Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi bước tới cửa viện, nàng ta không kìm được quay đầu nhìn lại.
Dưới gốc cây già trơ trụi, Tô Từ vẫn đứng đó. Ánh nắng xuyên qua cành khô rọi xuống, phủ lên người nàng một tầng sáng nhàn nhạt. Trên mặt nàng không có nửa phần tuyệt vọng, ngược lại còn toát lên sự thong dong bình thản, như thể lãnh cung tuyệt cảnh này… chỉ là nơi nàng tạm nghỉ chân.
Nỗi bất an trong lòng Tô Uyển Dung càng lúc càng rõ rệt. Nhưng nghĩ lại—một phế hậu bị cắt lương cắt nước, không nơi nương tựa, cho dù có bình tĩnh đến đâu, thì còn có thể làm được gì?
Chẳng qua chỉ là cố chống đỡ mà thôi.
Nàng nghiến răng, quay đầu đi thẳng, không ngoảnh lại nữa.
Trong sân lại trở về yên tĩnh, chỉ còn hai tên thái giám canh giữ đứng đó, nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Tô Từ. Ánh mắt bọn họ ít nhiều đã thay đổi—người phế hậu trước mắt này, dường như không giống chút nào với lời đồn về kẻ nhu nhược vô năng, ngược lại còn toát ra một khí thế khiến người khác phải kiêng dè.
Sau khi Tô Uyển Dung rời đi, hai tên thái giám tiến lại gần Tô Từ, vẫn là bộ dạng cười giả lả, ỷ thế h**p người. Không còn vẻ hoảng loạn ban nãy, lại trở về dáng vẻ khắc bạc quen thuộc.
Tên mỏ nhọn má hóp mở lời trước, giọng điệu cay nghiệt, mang theo vài phần uy h**p:
“Nương nương cũng nghe rồi đấy, quý phi nương nương đã nói, bệ hạ cũng đã hạ lệnh, Toái Ngọc Hiên này cắt lương cắt nước. Nương nương đừng trách bọn nô tài không hầu hạ, muốn trách… thì trách mệnh mình không tốt, đắc tội người không nên đắc tội, mới rơi vào kết cục này.”
Tên lùn béo cũng phụ họa, mặt đầy mất kiên nhẫn, thúc giục Tô Từ nhận mệnh:
“Đúng thế, biết điều thì cứ ngoan ngoãn ở yên, đừng giãy giụa nữa, chịu ít khổ một chút, an ổn mà lên đường, cũng đỡ phiền cho bọn ta còn phải thu xác cho ngươi.”
Trong mắt bọn họ, Tô Từ không sống nổi bao lâu nữa, sớm muộn cũng chết, chẳng cần phải giữ sắc mặt.
Tô Từ khẽ nâng mắt, liếc hai người một cái. Trong đôi mắt vốn bình tĩnh, thoáng qua một tia tinh quang. Nàng bỗng cười—nụ cười mang theo vài phần giảo hoạt, vài phần chắc chắn.
Nàng chậm rãi mở miệng, ném ra một miếng mồi, đánh thẳng vào điểm yếu của hai người:
“Các ngươi… có muốn phát tài không? Có muốn không cần canh giữ cái lãnh cung rách nát này nữa, kiếm đủ bạc rồi tiêu dao tự tại không?”
Hai tên thái giám lập tức sững sờ, nhìn nhau, còn tưởng mình nghe nhầm.
Một phế hậu trong lãnh cung, bản thân còn khó giữ, sắp chết đói đến nơi… lại còn nói có thể giúp bọn họ phát tài?
Chẳng phải đói đến mức mê sảng rồi sao?
Tên mỏ nhọn má hóp cười khẩy một tiếng, mặt đầy khinh thường, chỉ cho rằng Tô Từ đang giở trò:
“Nương nương đừng đùa với bọn nô tài nữa. Ngài tự thân còn không giữ nổi, lấy gì cho bọn nô tài phát tài? Đừng có giở mánh khóe, định lừa bọn ta. Ta nói cho ngài biết, lãnh cung canh giữ nghiêm ngặt, ngài đừng hòng chạy, cũng đừng hòng giở trò.”
Tô Từ không nói nhiều, trực tiếp giơ tay, tháo cây trâm bạc đơn giản trên đầu, lại tháo luôn khối ngọc bạch dương chi bên hông, đưa ra trước mặt hai người.
Giọng nàng bình thản, nhưng vô cùng chắc chắn:
“Giúp ta mang hai thứ này ra ngoài, tìm một tiệm cầm đồ đáng tin mà cầm. Không cần đổi quá nhiều bạc, chỉ cần mua về cho ta một cân tiêu thạch. Số bạc còn lại… tất cả đều thuộc về các ngươi, một đồng ta cũng không lấy, tuyệt không nuốt lời.”
Hai tên thái giám nhìn chằm chằm vào cây trâm bạc và khối ngọc bội, ánh mắt lập tức sáng rực. Khối ngọc kia chất lượng cực tốt, sờ vào ấm nhuận, vừa nhìn đã biết giá trị không nhỏ. Dù có cầm gấp, cũng đổi được không ít bạc—trừ tiền mua tiêu thạch ra, số còn lại đủ để bọn chúng tiêu xài một thời gian, thậm chí còn có thể dành dụm tiền ra cung mua đất dựng nhà.
Lòng tham lóe lên trong mắt, nhưng ngay sau đó hai người lại cảnh giác. Tên mỏ nhọn má hóp nhíu mày, nghi ngờ nhìn Tô Từ, sợ có bẫy:
“Ngươi cần tiêu thạch làm gì? Thứ này cũng không ăn được, không uống được, đừng nói là ngươi định giở trò, nhân cơ hội chạy trốn đấy chứ? Ta nói cho ngươi biết, lãnh cung tường cao bốn phía, bên ngoài còn có thị vệ, ngươi có mọc cánh cũng không bay được, đừng phí sức nữa.”
Tô Từ khẽ cười, giọng điệu thong dong, nhẹ nhàng xua tan nghi ngờ của hai người:
“Ta chỉ là một nữ nhân yếu ớt, tay không trói gà, lại ở trong lãnh cung, không nơi nương tựa, có thể giở trò gì? Ra ngoài cũng là đường chết—không bị bắt về xử tử thì cũng chết đói bên ngoài, ta không ngu đến mức tự tìm đường chết. Nếu các ngươi không yên tâm, có thể để một người ở đây trông ta, người còn lại đi cầm đồ mua tiêu thạch. Ta mà có chút dị động, các ngươi cứ việc gọi người, thế nào?”
“Chuyện này, các ngươi chỉ có lời, không có lỗ.”
Lời nói hợp tình hợp lý, không có chỗ nào bắt bẻ được. Hai tên thái giám liếc nhau, cán cân trong lòng lập tức nghiêng về phía bạc.
Phế hậu này nhìn bệnh tật yếu ớt, chạy cũng không nổi, giở trò cũng chẳng làm nên chuyện. Chi bằng đồng ý, kiếm một khoản ngoài, dù sao cũng chỉ là chạy việc một chuyến—lời chắc không lỗ.
Ngay lập tức, tên mỏ nhọn má hóp vội vàng nhận lấy trâm bạc và ngọc bội, cẩn thận giấu vào trong ngực, sợ làm rơi mất. Hắn dặn dò tên lùn béo canh chừng Tô Từ, rồi nhanh như chớp chạy khỏi lãnh cung, như sợ Tô Từ đổi ý.
Tên lùn béo đứng canh trong sân, ánh mắt dán chặt vào Tô Từ, không dám lơ là một khắc, sợ nàng giở trò. Nhưng Tô Từ từ đầu đến cuối đều bình tĩnh, không có nửa phần khác thường, ngược lại càng khiến hắn thêm nghi ngờ.
Còn Tô Từ thì hoàn toàn không để tâm. Nàng quay người vào phòng, bắt đầu dọn dẹp căn bếp nhỏ đã bỏ hoang nơi góc nhà.