Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 10: Ước mơ của Vua Sói và những cuốn sách cũ

Trước Tiếp

Sáng sớm hôm sau, Hạ Hòa đã chạy tót sang nhà Trần Nhã. Hôm nay đúng ngày họp chợ phiên, cả nhà đều đi vắng chỉ để mình Hạ Hòa ở nhà cho lợn ăn nhưng cô lại rất sẵn lòng tiếp nhận công việc này.

Người lớn không có nhà đồng nghĩa với việc chẳng ai quản thúc, cô muốn làm gì thì làm.

Ông bà Hạ bấy lâu nay vẫn luôn phản đối chuyện cô chơi với Trần Nhã. Họ bảo cô suốt ngày chạy sang nhà người khác là loại không có giáo dục. Họ cũng chẳng cho cô thân thiết với Thẩm Dịch, bảo rằng con gái con lứa mà chẳng ra dáng con gái, suốt ngày ở cạnh một đứa con trai dễ bị người ta đàm tiếu.

Hạ Hòa chẳng hiểu cái định nghĩa "giáo dục" của họ nằm ở đâu cũng không rõ con gái thì phải ra dáng thế nào mới đúng.

Cô không hiểu thế nên cô chẳng thèm nghe. Bây giờ cô đã thông minh hơn hồi nhỏ nhiều, dù có không tán thành với ba mẹ thì cô cũng chẳng dại gì mà phản bác, như thế sẽ giúp cô bớt phải chịu đau đớn x*c th*t vì đòn roi.

Cửa nhà Trần Nhã đang mở, Hạ Hòa còn chưa kịp thò đầu vào đã nghe thấy tiếng cô ấy vọng ra:

“Đừng nhìn nữa, chị mở cửa chờ em đấy, vào đi.”

Hạ Hòa bước vào sân thấy Trần Nhã đang ngồi đó, tay cầm cuốn .

Mắt Hạ Hòa sáng rực lên. Năm ngoái cô đã hằng ao ước có được cuốn sách này. Hồi đó Hạ Thiên muốn một cái máy chơi game, ba Hạ liền hứa đứa nào thi đứng nhất lớp thì sẽ mua cho đứa đó. Lần ấy Hạ Hòa không chỉ đứng nhất lớp mà còn đứng nhất toàn trường.

Kết quả là Hạ Thiên chỉ cần thi cao hơn học kỳ trước năm điểm, cả nhà đã tung hô nó tiến bộ vượt bậc rồi mua máy chơi game làm phần thưởng.

Còn Hạ Hòa vẫn ổn định phong độ đứng đầu nhưng lại chẳng có gì cả. Vì chuyện này mà cô đã không kìm nén được mà cãi nhau một trận kịch liệt với gia đình, kết quả là thăng cấp lên thẳng danh mục bị ăn đòn.

Cô đã làm loạn một trận dữ dội khiến cả nhà không yên ổn. Một cuốn sách chỉ có mười đồng, còn cái máy chơi game của Hạ Thiên tận năm mươi đồng.

Ngày hôm đó Hạ Hòa chợt nhận ra rằng không phải ba mẹ không mua nổi, mà đơn giản là họ không muốn mua cho cô mà thôi.

Cũng vì làm loạn quá mức nên cô bị tẩn rất thảm. Ba Hạ nhốt cô trong nhà, dùng gậy gỗ đánh suốt nửa giờ đồng hồ nhưng đến cuối cùng Hạ Hòa vẫn nhất quyết không thỏa hiệp. Mãi đến khi mẹ Hạ nhìn không nổi nữa, bảo sẽ mua cho cô với điều kiện cô phải nhận sai thì lúc bấy giờ Hạ Hòa mới buông xuôi.

Mẹ Hạ cảm thấy đầu óc cô chắc chắn có vấn đề. Náo loạn lâu như thế, ăn đòn đau như vậy, đến lúc bảo mua cho thì cô lại không cần nữa. Hạ Hòa đã bảo bỏ là bỏ và mẹ Hạ cũng chẳng nhắc gì đến việc mua sách thêm một lần nào.

Trần Nhã đưa cuốn sách trong tay cho cô:

“Bạn cùng lớp của chị xem chán rồi bảo định vứt đi, chị xin về cho em. Nếu em không chê thì cầm lấy mà đọc.”

Hạ Hòa nâng niu tiếp nhận cuốn sách đã hơi ngả vàng và quăn mép từ tay Trần Nhã.

Trần Nhã bật cười:

“Đúng là đồ nhát cáy, có cuốn sách cũ thôi mà cũng nâng như nâng trứng.”

Hạ Hòa gãi đầu cười ngây ngô:

“Em chỉ có bấy nhiêu tiền đồ thôi mà.”

Lúc này cô mới để ý nhà Trần Nhã hình như không có ai khác.

“Ba mẹ chị đâu rồi ạ?”

“Đi họp chợ rồi.” Trần Nhã dừng một chút: “Anh trai chị dắt bạn gái đi cùng nữa.”

Hạ Hòa gật đầu, chuyện này cô đã nghe loáng thoáng. Ở cái thôn này nhà ai thêm người, con cái nhà ai ra sao, chỉ cần chưa đầy một tiếng đồng hồ là cả làng đều biết sạch.

Trần Nhã chỉ vào chiếc ghế nhỏ bên cạnh, Hạ Hòa vội kéo ghế ngồi xuống sát bên cô ấy.

Hôm nay Trần Nhã mặc đồ còn dày hơn hôm qua. Trời mới chớm thu mà cô ấy đã khoác lên mình chiếc áo bông lót nỉ.

“Chắc là anh ấy sắp kết hôn rồi, bên nhà gái yêu cầu cao lắm.”

Hạ Hòa định mở sách ra xem, nhưng câu nói đột ngột của Trần Nhã làm dây thần kinh của cô lập tức căng như dây đàn.

Ở nông thôn, chuyện này xảy ra quá nhiều. Anh trai kết hôn không có tiền sính lễ, em gái gả đi lấy tiền lễ hỏi để đắp vào cho anh trai cưới vợ.

Hạ Hòa vô thức vò vò mép sách, vốn dĩ cuốn sách đã cũ nát giờ lại bị cô vò cho nhăn nhúm.

Trần Nhã thở dài:

“Đừng vò nữa, sách đã nát rồi, em có xem nữa không đấy?”

Hạ Hòa như không nghe thấy, tay vẫn vô thức vò mép sách.

Trần Nhã đưa tay kéo tay cô ra:

“Nghĩ gì thế? Chị gọi em sang đây là vì chị sắp thi tốt nghiệp cấp hai rồi, đống tài liệu này chị không dùng đến nữa, vứt đi thì phí nên nghĩ em cũng sắp lên cấp hai chắc là sẽ cần dùng đến.”

“Dạ?”

Trần Nhã giơ tay búng nhẹ vào trán cô, cười hỏi:

“Có lấy không?”

Kinh ngạc thì kinh ngạc nhưng cái miệng cô vẫn rất thành thật đáp:

“Lấy ạ.”

Số tài liệu Trần Nhã cho đúng là rất hữu ích, đa phần là đồ cũ từ con của giáo viên để lại cho chị ấy. Hai chị em cùng nhau lọc ra những thứ Hạ Hòa có thể dùng được. Trần Nhã có đủ tài liệu của mỗi môn, tuy mỗi môn chỉ có một hai cuốn nhưng gộp lại cả đống thì cũng khá nặng.

Chọn sách xong, Trần Nhã hỏi han tình hình học tập của cô rồi lại khuyên cô đừng có bướng bỉnh mà đối đầu với người nhà mãi. Cô ấy bảo ba mẹ cũng chẳng dễ dàng gì, lúc nào cần thỏa hiệp thì nên thỏa hiệp một chút, thông cảm cho họ.

Hạ Hòa cứ thấy lời này có gì đó không đúng nhưng vì người nói là Trần Nhã nên cô cũng không phản bác.

Hai người trò chuyện thêm một lát thì Hạ Hòa sực nhớ lợn ở nhà vẫn chưa được cho ăn. Để tránh bị mắng, cô vội vàng đứng dậy chào tạm biệt rồi ôm một đống tài liệu nặng trịch chạy về nhà.

Đi ngang qua cửa nhà Thẩm Dịch, cô thuận miệng gọi cậu một tiếng. Vốn chỉ là ngẫu hứng gọi bừa thôi không ngờ tai Thẩm Dịch lại thính đến thế. Cô vừa định bước đi thì cửa nhà cậu đã mở ra.

Thẩm Dịch bước đến trước mặt cô. Hạ Hòa khó khăn lắm mới ló được đôi mắt ra khỏi đống tài liệu cao ngất để nhìn cậu.

Thẩm Dịch chủ động đón lấy hơn nửa số tài liệu trong lòng cô. Hạ Hòa cũng chẳng khách sáo mà đưa hết cho cậu.

Hai người bọn họ ở trường là một cặp bài trùng, giờ đã đến cái tuổi mà ban cán bộ lớp được phân chia theo thành tích.

Hạ Hòa đã từ chối cái công việc "vĩ đại" là làm lớp phó học tập, còn tính cách của Thẩm Dịch thì đúng kiểu cạy miệng không ra nửa lời.

Nhưng thành tích của hai người lại quá rực rỡ, từ lớp một đến lớp năm liên tục bao trọn hạng nhất và hạng nhì, chẳng bao giờ có chuyện thi kém hay phát huy thất thường.

Thế nên thầy giáo giao cho hai người nhiệm vụ thu bài tập. Hạ Hòa thu một nửa, Thẩm Dịch thu một nửa, sau đó cả hai cùng mang vào văn phòng tiện tay giúp thầy cô chấm bài luôn.

Sau khi Thẩm Dịch đỡ bớt sách, Hạ Hòa cảm thấy nhẹ bẫng cả người. Cô nhớ đến vết thương của cậu:

“Cúi đầu xuống tôi xem nào.”

Thẩm Dịch rất nghe lời, ngoan ngoãn cúi đầu xuống.

Hạ Hòa quan sát một chút, thấy trên vết thương vẫn còn lớp bột trắng, những vết máu khô xung quanh cũng đã được lau sạch sẽ.

Cô rảnh tay bèn giơ ngón tay cái lên tán thưởng:

“Khá lắm.”

Cứ như đang dỗ dành một đứa trẻ vậy. Thẩm Dịch cảm thấy từ nhỏ đến lớn, những lời khen ngợi cậu nhận được hầu hết đều đến từ Hạ Hòa và cô cũng chẳng bao giờ kiệm lời khen với người khác.

Thẩm Dịch im lặng không đáp.

“Cậu ăn cơm chưa?”

Hạ Hòa lại hỏi.

Thẩm Dịch lắc đầu.

Bây giờ Thẩm Dịch đã biết tự lo cái ăn cho mình. Hồi cấp một, lúc Mạnh Vi tỉnh táo thì còn nấu cho cậu chút gì đó, còn lại phần lớn thời gian cậu đều phải chịu cảnh bữa đói bữa no.

Hồi đó Hạ Hòa đã biết nấu mấy món đơn giản như khoai tây, vì nhà xa nên mẹ Hạ bắt hai chị em mang cơm trưa theo đến trường.

Thế là Hạ Hòa trở thành "vị cứu tinh" của Thẩm Dịch. Lúc ấy cô đã dùng chút mưu mẹo, mẹ Hạ vì sợ Hạ Thiên ăn không đủ no nên mỗi lần đều nén cơm và thức ăn vào hộp của nó thật chặt khiến nó lần nào cũng thừa lại hơn nửa rồi vứt vào thùng rác. Sau này Hạ Hòa mới biết ngoài cơm trưa, Hạ Thiên còn có tiền tiêu vặt để mua đồ ăn ngoài.

Vì thế khi Hạ Hòa tráo đổi hai hộp cơm, cô chẳng thấy cắn rứt lương tâm chút nào. Ban đầu Thẩm Dịch không chịu ăn cơm của cô nhưng sau đó vì đói không chịu nổi, một đứa trẻ thì làm gì có nghị lực lớn đến thế, ăn lần đầu rồi sẽ có lần hai, lần ba. Cứ thế suốt ba năm trời hai người vẫn luôn ăn chung hộp cơm như vậy.

Về sau Thẩm Dịch biết nấu cơm, cậu cũng thường mang theo đồ ăn đến trường để chia sẻ cùng Hạ Hòa.

“Sáng nay tôi có xào khoai tây đấy, cậu giúp tôi bê đống sách này về nhà rồi tôi múc cho một ít.”

Thẩm Dịch vẫn im lặng, chẳng nói đồng ý hay không mà chỉ lẳng lặng ôm sách đi thẳng về hướng nhà Hạ Hòa.

Đã nhiều năm trôi qua, Hạ Hòa nhìn Thẩm Dịch vẫn thấy cậu rất ưa nhìn. Trừ việc do suy dinh dưỡng nên hơi gầy ra thì khuôn mặt cậu không có chỗ nào để chê, chỉ có điều hơi giống người câm. Bây giờ cô không còn bảo cậu là kẻ ngốc nữa, trái lại Thẩm Dịch thông minh hơn khối người.

Thẩm Dịch giúp cô bê sách vào phòng. Nhà họ Hạ mới xây nhà mới, mỗi người một phòng. Phòng của Hạ Hòa chưa được trang trí, chỉ có cái vỏ rỗng nên cô vẫn ở căn nhà cũ.

Ban đầu Hạ Hòa cứ ngỡ căn phòng lớn nhất để trống kia là dành cho mình, cho đến một lần đánh nhau với Hạ Thiên, nó mới lỡ miệng nói đó là phòng tân hôn mà cha mẹ chuẩn bị cho nó sau này.

Hạ Hòa cũng không kén chọn, chỉ cần có một căn phòng riêng cho mình là được rồi.

Thẩm Dịch đặt đống tài liệu lên chiếc bàn ở đầu giường rồi định quay người đi ngay.

Hạ Hòa gọi cậu lại, đưa cho cậu một trong hai quả trứng luộc cô nấu hồi sáng.

Thẩm Dịch không từ chối, nhận lấy rồi giải thích:

“Mẹ tôi chưa ăn cơm, tôi phải về rồi.”

Hạ Hòa gật đầu tỏ ý đã hiểu.

“Cậu nhớ làm bài tập đấy nhé.”

Cô dặn thêm một câu.

Lần này Thẩm Dịch không đáp lại.

Sau khi cho lợn ăn xong và hoàn thành hết bài tập thầy giao, Hạ Hòa mới dám lấy cuốn mà Trần Nhã tặng ra đọc.

Câu chuyện rất đơn giản nhưng Hạ Hòa lại đọc một cách say mê, đến khi xem xong thì trời cũng đã sẩm tối. Cô cất sách đi rồi vào bếp tự chuẩn bị chút đồ ăn.

Vừa làm xong thì nghe tiếng cổng sân mở ra, Hạ Thiên cầm một khẩu súng đồ chơi chạy xộc tới trước mặt cô, dí súng vào đầu cô.

Hạ Hòa đang bưng bát, không có tâm trạng đùa giỡn với nó.

“Bỏ ra.”

Cô mất kiên nhẫn nói.

Hạ Thiên không những không bỏ ra mà còn đắc ý ra vẻ thách đố:

“Đoán xem cái này mua hết bao nhiêu tiền?”

Hạ Hòa cau mày, lặp lại lần nữa:

“Bỏ ra.”

“Tao còn có cả quần áo mới nữa, mày thì không có.”

Hạ Thiên vẫn lì lợm, vừa nói vừa kéo kéo bộ đồ mới trên người.

Hạ Hòa không nhịn nổi nữa, sa sầm mặt xuống và bắt đầu đếm:

“Một.”

Cô còn chưa kịp đếm đến hai thì Hạ Thiên đã ôm khẩu súng đồ chơi chạy mất dép. Nó bị Hạ Hòa tẩn nhiều nên cũng đúc rút được kinh nghiệm: Thường thì cô sẽ không đợi đếm đến ba mới đánh, mà vừa đến hai là cô đã giơ chân đá nó rồi.

Hạ Hòa khác hẳn chị gái và ba mẹ, cô mà tẩn Hạ Thiên là tẩn thật sự chẳng nể nang chút nào. Thế nên Hạ Thiên vừa ghét cô lại vừa sợ cô.

Vậy nên có thứ gì tốt nó cũng đều tìm đến cô để khoe khoang. Nó biết rõ mình là đứa được ba mẹ thiên vị còn Hạ Hòa thì không.

Bị kích động nhiều năm như thế, Hạ Hòa đã sớm chai sạn với cách đối xử của ba mẹ. Cô cũng chẳng bao giờ có quần áo mới, đa số đều là mặc lại đồ cũ của chị gái.

Hạ Hòa biết mình không tranh giành nổi nên cũng lười tranh.

Nhưng thỉnh thoảng cô vẫn phải cho người trong nhà biết rằng: Cô chỉ là không muốn tranh chứ không phải là không biết tranh.

Trước Tiếp