Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi chào tạm biệt Thẩm Dịch, Hạ Hòa quyết định đến nhà Trần Nhã xem sao.
Tính ra hai người đã hơn một tháng chưa gặp mặt, từ khi Trần Nhã lên cấp hai thì số lần hai chị em gặp nhau ngày càng ít đi.
Lần gần nhất gặp là vào tháng trước, Hạ Hòa vừa nhìn thấy cô ấy đã bị dọa cho giật mình. Trần Nhã vốn dĩ đã không mập mạp gì, lần gặp đó lại thấy cô ấy gầy rộc hẳn đi, gò má lõm sâu, dưới mắt là hai quầng thâm lớn.
Trần Nhã vốn có sức khỏe không tốt, Hạ Hòa hỏi có phải cô ấy đang gặp chuyện gì buồn không nhưng cô ấy chỉ lắc đầu nói không sao, chẳng qua do áp lực kỳ thi chuyển cấp hơi lớn.
Giáo dục bắt buộc chín năm, nếu thi không đỗ thì chỉ có nước bỏ học.
Áp lực đè nặng khiến cả người cô ấy càng thêm gầy yếu.
Hạ Hòa đã khuyên vài lần bảo cô ấy chú ý giữ gìn sức khỏe nhưng cô ấy đều lắc đầu bảo Hạ Hòa còn nhỏ nên không hiểu được.
Anh trai Trần Nhã hôm nay dẫn bạn gái về nhà, lại đúng vào ngày trước lễ Quốc khánh nên Hạ Hòa định bụng đến trước cửa nhà thử vận may xem có gặp được cô ấy không.
Mấy năm nay Trần Nhã không còn kể hết mọi chuyện cho cô nghe như hồi nhỏ nữa, Hạ Hòa vì thế còn âm thầm hỏi Thẩm Dịch tại sao lại như vậy. Đáng tiếc Thẩm Dịch là một tên đầu gỗ, hoàn toàn không hiểu nổi cái sự đa sầu đa cảm của cô.
Trời đã tối mịt, Hạ Hòa mải mê suy nghĩ, trong làng ngoài những đốm sáng le lói phát ra từ nhà dân thì chẳng còn gì khác, cô cũng vì thế mà không chú ý đến người đang đi ngược chiều với mình.
Người nọ cũng không biết đang nghĩ gì, rõ ràng nhìn thấy Hạ Hòa nhưng lại không tránh ra, hai người cứ thế đụng thẳng vào nhau.
Tâm trí đang treo ngược cành cây của Hạ Hòa cũng vì cú va chạm này mà bay mất.
“Hì hì, khờ quá, ngốc quá.”
Hạ Hòa ban đầu bị cái đầu bù xù như ổ quạ của người này dọa cho hết hồn, ngay sau đó lại bị những lời cười nhạo "khờ" với "ngốc" liên tục thốt ra làm cho bốc hỏa.
Phản ứng lại, cô trừng mắt nhìn người trước mặt một cái rồi đưa tay vỗ vỗ ngực lẩm bẩm:
“Làm mình sợ chết khiếp.”
Dương Nhứ cũng đưa cái đầu bù xù ấy ghé sát lại trước mặt cô, bắt chước bộ dạng vỗ ngực của Hạ Hòa:
“Làm mình sợ chết khiếp.”
Hạ Hòa: “...” Học cũng chẳng ra hồn.
Dương Nhứ cũng là một đứa trẻ trong làng, lớn hơn Hạ Hòa hai tuổi. Nghe người ta kể hồi ba tuổi cô ấy bị sốt cao, người nhà không đưa đi bệnh viện mà chỉ mua hai quả trứng gà luộc rồi đứng trước cửa gọi hồn, trận sốt ấy tuy lui nhưng Dương Nhứ lại trở thành kẻ ngốc.
Trước kia nhìn cô ấy bị những đứa trẻ khác trong làng bắt nạt, Hạ Hòa không cảm thấy gì nhiều nhưng sau này lớn lên, được đi học lại nhìn thấy chính em trai em gái của Dương Nhứ cũng hùa theo người khác gọi cô ấy như vậy thì cô bỗng thấy có chút xót xa.
Dương Nhứ không phải con cả, trên cô ấy còn có hai người chị, dưới là ba người em gái và một người em trai.
Chẳng ai trong số họ chịu chơi với cô ấy cả. Dương Nhứ có một người em gái học cùng lớp với Hạ Hòa, có lần Hạ Hòa nhìn thấy Dương Nhứ nhặt rác ăn ở trường, đứa em kia đứng ngay cạnh đó nhưng Hạ Hòa chỉ thấy nó chán ghét quay mặt đi chứ chẳng hề ngăn cản.
Dương Nhứ dường như cũng biết người nhà không thích mình, vừa nhìn thấy đứa em gái là cô ấy lập tức chạy biến đi mất dạng.
Hạ Hòa nhìn Dương Nhứ đang bắt chước mình với vẻ mặt phức tạp.
Dương Nhứ sau khi học theo xong thì cười hì hì, cái đầu bù xù lắc lư hỏi Hạ Hòa:
“Tôi không ngốc nhỉ.”
Hạ Hòa liếc nhìn cô ấy, cứng nhắc gật đầu:
“Không ngốc.”
Dương Nhứ lại cười hì hì hai tiếng rồi cũng học giọng điệu của Hạ Hòa mà nói:
“Hạ Hòa ngốc.”
Hạ Hòa tuy không bắt nạt cô ấy như những đứa trẻ khác nhưng cô cũng chẳng muốn chơi cả ngày với một người không thể giao tiếp bình thường, huống hồ cô đang có việc bận.
Như sợ Hạ Hòa nghe không hiểu, cô ấy lại tiếp tục bồi thêm:
“Hạ Hòa ngốc.”
Hạ Hòa: “...”
Hạ Hòa càng không muốn để ý đến cô ấy, cô hít một hơi thật sâu nén những lời định mắng lại vào bụng, thầm nhủ mình không việc gì phải chấp nhặt với một kẻ ngốc.
Cô né sang một bên định đi tiếp nhưng Dương Nhứ cũng lầm lũi đi theo sau.
Nhà Dương Nhứ cách nhà Trần Nhã không xa nên Hạ Hòa cũng chẳng buồn quản nữa. Cô dùng chút mưu mẹo nhỏ, cố tình đi ngang qua nhà Dương Nhứ trước.
Mẹ của Dương Nhứ đang xào nấu trước cửa, cô ấy vừa nhìn thấy mẹ là không bám theo Hạ Hòa nữa mà lủi thủi chạy về nhà ngay.
Cắt đuôi được "cái đuôi" này, Hạ Hòa chạy thẳng đến nhà Trần Nhã. Cửa nhà cô ấy lúc nào cũng khóa trái bên trong.
Hạ Hòa kiễng chân nhìn vào thấy đèn vẫn sáng, cô lại vươn cổ nhìn về phía phòng của Trần Nhã.
“Đừng nhìn nữa.”
Một ngày bị dọa đến hai lần, Hạ Hòa cảm thấy mình sớm muộn gì cũng mắc bệnh tim mất.
Cô quay đầu lại nhìn Trần Nhã đang đứng ở cửa. Cô ấy mặc đồ rất dày, tóc dường như cũng thưa đi ít nhiều, chiếc khăn quàng cổ che khuất nửa khuôn mặt để lộ đôi mắt trũng sâu đang nhìn chằm chằm vào Hạ Hòa.
Cái nhìn ấy làm Hạ Hòa thấy da đầu tê rần:
“Chị làm em giật mình đấy.”
Trần Nhã kéo khăn quàng xuống để lộ cả khuôn mặt. Cảm giác của Hạ Hòa không sai, cô ấy lại gầy đi nữa rồi, xương gò má nhô cao, mặt chẳng còn tí thịt nào.
Trần Nhã từ trong túi áo móc ra một cuốn sổ nhỏ đưa cho Hạ Hòa:
“Biết ngay là em sẽ tới mà.”
“Đây là cuốn bách khoa toàn thư về thơ cổ, có đủ từ tiểu học đến trung học cơ sở, em cầm lấy đi.”
Hạ Hòa nhận lấy cuốn sổ:
“Em cảm ơn chị.”
Trần Nhã xua tay:
“Còn khách khí với chị làm gì.”
Hạ Hòa cười hì hì hai tiếng rồi lại lo lắng nhìn cô ấy:
“Chị lại gầy đi rồi phải không?”
Như để ứng nghiệm với lời nói đó, Trần Nhã vừa dứt lời đã vội che miệng ho khan.
Hạ Hòa định đưa tay vỗ lưng cho cô ấy dễ thở nhưng Trần Nhã xua tay từ chối.
Cơn ho dữ dội khiến khuôn mặt cô ấy xuất hiện những vệt đỏ không mấy khỏe mạnh, lan từ mặt đến tận mang tai.
Hạ Hòa cảm giác như cô ấy sắp ho văng cả phổi ra ngoài đến nơi.
Trần Nhã chỉ có thể ngồi thụp xuống đất để giảm bớt cơn đau bụng do ho gây ra. Hạ Hòa đứng sau nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô ấy nhưng chẳng ích gì, cơn ho vẫn không dứt.
Một lúc lâu sau Trần Nhã mới ngừng ho được, trong lòng bàn tay che miệng đã xuất hiện những vệt máu lấm tấm.
Hạ Hòa sợ khiếp vía:
“Chị phải đến phòng khám kiểm tra đi thôi.”
Trần Nhã lắc đầu trấn an:
“Chị không sao.”
Hạ Hòa thấy cô ấy chẳng giống người "không sao" chút nào nhưng Trần Nhã đã nói vậy thì cô có khuyên thế nào cũng vô ích.
Trần Nhã đứng dậy:
“Trời tối rồi, em về nhà trước đi, ngày mai lại sang đây, chị có thứ này muốn cho em.”
Hạ Hòa lo lắng dặn:
“Chị nhớ phải uống thuốc đấy.”
Trần Nhã cười đáp:
“Chị lớn hơn em tận bốn tuổi, chị tự hiểu rõ sức khỏe mình mà.”
Hạ Hòa khẽ vâng một tiếng, cô vẫn còn là một đứa trẻ, trong lòng nghĩ gì đều hiện hết lên mặt.
Trần Nhã không phải không nhận ra sự lo lắng của cô.
“Hôm nay nhà chị có khách nên không tiện, ngày mai em sang đây ngủ với chị nhé.”
Hạ Hòa trả lời rất nhanh:
“Vâng ạ!”
“Vậy em về đây.”
Trần Nhã xua tay:
“Về đi, về đi, thật là dài dòng.”
…
Thẩm Dịch uống số thuốc mà Hạ Hòa cho rồi nằm vật xuống giường. Trời đã tối hẳn nhưng mới có bảy giờ tối, ngủ giờ này thì còn quá sớm.
Cậu mở trừng mắt nhìn trần nhà tối đen như mực, vết thương trên đầu vẫn âm ỉ đau. Thẩm Dịch vốn định mặc kệ nhưng vừa nhắm mắt lại là hình ảnh đôi mắt mở to vì giận dữ của Hạ Hòa lại hiện ra.
Thẩm Dịch thở dài ngồi dậy. Số thuốc Hạ Hòa đưa được đặt ngay đầu giường, cậu định lấy một viên ra nghiền thành bột để rắc lên vết thương.
Bên trong túi nilon đựng thuốc còn có một mẩu giấy nhỏ, trông như xé ra từ vở bài tập và được gấp làm mấy lần. Thẩm Dịch mở mẩu giấy ra, bên trong là thuốc đã được nghiền mịn thành bột, tỏa ra mùi đắng ngắt đặc trưng.
Gương mặt vốn luôn căng thẳng của cậu bỗng giãn ra đôi chút, khóe miệng khẽ nhếch lên. Hạ Hòa lúc nào cũng chu đáo như vậy.
Cậu giơ tay rắc bột thuốc lên đầu, những hạt bụi thuốc mịn tan bay trong không khí, Thẩm Dịch cảm nhận được một vị đắng nhàn nhạt.
“Thẩm Dịch.”
Tiếng của Mạnh Vi rất nhỏ nhưng cậu vẫn nghe thấy, cậu mở cửa bước vào phòng mẹ mình.
Mạnh Vi đang ngồi trước bàn học, thấy Thẩm Dịch vào liền vội thu lại cuốn sổ tay. Thẩm Dịch luôn tò mò bên trong viết gì nhưng mẹ cậu không nói nên cậu cũng chẳng bao giờ chủ động hỏi.
“Đầu còn đau không con?”
Mạnh Vi hỏi.
Thẩm Dịch lắc đầu rồi chợt nhớ đến lời Hạ Hòa chê mình là người câm nên khẽ đáp:
“Dạ không đau.”
Hai năm nay Thẩm Võ không còn uống rượu trong làng nữa mà lên huyện làm thuê. Lần nào về hắn ta cũng say khướt, tiền nong chẳng mang về đồng nào mà hai ngày trước vừa về đã định giơ tay đánh Mạnh Vi. Thẩm Dịch đã ra tay đánh trả.
Hắn ta vớ lấy cái bát trên bàn ném thẳng vào đầu Thẩm Dịch, vết thương đó cũng từ đấy mà ra.
Mạnh Vi lấy từ trong ngăn kéo ra một lọ cồn y tế, bảo Thẩm Dịch ngồi xuống.
Cậu ngoan ngoãn ngồi xuống theo lời mẹ.
Vết thương không sâu, máu đã đóng vảy, cộng thêm lớp bột thuốc trắng xóa mà Thẩm Dịch vừa rắc bừa lên trông có chút đáng sợ. Vết thương nhỏ này có lẽ sau này tóc sẽ không mọc lại được nữa.
Mạnh Vi thầm thấy may mắn vì nó chỉ là một mảng nhỏ, dù không mọc tóc thì cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều.
“Thuốc bột này là Hạ Hòa cho con hả?”
Thẩm Dịch khẽ vâng một tiếng.
“Người ta đối tốt với con, con cũng phải đối tốt với người ta. Tình cảm phải đến từ hai phía, con hiểu không?”
Thẩm Dịch lại vâng một tiếng.
Mạnh Vi không nói thêm gì nữa, sau khi xử lý xong vết thương cho con trai thì bảo cậu về phòng.
Hôm qua khi Thẩm Dịch bị đánh một đòn đó, Mạnh Vi mới bừng tỉnh khỏi cơn mê muội.
Những năm gần đây Mạnh Vi ngày càng hay quên, phần lớn thời gian đều sống trong mơ hồ, hôm nay mới nhận ra Thẩm Dịch đã lớn ngần này rồi.
Mạnh vi không biết bằng cách nào mà cậu lớn lên được như vậy, cũng không biết từ khi nào cậu đã học được cách đánh nhau với Thẩm Võ.
Trong ngăn kéo của Mạnh Vi cất giữ tất cả giấy khen từ lớp một đến lớp năm của Thẩm Dịch, tờ nào cũng đứng hạng nhì.
Thẩm Dịch luôn nhét chúng vào tủ của mẹ cậu ngay cả khi mẹ đang trong cơn phát bệnh.
Tần suất viết nhật ký ngày càng thưa dần, Mạnh Vi sợ rằng mình không thể gắng gượng được đến ngày thấy Thẩm Dịch đỗ đạt để rời khỏi nơi này.