Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 81: (Ngoại truyện) Kết

Trước Tiếp

Thẩm Lĩnh lại mất dấu Hướng Bành Bành lần nữa.

Song lần này gã đỡ hoảng loạn hẳn, chắc tại có tuổi rồi nên tâm trạng thiên về hướng ổn định hơn. Gã đã bắt đầu để ý trạng thái giữa hai người họ ngay từ khi việc kinh doanh của Khương Khởi Ngâm gặp trắc trở.

Bằng ấy năm trôi đi, chứng kiến quá nhiều ngọt ngào của Hướng Bành Bành và Khương Khởi Ngâm, tới lúc họ đột ngột chia tay Thẩm Lĩnh chẳng hề vui sướng như tưởng tượng mà chỉ thấy cơn bức bối khó lòng diễn tả, vì Hướng Bành Bành.

Gã biết Hướng Bành Bành nghỉ việc, thực ra nếu muốn tìm thì sẽ tìm ra nhanh thôi, nhưng Thẩm Lĩnh ngồi yên.

Gã nghĩ vào lúc này đây Hướng Bành Bành tuyệt nhiên không muốn nhìn thấy gã.

Chờ thêm gần nửa năm, Thẩm Lĩnh mới xuất hiện trở lại trước mặt Hướng Bành Bành.

Khi đó Hướng Bành Bành đã xin được việc mới, làm quản lý sản phẩm cho một công ty.

Bóng ma thất tình phai nhòa nhanh hơn cậu ta nghĩ nhiều, thỉnh thoảng ngoài giờ làm việc nhớ đến chuyện này mới thảng thốt nhận ra, mình thực sự không còn là mình của năm hai mấy tuổi, thất tình cái là vật vã như đất trời sụp đổ nữa rồi.

Chỉ chớp mắt cậu ta đã lại có thể sống vui sống khỏe, còn chăm bẵm bản thân cơ bắp hơn chút.

Cậu ta chạm mặt Thẩm Lĩnh giữa đường dắt chó đi dạo sau giờ làm.

Lúc ấy Tiểu Đậu đã bị nhốt cả ngày, vừa xuống đến nhà là phấn khích lao phăm phăm về phía trước thở hồng hộc hồng hộc, cái giống Husky này mà đã lên cơn thì Hướng Bành Bành ghìm cương không nổi, “Ấy ấy ấy! Tiểu Đậu!”

Đáng ra không nên đi dép lê dắt chó, Hướng Bành Bành muộn màng hối hận trong bụng, mỗi bước bị Tiểu Đậu xông pha lôi theo ngón chân cậu ta đều phải cố bấu chặt xuống đất, cậu ta đã dồn hết sức lực mà cuối cùng vẫn đầu hàng, bốn ngón lê lết tiến lên trong khi dép vẫn mắc kẹt ở đoạn giữa lòng bàn chân, xốc xếch vô cùng.

Thấy sắp sửa bị Tiểu Đậu kéo ngã ra đất, phản xạ thúc giục Hướng Bành Bành thả sợi dây dắt ra, đúng khoảnh khắc này chợt có người duỗi tay từ phía sau hỗ trợ cậu ta giữ lấy sợi dây cho thật chắc.

Đòn đánh bất ngờ làm Tiểu Đậu khựng lại, nó cũng chịu dừng chân bắt đầu vẫy đuôi thở nhanh.

Hướng Bành Bành còn đang th* d*c, nghiêng đầu sang chạm mắt với người vừa ra tay giúp đỡ.

“Cảm…”

Chữ ơn thình lình đứt phựt.

Thẩm Lĩnh chậm rãi thả lỏng tay đứng thẳng dậy, từ từ nở một nụ cười cực nhẹ, “Lâu lắm không gặp.”

Gió xuân lướt ngang ngọn cây, vang những tiếng xào xạc.

Hướng Bành Bành thoáng ngẩn ngơ.

À, đúng, đã lâu lắm cậu ta không nhìn thấy gương mặt này.

Lâu đến nỗi thường ngày cậu ta gần như chẳng nhớ tới nữa.

Nhưng giờ đây tái ngộ Hướng Bành Bành cũng chẳng có nhu cầu mắng mỏ thêm, trái lại còn thấy có phần cảm khái.

Cậu ta đã đến rất nhiều nơi xa lạ, có cuộc sống hoàn toàn mới, ngoài Đào Tây Hữu cậu ta không giữ liên lạc với bất kì ai khác.

Chỉ riêng Thẩm Lĩnh, riêng Thẩm Lĩnh cứ toàn ngoi ra giữa cuộc sống mới của cậu ta.

Họ chia tay từ khi nào ấy nhỉ? Hướng Bành Bành nheo mắt tính nhẩm.

Gần 9 năm rồi.

Hóa ra cậu hai Thẩm từng ngông nghênh tự đại đã bám theo sau cậu ta lâu đến thế.

“Lâu lắm không gặp.” Cuối cùng Hướng Bành Bành thản nhiên đáp.

Bầu không khí giữa cả hai rất tĩnh, chính ra lại giống người quen cũ xa xăm trùng phùng thật. Đáng tiếc Tiểu Đậu không hề thấy vậy, nó chồm chồm hồi lâu chẳng ai để ý, bèn không dưng quay sang kèn cựa tên người lạ là Thẩm Lĩnh, cho một nhát cắn yêu.

Rời khỏi trung tâm phòng ngừa dịch bệnh thì trời đã tối mịt.

Hướng Bành Bành liếc đồng hồ, 8 rưỡi tối, cậu ta hơi ái ngại giải thích với Thẩm Lĩnh: “Tiểu Đậu vốn là chó hoang, tính nó lông bông quen, tôi đang định gửi tới trường huấn luyện thú cưng cho đi học…”

Vết thương ở cổ tay Thẩm Lĩnh không quá nghiêm trọng, răng quệt rách da để lại hai hàng máu đỏ, vốn dĩ gã cũng định mặc kệ mà Hướng Bành Bành cương quyết dẫn gã vào tiêm vắc xin phòng dại.

“Không sao.” Thẩm Lĩnh xua tay, cố khen Tiểu Đậu thêm một câu không hề gượng tí nào, “Nó… hoạt bát thật.”

Đến đây chẳng còn lý do nấn ná nữa, Thẩm Lĩnh chào tạm biệt ra về, Hướng Bành Bành lơ đãng theo tiễn.

Cậu ta không hỏi Thẩm Lĩnh là sao lại xuất hiện, Thẩm Lĩnh cũng không trình bày. Tuy cả hai có nói chuyện song khoảng cách vẫn xa vời như cũ.

Cảm giác gặp rồi cũng chẳng khác nào chưa gặp.

Chỉ khác là Hướng Bành Bành tưởng sẽ nhìn thấy Thẩm Lĩnh lần nữa sớm thôi, hóa ra đợt này tính sai.

Nửa năm tiếp đó Thẩm Lĩnh không xuất hiện lần nào.

Cuộc sống của Hướng Bành Bành vẫn giống vậy, thi thoảng cuối tuần đi uống rượu một mình, giữa lúc lim dim mơ màng cậu ta cũng nghĩ tới sự biến mất của Thẩm Lĩnh.

Sau khi cậu ta rời đi Thẩm Lĩnh không từ bỏ, lúc tìm thấy cậu ta song phát hiện cậu ta đã tiến tới với một mối quan hệ mới cũng không từ bỏ, nhưng rồi đúng giai đoạn cậu ta đã độc thân, Thẩm Lĩnh cũng đã kiên trì được hơn 9 năm ròng thì gã lại đi bỏ cuộc.

Hướng Bành Bành chẳng biết nên cảm thấy may mắn hay thấy khôi hài nữa.

Mùa đông ở thành phố P, nhiệt độ giảm xuống rất thấp.

Tiểu Đậu chẳng hề sợ lạnh, mãi Hướng Bành Bành mới được nghỉ phép muốn vùi ở nhà ngủ nướng mà nó thì hay quá, sáng ngày ra đã tha sợi dây dắt lên giường dúi dụi đánh thức Hướng Bành Bành phải dậy.

“Chậc!” Hướng Bành Bành bị l**m nước dãi đầy mặt, miệng chép song tay đã lật chăn ra.

Đánh răng rửa mặt qua một lượt, Hướng Bành Bành chẳng buồn thay quần áo ngủ mà chỉ khoác tạm thêm cái áo phao dáng dài, rồi dẫn Tiểu Đậu đi mở cửa.

Khoảnh khắc cửa bật mở, cậu ta và bóng dáng đang đứng ngay ngoài bốn mắt nhìn nhau.

Gió rét cuốn qua hành lang thổi thốc tóc con trước trán Thẩm Lĩnh, hình như cũng làm mắt gã đỏ hoe.

“Bành Bành,” Thẩm Lĩnh nói xin lỗi, giải thích lý do lâu lắm mình chưa xuất hiện, “bố anh, mất rồi.”

Bàn tay đang nắm dây dắt chó của Hướng Bành Bành chợt siết chặt, cậu ta nhớ hình như từ tận trước kia sức khỏe bố Thẩm Lĩnh đã yếu yếu sẵn.

“Chia buồn.” Cuối cùng Hướng Bành Bành nói.

Sắc mặt Thẩm Lĩnh hơi tái, gã khẽ cười chớp nhoáng, duỗi tay ra bảo: “Ngoài trời lạnh lắm, để anh dắt hộ em.”

Hướng Bành Bành rũ mắt, trông bàn tay đỏ bừng vì cóng của Thẩm Lĩnh, chẳng hiểu đối phương đã chờ ngoài hành lang bao lâu.

Sau cùng Tiểu Đậu phải ở nhà, lần đầu tiên Thẩm Lĩnh được phép đặt chân vào chỗ ở của Hướng Bành Bành.

Hướng Bành Bành bưng cốc nước nóng cho gã, đi vào bếp nấu bữa sáng.

Tầm mắt quan sát vòng quanh, căn nhà nhỏ thôi nhưng Hướng Bành Bành dọn dẹp rất gọn gàng ấm cúng, ánh mắt Thẩm Lĩnh dịu bớt phần nào.

Bữa sáng là sandwich, Hướng Bành Bành thích kẹp thêm trứng bác và cà chua, mùi vị vẫn y hệt nhiều năm về trước. Thẩm Lĩnh cắm cúi ăn, viền mắt hơi cay cay.

Gã khẽ ho một tiếng vờ như bị bụi bay vào mắt, rút tờ khăn giấy thấm bừa. Hướng Bành Bành trông thấy hết, không nhiều lời.

Ngoài kia gió đông thét gào, trong phòng điều hòa ấm áp, lần đầu tiên hai người trò chuyện hòa thuận được với nhau suốt ngần ấy năm nay.

Kể chuyện bố Thẩm Lĩnh qua đời, trọng trách trong nhà đặt lên vai anh cả, gã buộc phải san sẻ cùng nhưng đã nhiều năm gã chưa tiếp xúc với nghiệp vụ cốt lõi của doanh nghiệp gia tộc, mới đầu cũng luống cuống lúng túng, phải mất hàng tá thời gian để thu xếp làm quen.

Tán gẫu cả về công việc của Hướng Bành Bành, về Tiểu Đậu…

Đến cuối Thẩm Lĩnh nói: “Xin lỗi em.”

Câu xin lỗi không vạch rõ rành mạch, nhưng Hướng Bành Bành biết là xin lỗi vì chuyện quá khứ.

Cậu ta lắc đầu bảo: “Hồi ấy mình đều còn trẻ quá.”

Thẩm Lĩnh mắc sai lầm to tát lắm ư? To tát, mà cũng bình thường. Về sau Hướng Bành Bành đã xử lý ổn thỏa tình cảm giữa họ chưa? Ổn, mà cũng không.

Chẳng qua hồi ấy cả hai đều chỉ đứng ở góc độ của mình, có quan điểm riêng của mình, không tài nào tán đồng và chấp thuận cách làm của đối phương.

Xét cho cùng là do không hợp.

Nghe thấy hai chữ “không hợp”, ngón tay khẽ Thẩm Lĩnh cong rúc lại, giọng gã gấp gáp hơn, “Không, không phải thế.”

Trái tim gã chậm rãi chìm nghỉm, gã bỗng ý thức được có lẽ đây sẽ là cơ hội duy nhất trong đời để gã và Hướng Bành Bành bình tĩnh giải thích hẳn hoi mọi thứ cho nhau.

“Năm mười mấy tuổi anh thích Lịch Minh Triêu, cậu ấy lại chết vào đúng thời điểm đó, đúng là anh nhớ cậu ấy, không quên được cậu ấy, thời gian trôi dần, anh cũng không phân biệt được rõ rốt cuộc những gì còn lại là thích hay là thói quen nữa.”

“Nhưng rồi anh gặp em, càng ở bên em lâu anh càng hiểu ra, anh thích em, không thể rời xa em. Nhưng anh… cuối cùng anh vẫn làm sai.”

Sau khi Hướng Bành Bành bỏ đi, Thẩm Lĩnh đến thăm mộ Lịch Minh Triêu lần cuối, ngắm bức ảnh ấy thật lâu, gã nói: “Ban đầu chắc cậu cũng đoán được trước chuyện hôm nay nhỉ, nên mới bảo tôi là nếu gặp người mình thích thì phải dũng cảm lên.”

“Tôi đi đây.”

Thẩm Lĩnh vẫy tay với bia mộ, xoay người ra về, “Tôi gặp được người ấy rồi, tôi phải tìm em ấy trở lại, sau này… sẽ không ghé nữa.”

Từ đó, Thẩm Lĩnh nói lời tạm biệt triệt để với Lịch Minh Triêu 18 tuổi.

“Lúc sắp mất bố anh còn canh cánh anh này.” Nói đến đây khóe môi Thẩm Lĩnh cong lên cười khổ, “Anh bảo anh không kết hôn đâu, anh bảo anh vẫn thích em, anh còn tưởng bố vẫn muốn tẩn anh cơ… Bố anh không đánh, chỉ dặn, chỉ dặn anh sau này phải đỡ đần anh trai nhiều vào.”

Giọt nước nơi khóe mắt Thẩm Lĩnh lăn dài từ bao giờ chẳng hay, rơi lên mặt vải chiếc quần đen của gã rồi nhanh chóng biến mất tăm hơi.

Hướng Bành Bành vẫn nhìn Thẩm Lĩnh suốt, trông thấy tóc gã đã thêm nhiều sợi bạc, thấy đôi mắt hàng mày tịch mịch của gã.

“Anh muốn gì cơ chứ? Thẩm Lĩnh.”

Hướng Bành Bành hỏi, dòng suy nghĩ ngổn ngang: “Muốn tôi làm gì đây? Muốn tôi ngoái lại à? Muốn tôi quay về bên anh?”

Nếu là Thẩm Lĩnh ngày xưa, e là gã phải lập tức tóm lấy thời cơ hiếm hoi quý báu, đề xuất làm lành.

Nhưng Thẩm Lĩnh 37 tuổi chỉ nhìn Hướng Bành Bành thật sâu bằng đôi mắt nhằng nhịt tơ máu.

“Muốn em sẵn lòng tự nguyện.”

“Nếu không thì cứ tiếp tục cuộc sống của em, không cần thương hại anh đâu, anh không đáng thương hại, anh mong em tự do vui vẻ hơn.”

Hướng Bành Bành hỏi tiếp: “Thế nếu bây giờ tôi yêu cầu anh đừng bao giờ xuất hiện trong đời tôi nữa thì sao? Anh có đồng ý được không?”

Thẩm Lĩnh như bị ai châm một kim trí mạng, toàn thân hóa đá tại chỗ.

Tình trạng này không kéo dài lâu, có lẽ chỉ khoảng 5 giây.

Thẩm Lĩnh nhét tờ giấy vừa lau nước mắt khi nãy vào túi, lật đật đứng dậy, gã run tay mặc lại áo khoác, suốt quá trình gã không hề chạm mắt với Hướng Bành Bành.

Kéo phéc mơ tuya lên kín mít, lúc này Thẩm Lĩnh mới ngước mắt nhìn sang Hướng Bành Bành, ánh mắt vô cùng nặng nề, vô cùng phức tạp.

“Được.” Cuối cùng Thẩm Lĩnh nói.

Dường như gã đã phải dốc cạn hết sức để bật lên được chữ ấy, gã muốn nặn ra thêm nụ cười song lực bất tòng tâm, chỉ có thể gật đầu nhẹ, quay người đi ra cửa.

Hướng Bành Bành tiễn gã ra đến cửa.

Cửa khép lại được nửa, Hướng Bành Bành trông bóng lưng cao lớn mà bi ai của Thẩm Lĩnh, bỗng cậu ta bảo: “Giờ tôi đang không muốn yêu đương, Thẩm Lĩnh.”

“Nhưng nếu anh muốn, anh có thể tiếp tục làm những việc anh muốn làm.”

Thẩm Lĩnh thình lình quay ngoắt song cánh cửa đã đóng kín, phát ra tiếng “cạch” khẽ khàng.

Chờ Hướng Bành Bành ngoái đầu nhìn gã và chờ Hướng Bành Bành sẵn lòng yêu trở lại là việc Thẩm Lĩnh không thể thành thạo hơn.

Kể từ đó, Thẩm Lĩnh chính thức trở thành bạn của Hướng Bành Bành.

Hai người cùng thực hiện mọi hoạt động thường gặp giữa bạn bè, tán gẫu, dạo phố, chơi game, cũng uống rượu, tâm sự, nói xấu chung…

Tất thảy giống như bắt đầu lại từ số 0.

Năm Thẩm Lĩnh 39 tuổi, cũng là năm thứ 11 từ khi họ cắt đứt, trong một tối chia xa, tranh thủ men rượu Thẩm Lĩnh đã hôn được lên má Hướng Bành Bành.

Mà không bị ăn vả.

“Lúc nào muốn yêu rồi thì nhớ bảo anh nhé.” Thẩm Lĩnh nắm tay Hướng Bành Bành, bóp nhè nhẹ.

Hướng Bành Bành không rút tay mình về, trái lại nhổ thêm một sợi tóc bạc trên đầu Thẩm Lĩnh.

Cậu ta cười, ánh sáng đã trở về trong đôi mắt.

“Cứ chờ đấy, có khi sang năm.”

“Có khi là ngày mai.”

Hết toàn bộ truyện

Trước Tiếp