Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thẩm Dịch chắc là đã kìm nén quá lâu, trận khóc này dai dẳng không dứt, Hạ Hòa phải đưa cậu vào trong phòng.
Mặc kệ ngoài sân đang nháo nhào tranh cãi điều gì, việc Thẩm Dịch khóc được ra thế này khiến Hạ Hòa nhẹ lòng hẳn.
Thẩm Dịch cần được phát tiết, khóc ra được dù sao cũng tốt hơn là cứ lầm lì không cảm xúc.
Thẩm Dịch tự vùi mình trong chăn khóc rất lâu, cậu không giống Hạ Hòa thường khóc thành tiếng thật lớn. Hạ Hòa chỉ nghe thấy những tiếng nức nở rất nhỏ.
Một người nội liễm đến mức ngay cả khi khóc cũng không dám để người khác thấy.
Hạ Hòa không nói gì thêm, trong phòng chỉ còn lại tiếng thổn thức khe khẽ của Thẩm Dịch.
Lúc Thẩm Dịch đứng dậy thì đôi mắt cậu đỏ hoe, Hạ Hòa vốn định bảo cậu nghỉ ngơi thêm một chút.
Nhưng Thẩm Dịch lại bị gọi ra quỳ trước linh cữu, thầy cúng xướng một câu, cậu lại dập đầu một cái.
Cuộc đời vốn chẳng cho người ta quá nhiều thời gian để bi xuân thương thu, người chết thì đã chết còn người sống vẫn phải tiếp tục sống.
Thẩm Dịch dập đầu vô cùng thật tâm, suốt ba tiếng đồng hồ trôi qua, trán cậu đã bắt đầu rướm máu.
Hạ Hòa vốn muốn ở bên trông chừng Thẩm Dịch nhưng cậu bận đến mức chân không chạm đất.
Ở vùng núi này vẫn còn nặng nề mê tín, người mất phải làm pháp sự thật long trọng, phải quỳ lạy, phải khóc lóc, phải vẽ tranh thờ, phải cầu phúc.
Ở nơi này khi còn sống chẳng cần biết sống ra sao nhưng chuyện hậu sự nhất định phải làm cho thật linh đình.
Sau khi chết rồi mới làm những thứ này thì có ích gì đâu?
Lúc sống chẳng được một ngày yên bình, chết rồi làm thế này liệu có ý nghĩa gì không?
Hạ Hòa không hiểu, cô thực sự không hiểu nổi.
Từ lúc Thẩm Dịch bị gọi ra ngoài, mãi đến tận 12 giờ đêm Hạ Hòa mới nói được với cậu một câu.
Mà câu này cũng chẳng kéo dài được lâu, Hạ Hòa lấy trứng gà từ trong bếp đưa cho Thẩm Dịch, dặn cậu nhớ phải ăn nhưng Thẩm Dịch còn chưa kịp ăn đã lại bị gọi đi mất.
Đến tận 3, 4 giờ sáng, những quy trình pháp sự rườm rà mới coi như xong xuôi.
Hạ Hòa canh chừng cho Thẩm Dịch ăn cơm lại đợi cho cậu leo lên giường ngủ mới đứng dậy chuẩn bị về nhà.
Cả đêm không được nghỉ ngơi, Hạ Hòa cảm thấy đầu óc lùng bùng, lúc nhìn thấy người chắn trước mặt mình thì cô còn nghi ngờ có phải do mình kiệt sức nên sinh ra ảo giác hay không.
Dương Nhứ ôm một con búp bê vải, vì gầy gò nên hốc mắt trũng sâu, trên người mặc bộ quần áo không vừa vặn.
Cô ấy không còn giống "con ngốc" hay cười trong trí nhớ của Hạ Hòa vài năm trước, tay ôm chặt con búp bê rách, miệng không ngừng lẩm bẩm:
"Búp bê, cậu thấy búp bê của tôi đâu không?"
Hạ Hòa vốn đang mệt mỏi, nửa đêm nửa hôm bị chặn đường nên có chút mất kiên nhẫn:
"Không thấy."
Dương Nhứ lại không chịu buông tha:
"Cậu thấy búp bê của tôi không?"
Sự mất kiên nhẫn khiến Hạ Hòa không còn nhẫn nại nổi nữa, giọng cô to thêm mấy phần:
"Đã bảo là không thấy rồi mà!"
Dương Nhứ rõ ràng bị tiếng quát này dọa sợ, gương mặt hiện lên vẻ kinh hoàng rồi chạy vụt đi mất tích.
Hạ Hòa định gọi cô ấy lại nhưng rồi lại không biết mình nên nói gì.
Đi chấp nhặt với một người điên làm gì chứ, Hạ Hòa ảo não tự đập nhẹ vào đầu mình một cái.
…
Thẩm Dịch ngày hôm nay còn bận rộn hơn cả ngày hôm qua, có thể nói là chân không chạm đất.
Cậu phải đối mặt với đám họ hàng chẳng biết từ đâu ra, cứ có một người tới là phải dập đầu một cái, từ sáng đến tối chưa từng được nghỉ tay.
Cuối tháng sáu đầu tháng bảy đúng là mùa mưa, đêm trước ngày đưa tang Mạnh Vi, trời đổ một trận mưa như trút nước.
Mộ phần trong thôn đều do thầy cúng đi xem rồi mới quyết định.
Mộ của Mạnh Vi không xa, nằm ngay trên sườn núi phía sau nhà Thẩm Dịch.
Bốn giờ sáng, tất cả đồ đạc của Mạnh Vi đều bị đem ra bờ sông đốt sạch.
Mọi thứ thuộc về Mạnh Vi, cùng với minh chứng cho sự tồn tại của bà ấy trên đời này đều theo ngọn lửa kia mà tan thành tro bụi.
Năm giờ sáng, trong tiếng tụng niệm của thầy cúng, người thân làm lễ tiễn biệt bà ấy lần cuối.
Hạ Hòa đảo mắt nhìn một vòng, nhiều người như thế nhưng ngoài Thẩm Dịch ra cô chẳng tìm thấy người thân thứ hai nào của Mạnh Vi.
Thẩm Dịch không được gặp mặt bà ấy lần cuối, cuối cùng lại gặp được ở nơi này.
Mạnh Vi gầy lắm, hốc mắt đã bắt đầu sụp xuống, khóe miệng có vết máu, trên mặt đầy những vết bầm tím chứng tỏ trước khi chết bà ấy đã phải chịu sự bạo hành tàn khốc.
Thẩm Dịch từ đầu đến cuối đều im lặng, tất cả những người có mặt ở đó cũng vậy. Họ dường như chẳng hề nhìn thấy những vết thương trên người Mạnh Vi.
Vết bầm trên người bà ấy, cộng thêm những lời của lão Thẩm Võ và những lời đàm tiếu ác ý trong thôn không hiểu sao khiến Hạ Hòa cảm thấy buồn nôn cực độ.
Cuối cùng Hạ Hòa không nhịn được mà chạy ra khỏi sân nhà họ Thẩm, tìm một bãi đất trống mà nôn thốc nôn tháo.
Cô thấy ghê tởm, tất cả mọi người đều đáng ghê tởm.
Thẩm Dịch đi theo ra ngoài vỗ lưng cho cô, đưa nước cho cô uống.
Hạ Hòa nhận lấy súc miệng hai cái, đè ép cơn buồn nôn trong dạ dày xuống, lau miệng rồi giải thích:
"Tôi không phải vì nhìn thấy dì Mạnh mà muốn nôn đâu. Tôi chỉ là nhìn thấy những người xung quanh mà thấy ghê tởm thôi."
Nói xong Hạ Hòa lại thấy hơi ảo não, cô đang giải thích cái gì vậy, càng nói càng loạn, đành buông xuôi:
"Nói chung là tôi có thành kiến với người trong thôn này."
"Tôi biết."
Thẩm Dịch nói.
"Tôi biết mà."
Thẩm Dịch lại lặp lại một câu.
Lạnh lùng, bàng quan, coi như không thấy...tất cả đều tương đương với việc đồng lõa phạm tội.
Cơn mưa xối xả khiến đường núi trở nên lầy lội bất kham, người trong thôn kéo đến hỗ trợ khiêng quan tài.
Trời vừa tờ mờ sáng, Mạnh Vi đã được đưa đến mảnh đất đã chọn sẵn.
Thẩm Dịch quỳ xuống dập đầu ba cái, quan tài được hạ huyệt, nắm đất đầu tiên là do cậu đắp lên và nắm đất cuối cùng cũng là do cậu hoàn thiện.
Mạnh Vi từ một con người nhỏ bé đã biến thành một nấm mồ nhỏ bé.
Hồn về quê cũ nhưng Mạnh Vi không thuộc về nơi này nên có lẽ chẳng có cách nói ấy.
…
Điểm thi chuyển cấp đã có, Hạ Hòa giữ vững phong độ đứng nhất huyện, Thẩm Dịch cũng không kém cạnh, chỉ thua cô đúng một điểm, Hà Văn Văn lọt vào top 5.
Điểm là do Hạ Hòa lên trường tra cứu, Thẩm Dịch không đi.
Thầy chủ nhiệm rất vui mừng, kéo cô và các bạn cùng lớp đi ăn một bữa cơm còn hỏi thăm tình hình của Thẩm Dịch, Hạ Hòa bảo vẫn ổn.
Kể từ khi Mạnh Vi hạ huyệt đến giờ, đã một tuần Hạ Hòa không được gặp Thẩm Dịch.
Hạ Hòa biết cậu cần được ở một mình nhưng ở một mình không có nghĩa là cắt đứt liên lạc với thế giới. Hạ Hòa giơ tay gõ cửa nhưng vẫn không ai đáp lại giống như mấy lần trước.
Hôm nay Hạ Hòa không định gõ nữa, cô tìm một chiếc ghế kê chân định trực tiếp trèo tường vào nhà Thẩm Dịch.
Đứng trên tường bao, Hạ Hòa nhìn khoảng cách từ tường xuống mặt đất, cô cảm thấy mình thật có lỗi với cái chân của mình.
Hạ Hòa nghiến răng, nhắm mắt nhảy đại xuống.
Sau khi đáp đất, Hạ Hòa nhảy thử vài cái xác nhận mắt cá chân không có gì bất ổn mới đi thẳng đến phòng của Thẩm Dịch.
Nhà Thẩm Dịch vốn dĩ neo người, Mạnh Vi mất đi khiến cả căn sân chẳng còn chút hơi người nào.
Hạ Hòa gõ cửa một cái nhưng không ai thưa, cô thử dùng tay đẩy.
"Thẩm Dịch, mở cửa ra đi."
Trong phòng vẫn im lìm, Hạ Hòa lại đẩy thêm một phát:
"Cậu mà không mở cửa là tôi đạp đấy nhé!"
"Cậu biết tính tôi rồi đấy. Tôi nói được là làm được."
Bên trong vẫn không có phản ứng.
Hạ Hòa nhấc chân định đạp cửa, cú đầu tiên cô cảm thấy mình dùng lực hơi nhẹ liền hít sâu một hơi chuẩn bị đạp cú thứ hai thì cửa mở.
Tính ra hai người cũng mới bảy tám ngày không gặp mặt nhưng lúc Thẩm Dịch bước ra, Hạ Hòa cảm giác như hai năm rồi mới thấy cậu.
Tóc Thẩm Dịch dài che cả mắt, râu ria xồm xoàm, gương mặt vốn trắng trẻo vì thiếu ánh mặt trời mà càng trở nên trắng bệch bệnh tật.
Trên người cậu còn tỏa ra mùi ẩm mốc trộn lẫn mùi thuốc lá, lần đầu tiên Hạ Hòa thấy một Thẩm Dịch lôi thôi lếch thếch như vậy.
Sự thật chứng minh con người vẫn cần phải chải chuốt, bằng không dù có đẹp nghiêng nước nghiêng thành mà không dọn dẹp thì trông cũng chẳng khác gì kẻ lang thang.
Hạ Hòa nhìn lướt vào trong phòng, trừ chiếc giường ra thì những chỗ khác vẫn coi là sạch sẽ nhưng dưới đất đầy rẫy đầu thuốc lá.
Thẩm Dịch học hút thuốc từ bao giờ cô không biết và cô cũng không hỏi, đó là chuyện riêng của cậu.
Hạ Hòa nhét tờ giấy báo điểm mà thầy chủ nhiệm in cho vào lòng Thẩm Dịch:
"Có điểm rồi, tôi hạng nhất, cậu hạng nhì."
"Hai ngày nữa tôi định đi làm thêm kiếm chút tiền học phí, cậu cũng đang rảnh nên đi cùng tôi đi."
"Tôi..." Giọng Thẩm Dịch khản đặc, cậu khựng lại một chút rồi nói: "Tôi không muốn đi."
Hạ Hòa sửng sốt, sau đó tiếp lời:
"Được thôi, nghỉ ngơi một chút cũng tốt."
Đôi mắt đen kịt của Thẩm Dịch nhìn chằm chằm vào Hạ Hòa:
"Ý tôi là, tôi không muốn học cấp ba nữa."
"Cái gì cơ?"
"Tôi không muốn đi học..."
Lời còn chưa dứt, cậu đã bị Hạ Hòa túm cổ áo lôi xộc ra khỏi phòng.
Thẩm Dịch không biết mình đã mấy ngày không ăn cơm, cậu không thấy đói nhưng người chẳng còn chút sức lực nào, cú túm này của Hạ Hòa suýt chút nữa làm cậu ngã nhào xuống đất.
Ánh mặt trời chói chang khiến cậu phải nheo mắt lại.
Lúc Hạ Hòa tức giận, mặt cô đanh lại, giọng nói vô thức trầm xuống:
"Cậu nhắc lại lần nữa xem!!"
Ánh mắt Thẩm Dịch dán chặt vào cổng lớn, giọng nói không chút cảm xúc:
"Tôi không muốn học cấp ba."
Cậu vừa dứt lời, đã bị Hạ Hòa đá một phát vào chân.
Thẩm Dịch vốn yếu ớt, cú đá này khiến cậu cảm thấy đầu óc choáng váng, thân hình lảo đảo lùi lại vài bước, tầm nhìn càng lúc càng mờ mịt.
Ngón tay Hạ Hòa chỉ vào cậu run rẩy:
"Cậu nhắc lại lần nữa xem!"
Vất vả lắm mới đi được đến bước này, khó khăn lắm mới thi đỗ vậy mà cậu lại nói từ bỏ. Vậy thì những ngày tháng họ vùi đầu vào đống đề thi, học tập không quản ngày đêm, thắt lưng buộc bụng là để làm gì chứ?
Công sức vất vả mới có được thành quả, giờ cậu lại nói muốn buông xuôi.
Hạ Hòa có thể hiểu cậu đang đau khổ, cô cho cậu thời gian để hồi phục. Cậu có thể sa đọa một thời gian ngắn nhưng cậu không thể cứ thế mà mục nát mãi được.
Rõ ràng đã nỗ lực như vậy mới giành được cơ hội này, sao cậu có thể nói bỏ là bỏ ngay được?
Thẩm Dịch cảm thấy thế giới trước mắt ngày càng mờ ảo, hình bóng của Hạ Hòa cũng nhạt nhòa dần.
Ban đầu là đầu óc quay cuồng rồi sau đó cậu lịm đi, hoàn toàn mất đi tri giác.