Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhiễm gia
Nhiễm Chính gặp lại con trai, trên mặt mới nở được một nụ cười. Ông ta tự mình tiễn Thái tử về, lúc trở vào nhà con nghe thấy tiếng thê tử nức nở. Đại phu đang khám kỹ cho con trai, Nhiễm Chính chờ đợi mà cảm thấy hơi mệt mỏi. Thấy đại phu ra vội vàng chạy tới đón.
- Nhiễm đại nhân cần được điều dưỡng cẩn thận, nhất là cánh tay càng phải cẩn thận hơn nữa. Bằng không sẽ để lại di chứng. - Đại phu dặn dò cẩn thận, cũng ngầm biểu đạt ý tứ: nếu cánh tay phải để lại di chứng thì bít lối trên con đường làm quan.
Sau khi đại phu rời đi, Nhiễm Chính ngồi thêm một lúc mới lê từng bước nặng trĩu vào thăm con trai. Con trai nằm ở trên giường nhưng vẫn chưa ngủ. Nhiễm Lỗi nghe tiếng bước chân, chầm chậm nghiêng đầu hỏi:
- Cha ơi, Thái tử nói cha xin cáo lão rồi phải không?
Nhiễm Chính ngồi ở mép giường, vén chăn lại cho con trai. Đáp: - Ừ.
Nhiễm Lỗi siết chặt tay trái không bị thương của mình, nghiêng đầu cố nén nước mắt nơi khóe mắt nói:
- Con trai hận lắm!
Tối qua không nhờ hắn trốn kịp thời thì cánh tay phải của hắn đã bị phế rồi, làm gì còn chờ được đến lúc trị liệu cơ chứ. Trong lòng hắn tràn ngập nỗi hận, vì hắn, vì cha, và vì toàn bộ trên dưới Nhiễm gia. Hắn càng hận bản thân mình hơn, hắn nói:
- Cha ơi, tất cả là do con không cẩn thận. Cha luôn dặn dò con phải cẩn thận mà con không nghe. Là do con hết, con làm ảnh hưởng đến cha.
Nhiễm Chính kìm đứa con trai đang kích động lại, nói:
- Con nghe cha nói, cho dù không có con thì cha cũng phải cáo lão. Chẳng qua chỉ là sớm hay muộn thôi.
Trong mắt Nhiễm Lỗi ầng ậng nước mắt. Lúc ở trong ngục hắn chưa từng rơi một giọt nước mắt nào. Hắn dùng tay trái che đôi mắt lại, nhưng nước mắt chảy vẫn dọc theo khoé mắt xuống.
*
Hai ngày sau đó, cha mẹ chồng Tuyết Mai gửi tới một hai rổ cua. Khương Vương thị có chuyện để làm, thái độ sống càng thêm bình thản. Khương Vương thị giải thích:
- Gần mấy thửa ruộng mà chúng ta mua có nhà làm nông nuôi cua. Mặc dù vẫn chưa đến Tết trung thu nhưng ta thấy cua không đến nỗi nào bèn mua một ít về. Hai rổ này mang đến cho bà sui ăn thay đổi khẩu vị.
Trúc Lan nhìn mấy con cua bị cột, đúng là không nhỏ. Cô đáp:
- Cảm ơn bà sui nhé.
Khương Vương thị ngại ngùng nói:
- Nhà ta không có thứ gì quý giá, trái lại nhận được không ít đồ tốt từ nhà bà sui. Bà sui đừng nói cảm ơn gì cả, người nên nói cảm ơn nên là chúng ta mới phải.
Trúc Lan nghĩ rằng, con người không phải mãi mãi không thay đổi được và Khương Vương thị chính là minh chứng. Tâm thái của mình quyết định mình sẽ sống tốt hay không, bây giờ Khương Vương thị sống rất biết điều đấy thôi.
Trúc Lan hỏi: - Ta nghe Tuyết Mai nói nhà bà đào ao định nuôi cá hả?
Ông cụ Khương đến nhà sui gia nhiều lần cho nên nói chuyện thoải mái hơn nhiều, tiếp lời:
- Vâng. Vị trí mảnh đất chúng ta mua được rất tốt, lại có nguồn nước khá tiện. Quanh đó có người nuôi cua, cho nên ta muốn nuôi thêm ít cá.
Nếu như ở quê, chắc chắn ông cụ sẽ không nuôi cá. Nhà nông muốn ăn cá thì đi ra sông vớt là được rồi. Huyện thành lại không có mấy tửu lầu, mà cuộc sống của bá tánh ở huyện thành cùng không hoàn toàn sung túc. Vả lại thời điểm vụ mùa rảnh rỗi có quá nhiều hộ nhà nông bắt cá kiếm thêm chi tiêu trong nhà, nuôi cá kiếm không được bao nhiêu bạc.
Kinh Thành thì khác, có không ít nhà nuôi cá. Ông cụ cảm thấy có thể thử nuôi một lứa, chứ không có ý định nuôi nhiều. Cho dù không ai tới mua thì ông cụ cũng có thể để cho nhà mình ăn, đám trẻ trong nhà đều thích ăn cá. Về phần sui gia, trong vườn của họ đã có nuôi cá rồi.
Tối đó Chu gia ăn cua, bây giờ chưa phải là lúc cua chắc thịt nhất nhưng hương vị cũng không tới nỗi nào. Hai rổ cua có vẻ rất nhiều, song đó là đối với nhà bình thường. Chu gia có nhiều chủ tử, đong đếm cẩn thận thì mỗi người còn chưa ăn được hai con. Từ đó có thể tính được, trong một năm Chu gia tiêu tốn bao nhiêu cho việc ăn uống.
Sau khi ăn xong, Chu Thư Nhân nói nhỏ với vợ:
- Ngày mai được nghỉ, cả nhà Nhiễm Chính sẽ cùng đến đây.
- Hôm nay họ báo với anh rồi à?
- Ừa. Bảo là kiểu gì thì kiểu cũng nhờ có anh giúp đỡ, họ muốn đích thân tới nhà cảm ơn.
Trúc Lan ngồi dựa vào ghế, phe phẩy cây quạt nói:
- Hôm nay xe ngựa của Ngũ hoàng tử bị lật, không biết có bị sao không!
Lúc Chu Thư Nhân nhận được tin báo, trong lòng chẳng có một chút cảm xúc nào cả. Không cần biết là người nào làm, dạo này đúng là Trương Dương quá lộng hành rồi. Anh nói:
- Đúng là vừa mới yên ổn được một lúc thì sóng gió lại nổi lên. Sắp đi hết mùa hè rồi mà trái lại càng ngày càng sôi động.
Trúc Lan và Chu Thư Nhân nói chuyện dưới cây cổ thụ trong sân, hai người bọn họ đã giữ thói quen trong nhiều năm. Nha hoàn và bà tử cũng quen cả rồi, cho nên xung quanh không có người ngoài. Trúc Lan nói nhỏ:
- Sở Vương phi mở tiệc, có gửi thiệp cho nhà chúng ta đấy.
Những người trong Kinh Thành nên biết đều đã biết được Nhiễm Chính vào cung sau khi gặp mặt Chu Thư Nhân. Chắc chắn trong lòng Sở Vương hận Chu Thư Nhân nhiều chuyện đến chết mất, tấm thiệp này đến không tốt lành gì.
Chu Thư Nhân đưa quạt lên che đầu, nói:
- Em cẩn thận chút.
- Lần này em không dẫn đứa nào theo, chỉ dẫn Tống bà tử và Thuỷ bà tử thôi.
Chu Thư Nhân thở dài, sau Lương Vương bây giờ lại thêm một Sở Vương nữa. Nếu như không phải lo lắng ép anh nóng nảy dứt khoát ngã theo Thái tử rồi nói mát trước mặt Hoàng thượng thì hai vị vương gia cũng chẳng cần tém lại làm gì. Chắc chắn Sở Vương sẽ muốn dạy cho anh một bài học nhỏ, không ra tay ở chỗ anh được thì chỉ có thể ra tay từ chỗ vợ anh mà thôi.
Trúc Lan nhận lấy quả táo chồng mình đưa qua, nói:
- Nghe nói anh định chuẩn bị cho em một niềm vui bất ngờ hả?
Chu Thư Nhân không nói gì nữa, anh biết ngay là giấu không được mà. Cả cái nhà này nằm trong tầm mắt của vợ, anh muốn giấu nhẹm quả là không thực tế lắm. Nhưng Trúc Lan vẫn rất chờ mong, hơn nửa năm qua Chu Thư Nhân không ngừng tạo cho cô những niềm vui bất ngờ nho nhỏ rồi. Nếu như không phải là bất ngờ lớn thì cô không hài lòng đâu.
*
Hôm sau Nhiễm gia đến từ rất sớm. Bởi vì Nhiễm Chính có dẫn theo cháu trai đến, cho nên hôm nay đám Minh Vẫn cũng không đi học viện. Trúc Lan kéo Nhiễm Uyển qua, thấy cô bé thật sự gầy xộp đi bèn nói:
- Mau để bà xem kỹ xem nào! Ôi trời, bà đau lòng quá. Bé con gầy đi chẳng còn bao nhiêu thịt rồi!
Nói đoạn, Trúc Lan dặn dò Tống bà tử:
- Bảo phòng bếp nấu nhiều món Nhiễm Uyển thích ăn đi.
Bởi vì con trai được thả, cổ họng Tề thị khá hơn một chút vội nói:
- Đừng, đừng!
Trúc Lan đè tay Tề thị lại, nói:
- Hôm nay phải nghe theo muội, tỷ và Nhiễm Uyển đều cần được bồi bổ đàng hoàng.
Sau chuyện Nhiễm Lỗi, Tề thị trông già hẳn đi. Người ta một khi bắt đầu già đi khó lòng mà dưỡng lại được, sắc mặt Tề thị vẫn chưa khá lên. Nếu không phải vì Nhiễm Lỗi không khỏe thì có khi Tề thị cũng đã ngã bệnh luôn rồi. Tề thị mới là người khó chịu nhất. Thị mang họ Tề, Nhiễm Chính cáo lão không ít cũng nhiều là do dòng họ Tề thị.
Trúc Lan bảo Ngọc Sương dẫn Nhiễm Uyển ra ngoài. Chờ các cháu gái đi hết Trúc Lan mới nó với Tề thị:
- Tỷ là người có phúc, khoản thời gian sắp tới phải ráng mà bồi bổ.
Tề thị thở dài, đáp:
- Tỷ cũng biết chứ. Bây giờ con dâu bị bệnh, con trai lại đang dưỡng thương. Tỷ không thể nào ngã quỵ được.
- Mọi chuyện đều qua cả rồi, tất cả sẽ dần tốt lên thôi.
Trên mặt Tề thị mới có chút ý cười. Ừ nhỉ, Nhiễm gia vẫn còn tương lai. Thị nói:
- Lần này thật sự cảm ơn nhà muội.
Trúc Lan đáp: - Khách sáo làm gì, đây là chuyện mà nhà muội nên làm.
Ai dám đảm bảo nhà mình sẽ không bao giờ rơi cảnh khó khăn chứ, Trúc Lan và Chu Thư Nhân cũng không dám chắc. Bọn họ vẫn luôn trong trạng thái đề phòng trước sau.
*
Chu Thư Nhân và Nhiễm Chính đang uống trà ở thư phòng, lúc này bầu không khí rất tốt. Chu Thư Nhân bội phục, nói:
- Tâm thái của ngài là thứ ta cần phải học.
Nhiễm Chính đặt chén trà xuống, nói:
- Thật ra ta mong sao cả đời này ngài không cần học tâm thái như ta, cảm giác không dễ chịu chút nào đâu.
Ông ta đi đến hôm nay vốn dĩ cũng muốn lên cao, thế nhưng đi đến giữa chừng lại không còn đường nào để đi nữa. Cảm giác này khó chịu làm sao!
Chu Thư Nhân không nói gì nữa. Anh thể hiện càng nhiều thì Hoàng thượng càng dè chừng anh. Bây giờ ngài “sử dụng" anh là do ngài còn cần anh. Một khi Thái tử lên ngôi, anh đoán kiểu gì mình cũng sẽ bị đẩy xuống. Anh muốn rời đi một cách đường hoàng. Ngoài miệng anh luôn bảo là cáo lão, nhưng đã làm quan lâu rồi mà thật sự cáo lão thì cũng phải điều chỉnh tâm trạng một chút.