Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Như tia sấm đột ngột rầm vang giáng thẳng vào đầu, Bùi Ninh Chí bị đóng đinh tại chỗ triệt để, đầu óc cũng nổ “ầm” một tiếng theo, toàn bộ các âm thanh khác ngưng bặt, chỉ còn mỗi dư chấn dữ dội rung chuyển màng nhĩ.
Toi rồi…
“Hạc Kinh, chuyện gì đây?” Dẫu sao cũng đã quen chứng kiến sóng gió, Bùi Tuyên nhanh chóng đè nén tâm trạng cuồn cuộn để bình tĩnh lại.
Bùi Hạc Kinh hơi nghiêng ánh nhìn, lia sang Trương Ngọc đang rề rà tiến bước tới gần.
Người ngợm ướt sũng cộng thêm gió rét vù vù, Trương Ngọc cứ run lẩy bẩy suốt, môi y trắng bệch nhợt nhạt, nhãn cầu mắt trái ứ máu, y nhìn thẳng tắp về phía Bùi Tĩnh.
Bùi Tĩnh cố nặn ra nụ cười ôn tồn song đầu ngón tay đang cấu véo lòng bàn tay dưới lớp áo, anh ta thử thăm dò: “Trương Ngọc, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra thế? Sợ quá đúng không? Lại chỗ bọn tôi này.”
Trương Ngọc chỉ ngửa đầu trông lên màn trời xám xịt như chẳng hề nghe thấy gì. Ánh sáng mịt mờ làm nhòa bớt thời gian, nhưng y biết rõ… đã quá mốc giờ hẹn sẵn từ lâu lắm rồi.
50 phút trước.
“Đệt, Bùi Hạc Kinh anh ta bất động rồi sắp chìm xuống thật rồi kìa!” Đào Tây Hữu rối rít hô toáng lên.
Bùi Hạc Kinh vẫn lẳng lặng đứng nhìn, mãi đến khi Đào Tây Hữu kêu: “Ôi đờ mờ tôi sợ!”
“Không sao đâu.” Lúc này Bùi Hạc Kinh mới ôm vòng lấy Đào Tây Hữu, tỉ mỉ lau sạch sẽ bột thuốc còn vương ở miệng mũi cậu rồi dặn: “Em ở trên bờ chờ tôi.”
Đào Tây Hữu chạy ra ven bờ, Bùi Hạc Kinh thì nhảy xuống nước vớt Trương Ngọc.
Thời tiết này nước hồ không kém hầm băng là mấy, Bùi Hạc Kinh vừa bơi vừa phải kéo theo Trương Ngọc đã hôn mê bất tỉnh tương đối tốn sức, môi cũng tím tái vì cóng.
“Mau! Đưa tay cho tôi!” Đào Tây Hữu nhào tới sát hồ thét gọi, khoảnh khắc chộp được cổ tay Bùi Hạc Kinh là làn nước băng giá cũng dâng ngược ộc vào tay áo cậu, cả hai cùng hợp sức lôi cơ thể sắp sửa chết đuối lên bờ.
Lồng ngực Trương Ngọc không còn dấu hiệu chuyển động, gương mặt cũng đã chuyển màu xám ngoét, môi tím bầm ngả đen, Đào Tây Hữu khiếp đảm đến độ luống cuống tay chân.
Trái lại Bùi Hạc Kinh bình tĩnh hơn nhiều, anh từ tốn bắt tay vào làm hồi sức tim phổi cho Trương Ngọc.
“Không được, anh phải thổi ngạt ở miệng nữa chứ!” Đào Tây Hữu ở cạnh chỉ khao khát được góp một tay ấn tim cùng cho mạnh, nhưng sợ nhỡ quá đà b*p ch*t Trương Ngọc luôn mất.
Bùi Hạc Kinh không chịu động vào Trương Ngọc, chỉ duy trì động tác nhấn ngoài lồng ngực, được một lát thì cơ thể Trương Ngọc bắt đầu co giật nhẹ mất kiểm soát, cổ họng phát ra tiếng thở ngoi ngóp như cái ống bễ hỏng, y nôn được mấy ngụm nước rồi lại lịm đi im lìm.
Đào Tây Hữu thấy cứ thế này tiếp thì chết dở, cậu vội ngó nghiêng trái phải, phát hiện áo len của mình tương đối thoáng khí bèn kéo căng vạt áo đắp lên miệng Trương Ngọc, rồi vùi đầu xuống thổi ngạt vào đó.
Bùi Hạc Kinh liếc cậu một cái song cũng không cản, cả hai phối hợp với nhau, sau khoảng tầm hơn 10 phút Trương Ngọc mới thình lình lên cơn ho sù sụ long trời lở đất, từ từ tỉnh dậy.
Đập vào mắt y là mảng trời u ám, cùng Bùi Hạc Kinh và Đào Tây Hữu đang cấp cứu cho y.
Thoáng ngơ ngác ngắn ngủi trôi đi, theo sau là giãy giụa quyết liệt, Trương Ngọc ra sức trở mình ngồi dậy, nhưng cơn đau dữ dội nơi lồng ngực khiến y hoàn toàn không dám động đậy thêm nữa, cổ họng bỏng rát, cảm giác lục phủ ngũ tạng bị bóp bẹp dí, gáy thì nhói lên từng cơn.
Y chỉ biết ngồi yên tại chỗ, vỗ ngực liên tục thử khơi thông đường hô hấp cho nhẹ nhàng bớt.
Vòng qua cổng địa ngục một chuyến, giờ phút này đây đầu óc Trương Ngọc không còn nhớ được kế hoạch gì khác, y đã ngập trong nỗi sợ về cái chết.
Hồ nước băng giá vừa tối vừa lạnh tựa cái miệng rộng lớn của con quái vật đang nuốt chửng lấy mình, bản thân hoàn toàn không có đường trốn thoát, cứ trơ mắt chứng kiến nhiệt độ cơ thể chậm rãi tụt dần đều đặn, đẩy sinh mạng đến bên bờ đếm ngược.
Chờ mấy phút hoàn hồn, thấy sắc mặt y đã khá hơn phần nào Đào Tây Hữu mới lên tiếng sỉ vả: “Làm người ta hết hồn hết vía, anh bị dở hơi cám hấp à? Nghe câu sống nhục còn hơn chết vinh chưa, Bùi Hạc Kinh mà không vớt anh lên là giờ anh đã ngắc ngoải chân lạnh toát rồi đấy!”
Nghe vậy, Trương Ngọc ngẩng phắt lên nhìn về phía Bùi Hạc Kinh.
Thấy Bùi Hạc Kinh vẫn mặt mũi lạnh nhạt y lại quay đi, khàn giọng nói: “Đừng tưởng tôi sẽ biết ơn cậu.”
Bùi Hạc Kinh chẳng thèm để ý tâm trạng y, anh ngồi một bên tập trung vắt bớt nước ở quần áo mình, giọt nước chảy dọc đường xương hàm bén ngót của anh rồi rơi đập xuống đất, “Khỏi nhìn nữa, hắn không có mặt đúng giờ đâu.”
Lời nói hóa thành chiếc búa vô hình bổ ngay vào giữa trán Trương Ngọc, bàn tay đang ôm ngực của y bỗng co quắp siết chặt, nhưng y vẫn cố chấp lầm lì không đáp.
“Cái chết của cậu chẳng qua cũng là một khâu trong kế hoạch hắn vạch ra thôi.” Bùi Hạc Kinh vạch trần chân tướng đầm đìa máu tươi bằng biện pháp thẳng thừng vô cảm, “Rõ ràng chính bản thân cậu hiểu rõ nhất mà vẫn còn muốn cược, cược hắn sẽ vấn vương cậu chắc?”
Đào Tây Hữu bên kia ngồi nghe cứ ù ù cạc cạc, song cũng không ảnh hưởng công cuộc phát biểu hăng hái của cậu: “Vãi chưởng anh đúng là mê muội thật ạ, ở cái chốn nhà giàu đỉnh chóp như này đào đâu ra tình yêu chân thành!”
Trương Ngọc chậm chạp co hai chân lên, tay đan chồng đặt trên đầu gối, cuộn tròn mình lại.
Đúng đó, thực ra chính bản thân y hiểu rõ nhất, nhưng y có cách nào khác đâu, thầy bắt y làm, không làm sẽ từ y, Bùi Tĩnh bắt y làm, không làm thì không yêu y nữa.
Suốt hai mấy năm cuộc đời chỉ có hai người quan trọng nhất trong lòng y, sao y có thể trái lời được đây?
Thế mà, thế mà hóa ra hai người y canh cánh nhất ấy lại chẳng buồn bận tâm sống chết của y.
Song kể cả là vậy, từ lâu cái mạng của y đã không còn do y nắm giữ, việc duy nhất y làm được là cầu nguyện, cầu mong sao Bùi Tĩnh chịu để y sống, chịu hoàn thành những lời hứa hẹn giữa thời khắc quyến luyến nồng nàn đó.
Hứa hẹn về tự do, của cải, địa vị và cả tình yêu…
“Các người giết tôi đi.” Trương Ngọc chợt chán đời buột miệng: “Cứu tôi làm quái gì? Tôi sẽ không khai gì cả đâu.”
“Ơ vờ…” Đào Tây Hữu vừa mới vào đề thì tự dưng đã thấy Bùi Hạc Kinh giật lấy quần áo Trương Ngọc, kéo đối phương quay trở lại mép hồ.
“Được.” Bùi Hạc Kinh nói: “Cho cậu như ý.”
Dứt lời Bùi Hạc Kinh nhấn luôn đầu Trương Ngọc xuống nước.
Biết mình sắp sửa phải trải qua cảm giác ngạt thở kinh khủng ấy lần nữa, Trương Ngọc vẫy vùng trong vô thức, bấu chặt tay áo Bùi Hạc Kinh.
Thế là Bùi Hạc Kinh cười khẩy lôi xềnh xệch y về chỗ, tiện tay quẳng bừa dưới đất.
“Anh nói xem anh có u mê không hả?” Tranh thủ cơ hội, Đào Tây Hữu lại bắt đầu nhập vai giáo sư trường đời: “Hay anh bị người ta tẩy não? Cái kiểu ngoài anh ra không ai thèm yêu em đâu này nọ ý, đờ mờ chứ số phận nằm trong tay mình cơ mà, anh là người trưởng thành hoàn toàn độc lập, phải tự tư duy suy xét chứ…”
Đáng ra Trương Ngọc phải thấy phiền phức lắm với âm thanh lải nhải càm ràm của Đào Tây Hữu mới đúng, nhưng giờ đây nghe xong đầu óc y trống rỗng.
Một hồi lâu sau, Trương Ngọc lại chợt ngẩng đầu lên nhìn đăm đăm vào Bùi Hạc Kinh bằng đôi mắt đỏ quạch, hỏi: “Sao lại cứu tôi? Tôi vốn định giết cậu.”
Đù! Đào Tây Hữu tức tốc đánh mắt ra hiệu cho Bùi Hạc Kinh: Đừng có bảo tôi bắt anh cứu! Đừng có bảo ban đầu anh định nhìn người ta chết đấy!
Tiếp thu ánh nhìn từ Đào Tây Hữu, Bùi Hạc Kinh im bặt giây lát rồi mở miệng, “Tôi không hiểu tại sao Trương Ngọc năm 12 tuổi nhắc tôi phải cẩn thận có kẻ đầu độc, với Trương Ngọc sau mười mấy năm muốn giết tôi đây lại là cùng một người.”
Một câu nói ngắn ngủi dường như đã đập tan toàn bộ phòng tuyến của Trương Ngọc, y đột ngột òa lên khóc rống, chúi mặt vào vòng tay, bả vai run lập cập dữ dội.
Cuối cùng Bùi Hạc Kinh cũng chịu giải thích.
“Đúng là tôi không rõ về tình cảnh cậu ở nhà họ Bùi, nhưng ban đầu tôi có điều tra, câu trả lời nhận về là cậu sống rất ổn.”
Vậy nên không phải do Bùi Hạc Kinh chẳng đoái hoài đến y, mà là bởi cái bẫy họ giăng sẵn đã khởi động quá sớm.
Trương Ngọc ch** n**c mắt hồi tưởng lại quá khứ, từng cảnh bị hắt hủi ức h**p, sự tiếp cận cứu giúp tình cờ từ Bùi Tĩnh, những mập mờ như có như không. Sau cùng dẫn dắt y lên giường, nói yêu y, thương y, muốn che chở cho y…
Hàng bao chi tiết, đều chỉ là âm mưu thuần phục mà thôi.
“Tôi không quay đầu được nữa…” Trương Ngọc suy sụp bấu lấy tóc mình, khớp ngón tay trắng phớ, y gào khóc lặp đi lặp lại, “Tôi hủy hoại mình rồi, tôi không kịp quay đầu nữa… Bùi Hạc Kinh…”
Nỗi đau đớn của Trương Ngọc quá đỗi chân thật, Đào Tây Hữu chứng kiến thôi mà cũng không nỡ lòng nào, cậu chuyển tầm mắt sang trông Bùi Hạc Kinh thì thấy Bùi Hạc Kinh đang nở nụ cười nhẹ với cậu trấn an.
“Tôi giữ cậu sống.” Lúc này Bùi Hạc Kinh mới dời trọng tâm tới kết cục sau chót, “Các hành vi của cậu cho đến giờ chưa gây ảnh hưởng thực chất đến tính mạng, cậu sẽ bị đuổi đi tay trắng nhưng sẽ không ai trả thù cậu cả, cuộc sống về sau cậu tự túc lo liệu.”
Gió lạnh quét ngang mặt hồ, giọng Bùi Hạc Kinh vừa phải song tỏa ra ấm áp lạ thường, nâng đỡ vững vàng linh hồn đã tan tác của Trương Ngọc.
“Trương Ngọc, tôi cho cậu cơ hội và tự do để làm chủ quãng đời còn lại của cậu, cậu có thể tin tôi.”
Trương Ngọc ngơ ngẩn ngước lên, lồng ngực vẫn đang co giật nhè nhẹ không dứt, tóc mái ướt nhẹp dính nhớp ở trán, qua làn nước mắt mờ mịt, dường như y đã quay về ngày họ còn bé.
Chính ở khoảnh rừng núi sau lưng đây, có lần y nghịch ngợm bị ngã, ngồi dưới đất không dám động đậy, tưởng là mình gãy chân rồi.
Sắc trời cứ từ từ tối dần, không một ai đi tìm y, Trương Ngọc sợ sệt nức nở trong thinh lặng.
Bỗng nhiên có ánh đèn rọi sáng gương mặt nhếch nhác của y, là Bùi Hạc Kinh.
“Tôi cõng cậu.” Bùi Hạc Kinh đưa đèn pin cho y.
“Đừng!” Trương Ngọc run bần bật vì sợ, “Chân tôi gãy rồi tôi sợ tôi không dám đi!”
“Không gãy.” Bùi Hạc Kinh ngồi xổm xuống, bóng sáng nhảy nhót trên ngũ quan anh, “Trương Ngọc, nhìn tôi.”
Giọng anh đập thẳng vào giữa kẽ hở sợ hãi:
“Cậu có thể tin tôi.”