Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thực ra việc Hướng Bành Bành và Khương Khởi Ngâm chia tay không phải chuyện gì quá to tát.
Mấy năm gần đây kinh tế xuống dốc, kinh doanh ế ẩm, hàng lẩu đóng cửa, Khương Khởi Ngâm gánh trên lưng món nợ gần 700 ngàn tệ. Xe phải bán mất, Hướng Bành Bành đỡ đần anh ta thêm một ít, cộng đủ kiểu lại vẫn còn thiếu tầm 300 mấy chục ngàn nữa.
Tiền lương mỗi tháng của Hướng Bành Bành cũng chỉ hơn 10 ngàn tệ, ban đầu cậu ta bỏ nhà ra đi vốn dĩ chỏng chơ hai bàn tay trắng, mấy năm nay tiết kiệm được một ít thì đều đã lấy ra góp vào cho Khương Khởi Ngâm.
Khương Khởi Ngâm vô cùng áy náy trước việc này, Hướng Bành Bành trấn an anh ta đừng nghĩ nhiều.
“Hai người ở bên nhau thì phải chung tay vượt sóng gió mới đúng.”
Nói thì nói vậy, nhưng khi chứng kiến Hướng Bành Bành hàng ngày đi làm đầu tắt mặt tối còn bản thân ở yên trong nhà nhất thời chẳng biết lo liệu được gì hơn, lòng tự tôn của thằng đàn ông trỗi dậy tựa mũi kim châm khiến Khương Khởi Ngâm cực kì khổ sở.
Anh ta mong kiếm được tiền nhanh nhanh, còn trả lại phần của Hướng Bành Bành.
Trùng hợp có người bạn rủ anh ta cùng mở tiệm massage chân, ngành này lợi nhuận cao, Khương Khởi Ngâm cũng ham. Anh ta lặng lẽ mang sổ đỏ ra ngân hàng thế chấp, vay 920 ngàn tệ đầu tư.
Sự kiện này dẫn đến cuộc tranh cãi gay gắt đầu tiên giữa Hướng Bành Bành và Khương Khởi Ngâm.
Suốt ngần ấy thời gian quen nhau họ còn hiếm khi đốp chát đấu khẩu, âm thanh từ hai phía trầm bổng nối nhau, không ai chịu ai.
“Anh không bàn bạc trước với em được à? Bây giờ tình hình thế này rồi không thể nôn nóng xốc nổi được, không được!” Hướng Bành Bành tức run cả tay.
“Em không sốt ruột nhưng anh sốt ruột chứ!” Khương Khởi Ngâm đẩy kính, cau mày, “Một thằng đàn ông ba mươi mấy tuổi đầu như anh mà cứ suốt ngày ru rú trong nhà, ru rú tạm bợ với cái thẻ ngân hàng số dư chưa được tới đơn vị hàng nghìn, liệu anh ngồi yên nổi chắc?”
“Vẫn còn em đây cơ mà!” Hướng Bành Bành xòe hai tay, “Mình đủ ăn đủ uống cũng có làm gì phải cần tiền gấp luôn đâu, chờ thêm chút nữa thì đã sao? Cân nhắc kĩ lưỡng hơn rồi hẵng quyết định kinh doanh gì chứ? Hẵng tính chứ! Kể cả anh muốn đầu tư cái tiệm massage chân này thì tốt xấu gì anh cũng bàn với em một câu không được à!”
“Vì anh biết thừa nếu bàn với em trước kiểu gì em cũng vẫn khuyên anh chờ tiếp thôi!” Khương Khởi Ngâm nâng tay đè trán, mặt mũi nóng nảy.
Nghe vậy Hướng Bành Bành cũng im lặng.
Khương Khởi Ngâm nói đúng, cậu ta khuyên Khương Khởi Ngâm chờ thêm thật, thực lòng cậu ta không đánh giá cao lựa chọn mở tiệm massage chân.
Cả hai ngồi im lìm hồi lâu, chẳng ai có sức cãi cọ thêm nữa.
Lỡ đầu tư vào rồi, giờ cũng bó tay, chỉ có thể bước tiếp.
Tiệm massage chân khai trương, Hướng Bành Bành cố vượt nỗi xấu hổ mời đồng nghiệp ở công ty cùng đến thử dịch vụ, nhờ họ hỗ trợ chia sẻ giúp, rảnh rỗi thì ghé ủng hộ.
2 tháng đầu tiên tiệm làm ăn khá ổn, Khương Khởi Ngâm tưởng rằng đã nhìn thấy hi vọng. Nhưng rồi ngay tiếp đó có kĩ thuật viên của tiệm hám tiền lang chạ với khách hàng, bị vợ khách dẫn theo nhà báo tới xông vào tiệm làm ầm lên tại chỗ.
Dù về sau công an đến kiểm tra, xác nhận tiệm massage chân hoàn toàn không dính dáng đến hành vi m** d*m, nhưng gặp phải vụ bê bối thế kia thì danh tiếng cũng tan tành.
Khương Khởi Ngâm chưa trả hết nợ cũ đã lại chồng chất nợ mới.
Đến thời điểm này, tình cảm giữa anh ta và Hướng Bành Bành cũng đang chao đảo bên bờ sụp đổ.
Nửa năm vừa qua cả hai chung đụng với nhau trông khá bình thường nhưng thực tế tình hình làm ăn ảm đạm khiến Khương Khởi Ngâm âm thầm chịu áp lực cực lớn, anh ta không còn thời gian quan tâm đến Hướng Bành Bành, không còn lòng dạ bày vẽ lãng mạn gì nữa.
Ngoài mặt Hướng Bành Bành không nói gì song rốt cuộc nội tâm cũng vướng mắc, thời gian lâu dần, cãi chẳng có sức cãi mà nói chuyện thì cũng chẳng biết nói chi.
Dẫu sao trừ yêu đương ra, đời người còn bao chuyện phải lo.
Nửa tháng sau khi tiệm massage chân phá sản, Khương Khởi Ngâm sang nhà Hướng Bành Bành, hai người cùng nhau nấu một bữa cơm.
Hình như đã phải 4 5 tháng kể từ lần cuối họ chung tay xuống bếp thế này.
Mâm cơm bốn món một canh bưng ra bàn, cả hai ngồi đối diện ăn trong thinh lặng.
Mãi đến khi đôi bên đều đã ăn no, hạ đũa, Khương Khởi Ngâm mới bảo anh ta sắp phải đi.
“Bố mẹ anh hỏi người quen, cho anh sang theo bác làm công trình …” Khương Khởi Ngâm nói rất chậm chạp, nét mặt thấp thoáng nỗi đau khổ, “Anh có lỗi với em, Bành Bành, khoản còn nợ của em anh sẽ tích cóp trả dần cho em.”
Hướng Bành Bành rũ mắt, im ắng nghe hết rồi mới đáp: “Chỗ đó có ít thôi không phải vội, lúc nào thư thả trả là được, hoặc anh cầm luôn cũng không sao, anh biết mà, một mình em… chẳng cần tiêu pha gì mấy.”
“Có chứ…” Khương Khởi Ngâm thấp giọng nói: “Có chứ.”
Chẳng rõ vì sao, nói được hai câu xong cả hai lại cùng im bặt.
Hướng Bành Bành nhìn Khương Khởi Ngâm đăm đăm hồi lâu, đúng là thời gian nửa năm vừa rồi đã hủy hoại khiến người trước mắt tàn tạ thêm nhiều, hiện cả nếp nhăn nơi khóe mắt.
“Thế…” Vốn không định hỏi đâu, nhưng rồi Hướng Bành Bành vẫn lên tiếng, “bọn mình thì sao?”
Hai tay Khương Khởi Ngâm đan vào nhau xoắn vặn tái hồi, anh ta thở hắt một hơi dài thượt, mặt mũi ngập tràn áy náy, “Bành Bành, mình ở bên nhau lâu như thế, anh luôn khắc ghi những gì tốt đẹp em dành cho. Em giúp anh nhiều thứ lắm, tại bản thân anh kém cỏi, anh không xứng với em, thật đấy!”
Thực ra đầu đuôi cũng có hơn 1 triệu tệ thôi, ý không phải bảo Khương Khởi Ngâm không kiếm ra tiền, nợ nần rồi thì hai người không tiếp tục được nữa, mà vấn đề là chính Khương Khởi Ngâm không tài nào chấp nhận được bản thân mình lúc này.
“Bọn mình đều đầu 3 cả rồi, giờ anh như này còn chẳng biết đến năm nào mới vực dậy nổi, anh không muốn liên lụy bắt em phải nhọc nhằn theo anh.” Khương Khởi Ngâm cười nói: “Với cả… anh sang chỗ bác xong đằng nào mình cũng hiếm có dịp gặp gỡ, nghĩa lý gì đâu chứ.”
Hướng Bành Bành gật đầu không lên tiếng.
Mỗi người có quan điểm và lựa chọn riêng của mình, Khương Khởi Ngâm không chấp nhận nổi thất bại của bản thân, Hướng Bành Bành cũng không thể chịu được việc yêu xa.
Buổi chiều hôm ấy trời âm u mù mịt, Hướng Bành Bành tiễn Khương Khởi Ngâm xuống tầng lần cuối.
“Thế, tạm biệt em nhé.” Khương Khởi Ngâm vỗ vai Hướng Bành Bành, “Bảo trọng.”
Hướng Bành Bành cũng cười, hệt như mọi lần trước, “Bảo trọng.”
Sau đó, hai người quay lưng theo hai lối khác.
Khoảnh khắc xoay người nước mắt Hướng Bành Bành đổ rào tựa cơn mưa, cậu ta có yêu Khương Khởi Ngâm. Lúc còn ngồi bên bàn ăn cậu ta thực sự rất muốn bùng nổ, thực sự rất muốn gào lên: “Chuyện to tát ngần nào cơ chứ? Chỉ là tiền thôi mà? Mình cùng nhau trả nợ là được, chẳng lẽ hai thằng đàn ông to xác lại để hơn 1 triệu tệ ấy đánh gục à?”
Nhưng cậu ta không làm.
Cậu ta biết trước nay Khương Khởi Ngâm luôn là người có lòng tự tôn cực lớn, Khương Khởi Ngâm có thể không cần tình yêu, nhưng tuyệt đối sẽ không để bất cứ ai phải gánh vác chung hậu quả từ thất bại của mình.
Đặc biệt trước đó Hướng Bành Bành đã giúp anh ta một lần rồi.
Người trưởng thành với nhau là thế đấy, chẳng cần lầm lỗi lớn lao cũng chẳng cần trở ngại đớn đau mấy, đơn giản tự dưng thấy mệt, thấy nhọc, thì kết thúc thôi.
Phần lớn những người ta gặp dọc cuộc đời dằng dặc sẽ chỉ đồng hành được chung một đoạn đường, rồi số mệnh tách người thành hai lối, biết làm sao đây.
Khương Khởi Ngâm rời đi, Hướng Bành Bành dọn dẹp hết mọi thứ liên quan đến anh ta trong nhà, quét tước lau chùi sạch sẽ tinh tươm, tiếp tục cuộc sống một mình.
Buổi chiều thứ 6, hoa nhài trắng được gửi tới bàn làm việc của cậu ta như thường lệ.
Lần đầu tiên Hướng Bành Bành ném thẳng nó vào thùng rác, ngay sau đó cậu ta nộp đơn xin nghỉ việc.