Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sức hấp dẫn của việc đi học đối với Hạ Hòa vẫn rất lớn, đủ để cô gạt phăng nỗi ngại ngần khi phải đi bộ suốt 40 phút đồng hồ.
Mẹ Hạ dắt cô và Hạ Thiên đến trường. Hạ Thiên mới đi được hơn mười phút đã nằm vật xuống đất la lối khóc lóc nhất quyết không chịu đi tiếp. Cuối cùng, mẹ Hạ phải cõng nó trên lưng đến tận trường. Hạ Hòa nhìn cảnh đó mà khinh bỉ nó tận xương tủy.
Mẹ Hạ đặt quyển sổ hộ khẩu cái "cạch" xuống cửa sổ phòng giáo vụ:
“Báo danh.”
Thầy giáo phụ trách đưa cho bà ta một tờ phiếu kê khai, mẹ Hạ không nhận, vẻ mặt có chút bối rối:
“Tôi chưa từng đi học, không biết chữ.”
Thầy giáo cũng chẳng có biểu cảm gì, rút một cây bút ra hỏi:
“Tên là gì?”
“Hạ Hòa ạ!”
Mẹ Hạ trừng mắt nhìn Hạ Hòa vì cái tội nhanh nhảu đoảng rồi mới đáp:
“Vâng, tên là Hạ Hòa.”
Thầy giáo lật sổ hộ khẩu đến trang của Hạ Hòa:
“Chẳng phải đúng ra nên đi học từ năm ngoái sao? Sao năm nay mới đến?”
“Năm ngoái con bé sức khỏe không tốt.”
Bà ta bao biện.
Hạ Hòa thầm bĩu môi khinh miệt trong lòng.
Thầy giáo chắc cũng chỉ hỏi theo thói quen, nghe mẹ Hạ nói vậy thì không truy cứu thêm nữa. Sau khi điền xong tờ khai cho Hạ Hòa, ông ấy lại điền tiếp cho Hạ Thiên rồi bảo bà ta ấn mấy dấu vân tay xong xuôi thì đưa lại hai tờ đơn:
“Đến phòng học lớp một, đưa cái này cho giáo viên ở đó.”
Thầy chỉ tay về phía gian phòng cuối hành lang.
“Vâng, cảm ơn thầy.”
Mẹ Hạ kéo Hạ Thiên đi thẳng.
Hạ Hòa lẳng lặng đi theo sau họ.
Phòng học không giống như những gì cô tưởng tượng, ồn ào náo nhiệt vô cùng. Bạn học xung quanh đều nhỏ tuổi hơn cô, Hạ Hòa tự tìm cho mình một chỗ ngồi ngay sát cửa sổ lại gần bục giảng. Mẹ Hạ nộp phiếu cho giáo viên xong liền dắt Hạ Thiên đi tới.
Thằng bé vừa đến đã gào lên đòi ngồi cạnh cửa sổ, Hạ Hòa nén cục tức trong lòng mà nhường chỗ cho nó.
Mọi người lục tục kéo vào lớp nhưng Hạ Hòa vẫn thấy vô cùng kinh ngạc và vui mừng khi nhìn thấy cậu:
“Thẩm Dịch!”
Thẩm Dịch vốn đang cúi đầu, bị cô gọi lớn một tiếng khiến tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía cậu.
Khuôn mặt trắng bệch đến phát xanh của Thẩm Dịch đỏ bừng lên từ cổ đến tận mang tai, rồi lan ra khắp đôi gò má.
Hạ Hòa cũng nhận ra mình gọi hơi to, cô định bịt miệng lại nhưng nghĩ bụng đã lỡ gọi rồi, giờ có bịt cũng bằng thừa. Thế là cô gọi thêm tiếng nữa:
“Thẩm Dịch!”
Thẩm Dịch chỉ muốn lao đến bịt ngay cái miệng cô lại cho xong.
Trên bục giảng, thầy giáo dùng miếng lau bảng gõ gõ:
“Cả lớp trật tự, để thầy tự giới thiệu một chút.”
Thừa dịp thầy giáo đang thu hút sự chú ý của mọi người, Thẩm Dịch nhanh như cắt chạy tới ngồi vào chỗ trống ngay sau lưng Hạ Hòa. Chẳng phải cậu muốn ngồi gần cô mà vì trong lớp chỉ còn đúng chỗ đó là trống.
Thầy giáo quay người viết một chữ "Lưu" thật lớn lên bảng:
“Thầy họ Lưu, tên là Lưu Xuân Dương, từ nay sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em.”
“Các em phải biết giúp đỡ lẫn nhau...”
Thầy giáo nói một tràng quy định dài dằng dặc rồi bắt đầu điểm danh, bầu lớp trưởng, lớp phó, tổ trưởng, một loạt cán bộ lớp được thiết lập.
Hạ Hòa ngồi nghe đến mức đờ đẫn cả người, mãi đến lúc phát sách mới thấy hứng khởi trở lại.
Sách còn rất mới, Hạ Hòa chẳng biết chữ nào nhưng cô rất thích những hình minh họa trong đó. Chiếc khăn quàng đỏ thắm, trường học, những tòa nhà cao tầng, tất cả đều khiến cô cảm thấy vô cùng phấn khích.
Hạ Thiên đã sớm bày trò nghịch ngợm với bạn bàn sau, Hạ Hòa muốn tìm người chia sẻ niềm vui nên quay xuống nhìn Thẩm Dịch đang thẩn thờ.
Thẩm Dịch nghiêng đầu nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ chẳng biết đang nghĩ gì. Hạ Hòa ghé sát đầu mình vào mặt cậu, nhìn theo hướng mắt cậu thì thấy ngoài núi ra chẳng có gì khác.
Cô không hiểu cái đó có gì hay bèn lẩm bẩm một câu:
“Núi thì có gì mà đẹp?”
Thẩm Dịch không thèm lý đến cô.
Hạ Hòa lắc lắc cuốn sách trong tay trước mắt cậu:
“Mấy ngôi nhà cao tầng trong sách này đẹp hơn núi nhiều.”
Thẩm Dịch quay mặt đi, vẫn làm ngơ.
Hạ Hòa lại dí sát mặt vào đối diện cậu, nhìn chằm chằm vào nốt ruồi lệ nhỏ xíu nơi khóe mắt:
“Cậu có nốt ruồi ở đây là do khóc nhiều quá nên nó mọc ra phải không?”
Đầu óc Hạ Hòa toàn những suy nghĩ quái đản, Thẩm Dịch sợ cô lại gán cho mình cái tội danh kỳ cục nào đó nên đành lên tiếng phản bác:
“Không phải.”
“À.”
Bị Hạ Hòa ngắt quãng như vậy, Thẩm Dịch cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm cảnh nữa.
Vì là ngày đầu tiên đi học, sau khi phát sách và giới thiệu bản thân xong, thực ra chỉ là xướng cái tên lên vì người trong làng hoặc làng bên cả, ai cũng nhẵn mặt nhau thì thầy giáo cho cả lớp giải tán.
Lúc đến thì được mẹ Hạ cõng, lúc về Hạ Thiên lại tiếp tục giở thói ăn vạ không chịu đi bộ nên bà ta đành phải cõng nó trên lưng một lần nữa.
“Sau này con chắc chắn không thèm cõng nó đâu.”
Hạ Hòa lủi thủi đi sau lầm bầm.
Mẹ Hạ quay lại trừng mắt:
“Ai mướn mày cõng?”
Hạ Hòa ngẩng cao đầu:
“Dù có bắt con cõng thìvcon cũng không thèm.”
Bà ta lười cãi cọ, lườm cô một cái rồi cõng Hạ Thiên đi trước.
Hạ Hòa cũng không vội, con đường này cô đã thuộc nằm lòng. Cô chưa muốn về nhà ngay nên vừa đi vừa đá những viên sỏi dưới chân. Trên lưng cô là chiếc cặp sách, cảm giác nặng hơn lúc sáng vì đã có thêm sách mới.
Dù có nặng thật nhưng Hạ Hòa cảm thấy sức nặng của những cuốn sách này chính là cơ hội để cô vượt qua Hạ Thiên. Chẳng phải họ luôn chê cô kém cỏi sao? Cô sẽ chứng minh cho họ thấy cô giỏi hơn nó nhiều.
Chuyện đi học đối với đứa trẻ này là niềm vui nhưng với đứa khác lại là cực hình. Hạ Hòa và Hạ Thiên chính là hai thái cực đối lập rõ rệt.
Mỗi ngày, cứ đúng giờ là Hạ Hòa tự bật dậy mặc quần áo, ăn cơm rồi đeo cặp đi ngay. Còn Hạ Thiên thì lần lữa được bao lâu hay bấy lâu, thỉnh thoảng lại giả vờ đau đầu nhức óc, ba ngày một trận ốm nhẹ khiến ba mẹ Hạ xót xa đến chết đi được. Chỉ cần Hạ Thiên không muốn đi học là họ cũng tùy ý nó.
Hạ Hòa biết thừa nó giả vờ nhưng cô cứ hé miệng nói là bị mắng nên cũng lười nói thêm. Cô cảm thấy mình khá có thiên phú học hành, đa số những gì thầy giảng cô đều hiểu, bài khóa chỉ cần đọc qua là nhớ.
Chẳng mấy chốc, học kỳ một lớp một đã kết thúc bằng kỳ thi cuối kỳ.
Đêm trước ngày thi, Hạ Hòa hiếm khi bị mất ngủ. Khác với ngày khai giảng, lần này cô thấy lo lắng. Cô cảm thấy mình thông minh nhưng đó chỉ là cảm nhận cá nhân. Cô chưa có kết quả thực tế nào để chứng minh mình học tốt.
Nếu thi không tốt chắc chắn sẽ bị chế giễu một trận. Hạ Hòa đã tưởng tượng ra cảnh mình thi kém hơn Hạ Thiên rồi mẹ Hạ sẽ mỉa mai cô thế nào.
“Suốt ngày chê em trai, cứ tưởng giỏi giang thế nào, hóa ra thi còn kém cả em trai mày.”
Hạ Hòa thở dài. Cô cảm thấy mình có năng khiếu diễn xuất mà thiên phú này một nửa là nhờ công của Thẩm Dịch.
Hạ Thiên không muốn ngồi cùng cô, lớp học hầu như đã được phân chỗ cố định và cái hũ nút Thẩm Dịch ấy trở thành bạn cùng bàn của cô.
Hạ Hòa nói với cậu mười câu, nếu tâm trạng tốt cậu sẽ đáp lại một câu còn tâm trạng không tốt thì đến một cái liếc mắt cũng chẳng cho. Để Thẩm Dịch chịu phản ứng với mình, suốt nửa học kỳ qua Hạ Hòa đã rèn luyện được kỹ năng kể những chuyện vặt vãnh một cách sinh động, có cốt truyện và đầy đủ từ ngữ biểu cảm.
Ngày thi cuối kỳ, Hạ Hòa vẫn dậy sớm như thường lệ, tự lo đồ ăn rồi đến trường. Lớp một chỉ thi hai môn: Ngữ văn và Toán.
Thẩm Dịch là bạn cùng bàn, số báo danh cũng sát cạnh nên hai người được xếp chung một phòng thi. Khác với ngày thường là ngồi chung bàn, lúc thi mỗi người ngồi một bàn riêng. Thẩm Dịch ngồi ngay phía sau cô.
Hạ Hòa nghiêng đầu hỏi nhỏ:
“Cậu có run không?”
Thẩm Dịch lắc đầu. Hạ Hòa vừa định nói là mình run lắm nhưng thấy cậu lắc đầu nên lại nuốt lời vào trong.
Thầy giám thị ôm xấp đề thi bước vào lớp, Hạ Hòa không dám nói chuyện nữa, quay lên ngồi ngay ngắn. Đối với thầy cô giáo, cô vẫn giữ thái độ rất kính trọng.
Đề thi phát xuống, Hạ Hòa cảm thấy không quá khó, ít nhất là cô đều làm được hết, viết kín cả tờ giấy thi.
Thi xong, cô không đợi được mà quay xuống đối đáp án với Thẩm Dịch ngay. Lần này cậu không giả vờ làm người câm nữa mà đọc hết đáp án của mình ra.
Hai đứa trẻ chụm đầu vào nhau đối chiếu hồi lâu, phát hiện chỉ có duy nhất một câu trắc nghiệm là không khớp. Hạ Hòa chọn cả hai đáp án còn Thẩm Dịch chỉ chọn một cái duy nhất.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau một lúc lâu, chẳng ai nói thêm câu nào.
“Đợi lúc phát phiếu điểm thì biết.”
Hạ Hòa nói.
Thẩm Dịch đáp:
“Được.”