Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 15: Phép màu bên bờ sông và Lời hứa bí mật

Trước Tiếp

Người chạy tôii gọi Thẩm Dịch chính là Thẩm Thu.

Thẩm Dịch vừa nghe xong liền cắm đầu chạy trối chết về phía bờ sông phía sau thôn.

Hạ Hòa cũng vội vàng đuổi theo.

Cháu sông sau làng bình thường nước không sâu, chẳng mấy khi nguy hiểm nhưng hễ mưa lớn là nước sông dâng cao rất nhanh. Năm nào trong vùng cũng có tin đứa trẻ nhà này nhà nọ rơi xuống sông bị lũ cuốn trôi. Hai ngày trước vừa có trận mưa lớn, nước sông dâng cao vẫn chưa hoàn toàn rút hết.

Trong tình trạng không tỉnh táo lại không biết bơi mà rơi xuống sông, Hạ Hòa chẳng dám tưởng tượng đến những chuyện tồi tệ tiếp theo có thể xảy ra với Mạnh Vi.

Khi đám người chạy đến bờ sông, nơi đó đã vây quanh một đám đông. Hạ Hòa đảo mắt tìm kiếm một vòng rồi thấy Mạnh Vi đang nằm trên mặt đất. Gương mặt Mạnh Vi đầy rong rêu, cả người ướt sũng.

Thẩm Dịch lao đến ngồi xổm xuống, run rẩy kéo tay mẹ.

Mạnh Vi không có phản ứng gì, cứ thế nằm bất động trên mặt đất.

Đôi tay Thẩm Dịch run bần bật, cố kéo tay mẹ lần nữa, tiếng gọi lạc đi:

“Mẹ ơi!”

Giọng của Thẩm Dịch run rẩy đến mức không thành tiếng.

Mạnh Vi vẫn im lìm.

“Sợ là chết rồi, chẳng thấy động tĩnh gì cả.”

Đám đông bên cạnh có ai đó thốt lên một câu, Thẩm Dịch lập tức nghiến răng trừng mắt nhìn về phía người vừa nói với vẻ đầy căm phẫn.

“Đừng có nói bậy!”

Một dáng người nhỏ nhắn từ trong đám đông xông ra, ngồi xổm xuống trước mặt Mạnh Vi. Hạ Hòa nhận ra ngay, đó chính là chị sinh viên sáng nay vừa hướng dẫn cô làm thủ tục xin trợ cấp.

Thẩm Dịch vẫn nắm chặt lấy tay Mạnh Vi. Khi chị sinh viên định chạm vào bà, cậu nhất quyết không chịu tránh ra. Hạ Hòa chạy lại cố gắng kéo đôi tay đang che chở mẹ của Thẩm Dịch ra. Cô kéo vài lần nhưng cậu vẫn không buông.

“Chị ấy là sinh viên, chắc chắn có cách làm dì ấy tỉnh lại!”

Hạ Hòa hét lên.

Thấy Thẩm Dịch vẫn cứng đầu, Hạ Hòa phải dùng hết sức bình sinh để bẻ tay cậu ra:

“Cậu tin tôi đi, chắc chắn sẽ không sao đâu Thẩm Dịch!”

Hạ Hòa dồn toàn lực mới tách được Thẩm Dịch ra, sau đó cô ôm chặt lấy cậu không cho lao vào cản trở. Cô gọi lớn:

“Chị ơi, chị nhanh lên giúp em với!”

Chị sinh viên không đợi cô giục, nhanh chóng thay thế vị trí của Thẩm Dịch. Chị ấn mạnh lên ngực Mạnh Vi vài lần, nước bắt đầu chảy ra từ miệng bà ấy. Chị lại cúi xuống thổi ngạt, thực hiện hô hấp nhân tạo. Cứ lặp đi lặp lại mười mấy lần như thế thì Mạnh Vi khẽ ho hai tiếng rồi từ từ mở mắt.

Hạ Hòa thở phào nhẹ nhõm, buông cánh tay đang ghì chặt Thẩm Dịch ra nhẹ giọng trấn an:

“Không sao rồi Thẩm Dịch, dì ấy tỉnh rồi.”

Có lẽ vì quá hoảng sợ nên Thẩm Dịch nhất thời không phản ứng kịp. Dù Hạ Hòa đã buông tay nhưng cậu vẫn không nhúc nhích, cả cơ thể xụi lơ tựa hẳn vào người cô. Lúc nãy cậu vùng vẫy dữ dội cô không cảm thấy gì, giờ yên tĩnh lại cô mới nhận ra cả người cậu đang run rẩy kịch liệt.

Hạ Hòa vỗ nhẹ lên lưng cậu:

“Ổn rồi, Thẩm Dịch.”

Thẩm Dịch run rẩy hỏi lại như để xác nhận:

“Không sao thật chứ?”

“Ừ, dì ấy không sao rồi.”

Đôi mắt Thẩm Dịch nhòe đi, cậu bỗng dưng òa khóc nức nở như một đứa trẻ:

“Tôi sợ quá...”

Hai đứa trẻ vẫn giữ tư thế tựa vào nhau trông như đang ôm lấy nhau vậy.

Hạ Hòa dỗ dành:

“Dì ấy không sao, tôi đã nói là sẽ không sao mà.”

Vừa nói xong, chính cô cũng không kìm được mà òa khóc theo. Hai đứa trẻ chẳng còn nhỏ nhắn gì lại ôm nhau khóc giữa đám đông, hình ảnh ấy vừa có chút buồn cười lại vừa xót xa.

Sau khi được cứu sống, Mạnh Vi bị sốt cao do hoảng sợ và nhiễm lạnh. Thẩm Thu không dám để Thẩm Dịch một mình chăm sóc mẹ nên đã đưa cả hai về nhà mình. Thẩm Thu kết hôn sớm, cháu cái đều đã học xong cấp hai và đi làm thuê nơi khác nên việc có thêm hai mẹ cháu Mạnh Vi cũng không quá áp lực.

Mạnh Vi sốt li bì suốt ba ngày không dứt. Thẩm Thu sợ đầu óc bà ấy vốn đã không tốt, nếu còn sốt thế này sẽ xảy ra chuyện chẳng lành nên đã bảo chồng lên trấn tìm bác sĩ phòng khám về truyền dịch cho Mạnh Vi.

Sau hai ngày truyền dịch, cuối cùng Mạnh Vi cũng hạ sốt.

Thẩm Dịch túc trực bên giường không rời nửa bước, trừ những lúc đi vệ sinh thì tầm mắt cậu chưa từng rời khỏi mẹ mình. Ban đêm cậu tự trải chăn ngủ dưới đất.

Thẩm Thu biết cậu sợ hãi nên cũng không ngăn cản.

Đến ngày thứ năm sau khi ngã xuống sông, Mạnh Vi bỗng nhiên tỉnh táo trở lại. Cú ngã này coi như là trong cái rủi có cái may, bộ não vốn mụ mị của bà ấy bỗng nhiên trở nên sáng suốt. Bà ấy đã khôi phục lại thần trí bình thường.

Thấy Mạnh Vi đã ổn, Hạ Hòa bắt đầu tính toán lại chuyện đi học của Thẩm Dịch. Cô tự viết đơn xin hỗ trợ nộp lên Ủy ban thôn. Chị sinh viên bảo đến ngày khai giảng là có thể phê duyệt. Chị ấy hỏi cô vì sao Thẩm Dịch không đến, Hạ Hòa không nói chuyện cậu định bỏ học mà chỉ bảo nhà cậu có việc bận, mấy ngày nữa sẽ tới. Chị sinh viên dặn cô nhớ giục Thẩm Dịch.

Khi Hạ Hòa hỏi về cách điền đơn cho Thẩm Dịch, chị sinh viên cho biết trường hợp của cậu đơn giản hơn nhiều. Cậu không cần làm đơn từ đầu mà chỉ cần đến ký tên vì Thẩm Dịch vốn đã nằm trong danh sách hỗ trợ của chính phủ từ trước, có hồ sơ lưu trữ sẵn.

Hạ Hòa nghe xong mừng rỡ vô cùng. Cô xin chị sinh viên một bản sao về các chính sách mà Thẩm Dịch được hưởng rồi bắt đầu nặn óc suy nghĩ cách thuyết phục cậu trở lại trường. Sau vụ tai nạn vừa rồi, cô chẳng dám nhắc chuyện đi học trước mặt Thẩm Dịch nhưng cô lại thấy nếu cậu không đi học thì thật quá đáng tiếc. Cái đầu nhỏ của Hạ Hòa cứ nghĩ mãi không ra cách: Nếu Thẩm Dịch đi học nội trú thì Mạnh Vi sẽ phải làm sao?

Trong khi Hạ Hòa sầu đến mất ngủ vì chuyện của bạn thì phía Thẩm Dịch lại đang trải qua những ngày bình yên lạ kỳ. Thẩm Võ vì uống rượu rồi làm loạn, dám cướp tiền ngay trên đường phố nên đã bị bắt và nhận án ba năm tù. Thông báo vừa được gửi về làng ngày hôm qua. Còn Mạnh Vi từ sau khi tỉnh lại đến giờ cũng không hề tái phát bệnh điên nữa.

Không còn một Thẩm Võ say xỉn bạo hành lại có một người mẹ tỉnh táo bên cạnh, đây là những ngày tháng bình yên nhất mà Thẩm Dịch từng có kể từ khi sinh ra. Dù biết có thể chỉ là tạm thời thì cậu vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Hạ Hòa vốn là người không giấu được chuyện trong lòng. Từ lúc nảy ra ý định đưa Thẩm Dịch trở lại trường, cô đứng ngồi không yên. Thấy ngày khai giảng càng lúc càng gần mà phía Thẩm Dịch vẫn im hơi lặng tiếng khiến cô lo đến bạc cả đầu. Hạ Hòa tự chuẩn bị sẵn mấy bài diễn văn, từ việc khen ngợi thành tích đến lợi ích của việc học, từ chuyện trong làng đến thế giới rộng lớn bên ngoài, quyết tâm dùng lý lẽ để thuyết phục cậu.

Sau khi tập dượt trong lòng không biết bao nhiêu lần, vào một buổi chiều khi mặt trời sắp khuất bóng thì cô mới lấy hết can đảm bước chân đến nhà Thẩm Dịch. Hạ Hòa cảm thấy mình giống như một binh sĩ sắp ra trận nhưng lòng đầy thấp thỏm. Đứng trước cửa nhà cậu, cô đưa tay lên định gõ rồi lại rụt xuống.

Nếu Thẩm Dịch đi rồi thì dì ấy phải làm sao? Hạ Hòa không biết. Cô không nghĩ ra được giải pháp nào tốt hơn nhưng nếu cậu cứ dừng lại ở đây, cô cảm thấy cậu sẽ bị mắc kẹt ở cái làng này cả đời. Vấn đề gốc rễ chưa được giải quyết, ngay cả bản thân cô còn không thuyết phục nổi mình nói gì đến chuyện thuyết phục Thẩm Dịch.

Hạ Hòa cứ đứng đó, đưa tay lên rồi lại hạ xuống suốt nửa giờ đồng hồ. Người qua đường nhìn cô như nhìn kẻ ngốc, tưởng cô học nhiều quá nên lú lẫn.

Cuối cùng cô quyết định bỏ cuộc.

Lý do ngay cả mình còn không tin nổi thì làm sao nói được người khác?

Quá khiên cưỡng.

Khi "binh sĩ" Hạ Hòa đang chuẩn bị rút quân về "đại bản doanh" để tính kế khác thì tiếng cửa mở "két" một cái làm cô giật mình.

“Là Hạ Hòa phải không?”

Giọng Mạnh Vi vang lên, mang theo chút không chắc chắn.

Bị hỏi bất ngờ, Hạ Hòa còn chưa kịp phản ứng đã buột miệng:

“Dì định đi đâu thế? Đừng có ra ngoài lung tung nhé.”

Mạnh Vi phì cười trước phản ứng của cô:

“Dì không đi đâu cả, cũng chẳng ra ngoài lung tung, dì chỉ ra xem cháu thôi.”

Lúc này Hạ Hòa mới sực nhớ ra bà ấy đã tỉnh táo. Cô ngượng ngùng gãi đầu, ngoan ngoãn chào:

“Cháu chào dì ạ.”

Mạnh Vi mở rộng cửa, mỉm cười nói:

“Vào đi cháu. Dì ở trong phòng nhìn cháu nửa ngày rồi, cứ đợi cháu gõ cửa mãi mà chẳng thấy nên dì đành phải tự ra mở vậy.”

Hạ Hòa định từ chối, bảo là mình phải về. Nhưng bà ấy lại nói tiếp:

“Thẩm Dịch sang nhà cô nó rồi, lát nữa là về ngay thôi. Cháu vào ngồi chơi chút đã. Hai đứa sắp lên cấp hai rồi nhỉ?”

Hai chữ "Thẩm Dịch" và "cấp hai" đã giữ chân Hạ Hòa lại. Cô ngoan ngoãn theo Mạnh Vi vào nhà. Vừa vào phòng, cô đã nhận ra sự thay đổi rõ rệt: sàn nhà được quét tước sạch sẽ, cái nồi trên bếp không còn đen nhẻm như trong ký ức, giữa sân đang phơi quần áo của Thẩm Dịch.

Hạ Hòa hiếm khi giao tiếp với Mạnh Vi lúc tỉnh táo nên có phần câu nệ, cứ đứng ngây ra giữa sân. Bà ấy lấy ghế cho cô ngồi, cô cứng nhắc ngồi xuống. Bà ấy thấy đứa trẻ này thật thú vị, với cái tính cách lầm lì của Thẩm Dịch mà vẫn có cô bé này chịu chơi cùng thì quả là kỳ diệu. Sợ cô căng thẳng nên bà ấy cũng kéo ghế ngồi đối diện.

“Sắp khai giảng rồi phải không cháu?”

Mạnh Vi hỏi.

Nhắc đến chuyện học hành là Hạ Hòa phấn chấn ngay:

“Vâng ạ, sắp rồi dì.”

“Dự định bao giờ thì đến trường báo danh?”

Hạ Hòa kể lại ngày khai giảng mà nhà trường đã thông báo. Bà ấy nhẩm tính thời gian, còn khoảng nửa tháng nữa cũng không còn lâu. Thực ra bà ấy đã hỏi Thẩm Dịch nhưng cậu không nói nên bà ấy mới đành hỏi thăm tin tức từ Hạ Hòa. Trong mắt bà ấy, Thẩm Dịch như lớn lên trong chớp mắt, mỗi lần bà ấy tỉnh táo lại là thấy cháu mình đã mang một dáng vẻ khác.

Mạnh Vi hỏi thêm vài chuyện về Thẩm Dịch.

Hạ Hòa kể rằng cậu rất thông minh, mỗi tội ít nói, chuyện gì cũng giấu kín trong lòng khiến cô rất bực bội.

Đến khi Thẩm Dịch trở về, Hạ Hòa đã kịp "đổ" hết mọi chuyện từ thành tích học tập của cậu suốt sáu năm qua đến những lần hai đứa cãi nhau cho bà ấy nghe. Qua những lời kể vụn vặt ấy, Mạnh Vi dần chắp vá được mảnh ký ức về tuổi thơ của hai đứa trẻ: một đứa không ai quản, một đứa nỗ lực không ngừng để được công nhận.

Hạ Hòa vốn dĩ nói nhiều, khi kể chuyện của mình và Thẩm Dịch, cô kể có đầu có đuôi, thỉnh thoảng còn thêm thắt chút kịch tính. Cô nói mình muốn lên thành phố, cô tò mò không biết sau những ngọn núi kia liệu có phải vẫn là núi hay không, cô nói mình muốn đến Cung Thiếu nhi.

Sự chênh lệch giữa thành thị hiện đại và vùng quê nghèo khó vào lúc này hiện lên rõ mồn một. Những thứ mà Hạ Hòa ao ước thì Mạnh Vi đã có từ khi còn nhỏ. Những điều mà bà ấy được tận hưởng ngay từ lúc mới sinh ra thì Hạ Hòa không biết phải nỗ lực bao nhiêu năm mới có thể nhìn thấy được.

Nhìn đứa trẻ đang luyên thuyên trước mặt mình, ánh mắt Mạnh Vi thoáng trầm xuống.

“Cháu phải học thật tốt, nhất định, nhất định phải thi đỗ để đi ra ngoài. Cháu và cả Thẩm Dịch nữa.” Mạnh vi nói. “Thế giới bên ngoài rộng lớn lắm, sau những ngọn núi không phải là núi đâu mà là những tòa nhà chọc trời, Cung Thiếu nhi thì ở đâu cũng có.”

“Sách truyện mà cháu thích cũng có ở khắp mọi nơi. Cháu sẽ gặp được rất nhiều người.” Sợ cô không hiểu, bà ấy đổi cách nói: “Rất nhiều người tài giỏi, họ biết rất nhiều thứ và cháu cũng sẽ học hỏi được rất nhiều.”

Đôi mắt Hạ Hòa mở to:

“Ở đó có nhiều sách truyện lắm ạ?”

“Có chứ, nhưng cháu phải kiên trì học tập, đọc thật nhiều sách rồi sau đó đi ra ngoài.”

Đối với lời nói của Mạnh Vi, Hạ Hòa tin tưởng tuyệt đối. Bà ấy vốn là sinh viên thành phố, cô luôn cảm thấy bà hiểu biết rất rộng. Hạ Hòa nắm chặt nắm tay nhỏ:

“Cháu nhất định sẽ đi xem Cung Thiếu nhi và đọc thật nhiều sách truyện!”

Mạnh Vi nhìn cô, nửa đùa nửa thật nói:

“Cháu đưa Thẩm Dịch đi cùng được không?”

Hạ Hòa hiếm khi đỏ mặt:

“Thẩm Dịch thông minh lắm, không cần cháu dẫn đi đâu ạ.”

Bà đưa tay xoa đầu cô:

“Thằng bé không có được sự quyết tâm như cháu mà quyết tâm lại là thứ vô cùng quan trọng.”

Hạ Hòa chưa hiểu ý bà lắm.

“Cháu hứa với dì nhé, hãy đưa Thẩm Dịch đi cùng cháu, được không?”

Hạ Hòa không tìm thấy lý do gì để từ chối liền gật đầu đồng ý.

Mạnh Vi đưa tay ra:

“Móc ngoéo nào.”

Hạ Hòa đưa ngón tay nhỏ ra móc ngoéo với bà ấy.

Mạnh Vi dặn thêm:

“Đây là bí mật nhỏ giữa dì cháu mình thôi nhé, đừng nói cho Thẩm Dịch biết.”

Hạ Hòa trịnh trọng gật đầu, ra hiệu rằng mình đã rõ.

Trước Tiếp