Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 691: Ninh Chí Tường

Trước Tiếp

Theo sự ấm dần của thời tiết, mọi người càng ngày càng thích ra đường nhiều hơn. Kinh thành trong có vẻ phồn hoa hơn, tửu lầu hay quán trà tấp nập người ra ra vào vào không dứt, các cửa hàng thì người đến người đi nhộn nhịp.

Trúc Lan dắt con gái xuống xe ngựa, còn Dung Xuyên thì đi từ phía sau xe ngựa xuống, Trúc lan chỉ vào cửa hàng điểm tâm đối diện, nói:

- Con đi mua ít điểm tâm về đây, lát bọn ta đi chọn xong vải thì sẽ ra.

Dung Xuyên thấy khắp tiệm bán vải đều là nữ quyến thì đáp lời:

- Con mua điểm tâm xong sẽ ngồi ở quán trà xéo xéo đối diện chờ thẩm.

Trúc Lan nhìn tiệm vải có không ít người, phỏng chừng là không thể ra ngay trong chốc lát được:

- Cũng được.

Tuyết Hàm rảo bước tiến vào cửa hàng, đảo mắt nhìn qua một vòng:

- Mẹ, ở đây có những chất liệu mà Tân Châu không có.

Tiểu nhị ở kinh thành đều có con mắt nhìn người vô cùng tốt, đặc biệt biết nhận diện trang phục và trang sức. Vừa nhìn đã biết là tiểu thư nhà quan, vội vàng cười nói:

- Những thứ này đều là vải dệt mới được nhập gần đây. Tuy bổn tiệm không dám nói là lớn nhất kinh thành nhưng tiểu nhân dám nói là có đầy đủ nguyên liệu nhất.

Đôi mắt Tuyết Hàm sáng hơn mấy phần, con gái vô cùng thích cái đẹp, đặc biệt là những cô gái đã có người trong lòng, mới nhìn một cái đã thấy được cây vải màu vàng nhạt.

- Mẹ, người nhìn này.

Trúc Lan nhìn theo hướng con gái chỉ, ánh mắt sáng ngời. Cô lại nhìn xung quanh, màu sắc chủ đạo của mùa hạ năm nay đều là những màu khá sáng sủa.

Tiểu nhị nói:

- Đây là vải vóc mới nhập, mắt nhìn của tiểu thư thật tốt.

Tuyết Hàm đi đến, trước chỗ để vải còn có mấy người đang chọn. Chưởng quầy đang vô cùng ân cần giới thiệu với một vị nữ tử cài trang sức của phụ nữ có chồng. Tuyết Hàm cầm cuộn vải màu vàng nhạt lên, tiểu nhị nói:

- Loại vải này bán rất chạy, hôm qua vừa đến mà bây giờ chỉ còn một cuộn cuối cùng.

Tuyết Hàm càng nhìn càng thích, không còn buồn ngắm chỗ vải vóc khác nữa. Lúc này người phụ nữ bên cạnh cũng đưa tay qua, cười nói:

- Có thể nhường cho ta được không.

Tuyết Hàm nhìn thoáng qua người phụ nữ, thị vẫn cười tủm tỉm mà không có ý định buông tay ra. Nàng nhìn trang sức mà thị cắm trên tóc, cười cười thả lỏng tay: - Được.

Vẻ mặt chưởng quầy khó xử, người làm buôn bán không muốn đắc tội với với bất cứ ai. Tuy tiểu cô nương này trông nhỏ tuổi nhưng ai biết được là thân thích nhà nào, có điều vị phu nhân trước mặt lại càng không thể đắc tội hơn, cũng may là tiểu thư này đồng ý.

Người phụ nữ cười cười nói với chưởng quầy:

- Cả cái này nữa.

Chưởng quầy ra hiệu cho tiểu nhị cầm lên, sau đó nói:

- Lát nữa sẽ đưa đến Ninh phủ cho phu nhân.

Người phụ nữ gật đầu, sau đó lập tức nhấc chân lên rời đi. Chưởng quầy tự mình tiễn ra cửa, sau khi trở về vội cười làm lành:

- Tiểu thư còn thích mẫu vải nào nữa không?

Tuyết Hàm đã mất hứng mua sắm, cười lắc đầu:

- Không cần, ngươi làm việc của mình đi.

Trúc Lan đã chọn vải xong, vừa nãy cô cũng thấy được chuyện con gái gặp phải. Cô luôn tin tưởng con gái mình có thể xử lý tốt, quả nhiên sự dạy dỗ của cô không có uổng phí. Chờ gói vải lại, Trúc Lan đi đến:

- Dung Xuyên đã chờ lâu, chúng ta đi thôi.

Vải dệt mua về đã được đưa lên xe ngựa, Trúc Lan và con gái đi đến quán trà. vừa vào cửa cô đã cảm nhận được con gái đang kéo quần áo mình.

Trúc Lan bèn hỏi:

- Làm sao thế?

Tuyết Hàm nhỏ giọng nói:

- Mẹ, vị phu nhân hồi nãy kìa.

Trúc Lan nhìn kỹ, thật sự đúng là thị.. Cô khá để ý, nghe rõ là người của Ninh Phủ. Nhìn tuổi tác của thị cũng không lớn, hẳn là cháu dâu của Ninh hầu gia.

Trúc Lan và con gái đi tìm Dung Xuyên, Dung Xuyên đứng dậy:

- Thẩm, đã mua xong rồi sao.

Trúc Lan gật đầu:

- Mua xong rồi, chúng ta đi thôi.

Dung Xuyên vừa nhìn đã nhận ra Tuyết Hàm không còn hứng thú như lúc mới ra khỏi phủ, khẽ thu ánh mắt về, chân khẽ bước gần đến bên cạnh Tuyết Hàm, và nhỏ giọng hỏi:

- Muội sao thế?

Tuyết Hàm lắc đầu:

- Không có gì.

Nàng không có không vui vì bị giành mất vải vóc, kinh thành là nơi quyền quý tụ tập, chuyện như thế này là quá bình thường. Nàng chỉ cảm thấy không vui vì không có được món đồ mình vừa nhìn đã thích thôi. Tuy nhiên, khóe miệng Tuyết Hàm không nhịn được mà khẽ cong lên, chỉ có Dung Xuyên hiểu rõ nàng mới liếc mắt một cái đã nhận ra cảm xúc của nàng.

Trúc Lan đi đằng trước, nhận thấy tiếng bước chân cách mình càng ngày càng xa. Thầm nghĩ, mình đúng là người thừa mà!

Trúc Lan nghĩ rằng hôm nay đúng là trùng hợp. Mới bước chân ra khỏi quán trà thì gặp được Ninh hầu gia đang xuống xe ngựa, cô vội chào hỏi:

- Hầu gia.

Ninh Tự nhìn thấy Dung Xuyên thì rất vui mừng. Hôm nay ông ấy có hẹn với cháu trai đứng hàng thứ hai, không ngờ là gặp được Dung Xuyên ở chỗ này. Phải nói là từ khi về kinh Dung Xuyên luôn ở trong phủ, ông ấy muốn tình cờ gặp gỡ cũng khó, mà thường xuyên mời Chu Xương Liêm đến cũng không hay. Nay biết được Dung Xuyên ra cửa thì rất đáng tiếc, ông ấy đã có hẹn. Không ngờ lại có điều bất ngờ như thế!

Ninh Tự cười nói:

- Thật là trùng hợp.

Ninh Tự đáp lời, ánh mắt nhìn thoáng qua Dung Xuyên và tiểu thư Chu gia trước mặt. Tuy rằng ông ấy đã nhìn qua bức họa của tiểu thư Chu gia nhưng dáng vẻ của người thật lại càng tú lệ. Hai người đứng chung một chỗ thật là xứng đôi, người không có vợ như ông ấy cũng cũng cảm nhận được sự thân mật giữa hai đứa nhỏ, quả nhiên thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau có khác.

Trúc Lan thầm nghĩ đúng là trùng hợp thật, kinh thành vốn rộng lớn mà ra cửa cái đã gặp được. Khi nãy Ninh Hầu gia không che giấu cảm xúc, cô cũng cảm thấy kinh ngạc, thật sự là gặp ngoài ý muốn:

- Mời Hầu gia vào trong.

Tuyết Hàm cảm nhận được Ninh hầu gia đang đánh giá mình. Nàng bình tĩnh đứng yên, thoải mái hào phóng. Nàng không có điểm nào không dám kho người khác xem, cũng không có suy nghĩ gì không đúng. Dù cho biết được thân thế của Dung Xuyên không đơn giản, nhưng chỉ cần Dung Xuyên đứng bên cạnh là nàng có đủ dũng khí để cùng Dung Xuyên đối mặt với tương lai vô định phía trước.

Trúc Lan nhường đường, đứng yên hồi lâu trước cửa quán trà không tốt. Ninh Tự cũng biết thế, chỉ tiếc là thân phận của ông ấy không tiện để mời nhóm người Dung Xuyên. Suy cho cùng thì ở đây có nữ quyến, đành nói với Dung Xuyên:

- Nếu lần sau có cơ hội hãy cùng nhau uống trà.

Dung Xuyên vừa định đáp lời thì có một âm thanh từ đằng sau truyền đến:

- Tam thúc.

Dung Xuyên nghe thấy thì tránh ra, một nam tử với gương mặt trắng bệch đứng ở đằng sau, nhìn một cái cũng có thể nhận ra thân thể của nam tử này rất ốm yếu.

Ninh hầu gia nói:

- Chí Tường, sao ngươi lại ra đây?

Ninh Chí Tường đáp lại:

- Cháu trai ở trong nghe thấy tiếng của thúc thúc nhưng đợi một hồi không thấy Tam thúc vào nên cháu trai ra nghênh đón thúc thúc. Tam thúc, vị này là ai vậy?

Ninh hầu gia tươi cười giới thiệu:

- Vị này chính là Thám Hoa lang năm nay.

Mắt Ninh Chí Tường mất đi vài phần ánh sáng, thân thể hắn ta không cho phép hắn ta tham gia khoa cửa, dù cho hắn ta học hành không tồi:

- Vẫn luôn muốn thấy được phong thái của Thám Hoa lang, hôm nay đã toại. Quả nhiên là thiếu niên anh tài.

Dung Xuyên nhìn nam tử trước mặt, có phần giống hắn nhưng cũng chẳng giống bao nhiêu, cười nói:

- Công tử quá khen.

Ninh Tự cười ha hả:

- Dung Xuyên nhận được, đảm đương được.

Ninh Chí Tường mắc nghẹn, hắn ta chỉ có ý khách sáo là nhiều nhưng tam thúc lại lại có ý gì đây? Vui vẻ như đang khen con nhà mình vậy.

Trúc Lan cạn lời ngửa đầu nhìn trời, cô trở thành phông nền sao? Nhưng bây giờ Ninh hầu gia lại rất vui nha, mở lời muốn rời đi thì có vẻ không được tốt cho lắm.

Trước Tiếp