Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nghỉ ngơi hơn nửa tháng, Bùi Hạc Kinh đã hồi phục tạm ổn, việc ở công ty chất chồng như núi, không cho phép anh kéo dài thêm nữa.
Dạo này Đào Tây Hữu cũng đang thu xếp chuẩn bị mở cửa hàng online thứ hai, hàng ngày đều rời nhà làm lụng.
Thẩm Lĩnh hai tay đút túi thong dong lượn vào văn phòng Bùi Hạc Kinh, khóe môi cong cong nụ cười đầy nghiền ngẫm, “Có 2 tin một tốt một xấu, nghe cái nào trước?”
“Tùy.” Bùi Hạc Kinh giở tài liệu, không buồn ngẩng đầu.
Thẩm Lĩnh cũng chẳng để bụng, tự biên tự diễn: “Tin tốt là người tình bé nhỏ của tôi lại bị tôi vớt về sát cạnh rồi, tuy ẻm chả tự nguyện lắm đâu nhưng tôi vẫn vui ghê, lạ lùng thật chứ.”
Không rảnh bận tâm tình sử vỉa hè của Thẩm Lĩnh, Bùi Hạc Kinh cầm chiếc bút máy lên viết chữ sột soạt.
Thẩm Lĩnh quay sang tựa vào bàn làm việc chỗ anh, bỏ tay khỏi túi, tiết chế nụ cười, “Tin xấu là qua tác động các bên, tôi đã có thể xác định sự cố của bố mẹ ông năm xưa có liên quan ít nhiều đến nhà họ Kỷ.”
“Ít nhiều?” Đầu bút Bùi Hạc Kinh khựng lại, mực dồn thành một chấm to tướng, giọng anh lạnh hẳn đi.
“Ừ.” Thẩm Lĩnh nói: “Nhà cửa tên tài xế năm ấy không còn bất cứ thân thích nào, trông tưởng không ràng buộc gì. Nhưng tôi kiểm tra kĩ hơn thì hóa ra gã có nhận một đứa con nuôi của bạn phó thác lúc lâm chung, không có quan hệ huyết thống với gã, việc này cực kì kín đáo, thường ngày đôi bên cũng ít liên lạc nên chẳng ai chú ý. Không lâu sau khi gã gặp chuyện thằng con nuôi này bốc hơi khỏi cõi đời luôn.”
Trước kia nhà Thẩm Lĩnh làm ăn cả mặt chìm mặt nổi, xét cho cùng phải có ít thủ đoạn vùng xám, đào bới được hẳn những thứ đã chôn chặt dưới đất.
“Tôi mới tìm được con nuôi của gã gần đây, nói chứ một thằng nhãi nhép dốt nát thất học thế mà giờ sống bên nước ngoài khá phết, cưới tận 2 bà vợ, tậu hẳn 2 căn biệt thự riêng.”
Sự tình bất thường ắt có khuất tất, điều tra mọi việc ở nước ngoài đơn giản hơn trong nước nhiều.
Lời khai ban đầu của gã tài xế là phát hiện bị ung thư giai đoạn cuối, bế tắc cả ngày thành ra say xỉn lái xe, lúc bị bắt tâm trạng gã rất kích động, sợ sệt ăn năn.
Toàn diễn hết.
“Thằng con nuôi này nhát cáy, tí thôi đã khai ngay, đúng là ngày xưa ông bố nuôi hắn làm theo lệnh người khác thật.”
Cuối cùng nỗi ngờ vực suốt bao lâu nay cũng được phán quyết rõ ràng, ngòi bút máy đâm toạc tờ giấy, mặt mũi Bùi Hạc Kinh đè nén quyết liệt, “Ai?”
“Lão già nhà họ Kỷ.”
Ánh mắt Thẩm Lĩnh toát ra vẻ nghiêm trọng, “Điều kì quái là ông bố nuôi hắn chọn sẵn mấy thời điểm, rõ ràng lão già họ Kỷ nhất trí rồi, nhưng xong cứ toàn đổi ý bất thình lình chỉ trong có vài phút, lần nào cũng bảo phải đợi mà không ai biết là đợi gì.”
Căn phòng im lìm chết chóc, Thẩm Lĩnh dừng giây lát, hỏi: “Ông thấy sao?”
Bùi Hạc Kinh cúi đầu nhìn đăm đăm chiếc bút máy trong tay, nhấc nó lên rồi dồn sức ấn xuống, “Hồi đấy nhà họ Kỷ chưa đủ trình làm thế đâu.”
Giai đoạn ấy nhà họ Kỷ đã là mặt trời khuất núi, có nằm mơ cũng khao khát giành giật dự án bến cảng song hoàn toàn không đủ khả năng thăm dò lịch trình của bố mẹ Bùi Hạc Kinh, dàn dựng nên màn mưu sát tinh vi rồi vẫn rút lui lành lặn suốt bao nhiêu năm thế được.
“Cái gã đợi chính là kẻ chủ mưu đằng sau ra tín hiệu hành động cho nhà họ Kỷ.” Ánh mắt Bùi Hạc Kinh như đã hóa thành băng giá thực chất, ẩn chứa rét buốt thấu xương, “Năm đó bố mẹ tôi ra ngoài luôn phải có người chuyên theo cùng, trước nay công tác bảo mật hành tung cực kì kín kẽ, chỉ trừ duy nhất lần ấy.”
Chỉ duy nhất lần ấy cả hai tự lái xe, nguyên nhân bất ngờ xảy ra khiến vệ sĩ không theo kịp đúng giờ.
Vậy thì người biết động tĩnh của bố mẹ Bùi Hạc Kinh và có thể nắm giữ tình hình theo thời gian thực chuẩn xác tới mức đó sẽ là ai đây?
Ấn đường Thẩm Lĩnh khẽ giật theo, “Xem ra mọi việc phức tạp hơn mình tưởng nhiều, họ Bùi cây to đón gió lớn, không chỉ một hai nhà thù hằn, muốn diệt trừ giải quyết thôi đâu. Bây giờ đành nghĩ cách ra tay từ phía lão già họ Kỷ, tìm đến kẻ đứng sau lão.”
Nhưng cả hai đều hiểu hiện tại mọi việc cấp bách lắm rồi, sức khỏe lão già họ Kỷ không cầm cự thêm được bao lâu, bây giờ kể cả lôi thằng con nuôi tài xế vào thì khả năng cao lão vẫn sẽ đứng ra nhận hết trách nhiệm về mình, chôn vùi tất cả để đổi lại êm ả cho con cháu.
Tất thảy vẫn cần toan tính lâu dài.
*
Chưa lấy hơi được bao lâu Bùi Tuyên đã rục rịch tái sử dụng mánh cũ, tuần trước vừa mới cho một nữ minh tinh đến nhà.
Bùi Hạc Kinh ngó lơ người nọ bơ vơ ở phòng khách, ôm Đào Tây Hữu ngủ say sưa, làm Bùi Tuyên tức đến độ đập vỡ mấy cái chén liền.
Chẳng biết tuần này lại có những ai xuất hiện nữa đây, Đào Tây Hữu mơ màng tỉnh giấc với ý nghĩ quanh quẩn trong đầu, trông ra kẽ hở chỗ rèm cửa sổ, trời còn chưa sáng rõ. Cậu quay về vùi vào lòng Bùi Hạc Kinh, nâng tay lên định sờ cằm Bùi Hạc Kinh theo thói quen.
Tay chạm phải một mảng dính nhớp.
Đại não bỗng nổ tung, Đào Tây Hữu trở người bật dậy, ánh sáng tối quá, cậu chỉ cảm giác lòng bàn tay mình đen ngòm, vội bật đèn cái bốp thật mạnh.
Là máu.
Đào Tây Hữu hãi hùng nhìn sang phía Bùi Hạc Kinh, đối phương đang nhắm nghiền mắt, mặt mũi trắng bợt màu giấy, miệng chảy rất nhiều máu, lồng ngực gần như chẳng thấy phập phồng nữa.
“Cứu…” Đào Tây Hữu há hốc miệng, toàn thân run bần bật dữ dội, hàm răng cứ lập cập rung rung lên xuống mất kiểm soát phát ra âm thanh va đập vụn vỡ chói tai.
“Cứu với!!!” Mãi lâu cậu mới hoảng sợ thét lên được thành tiếng.
Ấy là một buổi sớm không thể hỗn độn hơn, nhà chính chưa bao giờ ầm ĩ thế này vào tầm giờ đó cả.
Bác Trịnh xưa nay vững vàng hò hét ầm ầm trong điện thoại gọi bác sĩ tư nhân, người làm cuống quít quýnh quáng lau sạch vết máu cho Bùi Hạc Kinh, Bùi Tuyên được dìu tới, đi đứng còn loạng choạng.
Cuối cùng Bùi Hạc Kinh được nâng lên cáng, bí mật đưa vào bệnh viện.
Đào Tây Hữu mặc quần áo ngủ, lê lết trong chiếc dép bông định theo lên xe mà bị Bùi Tuyên hung hăng khua gậy đẩy sang bên, ông không buồn nhìn Đào Tây Hữu một cái, ra lệnh đóng cửa xe lại.
“Ông Bùi! Ông Bùi ơi cho cháu đi cùng với…”
Xe nổ máy, nhoáng cái đã lao vút xa tắp, Đào Tây Hữu ở đằng sau cắm đầu rồ dại chạy đuổi theo một đoạn rồi vấp ngã trên mặt đường lát đá.
Lòng bàn tay bị cứa rách toạc đau rát mà có vẻ Đào Tây Hữu không hề phát giác, cứ dán mắt chằm chằm trông theo hướng ánh đèn ở đuôi xe đang biến mất, đại não cậu như đã bị đổ xi măng đông đặc, hoàn toàn không thể bình tĩnh suy tính nổi.
Làm sao bây giờ? Bùi Hạc Kinh bị sao kia? Sao lại chảy nhiều máu vậy? Rõ ràng tối qua trước khi ngủ anh vẫn rất bình thường, hãy còn hôn cậu ôm cậu… Sao tự dưng lại thành ra thế này được chứ?
Không ai có thể giải đáp cho cậu, Đào Tây Hữu hồn xiêu phách lạc bám trụ ở cửa chính chờ, chờ suốt từ sáng cho đến chập tối, không ăn không uống, hai mắt đỏ bừng.
Người làm lại gần khuyên mà cậu cứng đơ bất động, chỉ một mực gặng hỏi: “Anh chị biết tin gì về Bùi Hạc Kinh không? Họ đi bệnh viện nào thế? Giờ anh ấy sao rồi?”
Người làm không đành lòng, thấp giọng trấn an: “Tất cả tin tức liên quan đến thiếu gia đều phải bảo mật, nhưng thiết nghĩ cậu ấy ở hiền gặp lành, sẽ không gặp việc gì quá lớn đâu, cậu ăn một ít đi nhé?”
Đào Tây Hữu không ăn, tiếp tục quay sang lặng lẽ ngóng đợi.
Dần dà sắc trời tối mịt, buổi tối nhiệt độ vẫn hạ xuống khá thấp, Đào Tây Hữu mặc mỗi bộ quần áo ngủ, tay chân đã tím xanh vì rét.
Cuối cùng cũng có chiếc xe tiến vào.
Là bác Trịnh!
“Bác…” Đào Tây Hữu lập tức đứng phắt dậy, chợt cảm giác mắt mũi tối sầm, suýt thì ngã nhào ra.
Bác Trịnh hớt hải tiến đến đỡ cậu, biểu cảm phức tạp, “Cậu chờ ở đây suốt đấy à?”
“Bùi Hạc Kinh!” Đào Tây Hữu hoa mắt choáng váng, tầm nhìn cơ bản chẳng thấy rõ được ai song cậu cũng bất chấp hết, quay ngoắt về phía bác Trịnh, “Bùi Hạc Kinh không sao chứ ạ?!”
Bác Trịnh dìu cậu đứng vững, “Qua cơn nguy kịch rồi, lúc nãy vừa mới tỉnh lại.”
“May quá…” Phạm vi tầm quan sát từ từ khôi phục trong trẻo trở lại, môi Đào Tây Hữu run run, nước mắt đến muộn rưng rưng ngập đáy mắt, “Anh ấy không sao, tốt quá rồi.”
“Anh ấy đang nằm đâu, bệnh viện nào ạ?” Đào Tây Hữu sốt sắng giục: “Giờ cháu đi thăm anh ấy được không? Chắc chắn anh ấy sẽ nhớ cháu, chắc chắn anh ấy đang lo cho cháu, cháu phải đi thăm anh ấy, chăm anh ấy.”
“Bác Trịnh?” Mãi chẳng thấy bác Trịnh đáp lời, Đào Tây Hữu chộp lấy vải áo khoác lạnh tanh của đối phương, “Bác nói đi chứ bác Trịnh, anh ấy ở đâu ạ?”
Bác Trịnh trông chỗ cổ chân đã đỏ ửng của Đào Tây Hữu, thở hắt dài thượt rồi thình lình vẫy tay.
Hai vệ sĩ áo đen không rõ chui từ đâu ra bỗng quặp lấy hai cánh tay Đào Tây Hữu từ hai bên rất dứt khoát, đè cậu khom lưng xuống.
“Bác Trịnh! Bác làm gì thế?” Đào Tây Hữu thảng thốt kêu.
“Thiếu gia trúng độc, cậu là đối tượng tình nghi hàng đầu.” Bác Trịnh tuyên bố, mặt vô cảm: “Trước khi điều tra rõ đầu đuôi cậu không được rời nhà họ Bùi một bước.”
Cả người Đào Tây Hữu chợt cứng ngắc, con ngươi vô thức co rụt rồi lại giãn ra giữa cơn sốc, miệng cậu há hốc mà không tài nào bật lên nổi một chữ. Sau đó cậu bắt đầu lẩy bẩy, cơn run rẩy lan tràn từ đầu óc sang tới toàn thân.
Bùi Hạc Kinh… trúng độc?
Sao lại thế, sao có thể thế được?
Chỉ nháy mắt thôi người ngợm như bị rút mất xương sống, toàn bộ sức lực cạn kiệt, Đào Tây Hữu mềm oặt ra cuộn mình lại, mặc cho vệ sĩ lôi cậu đi, nhốt cậu vào phòng.
Căn phòng nằm trong góc xa nhất tầng 1, nhỏ thôi song rất sạch sẽ, hoàn toàn không bị mùi lạ. Cửa sổ hơi cao đã khóa chắc. Đào Tây Hữu nhoài mình bám kính, gắng sức ngóng sang phía bên phải là sẽ bắt được thấp thoáng bóng dáng tán lá cây sơn trà nọ.
Ngắm một hồi cổ Đào Tây Hữu đã mỏi nhừ, cậu bèn ôm cánh tay mình ngồi xuống dựa tường, ở đây chẳng hề có dấu vết của Bùi Hạc Kinh nên cậu bất an lắm, cậu ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Trúng độc, trúng độc kiểu gì chứ? Từ đồ dùng hay đồ ăn đồ uống? Đào Tây Hữu liên tục hồi tưởng từng chi tiết nhỏ nhất về ngày hôm qua trong đầu, bữa tối họ ăn chung với nhau, tắm cũng tắm chung, nếu bảo có thứ gì Bùi Hạc Kinh sử dụng mà cậu chưa động vào.
Đột nhiên Đào Tây Hữu trợn to mắt.
Nước hoa quả, tối qua cậu nhàn hạ rảnh rỗi lượn xuống tầng xin hai cốc nước hoa quả, cậu uống nước mía còn Bùi Hạc Kinh nhấp mấy ngụm nước chanh.
Việc cậu nghĩ tới được thì dĩ nhiên nhà họ Bùi cũng phát hiện từ lâu, lúc sáng vừa xảy ra biến cố bác Trịnh đã phái người kiểm tra ngay.
Chất độc Bùi Hạc Kinh trúng là thạch tín, nếu không cấp cứu kịp thời thì hậu quả khó lòng tưởng tượng. Sở dĩ Đào Tây Hữu bị xếp vào dạng tình nghi hàng đầu là bởi khi phát tác, loại độc này sẽ gây ra một loạt phản ứng mạnh ở đường tiêu hóa như đau bụng, nôn mửa, việc không xuất hiện chút động tĩnh nào là bất khả thi.
Đào Tây Hữu chung chăn chung gối với Bùi Hạc Kinh, vậy mà đến tận sáng cậu mới lên tiếng hô hoán.
Đào Tây Hữu không hay biết những điều này, cậu bị nhốt trong phòng liền một mạch cả tuần trời, không cầm điện thoại, 3 bữa có người mang vào tận nơi. Đào Tây Hữu luôn cố tranh thủ cơ hội gặng hỏi người làm đưa cơm nhưng đều chỉ đổi lại cái lắc đầu im lặng.
Không lấy được bất kì tin tức gì liên quan tới Bùi Hạc Kinh khiến thời gian trở nên dằng dặc với Đào Tây Hữu, mỗi giây mỗi phút đều vô cùng nung nấu.
Sang buổi sáng ngày thứ 8 cuối cùng cửa căn phòng cũng bật mở, Đào Tây Hữu đã mọc râu lởm chởm dài ngoằng, đầu tóc cũng rối tung rối bù.
“Bác Trịnh!” Cậu nheo mắt lại, trông thấy rõ đối phương thì lập tức nhảy cẫng từ dưới sàn lên, “Bùi Hạc Kinh đâu, anh ấy thế nào rồi!”
“Cậu ra ngoài đi.” Bác Trịnh nói.
Đi hết hành lang dài thượt, gió nhẹ phơn phớt thổi qua, ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào đổ bóng thành hình thang bất quy tắc, mặt đất nửa sáng nửa tối.
Đào Tây Hữu theo sau rất hối hả, cậu liên tục hỏi han bác Trịnh tình hình xoay quanh Bùi Hạc Kinh song bác Trịnh chỉ nôn nóng rảo bước, không hề để tâm.
Vào đến phòng khách, bước chân Đào Tây Hữu khựng lại phanh gấp.
Phòng khách rất đông người, Bùi Tuyên đang ngồi chính giữa, hai anh em Bùi Ninh Đức ngồi bên tay phải ông, nhóm con cháu lứa dưới đứng đằng sau, bầu không khí tổng thể cực kì nghiêm trọng, đè nén dưới áp lực vô hình.
Tầm mắt Đào Tây Hữu lia sang phải, trông thấy Bùi Hạc Kinh ngồi ngay trên chiếc sofa đơn bên trái Bùi Tuyên, sắc mặt anh mỏi mệt, màu môi hơi tái, gầy hơn phần nào so với trước, Trương Ngọc đang đặt chiếc bát sứ màu trắng vào tay anh.
“Bùi Hạc Kinh!” Vừa nhìn thấy anh là Đào Tây Hữu bất chấp tất thảy mọi thứ khác, cậu định chạy tới nhưng lại bị vệ sĩ theo sau nhấn vai giữ chắc, không động đậy được.
“Mấy người làm gì thế?” Đào Tây Hữu thử giãy giụa song chẳng thấm vào đâu, trong mắt cậu chỉ có Bùi Hạc Kinh, không nỡ dời ánh nhìn đi dù chỉ giây lát, “Anh sao rồi? Để em xem nào!”