Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 33: Cơn thịnh nộ bộc phát

Trước Tiếp

Hạ Hòa đã không thể đi đến nhà Thẩm Dịch như ý muốn bởi vì mẹ Hạ đã về ngay trước khi cô kịp bước chân ra khỏi cửa.

Thấy Hạ Hòa định đi ra ngoài, bà ta chẳng nói chẳng rằng túm lấy cổ áo cô rồi lôi xộc vào trong sân.

Mẹ Hạ chỉ tay vào mặt cô mà hỏi:

“Mày định đi đâu?”

“Đến nhà Thẩm Dịch.”

Mẹ Hạ tức đến mức ngón tay chỉ vào cô cũng run lên bần bật:

“Mày đến nhà người ta làm cái gì? Nhà họ Thẩm đông đúc như thế cần gì đến mày phải sang?”

“Không cần nhưng con vẫn muốn đi.”

Hạ Hòa đáp.

Câu nói này của Hạ Hòa không biết đã chạm vào cái vảy ngược nào của mẹ cô, bà ta thậm chí không cho cô lấy một giây để phản ứng.

Bà ta vớ lấy cái gậy gộc sau cánh cửa rồi quật thẳng vào chân Hạ Hòa, cơn đau điếng người khiến Hạ Hòa bừng tỉnh.

Hạ Hòa nhảy lùi lại một bước né được cú quật thứ hai của mẹ mình.

Bỗng dưng bị đánh vô lý, cái tính khí vốn đã dịu đi trong mấy năm qua của Hạ Hòa lại trỗi dậy.

Cô cũng chẳng thèm tranh cãi với mẹ mình mà tiến về phía cửa định mở ra để đi tiếp.

Mẹ Hạ càng không cho cô làm gì thì cô càng muốn làm cho bằng được.

“Hạ Hòa, hôm nay nếu mày dám bước chân ra khỏi cái cửa này thì tao sẽ đánh gãy chân mày.”

Hạ Hòa ghét nhất là kiểu giọng điệu đe dọa đầy áp đặt này.

Cô vừa mở cửa ra thì một gậy nữa lại quật tới, lần này đánh trúng ngay vào cái mắt cá chân còn chưa khỏi hẳn của cô, Hạ Hòa không kịp né tránh.

Hạ Hòa cảm thấy cứ cái đà này thì cái mắt cá chân này của mình coi như bỏ đi.

Vì quá đau, Hạ Hòa không thể tiếp tục bước ra cửa nữa.

Mẹ Hạ lại túm cổ áo cô lôi vào trong sân, cổ áo thắt chặt vào yết hầu khiến Hạ Hòa thấy khó thở.

Đến khi bà ta buông tay ra thì Hạ Hòa liền ho sặc sụa không ngừng.

Bên tai là giọng nói mắng nhiếc của mẹ:

“Cả đêm không về nhà, ngày nào cũng dính lấy thằng Thẩm Dịch, có phải qua vài ngày nữa mày định vác cái bụng bầu về nhà không? Hạ Hòa, mày còn nhỏ sao không biết giữ thể diện chút nào thế? Mày không cần nhưng tao với ba mày còn cần. Một đứa con gái mà suốt ngày chạy theo đuôi con trai, mặt mũi nhà họ Hạ bị mày quăng sạch rồi...”

“Cái đồ không biết xấu hổ...”

Hạ Hòa không cãi cọ với mẹ mình, nén đau tự mình nhảy lò cò quay về phòng.

Mẹ Hạ thấy tư thế đứng của cô lại càng bực bội:

“Tao dùng bao nhiêu lực tao tự biết, mày còn ở đó mà giả vờ, đúng là cho mày mặt mũi quá mà...”

Hạ Hòa đóng sập cửa phòng lại, ngăn cách tiếng chửi bới của mẹ ở bên ngoài.

Một mình cô trong phòng nhìn trân trân lên trần nhà, chờ đến khi ngoài cửa không còn tiếng động nữa thì cô mới đứng dậy đi ra ngoài.

Thẩm Dịch bị Thẩm Thu cưỡng ép kéo vào trong phòng:

“Con nghỉ ngơi trước đi, còn trẻ mấy cũng không chịu nổi kiểu thức đêm thế này đâu.”

Thẩm Dịch không phản kháng mà nằm vật xuống giường dưới sự giám sát của Thẩm Thu.

Trong sân đều là người, thi thể của Mạnh Vi đã được đặt vào trong cỗ quan tài nhỏ bé ấy.

Đầu óc Thẩm Dịch tê dại, từ khoảnh khắc thầy chủ nhiệm nói bà ấy không còn nữa cho đến tận bây giờ, đầu óc cậu vẫn hoàn toàn trống rỗng.

Đến lúc này cậu không cảm thấy mệt, chính xác là cậu chẳng còn cảm giác gì nữa, mọi thứ xung quanh đối với cậu đều như nhau.

Đầu óc trống rỗng, trái tim cũng trống rỗng.

Mọi thứ dường như chẳng còn liên quan gì đến cậu, người cũng chỉ là người, cảnh vật xung quanh đều biến thành màu đen trắng. Họ như đang diễn kịch câm, một cảm giác rất kỳ quái, rõ ràng từng câu từng chữ cậu đều nghe thấy nhìn thấy nhưng không một chút cảm xúc nào đọng lại trong trí não hay trái tim cậu.

Ngoài cửa không biết là ai đã về, một trận ồn ào vang lên.

Mãi đến khi nghe thấy cái tên Thẩm Võ, cái đầu trống rỗng của Thẩm Dịch mới như được lên dây cót, bắt đầu chuyển động chậm chạp.

“Thẩm Võ, về rồi đấy à, mọi người đều bảo là ông đánh chết vợ mình đấy.”

“Nói bậy, tao mẹ nó chỉ đá có hai cái, nó đã tắt thở rồi lại còn trách lão tử.”

Giọng Thẩm Võ lại to thêm mấy phần:

“Tự nó sức khỏe không ra gì, còn có thể trách lão tử chắc?”

“Cái đồ chết tiệt.”

Cái đầu tê dại của Thẩm Dịch xoay chuyển, những lời trêu chọc trong sân cùng sự ngập ngừng của bác Bí thư thôn tối qua hiện ra, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu: Cái chết của mẹ có liên quan đến Thẩm Võ.

Không thể thoát khỏi can hệ với Thẩm Võ.

Thẩm Dịch quên mất mình đã bật dậy khỏi giường như thế nào, đến khi cậu phản ứng lại được thì Thẩm Võ đã bị cậu ấn xuống đất mà đấm túi bụi.

Trong miệng Thẩm Võ thật sự chẳng nói ra được lời nào tử tế, mà dù hắn ta có nói lời hay ý đẹp đi chăng nữa thì Thẩm Dịch cũng chẳng cảm nhận được.

Hiện tại trong đầu cậu chỉ còn lại câu nói kia: Thẩm Võ đã đánh chết Mạnh Vi.

Những người xung quanh bị sự bộc phát đột ngột của Thẩm Dịch làm cho ngây người, đến khi phản ứng lại được thì Thẩm Võ đã bị cậu đè nghiến xuống đất nện cho mấy cú.

Mọi người ùa lên định kéo Thẩm Dịch ra nhưng mấy người đàn ông trưởng thành cũng không thể tách được cậu khỏi người Thẩm Võ.

Tay Thẩm Dịch bóp chặt lấy cổ hắn ta:

“Sao nào, muốn báo thù cho mẹ mày à?”

“Lão tử không sợ, mày nghĩ nó chết thế nào? Ngủ với lão tử lâu như vậy giờ lại đòi làm liệt nữ trinh tiết chắc.”

“Lão tử chỉ đạp nó một cái là nó đã bắt đầu ho ra máu rồi.”

Mắt Thẩm Dịch đã đỏ ngầu, lực tay bóp cổ Thẩm Võ càng lúc càng mạnh. Thẩm Võ bị siết đến mức không thở nổi, con ngươi bắt đầu trợn ngược.

“Thẩm Dịch, buông tay ra!”

Có người đến kéo cậu nhưng lực tay của Thẩm Dịch lại càng tăng thêm mấy phần.

Khi con người ta bùng nổ, sức lực vô cùng kinh người, trong sân nháo nhào thành một mớ hỗn độn.

Mấy người đàn ông cũng không tài nào gỡ được đôi bàn tay đang siết chặt cổ Thẩm Võ ra.

Thẩm Võ đã không còn phát ra tiếng động, hai mắt trắng dã.

Bốn phía loạn thành một đoàn.

Hạ Hòa vừa đến nơi đã thấy cảnh Thẩm Dịch đang đè toàn bộ thân mình lên người Thẩm Võ, tay bóp nghẹt cổ hắn ta, mắt hắn ta đã bắt đầu trợn trắng.

Sau lưng Thẩm Dịch có mấy người đang ra sức kéo nhưng tay cậu và cổ lão Thẩm Võ như thể đã dính chặt vào nhau, làm thế nào cũng không tách ra được.

Thẩm Dịch nhìn chằm chằm vàoThẩm Võ, vì thức đêm và lao lực quá độ nên quầng thâm và tia máu đỏ hiện rõ, cộng thêm làn da trắng bệch không giống người thường, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt trông cực kỳ giống một ác quỷ đòi mạng.

Cứ thế này sẽ xảy ra chuyện lớn, đó là ý nghĩ duy nhất trong đầu Hạ Hòa.

Cô chạy đến, định gỡ tay Thẩm Dịch ra, thử hai lần nhưng không được.

“Thẩm Dịch!”

Cô gào lên.

Mắt Thẩm Dịch đã đỏ rực, cậu chẳng còn cảm nhận được bất cứ thứ gì xung quanh nữa.

Để Thẩm Võ phải chết là ý nghĩ duy nhất của cậu lúc này.

“Thẩm Dịch!”

Hạ Hòa lại hét lên một tiếng nữa.

Thẩm Dịch vẫn không có phản ứng, tay vẫn không ngừng dồn lực.

Cứ thế này không phải là cách, Thẩm Võ sẽ chết còn Thẩm Dịch sẽ trở thành kẻ giết người, ý nghĩ này khiến Hạ Hòa bình tĩnh lại.

Hạ Hòa nghiến răng, giơ tay lên không chút do dự tát mạnh một cái vào mặt Thẩm Dịch.

Đôi mắt đỏ ngầu đang tan rã của Thẩm Dịch bắt đầu định thần lại.

Cậu nhìn về phía Hạ Hòa.

Thế giới đen trắng bỗng có một vệt màu rực rỡ, là Hạ Hòa trong chiếc áo thun cũ, buộc tóc đuôi ngựa đang trừng mắt nhìn cậu.

“Thẩm Dịch, buông tay ra.”

Cô nói.

Con ngươi của Thẩm Dịch chuyển động, tiếng khóc của Thẩm Thu nương theo gió lọt vào tai cậu.

Hạ Hòa lại quát lên một tiếng:

“Thẩm Dịch, buông tay ra!”

Thẩm Dịch nhìn xuống Thẩm Võ đang trợn mắt dưới thân mình.

Hay là cứ để hắn ta chết đi, hắn ta chết rồi thì mình cũng sẽ chết.

Cậu nghĩ vậy và tay lại định dồn lực.

Lần này Hạ Hòa không cho cậu thời gian để phản ứng, cô lại giơ tay tát thêm một cái nữa.

Cơn đau rát trên mặt khiến lực tay của Thẩm Dịch lỏng đi một chút.

“Buông tay đi, Thẩm Dịch.”

Hạ Hòa gào lên.

“Ông ta không đáng để tay cậu bị bẩn.”

“Cậu quên mẹ cậu đã dặn gì rồi sao? Cậu phải đi tỉnh S, phải đi tìm người nhà của bà ấy, phải đổi họ.”

“Thẩm Dịch!!!”

Giọng của Hạ Hòa lúc này đã không còn dùng từ "gào thét" để diễn tả được nữa.

“Tôi cầu xin cậu, tôi xin cậu buông tay ra đi.”

Mắt Hạ Hòa đã đỏ hoe, nước mắt từng giọt lớn nóng hổi rơi xuống đập trúng tay Thẩm Dịch, khiến tay cậu co rụt lại.

Những con người đen trắng xung quanh bắt đầu được tô màu, bởi vì có Hạ Hòa mà mọi thứ trở nên có sắc thái.

Những tiếng ồn ào xung quanh bỗng chốc như nước biển chảy ngược tràn vào tai cậu.

Thẩm Dịch buông tay ra, những người phía sau lập tức kéo cậu ra xa rồi cúi xuống kiểm tra tình hình của Thẩm Võ.

“Còn sống không?”

“Vẫn còn thở.”

“Ép ngực ông ấy mau.”

“Chuyện quái quỷ gì thế này không biết.”

“Con trai đánh bố, thiên lý ở đâu cơ chứ.”

Mọi người xung quanh đều chạy đến xem tình hình của Thẩm Võ. Hắn ta đầu tiên hít mạnh vào hai hơi sau đó bắt đầu ho sặc sụa.

Hạ Hòa bò lại gần, trước tiên xem xét tình hình của Thẩm Dịch, cậu đang ngây dại nhìn cô.

Hạ Hòa vốn định kìm nén nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, giơ tay quật mạnh một phát vào lưng Thẩm Dịch:

“Cậu làm tôi sợ chết khiếp rồi.”

Nước mắt cô vẫn chưa lau khô, miệng thì mắng mỏ nhưng thực sự chẳng có chút lực sát thương nào.

Thẩm Dịch đột ngột nhào vào lòng cô, gục đầu lên vai cô:

“Tôi khó chịu quá, Hạ Hòa.”

“Tôi thực sự rất khó chịu.”

Chẳng bao lâu sau, Hạ Hòa cảm nhận được bả vai mình đã ướt đẫm.

“Tôi không còn mẹ nữa rồi.”

Sự thật rằng Thẩm Dịch đang khóc khiến Hạ Hòa sững sờ một chút, cô nhẹ nhàng đưa tay vỗ về lưng cậu.

Hạ Hòa vốn dĩ là một đứa trẻ không giỏi kiểm soát cảm xúc mà hiện tại cô cũng chẳng còn là trẻ con nữa.

Nhưng không có cuốn sách nào nói rằng người lớn thì nhất định phải kìm nén cảm xúc cả, nhìn thấy Thẩm Dịch khóc, cô cũng khóc theo.

Một mặt cô muốn an ủi cậu, một mặt lại không nén được tiếng nấc nghẹn của chính mình:

“Tôi biết, Thẩm Dịch, tôi cũng rất đau lòng.”

Sự tồn tại trên đời sẽ có rất nhiều chuyện đau khổ, chúng ta có thể đau lòng, có thể khóc, có thể phát tiết.

Sống rất khó, sinh hoạt rất khó, nhân sinh vốn dĩ là một chuỗi những khó khăn không ngừng.

Nguyện cho chúng ta đều trở thành loài gián đánh không chết, cắm rễ như cỏ dại mà sống tiếp, bởi sinh mạng này vô cùng đáng quý.

Trước Tiếp