Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhiễm Chính hoàn toàn tự do, không cần lo lắng cho bản thân mình nữa. Con trai cả đang yên đang lành ở bên ngoài, con trai út thì dưỡng thương. Trước mặt ông ta chỉ cần bảo vệ gia đình thật tốt là được, cả người cũng nhẹ nhàng hơn. Ông ta cười nói:
- Dạo này ta vẫn luôn bắt mấy đứa cháu trai rèn luyện, tính tình Nhiễm Tầm nhà ta quá mức càn quấy.
Trước kia ông ta không có nhiều thời gian quan tâm Nhiễm Tầm, bây giờ sau khi dồn hết tâm huyết vào nhóm cháu trai mới biết được Nhiễm Tầm đã làm những gì.
Chu Thư Nhân thật sự rất thích Nhiễm Tầm, cậu nhóc sống thật với bản thân mình. Anh nói:
- Minh Đằng và Nhiễm Tầm là huynh đệ tốt, bọn chúng có quậy cũng sẽ luôn có chừng mực.
Nhiễm Chính vuốt râu, nói:
- Lần này Nhiễm Tầm đã trưởng thành hơn. Trước kia tiểu tử này đọc sách không vô, mà hai ngày qua nghiêm túc hơn hẳn.
Chu Thư Nhân khẽ “ừ" một tiếng. Những gì Nhiễm gia trải qua có tốt có xấu, bây giờ dường như chỗ tốt nhiều hơn thì phải. Trước kia cháu trai của Nhiễm Chính sẽ không nỗ lực cho lắm, sau chuyện này bọn họ nhận ra rằng nếu không nỗ lực thì bọn họ chẳng là gì cả. Quả là trong họa có phúc, ít ra ba đời Nhiễm gia không cần phải lo toan nữa.
*
Trong sân, Nhiễm Uyển gặp được Minh Vân. Trước kia nàng ta chỉ toàn lén nhìn Minh Vân, lần này thoải mái ngẩng đầu lên nhìn còn nở một nụ cười nhàn nhạt. Minh Vân cẩn thận quan sát, sau đó cũng cười. Thê tử tương lai của hắn rất kiên cường, hắn bước lên trước hai bước hỏi:
- Ta còn đang định hỏi muội có ổn không, bây giờ xem ra không cần hỏi nữa.
Nụ cười của Nhiễm Uyển càng thêm sâu hơn, đáp:
- Để huynh phải lo lắng rồi.
Nhận ra điều này khiến Nhiễm Uyển muốn nhảy cẫng lên. Chu Minh Vân rất biết cách ngụy trang bản thân, nếu như không phải lo lắng cho mình thì Chu Minh Vân sẽ không đi tới hỏi thăm.
Trong mắt Minh Vân cũng có ý cười: - Ừm.
Nhiễm Uyển đỏ mặt. Nàng ta còn đang định nói gì đó, nhưng tiếc là Chu Minh Vân đã xoay người rời đi.
Tuyết Hàm đứng ở xa xa trò chuyện với cháu gái lớn:
- Minh Vân còn rụt rè quá, cứ như nó mới là cô nương vậy.
Ngọc Sương phụt cười, nói:
- Tiểu cô ơi, không phải ai cũng giống Dung Xuyên thúc thúc đâu ạ.
Dung Xuyên thúc thúc thậm chí còn ước làm cho tất cả mọi người đều biết thúc ấy rất yêu tiểu cô. Tính cách mỗi người khác nhau, hôm nay Đại ca có thể đến gần Nhiễm Uyển nói ra mấy câu đã là tiến bộ lắm rồi.
Tuyết Hàm dùng quạt che đi khoé môi, nói:
- Con cũng thường nhận quà mà. Tiểu cô thấy Cổ Lưu Phong và Dung Xuyên khá giống nhau đấy.
Da mặt Ngọc Sương không được dày như tiểu cô. Tiểu cô đã bị trêu chọc từ nhỏ đến lớn quen rồi, nàng ấy thì khác. Gương mặt lập tức đỏ lên, đáp:
- Tiểu cô, người đừng có ghẹo con!
- Con chỉ cho phép mình ghẹo ta mà không cho phép ta đáp trả à? Trên đời làm gì có đạo lý này!
Ngọc Sương dậm chân, nàng ấy nói không lại tiểu cô nên kéo Ngọc Lộ đi tìm Nhiễm Uyển.
Tuyết Hàm không thèm cãi nhau với tiểu cô nương, nàng là người sắp thành thân tới nơi rồi. Nàng nói với Lưu Ly:
- Chúng ta cũng trở về thôi.
*
Phủ Ngũ hoàng tử
Thái tử và các vị Vương gia đều đến thăm Trương Dương. Trương Dương bị thương ở trán nhưng trán không phải là nơi bị thương nghiêm trọng nhất, mà nghiêm trọng nhất là chân. Mặc dù không có gãy xương nhưng bị trẹo rất nghiêm trọng, trong một hai tháng không thể hồi phục được.
Đôi mắt Lương Vương dáo dác ngó nghiêng khắp nơi, tầm mặt không hề tập trung vào Trương Dương đang vờ nghỉ ngơi mà là nhìn vào mấy vị ca ca. Tề Vương cứ đong đưa chung trà trong tay mãi mà không uống, hay nói đúng hơn từ sau khi Lão Ngũ trúng độc thì mấy huynh đệ bọn họ càng cẩn thận hơn với những thứ được đưa vào miệng. Đến cả tửu lầu bọn họ cũng ít đi hẳn, huống hồ chi là ăn uống trong phủ của mấy huynh đệ khác.
Tề Vương nghịch đủ rồi buông chung trà xuống, nói:
- Lão Tứ, đôi mắt của đệ cứ láo liên vậy. Sao, đệ nghi ngờ à?
Lương Vương phất ống tay áo, đáp:
- Đệ hoài nghi nhiều người lắm. Sao Nhị hoàng huynh lại không nhịn được trước rồi, chưa đánh đã khai thế này?
Tề Vương cười nhạo, nói:
- Bổn vương còn không biết ngươi đang nghĩ gì chắc, ước gì càng rối ren càng tốt phải không. Lão Tứ nói mà không có bằng chứng thì có khác nào không nói. Ừm, ngươi muốn nho nhã, nhưng nói có khác gì chưa nói đâu. Ngươi vẫn nên câm miệng thì hơn.
Sở Vương cười đến vui vẻ, nhất là nghe thấy Tứ hoàng tử bị mắng. Hắn nói:
- Nhị hoàng huynh còn chưa biết đấy thôi. Tứ hoàng đệ nói chuyện càng ngày càng thối, đệ ở tít xa mà còn có thể ngửi được.
Nói xong còn dùng cây quạt che mũi, cứ như thật sự ngửi được mùi vậy.
Lương Vương cười tủm tỉm, nhưng sắc mặt đã lạnh tanh. Nói:
- Lão Tam, mũi ngươi đã thính mà lâu lâu lại còn gâu gâu mấy tiếng. Thật sự khiến người ta cảm thấy phiền.
Mặt mày Sở Vương biến sắc, Tứ hoàng tử đang mắng hắn là chó à? Hắn đáp:
- Ồ, không biết trên dưới gì cả. Lão Tứ bây giờ có năng lực tới độ chẳng thèm gọi Tam hoàng huynh cơ. Cũng phải, Tam hoàng huynh như ta sao xứng để Lương Vương gọi chứ. Bây giờ có ai không biết Lương Vương đang chiếm ưu thế, bổn vương không có cửa lọt vào mắt của Lương Vương.
Tề Vương tủm tỉm quan sát. Lão Tam và Lão Tứ giáp lá cà mấy lần toàn là đao thật kiếm thật, xem họ cấu xé lẫn nhau cảm thấy tuồng kịch hết sức đẹp mắt. Thái tử xoay xoay chuỗi hạt trong tay, cứ cãi vã mãi cũng hơi khó chịu. Y thoáng nhìn sang Trương Dương đang tiếp tục giả vờ giả vịt trên giường, nói:
- Không biết chừng nào Lão Ngũ mới tỉnh. Nếu Lão Ngũ còn chưa tỉnh thì cô thấy nên gọi thái y đến kiểm tra sẽ tốt hơn.
Trương Dương nghe thấy lời nói uy h**p, chậm rãi mở to hai mắt. Hỏi:
- Thái tử đại ca, huynh tới thăm đệ đó hả?
Tề Vương cười khẩy, nói:
- Trong mắt Lão Ngũ chỉ có mỗi Thái tử, còn bọn ta là phông nền hết phải không?
Trương Dương giả vờ như vừa nhìn thấy Tề Vương, nói:
- Nhị hoàng huynh à, đệ mới vừa tỉnh đầu óc vẫn còn hơi choáng cho nên mới không nhìn thấy Nhị hoàng huynh ạ.
Người hắn ta hận nhất là Tề Vương. Từ lúc nói hắn ta khó lòng có con nối dõi, sau đó hắn ta vẫn chưa có con đã có không ít người rời bỏ hắn ta. Bây giờ lại có lời đồn, thậm chí nói rằng hắn ta không thể có con được nữa. Bảo không có dấu răng của Tề Vương thì còn lâu hắn ta mới tin. Cộng thêm lần này bị thương, hắn ta điều tra ra được dính tới Tề Vương. Tên này muốn giết hắn ta còn gì!
Sở Vương nghe mà ớn lạnh, nói:
- Ngươi có đang giả bộ ngủ hay không thì trong lòng bọn ta đều có câu trả lời. Lão Ngũ này, ngươi diễn giả quá, một hai cứ phải làm các ca ca phải lột mặt nạ của ngươi xuống.
Lương Vương không nói gì. Hắn ta thật sự nghi ngờ Tề Vương, nhất là từ ánh mắt lúc nãy của Trương Dương.
*
Chu gia
Trúc Lan lơ đãng nói rằng mình vừa nhận được thiệp mời của phủ Sở Vương, Tề thị cau mày nói:
- Tỷ từng đối chọi với Sở vương phi, lòng dạ còn hẹp hòi hơn cả Lương vương phi. Tâm tư Sở vương phi thâm trầm hơn một chút. Muội cũng biết mà, bé trai duy nhất sống sót ở Sở vương phủ là con trai của Sở vương phi.
Trúc Lan biết rằng bé trai ở Sở vương phủ chỉ có mỗi con trai của Sở vương thị thôi. Những thiếp thất khác cùng từng sinh con nhưng không sống nổi. Mấy đứa trẻ con còn sống hiện nay là vừa được sinh trong những năm gần đây, mà toàn là con gái. Đáng tiếc Hoàng thượng lại thích con gái của nhà Thái tử, kể cả có là con của trắc phi thì Hoàng thượng vẫn thích. Con gái do thiếp thất của các vị Vương gia khác sinh không giành được sự yêu thích này. Trước kia Tề phi từng dẫn cháu gái đến gặp Hoàng thượng, Hoàng thượng ban thưởng rồi không có sau đó nữa. Có thể nói rằng, bên trong Sở vương phủ đã bị Sở vương phi khống chế hoàn toàn.
Tề thị nói tiếp:
- Sau này ta sẽ không có ai gửi thiệp cho ta nữa, nhưng ít ra được thảnh thơi. Còn muội thì khác, chuyện gì cũng nên cẩn thận một chút. May mà Vương phủ không thường tổ chức tiệc tùng.
Cứ nghĩ đến là Trúc Lan lại thấy đau đầu.
Tề thị áy náy trong lòng, lần này là tại Nhiễm gỉa cho nên Chu gia mới nhận được thiệp mời.
Trúc Lan nghe Tề thị nói về Sở vương phi và tình hình trong Sở vương phủ, cô nhắc tới thiệp mời là mong nhận lại một vài thông tin tránh cho bản thân luống cuống khi đối diện với Sở vương phi. Cô ghi nhớ hết những tin tức đáng giá nhất, để mình không giẫm trúng mìn.
Lúc ăn cơm trưa, Nhiễm Chính nhìn bọn trẻ ngồi kín cả bàn mà sửng sốt. Nói:
- Hôm nay ta mới biết được đời cháu nhà ngài thật sự có rất nhiều trẻ con.
Chu Thư Nhân đáp:
- Đúng rồi, sang năm lại sắp có thêm nhân khẩu.
Nhiễm Chính uống rượu trấn an tinh thần, hỏi:
- Ta nhớ là tuổi tác mấy đứa con trai của ngài đều không lớn mà, nhất là tuổi của Lão Ngũ ấy?
Chu Thư Nhân vuốt râu, đáp: - Ừ.
Nhiễm Chính lại uống thêm một hớp rượu. Tuổi còn trẻ kiểu gì cũng sẽ tiếp tục sinh con, ông ta bèn nâng chén lên nói:
- Ngài vất vả quá!