉ lát sau, rèm cửa của căn nhà đối diện lại đột nhiên được kéo ra sau một khoảng thời gian dài.

Chẳng lẽ cậu Makino kia cuối cùng cũng nhận ra mình cần tắm nắng rồi à? Okiya Subaru vừa mới nghĩ vậy, thì lại thấy rèm cửa bên kia đã bị kéo trở lại. Hành động kỳ quặc này cuối cùng cũng khiến anh bắt đầu để ý.

Okiya Subaru quay về phòng làm việc lấy ống nhòm, rồi lại ra phòng khách lấy thêm ít đá và rượu whisky. Anh đặt ly rượu lên bệ cửa sổ, ngồi xuống đó bắt đầu công cuộc quan sát.

Cậu Makino này có vẻ hơi bất cẩn, rèm cửa không được kéo hết mà lại để chừa ra một khe. Thế là qua khe hở đó, Okiya Subaru nhìn thấy một bóng người lạ mặt đứng bên trong.

Có người vào nhà đối diện sao? Okiya Subaru mở to mắt.

Dù khe hở rèm chỉ rộng bằng lòng bàn tay, bóng người kia lại chỉ lộ ra một cơ thể, nhưng như vậy cũng đủ để đặc vụ FBI nhạy bén này dựa vào đôi mắt tựa hạt cườm của đối phương mà phán đoán đó chỉ là một con búp bê hình người.

Nhớ lại kiện hàng khổng lồ ban nãy, Okiya Subaru nhướng mày. Nghe nói người Nhật rất thích mua cả đống búp bê figure về để trưng trong nhà, xem ra cái cậu Makino này cũng có sở thích đó.

Rồi ngay giây tiếp theo, anh nhìn thấy một bàn tay túm lấy eo con búp bê, ép nó cúi gập người xuống, sau đó thân thể con búp bê bắt đầu đung đưa tới lui.

"...." Okiya Subaru.

Đúng lúc đó, có một cơn gió thổi qua làm tấm rèm bay lên khe khuất mất khung cảnh. Đến khi tấm rèm rũ xuống, Okiya Subaru thấy con búp bê đã được đặt nằm trên đất, cậu Makino tóc vàng kia đang quay lưng về phía anh, ngồi d*ng ch*n cưỡi trên vai con búp bê, tay đè lên đầu nó nhấp nhô lên xuống, lại còn kích động đến mức cả người cũng rung lắc theo.

"...." Okiya Subaru.

Nhớ lại đống dây thừng mà vị hàng xóm này đã mua, Akai Shuichi bắt đầu nghi ngờ công dụng thật sự của chúng. Giờ phút này, đặc vụ FBI dày dặn kinh nghiệm đây bắt đầu cảm thấy hàng xóm của mình hình như không chỉ là một sát nhân dự bị bình thường nữa.... Mà có lẽ phải bổ sung thêm hai chữ 'b**n th**' vào mới phải.

Trước Tiếp