Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trương Vân Dật không tài nào lường được tình hình sẽ lại thành ra như thế, theo kế hoạch ban đầu, cậu ta hoặc Dụ Lương ai thắng đều có thể nêu yêu cầu với Bùi Hạc Kinh, đây là cơ hội cực quý báu.
Nhưng bây giờ hình như bồ nhí của Bùi Hạc Kinh… vừa mắt cậu ta à?
Đào Tây Hữu nhướng mày nhìn sang Trương Vân Dật, gặng hỏi, “Thế nào?”
Trương Vân Dật chần chừ vân vê dây cương mãi, bụng dạ rối tung hết cả, không biết nên xử lý tình huống trước mắt ra sao.
“Nhố nhăng.”
Bùi Hạc Kinh đã tới cạnh Đào Tây Hữu từ lúc nào chẳng ai hay, anh bước lên vỗ nhẹ đầu Truy Nguyệt rồi nâng tay ra lệnh với Đào Tây Hữu, “Xuống đây.”
Đào Tây Hữu cười hì hì, phủi tay xong nắm tay Bùi Hạc Kinh, ngón tay lập tức cảm giác được lực đối phương bóp lấy rất mạnh, ngay sau đó Bùi Hạc Kinh bế đỡ cậu xuống ngựa.
Những người khác cũng vội xuống theo, huấn luyện viên qua dắt đàn ngựa về.
“Anh Hạc Kinh, anh xem xem cậu ta chẳng nhố nhăng quá đúng không, Trương Vân Dật là khách cơ mà, ai lại đi đãi khách như cậu ta thế?” Bùi Sa Xuyên tận dụng thời cơ khích bác.
“Thế cậu ngủ chung với tôi nhé?” Đào Tây Hữu cười đểu, “Hả em họ Sa Xuyên?”
Bùi Sa Xuyên phản ứng như kiểu thình lình bị ai ném ập bãi bùn vào mặt, quýnh lên không kịp trở tay, “Ai ai, ai thèm ngủ chung với cậu? Vô duyên vô cớ!”
“Tưởng dám chơi dám chịu cơ mà?” Đào Tây Hữu bĩu môi nguýt trái nguýt phải, “Cậu khỏi sợ, tôi không phải người tử tế gì đâu.”
Chưa nói chưa sao, đối phương nói thế xong Trương Vân Dật lạnh toát sống lưng, thấy đồn đãi là Bùi Hạc Kinh chiều chuộng cậu Đào Tây Hữu này lắm, nhỡ cậu ta nũng nịu nhất quyết bắt mình ngủ cùng, Bùi Hạc Kinh lại đồng ý cho cậu ta vui, tin này lan ra ngoài thật thì còn đâu là mặt mũi nữa?!
Cặp với Bùi Hạc Kinh là vinh hạnh ngời ngời, cặp với bồ của Bùi Hạc Kinh thì gọi là gì đây? Có mà trò cười thế kỉ.
Càng nghĩ Trương Vân Dật càng hãi.
Đào Tây Hữu nhướng mày rõ là hăng, Bùi Hạc Kinh chờ cậu đắc ý một hồi rồi mới ôm vòng lấy eo cậu, “Đi, vào thay quần áo.”
Vừa đi Đào Tây Hữu còn vừa tranh thủ ngoái đầu cười toe với Trương Vân Dật, “Cậu cân nhắc thử xem ha.”
Trương Vân Dật có cân nhắc hay không Đào Tây Hữu không biết, cậu chỉ thấy hả hê đã đời, tay Bùi Hạc Kinh đang gác lên hông cậu suốt cậu cũng chẳng hay, cứ chăm chăm chia sẻ tâm trạng trên đường đua của mình cho Bùi Hạc Kinh nghe.
“Ôi đù anh không biết đâu, hai thằng cháu kia định kẹp em, may sao em thông minh tài trí, làm một phát…”
Rầm ——
Đột nhiên cửa phòng thay đồ bị Bùi Hạc Kinh đóng sầm lại, vang tiếng ầm ầm lẫn trong gió rét.
Đào Tây Hữu ngớ ra, cảm giác nhiệt độ xung quanh bỗng tụt dốc không phanh, cậu chậm chạp nghiêng đầu sang nhìn Bùi Hạc Kinh, “Sao, sao thế?”
Lúc này Bùi Hạc Kinh mới bỏ tay khỏi người Đào Tây Hữu, ngay sau đó anh nhấc tay lên cởi dây đồng hồ.
Quá bất thường, Đào Tây Hữu lùi về sau một bước, sắc mặt Bùi Hạc Kinh điềm tĩnh song đáy mắt lại đang ẩn chứa sóng gió cuồn cuộn.
“Em, thắng rồi còn gì?” Đào Tây Hữu giơ tay lên, bắt đầu sốt sắng, “Em vẫn bình an vô sự mà đúng không?”
Bùi Hạc Kinh lơ đãng quẳng đồng hồ đi, kéo lấy một bên cánh tay Đào Tây Hữu, Đào Tây Hữu sợ hết hồn giãy giụa theo phản xạ, nhưng rồi chính động tác nho nhỏ này khiến Bùi Hạc Kinh nhíu mày ngay tức khắc, tay anh vận sức đẩy cậu lên cửa tủ đựng đồ kêu “loảng xoảng”.
Toàn bộ nửa thân trên của Đào Tây Hữu áp sát cánh cửa tủ, Bùi Hạc Kinh khống chế hai cánh tay cậu từ đằng sau, tầm mắt không nhìn thấy đối phương làm Đào Tây Hữu hoảng hốt, “Rốt cuộc là làm sao? Bùi Hạc Kinh?”
“Em toàn không nghe lời thôi.”
Bùi Hạc Kinh giữ lấy hai cổ tay Đào Tây Hữu chỉ bằng một tay, tay phải thì đè gáy Đào Tây Hữu lại, sau đó ngón tay anh chậm rãi m*n tr*n từng tấc một từ bả vai xuống đến xương sống.
Tốc độ cực chậm, cực tỉ mỉ. Hệt viên đá lạnh đang từ từ trượt men theo da thịt, làm Đào Tây Hữu vô thức rùng cả mình.
Giọng Bùi Hạc Kinh cũng băng giá, hoàn toàn không thấy tình cảm, “Sao lúc tròng trành trên lưng ngựa thì em không biết sợ nhỉ?”
Cả đời Bùi Hạc Kinh chưa từng trải qua khoảnh khắc nào giống như vừa nãy, tim đập dồn, tay chân lạnh toát. Suốt vài giây Bùi Sa Xuyên và Bùi Nguyên va chạm nhắm vào Đào Tây Hữu anh gần như ngừng thở.
Mãi tới lúc Đào Tây Hữu thoát hiểm, nở nụ cười mỉm với anh giữa ánh nắng chói chang, trái tim lửng lơ nơm nớp trong lồng ngực Bùi Hạc Kinh mới chậm chạp quay về đúng chỗ.
Giờ đây mạch đập nơi cổ tay Đào Tây Hữu nối liền cùng anh, nhịp nhàng đồng điệu. Tay Bùi Hạc Kinh dần dà mò đến nửa dưới lưng Đào Tây Hữu, luồn vào lớp áo, lòng bàn tay đặt lên mảng da ở chỗ đó.
Lòng bàn tay Bùi Hạc Kinh lạnh căm khiến Đào Tây Hữu run bắn, toàn thân cứng đờ, yết hầu lên xuống ừng ực mấy lượt, lập tức khô ran hết miệng lưỡi. Những ngón tay ở lưng khẽ khàng ve vuốt chốc lát, đầu ngón tay hơi dùng sức làm động tác nhấn xuống.
Cử động này rất quen thuộc với Đào Tây Hữu nhưng thường nó chỉ xuất hiện trên giường, ý nhắc cậu hạ thấp hông, n*ng m*ng cao lên.
“Bùi… Hạc Kinh.” Giọng Đào Tây Hữu run run, mặt vẫn đang nằm sát cửa tủ, cậu vô thức phối hợp áp người xuống, khẩn trương lên tiếng nhận lỗi, “Em xin lỗi, làm anh phải lo lắng, lần sau em sẽ không để mình rơi vào nguy hiểm nữa đâu.”
Bùi Hạc Kinh rũ mắt bỏ ngoài tai, cởi cúc của Đào Tây Hữu ra.
“Anh đừng!” Đào Tây Hữu cuống quít ngăn cản, tuy đều là phòng thay đồ riêng nhưng nhỡ động tĩnh lớn quá cậu sợ sẽ bị nghe thấy mất, “Nhỡ họ đi vào thì sao?”
“Em cứ kêu thoải mái.” Bùi Hạc Kinh tiếp tục động tác của anh, “Tôi xem xem ai dám nghe.”
Đùi bất chợt mát rượi, bụng dạ Đào Tây Hữu vừa hốt hoảng vừa ngứa ngáy, Bùi Hạc Kinh thả lỏng cổ tay cậu là cậu vội ưỡn thẳng người lên, ngay giây tiếp theo cậu bị lật lại đối mặt với Bùi Hạc Kinh.
Nụ hôn ập xuống đầu cậu che trời lấp đất, mãnh liệt cuồn cuộn, cướp lấy hơi thở, rồi cả nhịp tim.
Cái hôn quá đỗi vồ vập làm chân Đào Tây Hữu dần dà mềm oặt đi, toàn thân đều đang do Bùi Hạc Kinh đỡ, lưng tì vào cửa tủ lành lạnh, Đào Tây Hữu ư hừ một tiếng.
Thế là Bùi Hạc Kinh xốc cả hai chân cậu lên, bế cậu sang sofa cạnh đó.
Đối diện chính là mặt gương soi toàn thân, Đào Tây Hữu ngã ngửa ra, tầm mắt vừa khéo nhìn thẳng vào gương, quan sát trọn vẹn toàn bộ động tác của cả hai.
Trái tim cậu thắt lại, mặt đỏ bừng thêm, cậu nâng tay níu hờ quanh cổ Bùi Hạc Kinh, nụ hôn cậu mong muốn lập tức chạm tới vầng trán, đôi môi, cần cổ cậu, lần tiếp xuống dưới.
Đây là Bùi Hạc Kinh, ánh mắt Đào Tây Hữu mê mệt theo, thong thả rơi tõm vào một xoáy nước vô hình…
Hóa ra có một ngày Bùi Hạc Kinh cũng sẽ mất kiểm soát vì cậu, chỉ muốn chiếm lấy cậu ngay tức khắc, bất kể thời gian lẫn địa điểm.
“Ah ——”
Đột nhiên Đào Tây Hữu bật tiếng kêu cao vút, cậu hớt hải nâng tay bụm miệng mình lại, toàn thân run lên không ngừng, ngón chân yếu ớt cuộn tròn, Bùi Hạc Kinh thích nghe cậu r*n r*, bèn bất mãn kéo giật tay cậu ra, cúi người hôn cậu tiếp.
“Kêu lên.”
Bùi Hạc Kinh ra lệnh.
Chết mất, Đào Tây Hữu cắn môi, cú thúc như đẩy cả trái tim cậu theo, chưa nghe thấy âm thanh mình mong muốn nên động tác của Bùi Hạc Kinh càng thêm hung tợn.
Góc sofa xê dịch, đủ thấy Đào Tây Hữu đang phải hứng chịu sức lực mạnh bạo ra sao, khung cảnh trong gương cứ rung lắc nhòe nhoẹt, cuối cùng cậu không chịu nổi phải kêu lên thật to.
Vừa kêu vừa nhận lỗi.
“Em biết lỗi rồi, Bùi Hạc Kinh…”
“Ưm —— em sai rồi chồng ơi, nhẹ thôi mà.”
Nghe thấy thì cứ nghe đi vậy, kệ má nó đếch quan tâm, thực sự không thể nào chịu nổi nữa, Đào Tây Hữu nghĩ bụng, cậu chết mê chết mệt hình ảnh Bùi Hạc Kinh lúc này mất.
Nhưng thực ra cậu lo hơi thừa, đám Bùi Nguyên định vào thay quần áo mà bị chặn đường từ rõ xa, nhân viên phục vụ mời họ sang cụm phòng thay đồ ở đầu còn lại.
“Làm gì thế? Bên này gần hơn chứ.” Bùi Sa Xuyên càu nhàu.
“Xin lỗi, thiếu gia Hạc Kinh dặn vậy ạ.”
*
Hơn 1 tiếng sau Bùi Hạc Kinh bế Đào Tây Hữu bước ra, đi thẳng về nhà chính.
Tới giờ ăn trưa không ai xuất hiện, Đào Tây Hữu vừa ngủ được một lúc là tinh thần đã khôi phục kha khá, cậu cười bảo: “Xem ra cậu Trương Vân Dật này không dám ngủ với em nhở.”
Bùi Hạc Kinh bên cạnh liếc xéo cậu, Đào Tây Hữu vội cụp pha, “Chỉ ngủ với anh, chỉ ngủ với anh.”
Vụ việc lần này tạm trôi qua, nào ngờ Trương Vân Dật chỉ đơn giản là bước đệm mở đầu.
Mỗi cuối tuần lại có các nhân vật trẻ tuổi khác nhau ghé nhà họ Bùi, nam nữ đan xen, phong thái đa dạng.
Giấc ngủ nướng sáng thứ 7 bị nhân tố trên quấy nhiễu, sắc mặt Bùi Hạc Kinh càng lúc càng tệ.
Đào Tây Hữu chứng kiến hết thảy, nói thật cũng ngổn ngang trong lòng.
Tuy gọi Bùi Hạc Kinh là người thừa kế tương lai của Khôn Nguyên nhưng dẫu sao hiện giờ quyền hành anh nắm trong tay vẫn có hạn, Bùi Tuyên chưa hề chuyển giao toàn bộ cho anh, huống hồ cha con Bùi Ninh Đức còn đó, ở Khôn Nguyên tiếng nói của nhà này sở hữu sức nặng chỉ kém Bùi Hạc Kinh.
Trông thì tưởng Bùi Hạc Kinh ngồi trên ngai cao, chứ thực ra bị ràng buộc đủ đường.
Không riêng mỗi chuyện công ty, ngay cả trong sinh hoạt Bùi Tuyên cũng săm soi theo dõi Bùi Hạc Kinh sát sao kín kẽ, ông cụ miệt mài bền bỉ tìm các thể loại đối tượng tới nhằm chia rẽ Đào Tây Hữu và Bùi Hạc Kinh.
Tình cảm sợ nhất ngờ vực và cãi vã, thời gian lâu dần sẽ mài mòn năng lượng, Bùi Tuyên tính toán hay đấy, nhưng Đào Tây Hữu chẳng gây gổ với Bùi Hạc Kinh bao giờ hết.
Càng cố khiêu khích, mối quan hệ của họ lại càng khăng khít.
Sang năm mới, thời tiết từ từ ấm lên, Bùi Hạc Kinh bất ngờ đổ bệnh.
Bùi Tuyên bất đắc dĩ phải dừng kế hoạch lọc người lũ lượt đến nhà lại, Đào Tây Hữu cũng trông nom bên Bùi Hạc Kinh chăm sóc từng giây từng phút.
Có vẻ giống bị cảm, Bùi Hạc Kinh cứ sốt cao luẩn quẩn không dứt, uống thuốc liên tục thì k*ch th*ch dạ dày, thỉnh thoảng lại đau quặn một hồi.
Đào Tây Hữu xót xa vô cùng tận, cậu nhẹ nhàng xoa ấn dạ dày cho Bùi Hạc Kinh suốt mong giúp anh thoải mái hơn, ngủ được ngon hơn.
Nhưng tình hình bệnh vẫn chưa thấy cải thiện, bác sĩ gia đình phải truyền nước cho Bùi Hạc Kinh.
Nước thuốc lấp loáng sáng mờ, ngoằn ngoèo chảy xuống theo dây dẫn truyền mềm trong suốt hệt con rắn bạc đang thong dong trườn bò. Đào Tây Hữu ngồi trông cạnh giường, ngắm gương mặt đã gầy sọp hẳn đi của Bùi Hạc Kinh.
Thực ra ngoài dạ dày không tốt lắm thì Bùi Hạc Kinh hiếm khi đau ốm, bệnh cảm lần này ập tới quá dữ dội, Đào Tây Hữu cực kì lo lắng.
Người yêu đổ bệnh làm cậu ăn không ngon ngủ không yên, cương quyết phải tự tay phục vụ Bùi Hạc Kinh ăn hết rồi thiếp ngủ cậu mới yên tâm.
Ngày 8 tháng 2 là sinh nhật 22 tuổi của Đào Tây Hữu, cậu giữ kín không kể cho ai cả.
Hôm nay tình hình Bùi Hạc Kinh khá lên nhiều, anh ôm Đào Tây Hữu ngủ một giấc say sưa thật lâu.
Lúc Đào Tây Hữu thức dậy nắng đã rọi vào phòng, cây hoa sơn trà ngoài cửa sổ chỉ còn mỗi lá xanh mướt mát bóng loáng, rung rinh theo làn gió thổi qua râm ran tiếng xào xạc.
“Chúc mừng sinh nhật.” Thấy cậu tỉnh dậy, Bùi Hạc Kinh nói với cậu.
“Sao anh biết?” Đào Tây Hữu chống nửa người nhỏm lên, rất ngạc nhiên.
Bùi Hạc Kinh không đáp mà lấy một thứ trong ngăn kéo ra, đeo vào cổ tay Đào Tây Hữu.
Cảm giác dẻo mềm mượt mà, Đào Tây Hữu nâng tay lên, phát hiện ra vật Bùi Hạc Kinh đưa cậu là một chiếc vòng gỗ trầm kỳ nam, những đường vân dày đặc chi chít uốn lượn trên thân hạt nâu sẫm tựa dải ngân hà đang chảy trôi qua bề mặt ấy, ánh sáng màu mật mờ nhạt lững lờ quanh cổ tay.
Người am hiểu đưa mắt nhìn thử chắc phải sốc rớt hàm, chiếc vòng tay này từng gây chấn động giới mê sưu tầm, được con trai trưởng nhà họ Bùi đấu giá thành công với giá 2 triệu tệ.
Đào Tây Hữu thì không am hiểu lắm, cậu chỉ thấy quen quen, “Ế, là cái hồi trước anh đeo mà đúng không? Anh sửa cỡ nhỏ đi à?”
“Ừ.” Bùi Hạc Kinh nắm lấy cổ tay cậu, khung xương Đào Tây Hữu nhỏ nhắn, đeo vào rất xinh đẹp, “Giữ cho kĩ vào.”
“Đảm bảo luôn!” Đào Tây Hữu trân trọng báu bở vô cùng, Bùi Hạc Kinh từng đeo cậu lại càng mê, “Cảm ơn anh, đây là món quà sinh nhật em thích nhất trong tất cả những thứ từng được tặng.”
Bùi Hạc Kinh cúi đầu trông cậu, ánh mắt sâu xa.
“Sao thế?” Đào Tây Hữu ngửa mặt lên, chớp mắt.
Bùi Hạc Kinh khom mình hôn cậu.
“Hữu Hữu, bình an suôn sẻ nhé.”