Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 690: Sắp Tiêu Đời Rồi!

Trước Tiếp

Bên hồ, Chu Thư nhân đang xắn tay áo lên bắt cá, vật lộn khiến cả người ướt sũng, Xương Trung bật cười ha hả, miệng còn hô vang:

- Cha, người lợi hại quá.

Chu Thư Nhân thả cá vào thùng nước, nói:

- Để cha bắt cho con một con nữa.

Quần áo Xương Trung cũng hơi dính nước, bàn tay mũm mĩm sờ sờ thùng cá.

Minh Vân dắt các đệ đệ đi học về, lần theo âm thanh đến bên hồ.

Mấy người Minh Vân: “...”

Bọn họ nhìn thấy một ông nội giả!

Xương Trung nhìn thấy đám cháu trai thì vẫy vẫy cái tay:

- Đến đây nè, có nhiều cá lắm.

Minh Vân chỉ "ừm" thật khẽ, ông nội là thật, tiểu thúc cũng là thật. Chẳng qua với cái hình tượng nói không lên lời này, không ai tin được đây chính là Chu đại nhân!

Minh Đằng đã chạy đến trước, đầu tiên là nhìn cá trong thùng nước, sau đó đứng ở bên hồ ngó xuống, thằng nhóc thắc mắc:

- Sao cá trong hồ này lại nhiều lên nhỉ.

Minh Thụy thò đến gần nhìn, vốn trong hồ được thả nhiều cá để thi thoảng ông nội đến đây câu, giờ mới thấy đây đâu chỉ đơn giản là nhiều, chắc cái hồ phải to bằng cái vườn may ra mới đủ:

- Đệ cảm thấy mấy con cá ở trong cái hồ này hơi chật

Minh Đằng:

- Đệ cũng phát hiện ra cá nhiều thêm đúng không.

Minh Vân cạn lời ngửa đầu nhìn trời, đệ ơi là đệ, rõ là ông nội lại thả thêm cá. Nhìn cái dáng vẻ vui sướng của tiểu thúc kìa, lại nhìn Cẩn Ngôn và Thận Hành đang ngụp lặn trong nước. Ông nội đúng là chiều tiểu thúc mà, Minh Vân thầm nghĩ.

Minh Đằng nhịn không được muốn xuống nước, nó liếc mắt nhìn Đại ca một cái, rồi lao nhanh xuống:

- Ông nội, để con tới giúp.

Minh Thụy cũng muốn tham gia nhưng vừa nhấc chân lên đã rụt lại. Thằng bé không dám! Minh Đằng xuống nước, cùng lắm thì đại bá nương chỉ cho nhị ca mấy cái bạt tay, còn nó, mẹ nó sẽ luôn càm ràm quanh nó. Dạo này hiếm lắm mẹ mới không sát sao với nó như vậy nữa, nó không muốn bị giám sát kè kè đâu.

Minh Vân sầm mặt nhìn Minh Đằng, hắn cảm thấy thằng nhóc này không chỉ đơn giản là muốn bắt cá mà còn muốn bị bệnh để tránh bài kiểm tra ngày mai:

- Minh Đằng, dù mai đệ có bị bệnh thì ta cũng không cho đệ nghỉ đâu.

Minh Đằng nghe xong thì tí ngã vào nước, quay đầu lại thì thấy gương mặt đen sì của đại ca. Đại ca càng lớn càng đen, dạo này chơi với Tam công tử Nhiễm gia hơi xung, hu hu rồi cha lại không có ở nhà, mẹ thì dành sự chú ý vào điểm tâm. Đúng thế, vì đại ca đính hôn nên thả lỏng với nó hơn tí, thế là lâu lắm rồi nó chưa đụng vào sách vở. Minh Đằng hít một hơi khí lạnh:

- A ha, ca ca, đêm nay đệ đệ sẽ đốt đèn đọc sách.

Minh Vân: - Ha hả.

Chu Thư Nhân sờ sờ cằm, nói:

- Này Minh Đằng, để ông nội đoán mệnh cho con nhé.

Minh Đằng hơi sợ:

- Đoán mệnh?

Chu Thư Nhân: - Đúng thế, đoán mệnh, ông nội cảm thấy mai con sẽ xong đời.

Minh Đằng: “...”

Minh Vân và Minh Thụy nhìn cái điệu ngớ cả người của Minh Đằng, Minh Thụy cười ra tiếng, ngay cả trên khuôn mặt nghiêm túc của Minh Vân cũng xuất hiện ý cười.

Minh Đằng cảm thấy gió nhẹ thổi qua đã thổi lạnh cả lòng nó. A a, đúng là nó sắp xong rồi. Đại ca sẽ càng trông chừng nó, mẹ nó sẽ đánh một trận thật đau, còn có tiểu muội nhìn nó trong sự câm lặng cho đến khi nó sợ đến mức phải hứa hẹn. Cuối cùng là ông nội, hu hu, những ngày bị ông nội trông chừng đọc sách hai tháng trước quá mức đau khổ. Ông nội không chỉ trông chừng nó đọc sách mà còn rất thích đặt câu hỏi, đúng là sốt ruột mà!

Chu Thu Nhân hừ một tiếng, bây giờ Minh Thụy đã trưởng thành nhiều, chỉ còn thằng nhóc Minh Đằng này thôi. Chỉ cần không giám sát thì thằng nhóc này lại lơi lỏng:

- Ngày mai ta sẽ bảo Nhiễm đại nhân nói chuyện với Nhiễm tam công tử.

Nói rồi Chu Thư Nhân ngẩng đầu nhìn bầu trời:

- Giờ đã không còn sớm nữa, mang những con cá này đến phòng bếp đi. Bữa tối hôm nay sẽ là tiệc cá, Cẩn Ngôn, ngươi vớt thêm một ít nữa đi.

Lần này thả hơi nhiều cá, nếu như không vớt ra nhiều tí thì sẽ chết không ít. Chu Thư Nhân nắm tay con trai, nói:

- Hôm nay con có vui không.

Xương Trung gật đầu:

- Vui lắm ạ.

Chu Thư Nhân vuốt đôi tay có hơi lạnh của con trai:

- Chúng ta đi tắm rửa.

Xương Trung tung tăng nhảy bước: - Vâng.

Minh Đằng từ dưới hồ bò lên, hai tay ôm lấy bả vai:

- Đại ca, đệ cảm thấy lạnh.

Minh Vân cười lạnh một tiếng liền quay người rời đi. Thằng nhóc này mới xuống nước được tí, lạnh cái rắm gì!

Trái tim Minh Đằng như muốn đóng băng, ông nội ác độc quá đi mất, sao có thể làm ra việc tìm ông nội của đồng bọn nó chứ! Ý người muốn nói nó dạy hư Nhiễm tam công tử hay nói Nhiễm tam công tử dạy hư nó đây. Hu hu, dù là cái nào đi nữa thì nó và đồng bọn nhỏ cũng xong đời.

*****

Kinh Thành, hoàng cung, chính điện

Ngũ hoàng tử tiến cung. Thái Tử không có ở chính điện, Hoàng Tượng nhìn Trương Cảnh Hoành đang quỳ:

- Bình thân.

Trương Cảnh Hoành nhướn mày, từ khi y liều mạng vì mình, Hoàng Thượng không còn làm khó y nữa. Đã lâu rồi không có cái cảm giác quỳ đến mức không đứng thẳng dậy được, loại cảm giác này sảng vô cùng:

- Tạ ơn Hoàng Thượng.

Hoàng Thượng Trương Ngọc sai Liễu công công mang ghế dựa đến, sau đó ý bảo Trương Cảnh Hoành ngồi xuống. Trương Cảnh Hoành được đối tốt mà lo sợ, đột nhiên đối xử tử tế, cẩn thận có bẫy.

Hoàng Tường chờ Liễu công công lui xuống mới mở miệng nói:

- Trẫm không nói rõ nhưng chắc ngươi cũng đoán được một ít, đã nhìn thấy Thẩm Dương hai lần, ngươi thấy như thế nào?

Ngay khi đến đây Trương Cảnh Hoành đã biết Hoàng Thượng triệu kiến y vì chuyện gì, mấy bữa nay y rất thành thật không đi gây rối, chỉ có hôm nay gặp mặt Thẩm Dương. Y không rõ vì sao Hoàng Thượng lại hỏi mình, vạch ra bản nháp rồi mới tránh nặng tìm nhẹ nói:

- Là một người rất kiêu ngạo, biểu hiện cũng được nhưng về lễ tiết thì cũng chỉ gọi là tạm.

Chẳng hạn như lần chào hỏi hôm nay, giả vờ giả vịt chút thì không có vấn đề, nhưng chỉ mới một hồi đã lòi ra cả.

Hoàng Thượng ngả bài:

- Người này cũng chỉ là giả giống ngươi, ngươi là con cờ ngoài sáng, hắn ta là con cờ trong tối, vì ngươi quá thành công nên quân cờ trong tối này không có cơ hội xuất hiện. Nhưng trẫm nghĩ bọn họ vốn không trông chờ bao nhiêu vào ngươi, vẫn luôn chờ ngươi bị lộ.

Trái tim Trương Cảnh Hoành nhảy thình thịch, y còn tưởng mình phải tiếp tục đoán, không ngờ là Hoàng Thượng lại nói thẳng ra như thế:

- Thần nên làm như thế nào.

Hoàng Thượng rất thích Trương Cảnh hoành như bây giờ, đương nhiên cũng bởi Dung Xuyên đã trở lại, ngài bằng lòng khoan dung hơn vì con mình:

- Ngươi phải tiếp xúc với hắn nhiều hơn, còn về việc ngày sau phải làm như thế nào thì Tề hộ vệ ở bên sẽ nói cho ngươi.

Trương Cảnh Hoành: “...”

Y thực kinh sợ, Tề hộ vệ sao. Là người y tin cậy nhất, từng chút một bồi dưỡng ra, rất nhiều chuyện y làm đều qua tay Tề hộ vệ!

Hoàng Thượng tính tính canh giờ, hẳn là Thái Tử đã trở về từ trong điện Hoàng Hậu:

- Được rồi, ngươi nên đi đi.

Trương Cảnh Hoành vội vàng ra ngoài, vừa lúc chạm mặt Thái Tử, y vội thu lại cảm xúc trên mặt, cung kính nói:

- Thái Tử

Thái Tử Trương Cảnh Thần đã có cái nhìn tốt hơn chút với Trương Cảnh Hoành:

- Sao mặt ngươi tái thế này, thân thể không khỏe sao?

Trương Cảnh Hoành: - Không đâu, thân thể thần rất tối, thần có việc gấp xin cáo lui trước một bước.

Y đã hiểu rõ, trước đây y đã ở giữa ranh giới sống và chết rất nhiều lần, bây giờ y còn không dám nhìn Thái Tử, dọa chết người!

Thái Tử híp mắt lại, phụ hoàng nói gì mà khiến Trương Cảnh Hoành như sắp hồn lìa khỏi xác thế nhỉ?

*****

Ngày tiếp theo, Trúc Lan định đưa con gái đi dạo phố. Cô muốn mua ít vải về để làm vài bộ quần áo cho con trai. Thực ra là cô muốn kiếm việc để cho mình làm, đỡ phải nghĩ nhiều!

Trước Tiếp