Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 58

Trước Tiếp

Ngay khi Đào Tây Hữu vừa dứt lời, Bùi Hạc Kinh vốn vẫn mê man thình lình bật người dậy, chộp lấy chuẩn xác cổ tay đang cầm kim tiêm của Trương Ngọc rồi vặn xoáy ngược vào trong thật dứt khoát.

Trương Ngọc đau kêu toáng lên, cùng lúc đó kim tiêm rơi khỏi tay, y bàng hoàng trợn to hai mắt, “Cậu! Sao cậu có thể…”

Trước vẻ khiếp hãi của y Bùi Hạc Kinh chỉ ơ hờ bỏ ngoài tai, anh kéo cánh tay Đào Tây Hữu đang kẹp cổ Trương Ngọc ra, đổi luôn sang bàn tay to lớn như kìm sắt hung tợn bấu vào yết hầu Trương Ngọc.

Sức lực kh*ng b* xộc tới, Trương Ngọc bị bóp cổ phải giật lùi liên tiếp hệt con rối gỗ đứt dây, lưng va phải lan can kêu “rầm”, giây lát sau toàn bộ nửa thân trên y đã lơ lửng giữa không trung, phía dưới là mặt hồ lạnh băng.

“Trương Ngọc.”

Giọng Bùi Hạc Kinh hờ hững tột cùng, toát ra cái rét buốt thấu xương, ánh nhìn anh xoáy thẳng vào gương mặt Trương Ngọc mà như đang trông thứ đồ vật vô tri vô giác, anh không nói tiếp nữa.

Song Trương Ngọc vẫn hiểu hết, y dồn lực cố bấu móc cản tay Bùi Hạc Kinh, mặt đỏ phừng phừng vì thiếu dưỡng khí, gân xanh ở góc trán nổi gồ rõ rệt, họng khó nhọc nặn ra được vài âm tiết nát vụn, “Tôi… tôi sẽ không để cậu đe dọa đâu!”

Nói xong Trương Ngọc nhắm nghiền mắt lại, bất ngờ nhấc chân đạp vào vùng bụng Bùi Hạc Kinh để mượn lực ngả người về sau, cổ y tuột khỏi tay Bùi Hạc Kinh, y cứ thế ngã thẳng xuống hồ nước băng giá như con chim gãy cánh giữa trời.

“Tõm ——!”

Tiếng rơi vào nước nổ ầm vang dội.

Đào Tây Hữu hô toáng lên “Ối đù” rồi vội nhoài người ra lan can trông xuống, Trương Ngọc vùng vẫy dưới nước, chiếc áo chần bông đang mặc nhanh chóng thấm ướt, biến thành tảng đá dìm y chìm dần.

“Ôi đệt!” Đào Tây Hữu cuống quít cởi phắt áo phao trên người, cậu nhấc hai chân chuẩn bị trèo qua lan can nhảy xuống song đã bị Bùi Hạc Kinh lôi giật lại.

“À ừ!” Đào Tây Hữu vội rụt chân về, chỉ huy: “Tôi bơi không giỏi lắm, anh xuống đi.”

Bùi Hạc Kinh sừng sững bất động.

“Anh làm sao thế, cứu người kìa!” Đào Tây Hữu kêu: “Đừng thấy chết không cứu chứ, tối ngủ là gặp ác mộng triền miên mấy năm trời luôn đấy!”

Gió rét thổi thốc mấy lọn tóc đen trước trán Bùi Hạc Kinh, lướt qua xương mày, anh khẽ nghiêng mặt một góc cực nhỏ, đôi mắt lạnh căm chẳng hề tồn tại vẻ cấp bách trước mạng người quý báu mà chỉ mang sự thờ ơ đã đóng băng.

Đây là lần đầu tiên Đào Tây Hữu chứng kiến Bùi Hạc Kinh để lộ ánh mắt bạc bẽo đến vậy giữa tình huống thế này, đáy lòng cậu hẫng hụt hoang mang, bỗng cậu hiểu ra Bùi Hạc Kinh định bỏ mặc chuyện sống chết của Trương Ngọc thật.

Dù Trương Ngọc muốn trừ khử họ trước, nhưng… nhưng Đào Tây Hữu vẫn không nỡ lòng nào trơ mắt đứng nhìn một sinh mạng mất đi ngay trước mặt mình.

“Đù, tôi xuống!”

Song Bùi Hạc Kinh nắm ghì cổ tay Đào Tây Hữu thật chặt, không cho cậu ngó ngoáy.

“Bỏ tay ra, nước lạnh quá anh ta chết toi mất!”

“Nước lạnh quá rồi, đến lúc thu lưới thôi.”

Người đàn ông trẻ tuổi đang tựa bên cửa sổ cất điện thoại trong tay vào túi, chậm rãi xoay người lại, khoé môi cong thành nụ cười nhè nhẹ trông rất hòa nhã vô hại.

“Tiểu Tĩnh.”

Bùi Ninh Chí giơ tay xem đồng hồ kiểm tra thời gian lần nữa, giọng loáng thoáng căng thẳng, “Muộn tí không sao, chờ đảm bảo Trương Ngọc chết hẳn đã, nó mà còn sống sẽ thành hậu hoạn.”

“Con hiểu ạ.”

Mắt Bùi Tĩnh cũng cong cong nhưng hoàn toàn chưa thấy nét cười, anh ta nghiêng đầu trông ra ngoài cửa sổ về hướng sau núi, “Hẹn sẵn với nó rồi, trong vòng 15 phút sau khi gửi tin nhắn thoại cầu cứu con sẽ ‘trùng hợp’ chạy đến vớt nó lên. Bây giờ đã gần 30 phút, tầm này sang đó là vừa đẹp, có khi…” Độ cong nơi khóe môi tăng dần, “còn bắt quả tang tên hung thủ ‘khiếp hãi tháo chạy’ ngay tại chỗ luôn ấy chứ.”

Bùi Ninh Chí đằng hắng, cẩn trọng nghiền ngẫm lại nốt lần cuối cùng, “Trương Ngọc đáng tin thật ư?”

Họ đã chờ đủ lâu, lần này chỉ có thể thành công, không được phép thất bại.

Năm xưa Bùi Ninh Thành qua đời, vốn dĩ Bùi Ninh Chí đã định rục rịch hành động mà lại vướng Bùi Ninh Đức, lão ngu xuẩn hấp tấp bon chen, đi đầu độc Bùi Hạc Kinh vào hôm sinh nhật 12 tuổi. 

Vụ việc vỡ lở, chẳng những không diệt được Bùi Hạc Kinh mà lại thành đánh rắn động cỏ, làm Bùi Tuyên chú ý xem trọng hơn, đưa hẳn Bùi Hạc Kinh ra nước ngoài che chở bí mật toàn diện mọi mặt, Bùi Ninh Chí không còn cơ hội nữa.

Vậy là đành đợi mòn mỏi ròng rã nhiều năm, mãi đến tận khi Bùi Hạc Kinh tốt nghiệp về nước.

Đã lãng phí sẵn ngần đó thời gian nên không cần thiết phải nóng nảy nhất thời, Bùi Ninh Chí quyết định cứ mai phục rình mồi trước, chú ta hiểu Bùi Ninh Đức, cái tính vồ vập đảm bảo không nhẫn nại được bao lâu.

Quả nhiên, Bùi Ninh Đức nhanh chóng tiên phong động thủ…

Bùi Hạc Kinh mất hết trí nhớ sau tai nạn xe, đây chính là giai đoạn mong manh nhất của anh song ở thời điểm ấy chắc chắn Bùi Tuyên sẽ canh gác nghiêm ngặt, cực khó ra tay. Lúc này họ thăm dò được kế hoạch sắp tới của Bùi Ninh Đức, quyết định xúi giục Bùi Ninh Đức tiếp tục xuất chiêu.

Hai cha con họ đã giấu mình trau dồi suốt bao năm, chỉ chờ có đúng thời khắc này, bất kể Bùi Ninh Đức thất bại hay không họ đều ngồi yên làm ngư ông đắc lợi.

Cuối cùng Bùi Ninh Đức thua vì quá bộp chộp nôn nóng, thua triệt để, kéo theo cả chân tướng sự cố của Bùi Ninh Thành năm xưa, số phận kết liễu, không còn cơ hội lật ngược thế cờ nữa.

Nay chỉ còn lại chướng ngại duy nhất là Bùi Hạc Kinh.

Đâu là cơ hội hành động tối ưu? Dĩ nhiên phải tranh thủ giai đoạn nhạy cảm khi Bùi Hạc Kinh sắp sửa khôi phục hoàn toàn trí nhớ, chuẩn bị quay lại Khôn Nguyên, còn trên dưới nhà họ Bùi thì vừa giải quyết xong xuôi “kẻ đầu sỏ” là gia đình Bùi Ninh Đức.

Bùi Tuyên sức tàn lực kiệt, Bùi Hạc Kinh dần trở lại ngôi báu, hiện tại tất thảy đang dần về đúng quỹ đạo trước kia, ắt sẽ lơi lỏng phần nào.

Sự lơi lỏng này chỉ giới hạn ở nội bộ nhà họ Bùi, việc tấn công từ ngoài đã là bất khả thi, Bùi Hạc Kinh gặp quá nhiều âm mưu hãm hại, giờ đây hễ rời nhà là phải hộ tống đông đảo rầm rộ.

Chốn an toàn nhất thường cũng là nơi nguy hiểm nhất. Thành lũy nhà họ Bùi kiên cố, nhưng giả sử quả bom đã gài sẵn bên trong từ đầu thì sao?

Trương Ngọc chính là sợi dây dẫn chôn vào nhà họ Bùi suốt nhiều năm, không một ai nghi ngờ đến y.

Ở nhà họ Bùi chuyện ba người Bùi Hạc Kinh Trương Ngọc và Đào Tây Hữu không còn bí mật nữa, tin mấy hôm trước Bùi Hạc Kinh với Đào Tây Hữu cãi cọ um sùm cũng mới sôi sục lan đi, hành động chọn ra mặt giảng hòa xoa dịu quan hệ của Trương Ngọc là cực kì dễ hiểu.

Họ dặn Trương Ngọc hẹn Bùi Hạc Kinh và Đào Tây Hữu cùng có mặt, đầu tiên dùng thuốc mê làm cả hai choáng váng rồi tiêm thuốc độc cho Bùi Hạc Kinh, tiếp đến Trương Ngọc thu dọn tang vật, chọn đúng thời điểm Đào Tây Hữu tỉnh lại để nhảy xuống hồ, dựng hiện trường giả rằng cậu là kẻ sát nhân.

Bùi Tĩnh thì sẽ chạy sang sau khi nhận được tin nhắn cầu cứu của Trương Ngọc, tóm lấy Đào Tây Hữu và cứu Trương Ngọc lên bờ.

Vai diễn họ đo ni đóng giày cho Đào Tây Hữu là kẻ nhận hối lộ từ một gia tộc đối thủ bí ẩn, vào nhà họ Bùi làm tay trong mai phục ngay từ đầu, vẫn chực chờ cơ hội suốt bấy giờ, mục tiêu chính là thủ tiêu người thừa kế nhà họ Bùi, còn Trương Ngọc đổi vai thành nạn nhân bị Đào Tây Hữu đẩy xuống hồ vì bảo vệ Bùi Hạc Kinh.

Sự việc bùng nổ, kể cả Đào Tây Hữu mọc thêm ngàn cái miệng cũng hết đường chối cãi.

Về phần Bùi Hạc Kinh, dĩ nhiên kết cục đang đợi anh chỉ là cái chết.

“Bố đừng lo.” Bùi Tĩnh ung dung nhấc tay từ tốn chỉnh trang lại quần áo, giọng nhẹ tênh như không mà đi kèm cả vẻ chắc nịch tàn nhẫn, “Hồi đầu sắp đặt làm nó bị bắt nạt 2 năm là nó suy sụp hẳn rồi, chính con cứu rỗi nó. Ngủ với con ngần ấy năm xong nó cũng khắc cốt ghi tâm, tha thiết sắt son lắm. Kể cả ông thầy nó chưa cần can thiệp nó vẫn là con chó trung thành thôi.”

Bùi Ninh Chí gật gù, có vẻ đã hạ quyết tâm, “Xử lý xong hết camera rồi, đi thôi.”

Bùi Tĩnh mở cửa phòng, hít một hơi thật sâu rồi thình lình biến sắc, thay đổi biểu cảm cấp bách xen lẫn hoảng loạn, ngay cả bước chân cũng thoáng lảo đảo, anh ta vừa chạy vừa hô hoán: “Mọi người! Người đâu!”

“Sau núi! Hạc Kinh gặp nguy hiểm ở sau núi!” Trán Bùi Tĩnh rịn mồ hôi to đùng vì gấp gáp, giọng run rẩy dữ dội do quá “khiếp sợ”, “Mau lên! Mấy cậu này theo tôi ra sau núi cứu họ! Nhóm kia đi báo cho ông nội ngay! Gọi thêm vài người nữa lập tức khóa cửa phòng Đào Tây Hữu lại! Nhanh! Khẩn cấp!!!”

Chỉ trong giây lát tiếng bước chân lẫn tiếng hò hét dồn dập đã rạch toang vẻ êm đềm ở nhà chính họ Bùi.

Mấy chục vệ sĩ và cấp dưới tâm phúc nhanh chóng hộ tống khênh Bùi Tuyên đang ngồi trên ghế, nối nhau rầm rập đổ về phía sau núi.

“Cháu nhận được tin cầu cứu của Trương Ngọc, không thấy nói gì mà chỉ kêu cứu với, tìm người dưới hỏi thử mới biết hôm nay cậu ấy Đào Tây Hữu rồi cả Hạc Kinh nữa hẹn nhau trò chuyện ở sau núi!” Bùi Tĩnh vừa chạy vừa gấp rút trình bày, mặt mũi trắng bệch: “Ông ơi làm sao bây giờ ạ! Liệu có xảy ra chuyện gì không?”

Lồng ngực Bùi Tuyên phập phồng rõ rệt, ông nghiêm giọng quát: “Cuống quít cái gì!” Song nhịp tim của chính ông cũng đang đập dồn khủng khiếp, cơn hoảng sợ hệt con rắn độc lạnh căm quấn siết lòng dạ. Đề phòng cả trăm nghìn khả năng mà sao lại không nghi được đến Đào Tây Hữu vốn phải đáng ngờ nhất!

“Lão gia đừng sốt ruột.” Bác Trịnh đi sát cạnh, xét cho cùng cũng đã lớn tuổi, chạy theo được một lúc là bắt đầu th* d*c, “Cậu ấy và thiếu gia Hạc Kinh sống chung sớm chiều, muốn ra tay thì đã ra tay lâu rồi, tội gì phải chờ đến tận giờ ạ?”

“E là không tiện, chưa có công cụ thôi!” Bùi Tĩnh chửi thầm một câu, vẻ thù hằn vụt qua trong mắt, “Hạc Kinh mà có bất trắc gì cháu nhất định sẽ bắt nhà họ Đào phải chôn theo!”

Sắc trời mịt mờ cực kì u ám, những tảng mây xám chì buông trĩu lửng lơ chơi vơi ngay trên đỉnh đầu, sức nặng ứ đọng ám vào tận cơn gió rét. Toàn thể đội ngũ không ai cất lời thêm, chỉ còn mỗi tiếng thở hồng hộc do rảo bước khẩn trương.

Cuối cùng đoàn người cũng ra đến sau núi, nhân lực tức khắc chia thành mấy nhóm lùng sục tìm kiếm.

Bùi Tĩnh dẫn dắt Bùi Tuyên sang phía bờ hồ, quả nhiên từ đằng xa đã trông thấy có thứ gì đó đang trôi nổi trên mặt nước.

“Cái gì kia!” Bùi Ninh Chí lên tiếng ngay tắp lự: “Nhanh nhanh!”

Vệ sĩ lập tức hạ ghế của Bùi Tuyên xuống để lao ra hồ, nhảy xuống cực kì dứt khoát bất chấp làn nước lạnh băng giá buốt.

Gió rít khiến Bùi Tuyên chao đảo suýt ngã, ông vịn cây gậy đứng lên, nôn nóng hối hả lại gần bờ hồ bằng những bước chân lẩy bẩy run run.

“Chỉ là cái áo thôi!” Một vệ sĩ tóm được chiếc áo khoác chần bông màu trắng căng phồng, nhanh nhẹn bơi lại vào bờ.

Ngoài chiếc áo này ra, xung quanh không một bóng người.

Ấn đường Bùi Tĩnh đang nhảy giật lên thình thịch, tầm mắt thần tốc lia qua bốn phía, Bùi Ninh Chí cũng bụng dạ trầm trọng, mới một chốc mà trán đã lấm tấm mồ hôi, khung cảnh quanh đây yên ắng tới mức quái gở, họ chỉ thấy đầu óc tê dại.

Hiện trạng hệt cú đấm vô hình khủng khiếp giáng xuống làm Bùi Tuyên bỗng bần thần già cỗi hẳn đi, môi ông cứ mấp máy mãi hồi lâu, cuối cùng bật ra được đúng một chữ khản đặc: “…Tìm!”

Các vệ sĩ còn chưa bắt tay hành động thì đã thấy có bóng người bước ra từ rừng cây bên cạnh, lảo đảo xiêu vẹo như chiếc lá rụng lênh đênh.

Toàn thân y sũng nước từ đầu đến chân, quần áo ướt đẫm dính sát sạt vào người, phác họa nên đường nét gầy nhom mà xốc xếch.

Mí mắt Bùi Tĩnh máy một cái rõ mạnh, anh ta vô thức cau mày, sải chân bước lên đầu tiên, “Trương Ngọc!”

Ánh mắt từ tất cả mọi người đều đổ dồn vào đăm đăm dõi theo Trương Ngọc, môi y run rẩy khe khẽ song cương quyết ngậm chặt, dường như có đến ngàn vạn lời muốn nói đang nghẹn trong cổ họng, y chỉ chậm chạp lê bước về phía trước, lát sau lại có thêm hai người nữa rời khỏi rừng cây.

Đây chính là Bùi Hạc Kinh và Đào Tây Hữu. 

“Hạc Kinh!” Bùi Tuyên thình lình hô to, giọng nói mang vẻ kích động không thể che giấu.

Cả người Bùi Hạc Kinh cũng ướt nhẹp, anh từ từ tăng tốc vượt qua Trương Ngọc rồi dừng lại ở vị trí cách mọi người tầm mười mấy mét.

Anh đứng tại đó thẳng tắp, lặng im, mái tóc ướt và rối, quanh người lởn vởn hơi sương băng giá. Đôi môi mỏng hơi mím, khóe môi thì lại chậm rãi nhếch lên đầy ung dung, vẽ ra nụ cười cực nhẹ mà đủ khiến đối phương phải rùng mình rét cóng toàn thân:

“Tìm tôi đấy à? Chú ba.”

Trước Tiếp