Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngọc Sương gõ hai đầu ngón tay vào nhau, nàng ấy nhất thời bốc đồng mới làm như vậy, nàng ấy cũng muốn mặc quần áo nam giống như Ngũ thẩm.
- Con không dám.
Trúc Lan nhìn Ngọc Sương, từ sau khi con bé này thay đổi, nó cũng lớn gan hơn hẳn, cứ như hoàn toàn giải phóng bản thân, bây giờ còn dám giả trai lên phố, thật sự khiến cô thấy quá bất ngờ.
Về đến Chu phủ, Trúc Lan bảo Ngọc Sương đi thay quần áo rồi quay trở lại. Đợi một lúc, Triệu thị đến cùng Ngọc Sương. Trúc Lan liếc mắt một cái đã thấy trên trán Ngọc Sương đỏ ửng, cái này không phải tác phẩm của Tuyết Hàm. Tuyết Hàm có búng cũng chỉ nhẹ nhàng búng một cái thôi. Cô thấy Triệu thị nổi giận đùng đùng, vậy là Triệu thị tức giận nên búng trán rồi.
Triệu thị vừa vào, lập tức lên tiếng:
- Mẹ, Ngọc Sương bị con chiều hư, mẹ đừng tức giận với nha đầu này, mẹ có muốn trách thì cứ trách con, tất cả là tại con làm mẹ mà không biết dạy con.
Lúc Triệu thị nhìn thấy Ngọc Sương mặc quần áo nam, thị suýt nữa thì ngất xỉu. Sau khi biết được là mẹ chồng dẫn về, mặt mũi Triệu thị càng thêm tái nhợt. Thị còn trông chờ mẹ chồng tìm cho Ngọc Sương một nhà chồng tốt cơ mà, bây giờ con nha đầu này hay rồi, nữ cải nam trang lên phố. Nếu để người ngoài biết được chuyện này, há có thể tìm được hôn ước tốt?
Trúc Lan nghe thấy Triệu thị gánh hết trách nhiệm vào mình, không cần biết là như thế nào, Triệu thị làm mẹ thật sự rất tốt.
- Hôm nay là lần đầu tiên Ngọc Sương ăn mặc như vậy ra ngoài, con cũng đừng quá lo lắng.
Ngọc Sương nghe mẹ nói xong, đúng là có chút sợ hãi. Nàng ấy chỉ vì một phút bất đồng mới mặc nó đi ra ngoài, thật sự không nghĩ tới chuyện có ảnh hưởng đến thanh danh của mình hay không. Nàng ấy và Ngũ thẩm khác nhau, Ngũ thẩm có phong hào Huyện chúa, cũng có đủ của cải và vốn liếng, còn nàng ấy thì chẳng có gì cả.
Ngọc Sương vội nói:
- Bà nội, mọi chuyện là do cháu gái làm sai, cháu gái suy nghĩ chưa được chu đáo, chuyện này không liên quan gì đến mẹ, là con to gan lớn mật thôi ạ!
Trúc Lan nghe ra giọng điệu Ngọc Sương run run, rõ ràng là người có chừng mực, biết bản thân làm sai rồi.
- Ngọc Sương à, bà nội biết con muốn sống thoải mái một chút, nhưng con phải nhớ cho kỹ, trước hết con là cháu gái của Chu phủ ta, đây là điều không thể nào thay đổi được. Mặc dù bổn triều tương đối thoáng với phụ nữ, thế nhưng phụ nữ vẫn ở thế yếu. Bà nội không có năng lực to lớn đến mức có thể giúp con dàn xếp tất cả mọi chuyện. Con à, bà nội biết con là người thông minh, có nhiều lời nói bà nội không cần nói dài nói dai mà con vẫn hiểu đúng không?
Ngọc Sương định quỳ xuống nhận lỗi, Trúc Lan bảo Tống bà tử cản lại. Cô thật sự không thích hễ một chút là quỳ.
- Được rồi, hôm nay cũng may là gặp bà nội, từ nay về sau tịch thu bộ quần áo này.
Trúc Lan nghĩ thầm, may mà cô bé còn chưa trưởng thành, không thể nhìn ra điều gì. Tuy nhiên, nếu như thật sự trưởng thành và cải trang thành nam, thì rất dễ dàng nhận ra, bởi lẽ quần áo nam khá mỏng manh.
Trúc Lan ra hiệu cho Ngọc Sương về trước, giữ Triệu thị lại. Triệu thị thấp thỏm: - Mẹ!
Trúc Lan bảo Triệu thị ngồi, bây giờ cô không thích tỏ ra mất bình tĩnh, cũng không muốn cảnh cáo mấy cô con dâu giống như trước đây. Một phần là do có tuổi, một phần là do trong lòng cô rất rõ ràng, có cảnh cáo cũng đâu lại vào đấy cả thôi. Khi gặp phải chuyện gì đó, tốt hơn hết là từ từ tâm sự. Trúc Lan nói:
- Hai mẹ con ta trò chuyện một lúc, con cũng không cần căng thẳng.
Triệu thị: - … Dạ không căng thẳng.
Trúc Lan nói tiếp:
- Mẹ biết Nhị phòng các con có nhiều áp lực, hai vợ chồng con gửi gắm toàn bộ hy vọng lên người Minh Thụy, đây cũng là chuyện thường tình, chẳng qua, đám trẻ vẫn còn nhỏ tuổi, vợ chồng các con nên biết một vừa hai phải thôi. Hằng ngày giao lưu với bọn chúng nhiều hơn, đừng nên tạo áp lực quá lớn cho bọn chúng.
Vì sao Ngọc Sương bắt chước Tô Huyên, còn không phải là muốn học được nhiều bản lĩnh hay sao. Không chỉ bởi vì bản thân, mà cũng là vì Nhị phòng, hai vợ chồng Lão Nhị tự tạo áp lực rồi lây sang cả bọn trẻ.
Trong lòng Triệu thị cũng có nỗi khổ, nói:
- Mẹ, nếu con có thể sinh nở được nữa thì tốt quá rồi.
Trúc Lan nhìn Triệu thị, đây là tâm bệnh của Nhị phòng, tâm bệnh mà không chữa được thì Triệu thị và Lão Nhị cũng không thể thoát ra được.
- Con cũng biết Liễu thái y đang ở trong phủ, hay là như vầy, mẹ mời Liễu thái y xem bệnh cho con. Nếu như có thể điều dưỡng tốt hơn thì đó chính là chuyện tốt, còn nếu không thể, sau này con hãy suy nghĩ thoáng hơn một chút.
Triệu thị mừng rỡ:
- Con cảm ơn mẹ.
Trúc Lan nhìn điệu bộ vui sướng của Triệu thị, trong lòng hụt hẫng. Nói đến đây, cũng là do cô sơ sót, cô thật sự không nghĩ tới chuyện mời Liễu thái y chẩn bệnh. Vốn dĩ cô nghĩ, mấy y quan giỏi ở thành Tân Châu đều đã khám rồi, ai ai cũng bảo cơ thể bị tổn thương rất khó có thai lại, cho nên cô mới nhận định như vậy. Trúc Lan nhìn Triệu thị, rồi nghĩ tới Đổng thị luôn miệng nhắc tới con trai, cả Đào thị nữa. Cổ đại ơi là cổ đại, sinh con trai rất quan trọng với phái nữ.
*****
Buổi chiều, Trúc Lan lập tức mời Liễu thái y bắt mạch cho Triệu thị. Trong mắt Triệu thị chất chứa hy vọng, mong mỏi kết quả. Liễu thái y cẩn thận bắt mạch hai lần, lần sau lâu hơn lần trước. Liễu thái y buông tay ra và vuốt râu, nói:
- Phu nhân vẫn luôn uống thuốc điều dưỡng cơ thể đúng không, lấy phương thuốc ra đây cho lão phu xem thử một cái.
Triệu thị vội vàng sai bà tử đi lấy tới, rồi đưa cho Liễu thái y:
- Đây là phương thuốc, thái y xem thử thế nào?
Liễu thái y nhìn kỹ một lượt, nói:
- Đây là một bài thuốc tốt, nhưng liều lượng hơi thiếu chút đỉnh. Lão phu sửa lại phương thuốc, phu nhân tiếp tục dùng nó, cho đến khi chân không còn lạnh nữa, đến báo lão phu đổi phương thuốc khác.
Trúc Lan vừa nghe nói vậy, bèn hỏi:
- Thái y, ý của người là con dâu của ta có thể khôi phục bình thường đúng không?
Liễu thái y nói:
- Vẫn phải chậm rãi điều trị, ít nhất cũng tốn vài năm.
Trúc Lan biết Liễu thái y sẽ không nói những chuyện mà bản thân không chắc chắn, cô rất tin tưởng Liễu thái y.
- Cảm ơn thái y.
Liễu thái y cười nói:
- Có điều, lão phu vẫn phải nói một câu này. Cho dù cơ thể hồi phục, con cái cũng là cái duyên cái phận mà thôi. Tuyệt đối không được uống mấy phương thuốc sinh con vì muốn có con, đó toàn là những thứ hại người, ăn vào coi chừng hại đến sức khỏe của mình.
Trúc Lan hiểu được, lời này dựa trên kinh nghiệm của thái y cả. Bất kể là quan viên, hay là phu nhân nhà quan viên, rất nhiều người tin vào bài thuốc cổ truyền.
Trúc Lan chờ Liễu thái y sửa lại bài thuốc, cô cảm ơn Liễu thái y lần nữa. Sau khi tiễn Liễu thái y đi, quay lại đã thấy Triệu thị cầm khăn chùi nước mắt. Trúc Lan cũng rất vui mừng, đừng nói là dưỡng vài năm, chỉ cần có thể hồi phục là có hy vọng. Nhị phòng có hy vọng thì mấy đứa Minh Thụy cũng nhẹ nhõm hơn một chút.
Trúc Lan nói:
- Được rồi, đừng khóc, nhiều năm rồi ta không thấy con khóc lóc như vậy, đúng là có chút không quen.
Triệu thị cũng nghĩ đến bản thân trước kia hễ một chút là rơi nước mắt, rõ ràng là đang mừng đến tóe lệ nhưng đột nhiên khóc không được nữa:
- Mẹ, con dâu cảm ơn mẹ.
Trúc Lan đỡ Triệu thị đang quỳ dậy, nói:
- Nói ra cũng là do ta sơ sót, có một thái y tài giỏi trong nhà, mà ta cũng chưa từng nghĩ đến chuyện này.
Triệu thị lắc đầu, nói:
- Mẹ, mẹ không nhắc tới thì con dâu cũng chẳng nghĩ tới. Con dâu vẫn phải cảm ơn mẹ đã lo nghĩ cho con dâu.
Đây là sự thật, Triệu thị cũng thường xuyên nhìn thấy Liễu thái y, nhưng thị không nghĩ ra mời Liễu thái y khám thử cho mình. Ban đầu thị mời đại phu của mấy y quán tới khám, thị đã chắc nịch bản thân không thể sinh nở được nữa, huống chi là mẹ chồng, thành ra thị rất cảm ơn mẹ chồng.
Trúc Lan an ủi Triệu thị, nói:
- Bây giờ có hy vọng rồi, con hãy điều dưỡng sức khỏe thật tốt. Con và Lão Nhị đừng tạo áp lực quá lớn cho mấy đứa Minh Thụy.
Triệu thị vuốt cái bụng bằng phẳng, nói:
- Mẹ, con dâu đã biết.
Bây giờ tuổi tác của thị không tính là lớn lắm, điều dưỡng vài năm, vẫn trong độ tuổi có thể sinh nở. Mẹ chồng sắp 40 tuổi mà còn sinh được kia kìa, thị cũng sinh được. Đây là chuyện vui, chờ tướng công về, thị muốn đích thân nói với tướng công niềm vui này.