Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoàng Thượng muốn xem xét tư liệu trên bàn thật cẩn thận, nhưng không thể xem hết đống tư liệu này ngay được, không chỉ ngài cần xem những thứ này, mà Thái Tử cũng phải xem, cách ghi chép tư liệu này cần được học hỏi. Hoàng Thượng để tư liệu trong tay xuống, nói:
- Trẫm phải xem xong tư liệu này rồi mới bàn tới chuyện quy hoạch được, khanh cần ở lại Kinh Thành vài ngày rồi.
Điều này giống như những gì Chu Thư Nhân đã đoán:
- Thần tuân chỉ.
Hoàng Thượng lại nói:
- Mấy ngày tới khanh hãy tiến cung, nói với trẫm và Thái Tử về những cách ghi chép này.
Chu Thư Nhân trả lời cung kính:
- Thần lĩnh chỉ.
Chu Thư Nhân cũng không thấy vui vì được giảng giải cho Hoàng Thượng và Thái Tử, bây giờ trong lòng anh chỉ thấy khó chịu thôi, lần này anh tự chơi mình thật rồi.
Hoàng Thượng rất vui vẻ, Chu Thư Nhân càng có năng lực thì ngài lại càng vui, chắc chắn sau này anh vào kinh sẽ trở thành trợ thủ đắc lực của ngài, cũng vì Dung Xuyên nên trong lòng Hoàng Thượng càng tán thành Chu Thư Nhân hơn.
*****
Tới giữa trưa, Trúc Lan không thấy Chu Thư Nhân về, vậy tức là còn ở trong cung rồi!
Trúc Lan không cảm thấy vui vẻ bao nhiêu, chỉ cảm thấy Chu Thư Nhân vất vả quá. Mặc dù gặp Hoàng Thượng là vinh dự, nhưng nó cũng đồng nghĩa với nguy hiểm. Câu gần vua như gần cọp không phải nói chơi cho vui, ai biết mình nói câu nào sẽ chạm trúng giới hạn của Hoàng Thượng chứ, Chu Thư Nhân ở trong cung bao lâu thì đầu óc phải căng thẳng bấy lâu.
Đổng thị thì lại rất vui vẻ, lúc ăn cơm còn nói một câu, nhưng Trúc Lan chỉ cười cho qua.
Sau khi ăn xong, Trúc Lan cầm thiệp cưới mà phủ Thi Khanh gửi tới:
- Bây giờ bắt đầu gửi thiệp cưới rồi, thời gian trôi qua nhanh thật đấy, chỉ mấy ngày nữa là tới ngày thành hôn của Thi Khanh.
Tuyết Hàm cầm lấy thiệp cưới, tên trên thiệp cưới: một cái là của Thi công tử, người nàng quen, một cái là Diêu Dao, vị tiểu thư nàng thấy thích:
- Hi vọng hai người họ trăm năm hạnh phúc.
Trúc Lan cười nói:
- Nhất định sẽ như thế, bọn họ đều là người thông minh, biết nên chung sống thế nào mới có những ngày tháng hạnh phúc.
Tuyết Hàm nói:
- Mẹ, cha đến Kinh Thành, Thi Khanh ở Hàn Lâm Viện nên chắc cũng biết tin rồi chứ, sao hôm qua không về cùng nhóm tứ ca?
Trúc Lan nói một câu có ẩn ý:
- Nhóm tứ ca của con tới Kinh Thành lâu rồi, không phải Thi Khanh cũng chưa từng ghé thăm lần nào sao? Mặc dù hôm qua Dung Xuyên và Xương Liêm chưa nói nhưng cũng có thể đoán được, bọn họ không tiếp xúc với nhau lúc ở Hàn Lâm Viện.
Tuyết Hàm thấy khó hiểu:
- Mẹ, tại sao lại thế!
Thật ra Trúc Lan cũng đoán được một chút:
- Thứ nhất, ở Hàn Lâm Viện, tứ ca của con, Dung Xuyên, cộng thêm Thi Khanh, nếu ba người này quen biết nhau sẽ khiến người khác phải kiêng dè, thiếu Thi Khanh thì cũng bớt gây chú ý. Thứ hai, chắc vì Thi Khanh liên hôn với Diêu hầu phủ nên không muốn liên lụy tới nhà chúng ta, vậy nên mới xa cách với nhà mình.
Thật ra, Thi Khanh là người ân oán rõ ràng, trong lòng biết ơn Chu gia, cũng vì biết ơn nên mới xa cách Chu gia.
Tuyết Hàm ngộ ra:
- Hình như, từ sau khi Thi Khanh xác định với Diêu nhị tiểu thư thì Thi Khanh không tiếp xúc với phủ nhà mình nữa.
Trúc Lan khẽ "ừ" một tiếng.
Tuyết Hàm cầm thiệp cưới, nói:
- Mẹ, vậy ngày Thi Khanh thành thân có đi không?
Trúc Lan nhìn thiệp mời:
- Chắc lúc Thi Khanh thành thân thì cha mẹ đã ở Tân Châu rồi, để tứ ca của con và Dung Xuyên đi là được.
Cho dù xa cách Chu gia, nhưng lúc thành thân, Thi Khanh vẫn muốn nhận được lời chúc phúc chân thành mà!
*****
Hàn Lâm Viện, Xương Liêm ra khỏi phòng biên soạn, trên đường về thì gặp Thi Khanh cũng mới đi ra. Xương Liêm thở dài trong lòng, hôm qua Thi Khanh giống như người vô hình vậy, hôm nay cũng không nói chuyện nhiều, vốn dĩ đã bị xa lánh vì xuất thân, vậy mà hắn còn không cho Xương Liêm nói chuyện với hắn nữa.
Xương Liêm nói thật nhỏ giọng:
- Nhất định phải như vậy sao?
Trong mắt Thi Khanh có ý cười, đáp:
- Ta sắp bị cuốn vào lốc xoáy rồi, nên cách xa ta thì hơn đấy, huynh chỉ cần nhìn thôi là được.
Lúc người khác nghỉ ngơi thì hắn đọc tư liệu, nhận vài sai sự ngầm. Càng tiếp xúc hắn càng hiểu rõ Chu vất vả thế nào, để đến được hôm nay thì phải đi từng bước cẩn thận, vậy nên tốt nhất là hắn phải rời xa họ.
Xương Liêm nghe thấy tiếng bước chân, gật đầu rồi đi lướt qua Thi Khanh. Thi Khanh có con đường mà hắn phải đi, Xương Liêm không giúp được gì nên chỉ có thể không rước thêm phiền phức cho hắn thôi.
Thi Khanh bước thật chậm về phía trước, qua vài ngày nữa là hắn sẽ thành thân, nghĩ tới Hầu phủ và sai sự đã nhận, ánh mắt Thi Khanh u ám, sau này sẽ càng ngày càng nhiều phiền toái.
Trên đường Xương Liêm về phòng, Lữ công tử tới gần:
- Hồi nãy ta nhìn thấy huynh nói chuyện với Thi công tử đúng không?
Xương Liêm hiểu ra, vậy tiếng bước chân vừa rồi là của Lữ công tử:
- Ừ, hắn từng đi theo cha ta học hỏi hơn một năm.
Chuyện này không phải bí mật gì, cho dù Thi Khanh có xa cách hắn thì ai muốn biết cũng sẽ biết được thôi.
Trong giọng nói của Lữ công tử không giấu được sự khinh thường:
- Người ta cưới tiểu thư con vợ cả của Diêu hầu phủ đấy, trèo lên cành cao rồi, bây giờ còn nhớ tới Chu phủ nữa đâu.
Xương Liêm cúi đầu không hé răng, đây là kết quả mà Thi Khanh muốn, lòng hắn xót xa thay cho Thi Khanh:
- Đây là tư liệu mà huynh muốn.
Lữ công tử tính nói thêm vài câu nhưng thấy Chu Xương Liêm không có ý định nói nữa, chỉ có thể cười gượng rồi cầm tư liệu rời đi. Xương Liêm không tập trung xem tư liệu nổi, trong lòng thở dài, thôi không nghĩ nữa.
*****
Buổi chiều, Chu Thư Nhân trở về nhà, Trúc Lan đang ngồi trong sân xem con trai và Thận Hành chơi đá cầu. Trúc Lan đứng dậy đi theo Chu Thư Nhân vào nhà:
- Mệt lắm đúng không, mau thay quần áo rồi nghỉ ngơi một lát đi.
Đúng là Chu Thư Nhân rất mệt, chủ yếu là mệt trong lòng. Cái thứ sinh vật mang tên Hoàng Thượng này rất thích bóc lột những người có năng lực, nhưng anh tự dâng mình tới cửa nên chỉ có thể tự trách mình thôi. Thêm cả Thái Tử, ôi thôi, hôm nay mệt chết anh rồi.
Hôm nay Chu Thư Nhân nói rất nhiều nên bây giờ không muốn mở miệng nữa, anh chỉ ậm ừ một tiếng xong thì đi thay quần áo, rửa mặt rồi lên giường nằm không muốn nhúc nhích nữa. Trúc Lan đau lòng muốn chết, tự tay xoa bóp cho Chu Thư Nhân, nhất là eo, ở trong cung không được đi lại lung tung nên eo không được hoạt động, đừng nói là ngồi hay là đứng, chỉ cần một ngày thôi thì chắc chắn eo sẽ thấy khó chịu.
Phần eo căng cứng của Chu Thư Nhân từ từ thả lỏng:
- Anh sẽ ở lại Kinh Thành vài ngày, nhưng mà phải thường xuyên vào cung.
Trúc Lan đau lòng:
- Còn không bằng không ở lại Kinh Thành.
Chu Thư Nhân nói về mặt tích cực:
- Tim mệt thì mệt thật đấy, nhưng đây cũng là cơ hội, lần này vào kinh là ổn nhất, chỉ không biết khi nào được xếp cho vào kinh thôi.
Tay Trúc Lan từ từ dùng sức:
- Vậy em về rồi kiểm kê hành lý, kiểm kê hết hành lý trước để lỡ có vào kinh bất ngờ cũng không luống cuống tay chân.
Vừa dứt lời, Trúc Lan đã nghe thấy tiếng ngáy khe khẽ, nghiêng người nhìn thì thấy Chu Thư Nhân đã nằm sấp ngủ rồi. Trúc Lan lại nghe có tiếng mở cửa, kêu một tiếng suỵt, ra hiệu cho con trai đừng lên tiếng, sau đó bảo Tống bà tử dẫn con trai ra ngoài, Trúc Lan tiếp tục xoa bóp lưng và chân cho Chu Thư Nhân rồi mới nhẹ nhàng lật người anh lại, lấy chăn đắp lên, cẩn thận mang giày xuống giường.
Xương Trung thấy mẹ đi ra, hỏi:
- Mẹ, trời còn sáng mà sao cha ngủ rồi?
Trúc Lan kéo tay con trai, nói:
- Vì cha mệt đấy, vậy nên cần được nghỉ ngơi.
Xương Trung nghiêng đầu:
- Mẹ ơi, con có giúp được gì cho cha không?
Trúc Lan cười nói:
- Có chứ, nhưng phải đợi đến khi con lớn mới được.
- Không phải bây giờ con lớn rồi sao?
- Khi nào con lớn bằng tứ ca của con, thì đó mới thật sự là trưởng thành.
Xương Trung chớp mắt:
- Mẹ ơi, vậy buổi tối con ăn nhiều hơn nữa, cha nói ăn nhiều là có thể cao hơn lớn hơn.
Trúc Lan bật cười, đúng là vẫn còn nhỏ, chưa biết nhiều điều. Cô vuốt tóc con trai, tóc thằng bé này mọc ra nhanh thật.
Đến tối, bữa tối được chuẩn bị xong thì Chu Thư Nhân mới tỉnh:
- Giờ nào rồi?
- Tới giờ cơm tối rồi, nếu anh còn ngủ thì em cũng phải gọi anh dậy.