Hòa Hòa - Hoan Nam Lương

Chương 14: Những bất công và tai họa bất ngờ

Trước Tiếp

Ủy ban thôn cách nhà Hạ Hòa không xa cũng chẳng gần, Hạ Hòa đội nắng đi bộ mất 15 phút mới tôii nơi.

Trong văn phòng Ủy ban chỉ có một chị gái tóc ngắn, Hạ Hòa từng gặp chị ấy vài lần. Chị là sinh viên tình nguyện mới đến năm ngoái. Hạ Hòa không rõ chức vụ cụ thể của chị là gì, chỉ biết chị nói tiếng phổ thông rất lưu loát, làm việc nghiêm túc, ăn mặc cũng rất đẹp, đúng chuẩn hình mẫu sinh viên trong tưởng tượng của Hạ Hòa.

Hạ Hòa đi thẳng vào vấn đề, trình bày mục đích của mình.

Chị sinh viên rất kiên nhẫn, bảo rằng có thể làm được nhưng Hạ Hòa cần bản sao giấy tờ tùy thân, tài liệu xin hỗ trợ và thông tin hoàn cảnh gia đình. Hạ Hòa ra vẻ đã hiểu, trước khi rời đi còn giúp Thẩm Dịch hỏi thêm về chuyện trợ cấp hộ nghèo và học bổng.

Chị sinh viên biết rõ hoàn cảnh nhà Thẩm Dịch, chị nói chỉ cần Thẩm Dịch tiếp tục đi học thì chính phủ sẽ hỗ trợ tiền nội trú, mỗi học kỳ còn có một nghìn tệ tiền trợ cấp nghèo. Với tình hình của cô và Thẩm Dịch, chỉ cần nộp đơn xin thì chắc chắn sẽ có học bổng.

Khi Hạ Hòa về đến nhà, mẹ Hạ và mọi người đều đã trở về. Để chúc mừng Hạ Thiên tốt nghiệp tiểu học, tối qua cả nhà đã vào thành phố một chuyến và ăn một bữa thịnh soạn ở nhà hàng.

Lúc Hạ Thiên mặc quần áo mới ra khoe khoang với Hạ Hòa, cô đang lục tung đồ đạc để tìm sổ hộ khẩu. Hạ Thiên mặc một chiếc áo khoác denim kiểu dáng mà Hạ Hòa chưa từng thấy bao giờ. Bản thân cô chẳng có mấy quần áo mới, đa phần là đồ cũ của Hạ Thiến để lại nên cô cũng không rành về thời trang.

“Hàng mới nhất đấy, năm trăm tệ.”

Hạ Thiên tựa người vào cửa, lên giọng thật lớn.

Hôm nay Hạ Hòa chẳng buồn đôi co với nó. Chuyện Thẩm Dịch bỏ học khiến cô rất khó chịu, cô đang bức thiết cần làm gì đó để đè nén ngọn lửa trong lòng xuống. Nhìn cái bộ dạng cà lơ phất phơ của Hạ Thiên thì sự bực bội vừa mới tan đi của cô lại bùng lên. Cái loại thiểu năng như Hạ Thiên còn được đi học thì tại sao Thẩm Dịch lại không thể?

“Mày có ghen tị không?”

Hạ Thiên lại hỏi.

Tủ đồ đã bị lục đến lần thứ ba, Hạ Hòa chắc chắn bên trong không có sổ hộ khẩu mình cần. Cô định bước ra khỏi phòng. Không biết có phải do trời nóng hay không mà Hạ Hòa cảm thấy lồng ngực thắt lại, tim đập rất nhanh, cả người vô cùng cáu kỉnh.

Hạ Thiên chắn trước mặt cô, móc từ túi áo khoác denim ra một chiếc điện thoại, quơ quơ trước mặt Hạ Hòa với vẻ đắc ý tột độ:

“Điện thoại mới đấy.”

Hạ Hòa càng thêm phiền lòng:

“Tránh ra.”

“Tao có mà mày không có.”

Hạ Thiên lại nhấn mạnh lần nữa.

Từ nhỏ đến lớn thứ gì Hạ Hòa cũng phải tranh với nó, còn Hạ Thiên hễ có cái gì là lại đem ra khoe trước mặt cô để chứng minh rằng: dù cô có tranh thế nào thì đồ cũng không phải của cô, nó mới là đứa được cưng chiều nhất. Từ năm lớp năm, Hạ Hòa đã chán cái trò trẻ con này nhưng Hạ Thiên thì vẫn vui vẻ không biết mệt.

Hạ Hòa rất phiền, nhìn thấy Hạ Thiên cô lại càng phiền hơn:

“Tránh ra ngay.”

Cô lạnh mặt lặp lại.

Theo kinh nghiệm trước đây của Hạ Thiên, lúc này lẽ ra không nên chọc vào cô nữa nhưng hôm nay cái điện thoại mới đã làm nó mờ mắt. Nó không những không tránh ra mà còn hăng say nói tiếp:

“Thành tích tốt thì có ích gì, sau này chẳng phải mọi thứ đều là của tao sao? Nếu mày là con trai thì còn có cửa tranh giành chứ cái loại con gái sớm muộn gì cũng phải gả đi thôi.”

Kể từ sau trận đánh nhau năm lớp năm mà Hạ Hòa giành chiến thắng suýt soát trước Hạ Thiên, cô không còn chủ động xảy ra xung đột tay chân với nó nữa vì Hạ Thiên giờ đã cao hơn và khỏe hơn cô. Hạ Hòa không ngốc đến mức tự lao đầu vào chỗ thiệt.

Thế nhưng hôm nay cô đang rất phiền. Trong đầu cô chỉ toàn là chuyện Thẩm Dịch bỏ học, cô chẳng nghe lọt tai những gì Hạ Thiên đang nói.

“Tránh ra.”

Cô lặp lại lần thứ ba.

“Mày là cái thứ con gái, việc nhà làm chẳng xong, mồm mép thì hung dữ. Sau này mày gả đi mà bị chồng đánh thì tao chẳng giúp đâu. Bị người ta đuổi ra khỏi cửa thì đừng có vác mặt về đây, tao sẽ đóng cửa không cho mày vào.”

Hạ Thiên đã chìm đắm trong màn giáo huấn của chính mình. Hạ Hòa không biết nó nghe được những lời này ở đâu nhưng nó cứ thường xuyên lải nhải bên tai cô như vậy. Ban đầu Hạ Hòa còn tranh cãi, vì những lời đó khiến cô thấy khó chịu, nó phủ nhận sự hiện diện của cô trong căn nhà này làm cô mất đi cảm giác thuộc về. Sau này cô nhận ra Hạ Thiên đang uy h**p mình, muốn cô phải yếu thế để thừa nhận địa vị của nó trong nhà.

Hạ Hòa chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ ở lại cái nhà này cả đời nên cô cũng lười cãi nhau.

Thế nhưng, cái miệng lải nhải của Hạ Thiên đã phải câm bặt sau một cái tát của Hạ Hòa.

Tát xong, Hạ Hòa không dừng lại mà chạy thẳng về phòng mình khóa chặt cửa từ bên trong. Đến khi Hạ Thiên phản ứng lại được thì cô đã an toàn trong phòng. Nó tức đến nổ đom đóm mắt, đứng ngoài cửa chửi bới ầm ĩ.

“Lại chuyện gì nữa đây!”

Mẹ Hạ bực bội lên tiếng. Hạ Hòa và Hạ Thiên đánh nhau từ nhỏ đến lớn làm cái nhà này chẳng lúc nào yên ổn. Mẹ Hạ luôn cho rằng Hạ Hòa là chị mà không biết nhường em, lại còn là con gái mà hở ra là động tay động chân.

“Nó tát con!”

Hạ Thiên chỉ tay vào cánh cửa đóng chặt của Hạ Hòa mà cáo trạng.

Cánh cửa bị đập thình thình, giọng mẹ Hạ vang lên từ bên ngoài:

“Mày tát nó làm gì? Vừa mới về đã gây chuyện, hai đứa bay muốn dỡ cái nhà này đi à?”

Hạ Hòa hít một hơi thật sâu, cố nén sự bực bội xuống.

“Mày điếc à Hạ Hòa? Cút ra đây cho tao! Mày làm chị thì nhường nó một chút không được sao? Cái nhà này bị mày quậy cho gà bay chó sủa rồi đấy!”

Ngọn lửa trong lòng Hạ Hòa lại bùng lên, cô mở toang cửa:

“Con cút ra đây để nó tát lại một cái cho huề đúng không? Sao mẹ không hỏi xem nó đã làm gì? Con là bệnh nhân tâm thần hay là kẻ điên mà vô duyên vô cớ đi tát nó?”

“Mày đánh người mà còn có lý à?”

Mẹ Hạ trừng mắt nhìn cô.

“Phải, con có lý đấy! Nó là cái loại thiếu dạy dỗ, mẹ cứ chiều nó đi, giờ mẹ không dạy thì sau này ra đời thiếu gì người dạy. Sau này nó gây chuyện rồi vào tù ngồi, để xem lúc đó có ai dạy nó không!”

Cậu của Hạ Hòa lúc nhỏ từng vào trại tạm giam, lớn lên thì vào tù. Đây là điều mẹ Hạ kiêng kị nhất, mà bà ta càng kiêng kị thì Hạ Hòa càng thích lôi ra nói.

Mẹ Hạ điên tiết vớ lấy cây chổi dưới đất quất về phía Hạ Hòa. Cô tránh không kịp, dùng tay đỡ một nhát, nhát thứ hai lại mang theo gió quất tôii.

“Tao đánh cho mày chừa cái thói nói bậy! Mày chỉ mong nó gặp điềm xấu thôi đúng không, cái đồ lòng lang dạ sói!”

Mẹ Hạ thực sự nổi trận lôi đình nên ra tay rất nặng. Những chỗ Hạ Hòa bị trúng đòn đều đau rát như lửa đốt. Hạ Thiên đứng bên cạnh không dám ho một tiếng. Nhắm chừng thời cơ, Hạ Hòa nhanh chân lách người chạy vọt ra khỏi cửa.

Chạy khỏi nhà rồi, Hạ Hòa mới có thời gian nhìn lại tay mình thấy đã đỏ ửng một mảng lớn, theo kinh nghiệm của cô thì chắc chắn sẽ sưng lên. Cô cảm thấy tủi thân vô cùng, sống mũi cay cay. Rõ ràng cô thi đứng thứ nhất vậy mà đi ăn mừng tốt nghiệp cả nhà lại bỏ rơi cô. Cô cũng lên cấp hai tại sao cô không có quần áo mới? Lần nào cũng vậy, chỉ cần xích mích với Hạ Thiên thì lỗi luôn là ở cô.

Trong thời gian ngắn này chắc chắn không thể về nhà, Hạ Hòa chẳng biết đi đâu. Thôn này bé tẹo ngoài nhà Trần Nhã và nhà Thẩm Dịch thì cô chẳng còn chỗ nào để trốn. Nhà Trần Nhã thì cô không muốn đến, còn Thẩm Dịch thì bản thân cậu cũng đang ngập trong rắc rối, dù cô có buồn thế nào cũng không thể đến làm phiền người ta được.

Nghĩ đến đây, Hạ Hòa bỗng cảm thấy mình cũng chưa thảm lắm, ít nhất cô còn được đi học.

“Lại bị đánh à?”

Giọng nói của Thẩm Dịch làm Hạ Hòa giật bắn mình. Thẩm Dịch đưa lọ thuốc mỡ đến trước mặt cô:

“Tôi đứng đằng xa đã nghe thấy tiếng cậu cãi nhau với người nhà rồi.”

Hạ Hòa lẳng lặng đón lấy lọ thuốc, bôi đều lên những chỗ sưng đỏ. Bôi xong, cô đưa lại lọ thuốc cho Thẩm Dịch rồi hỏi:

“Cậu đi đâu thế?”

Nhà Thẩm Dịch và nhà Hạ Hòa cách nhau một quãng, với khoảng cách đó thì cậu không thể nào nghe thấy tiếng cãi vã được.

“Nhà Dương Nhứ có người đến cầu hôn, cô tôi gọi tôi sang phụ giúp một tay.”

Thẩm Dịch đáp.

Hạ Hòa "ồ" một tiếng rồi lại im lặng. Hiếm khi cô ủ rũ thế này, Thẩm Dịch cũng không đi mà cứ đứng bên cạnh im lặng cùng cô.

“Mẹ tôi lúc nào cũng mắng tôi, lúc nào cũng bảo tôi không được cái này cái nọ, lần nào cũng đứng về phía Hạ Thiên.”

Cô không cần nói rõ "bà ấy" là ai thì cả hai đều hiểu.

Thẩm Dịch làm bạn cùng lớp với Hạ Hòa nhiều năm lại ở cùng thôn nên cậu hiểu rất rõ hoàn cảnh nhà cô, thậm chí còn hiểu cô hơn cả người nhà. Bình thường Hạ Hòa không nói ra nhưng cậu biết cô rất khao khát có một lần mẹ đứng về phía mình. Lần nào thi xong cô cũng hy vọng về nhà sẽ được khen nhưng chưa bao giờ có lần đó. Người nhà chưa từng công nhận cô, dần dà cô cũng không buồn nhắc đến nữa.

Thẩm Dịch không tiếp lời. Từ nhỏ đến lớn mỗi lần nghe Hạ Hòa tâm sự những điều này, cậu đều không chủ động đáp lại vì thường thì chỉ cần nói ra được là cô sẽ thấy dễ chịu hơn. Hạ Hòa cũng không thực sự cần một câu trả lời từ cậu, cô không giống Thẩm Dịch, cô không thích chôn giấu mọi thứ trong lòng.

Nói xong, Hạ Hòa thấy lòng nhẹ nhõm hẳn. Không cần đợi đến 18 năm sau, giờ cô lại là một hảo hán rồi.

Trút bỏ được nỗi lòng, Hạ Hòa lại quay sang lo chuyện đi học của Thẩm Dịch.

“Tôi đã hỏi rồi, cậu có thể xin trợ cấp nghèo, xin học bổng, cậu hoàn toàn có thể học hết cấp hai.”

Thẩm Dịch vẫn giữ im lặng.

Hạ Hòa thấy tiếc cho thành tích của cậu nếu phải bỏ học.

“Cậu không cân nhắc chút nào sao?”

Cô hỏi.

“Tôi đi rồi, mẹ tôi biết làm sao?”

Một câu nói của Thẩm Dịch đã chặn đứng mọi lời khuyên bảo mà Hạ Hòa chuẩn bị sẵn. Thẩm Dịch từng kể mẹ cậu bị bắt cóc về đây, bị ép buộc phải sinh ra cậu. Cậu bảo lẽ ra mẹ đã có thể chạy thoát nhưng vì khi đó cậu mới ba tháng tuổi cứ khóc mãi nên mẹ mình lại bị bắt lại. Cậu nói mẹ vốn dĩ rất bình thường nhưng vì Thẩm Võ đánh cậu nên bà lao vào bảo vệ, cuối cùng bị đánh đến hóa dại.

Mỗi người đều có khó khăn riêng phải đối mặt nhưng khó khăn của Thẩm Dịch không phải là thứ mà một đứa trẻ nên gánh vác.

“Thẩm dịch! Mẹ con rơi xuống sông rồi!!!”

Trước Tiếp