Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 6: Những đốm sáng hy vọng

Trước Tiếp

Khi Hà Phong chở theo Thẩm Thu và Mạnh Vi về đến đầu thôn thì hai đứa nhỏ đang đứng ở đó, một đứa mặt không cảm xúc, một đứa thì đầy vẻ giận dỗi.

Tai cậu thính, mắt cũng tinh, cách một đoạn xa cậu đã nghe thấy tiếng xe của Hạ Phong, đứng dậy nhìn thì quả nhiên là ông ấy. Khác với ngày hôm qua, hôm nay phía sau ông ấy còn chở theo Thẩm Thu và Mạnh Vi.

Xe vừa mới dừng lại, Mạnh Vi đã nhảy xuống ngay.

Cô ấy nôn nóng đánh giá cậu từ đầu đến chân, khi nhìn thấy khuôn mặt sưng húp của Thẩm Dịch thì đôi mắt cô ấy lập tức đỏ hoe.

Nhìn thấy vẻ lo lắng trên mặt Mạnh Vi, cậu biết mẹ mình đã khôi phục lại bình thường.

Thẩm Dịch quay mặt đi, cậu không muốn để mẹ mình nhìn thấy vết thương trên mặt nhưng cậu vẫn chậm một bước. Mạnh Vi đã ngồi xổm xuống, nâng lấy mặt cậu trên đôi bàn tay mình, trong mắt đầy vẻ xót xa. Đôi mắt y hệt Thẩm Dịch giờ đã đẫm lệ:

“Có đau lắm không con?”

Mạnh Vi khẽ v**t v* khuôn mặt cậu, nhẹ giọng hỏi.

Thẩm Dịch không nói lời nào, chỉ lắc đầu, gương mặt vẫn căng ra cứng nhắc.

“Người ta hỏi cậu có đau không kìa.”

Hạ Hòa chưa bao giờ nhận được sự quan tâm như thế, thấy Thẩm Dịch cứ như người câm không biết đáp lại làm cô cũng thấy sốt ruột thay.

Thẩm Thu cũng xuống xe, nhìn thấy Hạ Hòa đang đứng cùng Thẩm Dịch lại nhìn thấy cái mặt sưng vù của cô liền bật cười thành tiếng.

“Lại bị đánh rồi hả, Hạ Hòa?”

Hạ Hòa không thèm để ý đến bà ta, lòng tự trọng nhỏ nhoi của cô đã bị tiếng cười của Thẩm Thu làm cho tổn thương.

Lúc này Mạnh Vi mới chú ý đến Hạ Hòa đang đứng cạnh Thẩm Dịch.

Ngày thường Thẩm Dịch luôn lủi thủi một mình lại không thích nói chuyện nên chẳng thấy bạn bè đồng trang lứa nào ở bên cạnh, đây là lần đầu tiên có một đứa trẻ đứng cạnh cậu như thế này.

Mạnh Vi nở một nụ cười với Hạ Hòa.

Đây là lần đầu tiên Hạ Hòa cảm nhận được thiện ý từ nụ cười của một người lớn. Má cô nóng bừng lên nhưng cô không quay đi hay trốn tránh như Thẩm Dịch mà hào phóng đáp lại nụ cười của cô ấy, đôi mắt mở to:

“Cô đẹp thật đấy.”

Vẻ bẻn lẻn mà vẫn tự tin của cô đã thu hút sự chú ý của Mạnh Vi:

“Cháu cũng xinh lắm.”

“Thật ạ?”

“Ừ.”

Hạ Hòa rất vui, đây là lần đầu tiên có người khen cô xinh đẹp.

Cô thấy thẹn thùng, mặt nóng bừng nhưng vẻ ngoài vẫn cố tỏ ra bình thản:

“Cháu cảm ơn cô.”

“Được rồi, đừng nói nữa, đêm hôm thế này đừng có đứng chặn ở đầu thôn.”

Thẩm Thu nói.

Mạnh Vi đưa tay dắt Thẩm Dịch, lần này cậu rất ngoan, mẹ muốn nắm tay là cậu liền đưa cho. Hai năm nay Mạnh Vi phát điên ngày càng nhiều, cậu sợ có một ngày mẹ sẽ hoàn toàn không còn nhận ra cậu nữa.

“Hạ Hòa, cháu cũng mau về nhà đi. Trẻ con đêm hôm chạy ra ngoài là người nhà lo lắng lắm đấy, phải biết điều một chút.”

Hạ Hòa định phản bác lại lời của Thẩm Thu, cô thấy họ chẳng thèm lo cho cô đâu và cô thấy mình cũng đã rất biết điều rồi.

Nhưng nhìn thấy Mạnh Vi đang dắt tay Thẩm Dịch, tâm trạng hôm nay của cô đang tốt nên lười so đo với bà ta.

Cô xua xua tay một cách thiếu kiên nhẫn:

“Cháu về đây.”

Hạ Hòa một mình lần mò trong bóng tối để về nhà. Cửa nhà họ Hạ đóng chặt, đèn đuốc đã tắt hết.

Chẳng có ai quan tâm đến chuyện cô đang giận dỗi cả.

Hạ Hòa thử đẩy cửa liền phát hiện cửa đã bị chốt trong, nỗi uất ức vừa mới tan biến lại trỗi dậy.

Mắt cô cay xè nhưng lần này cô không khóc mà dùng sức vỗ mạnh vào cánh cửa.

Không ai thưa, cô liền giơ chân đạp mấy cái thật mạnh.

“Tới đây, tới đây.”

Là tiếng của Hạ Thiến.

“Em nhỏ tiếng thôi, đánh thức ba với mọi người dậy là em lại bị mắng đấy.”

Hạ Hòa mặc kệ, vừa vào được bên trong là sải bước thẳng vào sân.

Cô cảm thấy phổi mình như sắp nổ tung, cô chạy ra ngoài lâu như vậy mà người nhà không những không đi tìm lại còn khóa trái cửa.

Nếu là Hạ Thiên chạy đi, chắc chắn thái độ của họ đã không như thế này.

Hạ Hòa chạy vào sân, định xông tới phòng ba mẹ thì bị Hạ Thiến chạy tới kéo lại:

“Em định làm gì?”

Hạ Thiến hạ thấp giọng hỏi.

Mặt Hạ Hòa đỏ bừng, giọng nói lại cao hơn ngày thường vài phần:

“Chị buông em ra.”

Hạ Thiến một tay bịt miệng cô, một tay lôi cô xềnh xệch vào nhà bếp.

Hạ Hòa là đứa gầy nhất nhà, Hạ Thiến lại lớn tuổi hơn nên cô vùng vẫy mãi cũng không thoát ra được.

Vừa kéo được vào bếp, Hạ Thiến mới buông tay ra.

Hạ Hòa chưa kịp mở miệng đã bị một câu của Hạ Thiến chặn họng:

“Em có thể biết điều một chút được không?”

Cô nhìn Hạ Thiến, mẹ luôn nói Hạ Thiến là đứa trẻ biết điều nhất nhà. Cái gọi là "biết điều" chính là có đồ tốt thì không được giữ cho mình mà phải đưa cho ba mẹ rồi ba mẹ lại đưa cho Hạ Thiên và ba mẹ nói gì cũng phải nghe theo.

Hạ Hòa không hiểu, nếu như kiểu của Hạ Thiến được gọi là biết điều thì cô thà tiếp tục làm một đứa trẻ hư không nghe lời còn hơn.

“Giống như chị thì gọi là biết điều sao?”

Hạ Hòa trừng mắt hỏi.

Hạ Thiến sững người trước câu hỏi đó, ngay sau đó liền thẹn quá thành giận:

“Chị dù sao cũng tốt hơn em.”

Hạ Hòa hất tay chị mình ra rồi đi thẳng về phòng. Cô không thể giao tiếp nổi với Hạ Thiến cũng như không thể giao tiếp nổi với bất kỳ ai trong cái nhà này.

Đến cửa phòng, cô vẫn thấy không cam lòng bèn quay đầu lại nói với Hạ Thiến đang đứng nhìn mình:

“Chị muốn làm đứa con ngoan hiền, hiếu thảo thì cứ việc mà làm chứ đừng có đem cái tiêu chuẩn đó ra yêu cầu em.”

“Cái gì của em là của em, dựa vào đâu mà em phải nhường cho thằng Hạ Thiên.”

Hạ Thiến tức đến mức mặt đỏ tía tai nhưng lại chẳng mắng lại được câu nào.

Sau khi dỗ Thẩm Dịch ngủ, Mạnh Vi quay về phòng lấy cuốn sổ tay của mình ra. Trên đó ghi lại số lần cô ấy phát bệnh, từ lần đầu tiên cho đến nay tổng cộng là ba lần. Lần đầu và lần thứ hai cách nhau không lâu, lần thứ ba chính là lần này.

Mỗi lần phát bệnh, số ngày và thời gian đều chẳng có quy luật nào cả.

Mạnh Vi nhìn về phía Thẩm Dịch đang ngủ, ngay cả khi ngủ cậu cũng cau mày. Thẩm Dịch và người anh sinh đôi Mạnh Duệ của cô ấy trông như cùng một khuôn đúc ra vậy.

Cô ấy thấy thật may mắn vì Thẩm Dịch không giống bất kỳ ai nhà họ Thẩm mà lại giống cô ấy, giống như người thân của cô ấy.

Nếu không cô ấy chẳng biết phải đối mặt với Thẩm Dịch thế nào. Cô ấy biết con trai mình không có lỗi, cậu cũng chẳng muốn sinh ra ở cái nơi này lại càng không muốn sinh ra theo cách thức đau đớn như vậy.

Nhưng nếu Thẩm Dịch mà giống người nhà họ Thẩm, cô ấy sợ mình không thể thuyết phục bản thân yêu thương cậu được. Thật may Thẩm Dịch giống cô ấy chứ không giống họ.

Mạnh Vi mở sổ ra viết:

Mẹ à, khi mẹ đọc được cuốn sổ này có lẽ con đã không còn nữa rồi. Con tin rằng Thẩm Dịch sẽ mang cuốn sổ này đến tận tay mọi người...”

Vì chuyện đi học, suốt một tuần Hạ Hòa không thèm nói với người trong nhà lấy một lời. Cô nhịn đến phát bực nên lại chạy ra đầu thôn xem có gặp được Thẩm Dịch không để trút hết phiền muộn cho cậu nghe.

Thẩm Dịch tuy không thích nói chuyện nhưng cũng sẽ không phản bác cô, trẻ con vốn dĩ luôn thích tìm người để trút bầu tâm sự.

Hạ Hòa cũng chẳng cần cậu đáp lại, cô chỉ muốn tìm một nơi để xả ra mà thôi. Nhưng từ sau ngày hôm đó thì Thẩm Dịch dường như biến mất tăm, Hạ Hòa lượn lờ ở đầu thôn suốt nửa tháng trời mà chẳng thấy bóng dáng cậu đâu.

Năm bảy tuổi đó, Hạ Hòa gặp Thẩm Dịch được năm lần, nói với cậu rất nhiều điều, thỉnh thoảng Thẩm Dịch cũng có phản ứng lại với cô.

Hạ Hòa biết được Thẩm Dịch bằng tuổi mình, biết cậu thường xuyên bị Thẩm Võ đánh, biết Mạnh Vi không phải lúc nào cũng điên khùng, và biết Thẩm Dịch không phải người câm cũng chẳng phải kẻ ngốc.

Hạ Hòa đếm từng đầu ngón tay tính ngày, cuối cùng cũng chờ được đến đợt tuyển sinh năm sau và Hạ Thiên cũng đã đến tuổi đi học.

Bộ quần áo đặt bên gối tỏa ra mùi bột giặt thơm tho, ngay cả chiếc cặp sách cũ của chị cả cũng được cô dùng bàn chải đánh đi đánh lại mấy lần cho sạch.

Dù vẫn thấy bất bình vì Hạ Thiến và Hạ Thiên đều được mua cặp mới và áo mới nhưng nghĩ đến việc ngày mai được đi báo danh đi học, cô cũng chẳng buồn so đo nữa.

Hạ Hòa ép mình phải nhắm mắt ngủ, trong đầu cô lúc này toàn là chuyện đi học. Bạn học chắc là dễ gần lắm, cô nhất định phải thi đứng nhất, như thế thì mẹ cô sẽ không mắng cô nữa. Thằng Hạ Thiên ham chơi như thế chắc chắn không thể đứng nhất được.

Trần Nhã từng nói nếu thi đứng nhất sẽ được tặng giấy khen còn được gọi lên đài nhận thưởng nữa. Hạ Hòa tưởng tượng cảnh mình đứng trên bục nhận giấy khen rồi mang về nhà cho họ thấy cô thông minh thế nào, cô giỏi hơn Hạ Thiên nhiều.

Đối với Thẩm Dịch của ngày hôm qua thì việc đi học là một điều gì đó rất xa xỉ. Khi bí thư thôn đến tìm Mạnh Vi, Thẩm Dịch đang ngồi xổm trên đất giúp cô ấy nhặt những hạt đậu nành rơi vãi.

Cậu nghe thấy những từ như "giáo dục bắt buộc chín năm", "nhà nước cưỡng chế đi học", "trợ cấp cho hộ nghèo"... Những từ ngữ đó đối với cậu quá đỗi xa lạ, cậu không hiểu gì cả.

Nhưng Mạnh Vi thì rất vui, trên môi cô ấy nở nụ cười nhàn nhạt, nhìn Thẩm Dịch một cái nụ cười càng thêm rạng rỡ. Cô ấy liên tục nói lời cảm ơn với bí thư thôn.

“Đây là cặp sách của cháu nội tôi, năm ngoái mới mua mà năm nay nó nhất quyết đòi cái mới. Nếu cô không chê thì cứ cầm lấy cho cháu nó dùng.”

Bí thư thôn vừa nói vừa đưa một chiếc cặp màu xanh cho Mạnh Vi.

Mạnh Vi nhận lấy, miệng không ngừng cảm ơn.

Sau khi bí thư thôn đi khỏi, Mạnh Vi ngồi xổm xuống đối diện với Thẩm Dịch:

“Con sắp được đi học rồi.”

Thẩm Dịch đã nghe Hạ Hòa kể về chuyện đi học, cậu gật đầu ra hiệu là mình đã biết.

Đôi mắt Mạnh Vi ngập tràn ý cười:

“Đi học mới có hy vọng.”

Thẩm Dịch gật đầu.

Mạnh Vi đặt tay lên đầu cậu:

“Con phải ngoan, cố gắng học hành thật tốt để đi ra khỏi đây.”

Thẩm Dịch không hiểu hết ẩn ý trong lời nói đó nhưng cậu vẫn gật đầu.

Mạnh Vi nhìn cậu thêm lần nữa, nốt ruồi lệ nhỏ xíu nơi khóe mắt càng khiến đôi mắt cậu trông to hơn.

Trước khi bị bắt cóc đến cái chốn này, ba mẹ Mạnh Vi từng bảo nốt ruồi lệ này là nốt ruồi phúc đức, rất đẹp.

Nhưng sau khi bị bắt tới đây, người ta lại bảo nốt ruồi lệ là nốt ruồi khổ mệnh thế nên số cô ấy mới khổ cực thế này.

Bàn tay đang đặt trên đầu Thẩm Dịch chuyển xuống bả vai, Mạnh Vi nhìn thẳng vào mắt cậu nói:

“Con phải học hành thật tốt, đây là yêu cầu duy nhất của mẹ đối với con.”

“Vâng ạ.”

Trước Tiếp