Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 680: Sinh Nở

Trước Tiếp

Sáng sớm hôm sau, mới tờ mờ sáng, giọng điệu của Tống bà tử đã hơi dồn dập. Tống bà tử cẩn thận gõ cửa, gọi:

- Chủ mẫu! Chủ mẫu!

Trúc Lan mở mắt, lập tức ngồi dậy. Tống bà tử sẽ không vô duyên vô cớ chạy tới tìm cô quá sớm. Bây giờ lại tới vào canh giờ này, chắc chắn là Tô Huyên sắp sinh.

- Dậy ngay đây! - Nói xong, Trúc Lan thấy Chu Thư Nhân cũng đã dậy rồi, bèn nói: - Anh né ra cái, để em đi xem.

Chu Thư Nhân rụt chân, xoa xoa cái trán:

- Em đi chầm chậm một chút, đừng để bị ngã.

Trúc Lan vội vàng xỏ giày, may là đang vào mùa xuân cho nên không cần mặc đồ quá dày. Trúc Lan nhanh chóng mặc xong quần áo, đẩy cửa ra cầm lấy chiếc khăn ướt trên tay Tống bà tử. Cô vừa dùng khăn lau mặt vừa đi, hỏi:

- Tình hình Huyện chúa thế nào?

Tống bà tử trả lời:

- Lúc nãy bà tử Ngũ phòng tới báo, nói rằng đã vỡ nước ối rồi.

Trúc Lan hỏi tiếp:

- Có cho người tới báo với Liễu thái y chưa?

Tống bà tử đáp:

- Ngũ phòng đã cho người đi mời rồi ạ, bây giờ chắc là sắp tới nơi rồi.

Trúc Lan đi nhanh như bay, đây là thai đôi. Cô nhanh chóng đến sân của Ngũ phòng, mặc dù Ngũ phòng có nhiều nha hoàn và bà tử, nhưng hoàn toàn không rối loạn chút nào, cho thấy năng lực quản lý của Tô Huyên. Liễu thái y thật sự đã có mặt rồi.

Trúc Lan vội hỏi:

- Liễu thái y, tình hình của Tô Huyên như thế nào?

Liễu thái y vuốt râu, nói:

- Tình hình không tới nỗi nào.

Trúc Lan nghe xong lời này, thoáng thấy yên tâm. Liễu thái y là người có uy tín. Lúc này Trúc Lan mới có thời gian ngó tới Xương Trí, quần áo Xương Trí ướt nhẹp, trông có vẻ như lúc Tô Huyên vỡ nước ối thì Xương Trí đang nằm ở ngay bên người Tô Huyên. Trúc Lan gọi Xương Trí hai lần, Xương Trí mới hoàn hồn hỏi:

- Mẹ, mẹ gọi con ạ?

Trúc Lan chỉ vào quần áo, nói:

- Bây giờ Tô Huyên không sao rồi, con đi thay quần áo đi rồi quay lại đây.

Bấy giờ Xương Trí mới cảm thấy trên người có chút không thoải mái, hồi nãy đúng là dọa hắn sợ chết đi được, tới tận bây giờ trong lòng vẫn chưa yên tâm cho lắm.

- Dạ mẹ, con lập tức đi thay quần áo đây.

- Ừm.

Trúc Lan thấy Xương Trí đi thay quần áo, cô ngồi xuống ghế nhìn cánh cửa phòng đang đóng thật chặt. Sức chịu đựng của Tô Huyên khá cao, từ lúc tô Huyên vào trong tới giờ, nàng ấy chưa từng la lên tiếng nào, chỉ có thể nghe thấy tiếng ậm ừ. Chắc là nàng ta đang cố gắng để dành sức lực, ghi tạc lời dặn của bà đỡ trong lòng. Không biết con bé Tô Huyên này đã diễn tập tưởng tượng bao nhiêu lần trong đầu rồi.

Xương Trí nhanh chóng quay lại, hắn đi đến cạnh Trúc Lan và ngồi xuống chung, hai mắt nhìn thẳng về phía cửa phòng ngủ.

- Mẹ, bụng Tô Huyên rất lớn, cả Tô Huyên và bọn trẻ đều sẽ bình an đúng không?

Trong lòng Trúc Lan biết, cho dù Liễu thái y có nói cái gì, Xương Trí vẫn không an lòng như thường. Hắn đang hy vọng cô có thể cho hắn một câu trả lời khẳng định:

- Ừm, Tô Huyên và bọn trẻ đều sẽ bình an.

Thời gian chầm chậm trôi qua, cuối cùng thốt lên những tiếng kêu đầy đau đớn. Xướng Trí càng thêm nóng ruột nóng gan, hắn không ngồi được nữa, cả người chặn ở cửa, ước gì có thể hé ra một khe cửa nhỏ cho hắn hài lòng, miệng không ngừng gọi:

- Tô Huyên, ta ở bên ngoài, ta vẫn luôn ở bên ngoài!

Trúc Lan nghe tiếng Tô Huyên đáp lại, báo cho Xương Trí biết rằng nàng ta và đứa trẻ rất ổn. Trúc Lan nghe trong giọng nói cũng còn sức lực, càng thêm yên tâm trong lòng, trước mắt xem ra tất cả đang khá thuận lợi.

Lại thêm một lúc, Lý thị và Triệu thị cũng đều trình diện, Lý thị hỏi:

- Mẹ, tình hình Ngũ đệ muội sao rồi?

Trúc Lan trả lời:

- Trông có vẻ tình hình không đến nỗi nào.

Triệu thị nói:

- Sinh đôi nhưng mà không biết là con trai hay con gái nhỉ?

Trúc Lan cũng rất chờ mong, nói:

- Chờ sinh rồi biết.

Trong viện Ngũ phòng chỉ còn mỗi tiếng Tô Huyên và bà đỡ, những người khác giữ im lặng. Suy cho cùng, sinh con lần đầu không giống lần Tuyết Mai mang thai đôi. Tô Huyên đã chịu không ít vất vả, ba canh giờ trôi qua mà đứa trẻ còn chưa chịu chui ra.

Bây giờ đã là buổi trưa, Trúc Lan ăn chút điểm tâm lót dạ, Xương Trí thì chẳng ăn vào miếng nào. Liễu thái y tiếp tục chẩn đoán và bắt mạch một lần, xác định tình hình không xấu, đứa bé không chịu ra thì chỉ có thể chờ.

Một canh giờ sau, giọng của Tô Huyên yếu hơn rất nhiều, nàng ta cất cao giọng hét ầm lên, tiếp theo sau đó là tiếng khóc của con nít vang lên. Trúc Lan đứng dậy, suýt chút nữa đã đứng không vững, may mà Tống bà tử nhanh tay đỡ cô một cái, Trúc Lan nói bằng giọng kích động:

- Sinh rồi, sinh rồi!

Sinh được một đứa, đứa thứ hai thuận lợi hơn hẳn. Mặc dù phải đợi thêm khoảng chừng một chén trà nhỏ, nhưng sau đó lại có tiếng khóc của một đứa trẻ khác vang lên, những người đang chờ đều thấy yên tâm.

Một hồi, hai đứa trẻ mới được bế ra. Trúc Lan nhìn hai đứa bé lớn gần bằng nhau, hỏi:

- Đứa nào là đứa lớn vậy?

Bà tử tiến lên một bước, nói:

- Bọc trong cái chăn màu xanh là đứa lớn, bé trai. Bọc trong cái chăn màu hồng là bé gái. Chúc mừng chủ mẫu, Huyện chúa sinh được một đôi song sinh trai gái.

Song sinh trai gái là dấu hiệu tốt, người cổ đại mê tín cực kỳ tin vào cái này.

Trúc Lan cẩn thận đón lấy cô cháu gái nhỏ, nói:

- Tốt, tốt, hôm nay là ngày vui, tiền tiêu vặt tăng lên gấp đôi.

Dạo này trong nhà liên tục có chuyện ăn mừng, túi tiền của ai cũng rủng rỉnh, mặt mày mỗi người đều rất hớn hở, nhất là nha hoàn và bà tử ở Ngũ phòng. Bọn họ biết chắc, Huyện chúa khỏe lại sẽ còn thưởng thêm.

Trúc Lan hỏi bà tử:

- Tình hình huyện chúa trong đó thế nào?

Bà tử nói:

- Huyện chúa mất sức nên thiếp đi rồi, đợi lát nữa rửa ráy sạch sẽ xong còn mời thái y vào trong xem thử.

Trúc Lan nói với Liễu thái y:

- Vậy phải làm phiền Liễu thái y rồi.

Liễu thái y hớn hở nhìn hai đứa bé, nói:

- Không phiền, không phiền.

Nói xong, Liễu thái y duỗi tay khám bệnh cho hai đứa bé. Trúc Lan thấy nụ cười trên mặt Liễu thái y không tắt, cô mới yên tâm hoàn toàn.

Liễu thái y buông tay ra, nói:

- Hai đứa bé này được nuôi rất tốt, lại còn đủ 9 tháng mới chào đời, sức khỏe không thành vấn đề, sau này cẩn thận chăm sóc sẽ ổn.

Trúc Lan cúi đầu nhìn đứa cháu gái nhỏ trong lồng ngực, gương mặt của nha đầu này có nét giống giống Tô Huyên. Cô tiếp tục nhìn đứa cháu trai nhỏ trong lòng Lý thị, ừm, giống cha, hai đứa cũng không có quá nhiều điểm giống nhau.

Xương Trí mong mỏi nhìn hai đứa bé, nhưng hắn không dám duỗi tay ra. Hắn từng luyện tập cách bế trẻ con, có điều hai đứa bé này quá nhỏ, hắn nhìn thôi đã thấy sợ cho nên chỉ có thể đứng nhìn bọn chúng. Trúc Lan cũng không dám cho Xương Trí bế, đây là lần đầu Xương Trí làm cha, mà đứa trẻ lại nhỏ xíu, cô thật sự sợ Xương Trí không biết cách bế rồi làm bọn trẻ bị thương.

Không bao lâu sau, trong phòng đã thu dọn xong. Sau khi Liễu thái y vào trong khám bệnh, ông ấy đảm bảo cơ thể Tô Huyên không có bất kỳ di chứng gì. Nhưng mà dù sao cũng là thai đôi, thời gian ở cữ lâu hơn một chút, sau đó ông ấy kê thêm đơn thuốc điều dưỡng. Trúc Lan vô cùng cảm kích, bởi lẽ Liễu thái y có tuổi, canh chừng cả ngày có hơi mệt mỏi, cho nên nhanh chóng trở về nghỉ ngơi.

Trúc Lan đi theo vào nhìn Tô Huyên, sắc mặt Tô Huyên tái nhợt. Sinh con là một việc rất vĩ đại của phụ nữ. Cô nói với Xương Trí:

- Mấy ngày sắp tới con nhớ chăm sóc Tô Huyên nhiều hơn, nàng ấy quá vất vả rồi.

Xương Trí nắm tay nương tử, tay nương tử vẫn luôn nóng hầm hập, lúc này lại lạnh lẽo. Nếu không phải nương tử còn đang thở đều đều thì hắn đã gọi Liễu thái y đến khám nữa rồi.

- Mẹ, mẹ không nói thì con trai cũng sẽ tự giác chăm sóc nương tử nhiều hơn.

Trúc Lan khẽ “ừ” một tiếng, cô chờ cả ngày, cũng ngồi suốt cả một ngày, eo đau, cánh tay nhức mỏi:

- Mẹ về trước đây, khi nào Tô Huyên tỉnh lại, nhớ cho người đến báo với mẹ một tiếng nhé.

Xương Trí:

- Dạ.

Trước Tiếp