Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 697: Linh Cảm Không Lành

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân rất bình tĩnh, nói:

- Có Dung Xuyên ở đó mà!

Ở Kinh Thành này, nếu mà phải thi xem cha ai lợi hại nhất thì chẳng ai vượt mặt được Dung Xuyên. So mẹ cũng so không lại, đúng rồi, cả anh ruột nữa. Dù Dung Xuyên còn chưa được nhận về, nhưng hắn vẫn là người được phép ngang ngược nhất Kinh Thành.

Trúc Lan cười khẽ ra tiếng. Ừ nhỉ, Xương Liêm ở Hàn Lâm Viện cùng với Dung Xuyên, đúng là nhặt được của hời.

Tuyết Hàm dẫn tiểu đệ vào phòng, Xương Trung buông tay tỷ tỷ ra, nói:

- Cha, quan phục của tứ ca và tiểu tỷ phu đẹp quá.

Chu Thư Nhân xụ mặt:

- Vậy của cha thì xấu à?

Xương Trung trố mắt:

- Quan phục của cha cũng đẹp, nhưng mà con cảm thấy vẫn kém hơn một chút.

Xương Trung thông minh, chẳng qua đôi khi vẫn không biết cách hành xử khéo léo, thằng nhóc luôn biểu đạt thẳng thắn suy nghĩ trong đầu.

Trúc Lan nhìn chăm chú vào khuôn mặt Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân bị con trai đâm vào tim, kém hơn cái gì, đương nhiên là giá trị nhan sắc kém hơn rồi. Mặc dù Xương Liêm không tuấn tú bằng Dung Xuyên nhưng Xương Liêm có vóc dáng cao, các đường nét trên gương mặt đoan chính, mặc quan phục màu sắc tươi sáng cũng thành người trông rất bắt mắt, Dung Xuyên thì càng khỏi phải nói.

Chu Thư Nhân nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của con trai, ỉu xìu đáp lại một câu:

- Đó là vì cha con già rồi, chờ tới lúc bọn chúng hơn bốn mươi, chưa chắc đã bằng cha đâu!

Trúc Lan sững sờ, người này còn cần thể diện không vậy!

Tuyết Hàm: "..."

Không ngờ cha lại là người như thế!

Xương Trung không hiểu, chỉ biết cha nói cái gì cũng đúng, còn gật đầu theo.

Chu Thư Nhân nở nụ cười, ừ, anh không thấy chột dạ chút nào. Hừ, ít ra anh không bị hói, đừng chỉ nhìn khuôn mặt tuấn tú của Xương Liêm và Dung Xuyên, ai biết được lúc hơn bốn mươi tuổi có bị hói đầu hay không!

Trúc Lan chán chả buồn nhìn Chu Thư Nhân nữa, bây giờ người này cười tủm tỉm như thế thôi, chứ không biết trong lòng đang trù Xương Liêm và Dung Xuyên thế nào đâu!

Đồ ăn được dọn lên bàn, hai người Xương Liêm và Dung Xuyên đã thay quan phục xong rồi tới đây.

Xương Liêm kích động:

- Cha.

Chu Thư Nhân bị ù tai, tiếng kêu này đủ lớn, sau lại cười khẽ, xem ra gần đây thằng nhóc này có đủ lòng tin rồi:

- Ừ, đừng đứng nữa, mau ngồi đi.

Xương Liêm ngồi xuống cạnh cha, tự dưng có loại cảm giác yên tâm, là cha mình tới rồi:

- Cha, sao cha lại tới Kinh Thành?

Xương Liêm chỉ biết là Hoàng Thượng triệu kiến cha đến Kinh Thành, còn lý do vì sao thì không biết.

Chu Thư Nhân không giấu, nói mục đích chuyến đi này:

- Chuyện là như thế. Chắc là ta sẽ ở lại Kinh Thành vài ngày, nếu các con gặp vấn đề gì ở Hàn Lâm Viện thì tranh thủ hỏi lúc ta còn ở Kinh Thành đi.

Xương Liêm biết mọi hành động của cha đều có ý nghĩa của nó, cha và mẹ là kiểu người đi một bước xem mười bước:

- Cha, ngài…

Chu Thư Nhân không muốn nói nhiều với Xương Liêm, có một số việc, Xương Liêm không nên biết thì hơn:

- Đừng lo nói chuyện nữa, ăn cơm trước đi.

Xương Liêm vội rót rượu cho cha:

- Cha, uống rượu.

Chu Thư Nhân gật đầu, ăn đồ ăn để lót bụng trước rồi mới cạn ly cùng với Xương Liêm. Xương Liêm và Dung Xuyên liếc nhau, sao cha không hỏi han gì nhiều nhỉ, chỉ ăn cơm rất nghiêm túc, mãi đến khi bữa tối kết thúc, Xương Liêm về sân rồi nói với nương tử:

- Sao cha không hỏi gì thế nhỉ?

Đổng thị cúi đầu lau miệng cho nữ nhi, nói:

- Chuyện bình thường mà, cha không hỏi nghĩa là cha tin tưởng chàng và Dung Xuyên.

Xương Liêm nghe thấy lời này thì thấy sướng rơn trong lòng:

- Cha vừa tới Kinh Thành là lòng ta thấy nhẹ nhõm hẳn.

Đổng thị cười khẽ:

- Ta biết chứ, chàng cũng giống ta, mẹ vừa tới Kinh Thành, ta làm gì cũng không sợ đầu sợ đuôi.

Xương Liêm: - Nếu cha có thể vào kinh luôn thì tốt rồi.

*****

Phủ Thái Tử

Thái Tử nhìn tư liệu mà phụ hoàng đưa mình, tất cả đều là về Dung Xuyên. Thái Tử vuốt tư liệu, Tiểu Ngũ có thể sống sót đúng là tổ tiên, không đúng, phụ hoàng không nhận Trương gia là tổ tiên, phải nói đúng là được Thần Phật phù hộ. Thái Tử đốt tư liệu, suy nghĩ xem nên dùng cách nào để quan tâm đệ đệ đây. Đây là đệ đệ ruột, là đệ đệ cùng cha cùng mẹ, hơn nữa trông có vẻ phụ hoàng tán thành chuyện kết thông gia với Chu gia, y cũng đồng ý!

*****

Sáng sớm hôm sau, Chu phủ, ăn sáng xong, Chu Thư Nhân thay quan phục, cầm tư liệu chi tiết rồi tới hoàng cung trước. Xương Liêm và Dung Xuyên đi sau, đến Hàn Lâm Viện, Xương Liêm vừa vào đã bị Thẩm Dương cản lại.

Thẩm Dương thắc mắc:

- Rõ ràng ta thấy xe ngựa của Chu phủ đi trước ta, sao bây giờ Chu công tử mới đến?

Xương Liêm nghĩ thầm, Thẩm Dương đúng là rảnh thật, đến chuyện này cũng hỏi, nhưng mà Xương Liêm thấy có rất nhiều người đang dỏng tai lên nghe, hắn nheo mắt lại, đây cũng không phải chuyện cần giấu:

- À, Hoàng Thượng triệu cha ta vào kinh, xe ngựa huynh thấy là xe ngựa đưa cha ta tiến cung.

Thẩm Dương sửng sốt, Chu đại nhân vào kinh, lại còn là Hoàng Thượng triệu kiến!

Những người khác cũng nghe thấy rõ ràng, rất ít quan viên được Hoàng Thượng triệu kiến, nhất là quan viên có phẩm cấp không cao, nhưng vị Chu đại nhân này lại được vào kinh gặp Hoàng Thượng, có thể thấy Hoàng Thượng tín nhiệm bao nhiêu. Xương Liêm vừa ngồi xuống đã có người đưa cho hắn tư liệu mà hôm qua hắn muốn tìm, Xương Liêm tỏ vẻ cảm ơn. Hắn học cách diễn biểu cảm không tồi, chắc chắn có thể khiến người ta cảm nhận được sự chân thành của hắn. Chờ đám người tản ra, Xương Liêm vừa lật xem tư liệu vừa nghĩ, hắn cũng là người có người cha lợi hại! Thế nhưng hắn chưa từng có suy nghĩ dựa dẫm vào cha và gia đình!

Thẩm Dương ngồi ở chỗ của mình nhìn Chu Xương Liêm với ánh mắt ghen tị, mới một lát mà có vài người tới bắt chuyện rồi. Hắn ta mím môi, hắn ta lại nghĩ tới lời Chu Xương Liêm nói, dù hắn ta muốn lấy cha mình ra so cũng không bằng được.

*****

Trong hoàng cung, Hoàng Thượng đã hạ triều, Chu Thư Nhân ôm tư liệu đi vào, tới chính điện, công công trong điện bước tới nhận tư liệu.

Chu Thư Nhân hành lễ:

- Thần khấu kiến Hoàng Thượng.

Vì nhi tử mà Hoàng Thượng từng ghen tị với Chu Thư Nhân, nhưng cũng không đến mức trộn lẫn cảm xúc vào, vội nói:

- Bình thân.

Lần này Chu Thư Nhân không quỳ thật nên đầu gối không gặp vấn đề gì, đứng dậy rất nhanh nhẹn:

- Tạ ơn Hoàng Thượng.

Hoàng Thượng chỉ vào tư liệu trên bàn, nói:

- Khanh mang theo nhiều tư liệu như vậy, những thứ này là gì đây?

Chu Thư Nhân đáp:

- Tất cả đều là tư liệu chi tiết về Tân Châu, còn có hai tấm bản đồ của thành Tân Châu, một tấm là thành Tân Châu hiện tại, một tấm là cảnh tượng sau khi thần quy hoạch. Có lẽ sẽ có chênh lệch, nhưng cũng có thể lấy ra để so sánh.

Hoàng Thượng lật xem tư liệu, ngài biết Chu Thư Nhân làm việc rất chăm chỉ, ngài cũng rất tán thưởng năng lực của Chu Thư Nhân, nhưng càng lật xem tư liệu, Hoàng Thượng càng im lặng. Đây không chỉ là năng lực xuất chúng, thông tin về các hạng mục ở Tân Châu được liệt kê rất chi tiết, còn có so sánh với năm ngoái, rõ ràng dễ hiểu. Không giống mấy quan viên lúc trước, rất nhiều chỗ chỉ làm qua loa. Hoàng Thượng xem tư liệu mà muốn buông tay, nhất là khi nhớ tới Chu Thư Nhân vừa đến Tân Châu không bao lâu đã xử lý sạch những vụ án còn tồn đọng lúc trước, Hoàng Thượng nghĩ thầm, để người này ở lại Tân Châu thì đáng tiếc quá!

Không hiểu sao Chu Thư Nhân rùng mình một cái, có cảm giác hơi thấp thỏm, nhịn không được nhìn lén Hoàng Thượng một cái, lại nhìn xấp tư liệu, anh cảm thấy hình như mình làm việc hơi quá trớn rồi, có cảm giác như mình vừa tự chơi mình một vố. Anh muốn tăng thêm giá trị của mình để được vào kinh, nhưng cũng không muốn khiến bản thân mệt chết!

Liễu công công nhìn Chu đại nhân:

- Chu đại nhân, ngài lạnh lắm à?

Chu Thư Nhân: - ... Không, không lạnh.

Chỉ là anh có linh cảm chẳng lành thôi!

Trước Tiếp